Nhạc nềnRetroRPG_Field

Tiếng Rung Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của con dã thú khổng lồ xé toạc màn đêm ẩm ướt của Đồi Xương Máy, kéo theo một chuỗi âm thanh kèn két rợn người vang vọng khắp nghĩa địa phế liệu. Gió rít qua những khe hở của các khối sắt rỉ, mang theo hơi ẩm axit lạnh buốt và thứ mùi nồng nặc của mỡ cừu cháy khét. Từ dưới những thung lũng ngập tràn xác máy móc, sương mù mang bào tử rỉ sét đỏ nhạt bắt đầu dâng cao một cách bất thường. Lớp sương đỏ dày đặc, đặc quánh như máu loãng, nhanh chóng nuốt chửng những ngọn đồi phế liệu và làm mờ mịt tầm nhìn dã ngoại của cả nhóm xuống dưới mức năm mét.


Sơn Tùng đứng tựa lưng vào tấm chắn thép dày của xác chiếc xe bọc thép hơi nước cổ đại. Cánh tay trái bọc piston của anh lúc này buông thõng vô lực, hơi nước nóng vẫn rò rỉ xì xì qua đường ống dẫn cao su bị nứt nhẹ, tỏa ra một làn khói trắng mờ ảo bám quanh bả vai. Vết thương bỏng nhiệt sẹo đồng đỏ mới rò rỉ hơi nước bả vai trái—hậu quả của việc nén áp suất lên mức quá tải ở trận chiến trước—đang phồng rộp lên, đau nhức nhối tột cùng. Lớp da sinh học quanh cổ anh đã bắt đầu sưng tấy, xuất hiện những hạt rỉ đồng sẫm màu lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão cơ học. Khung bả vai trái bằng thép gia cố bị móp méo nghiêm trọng sau đòn quật đuôi của chó máy hoang dã, đè nặng lên lồng ngực khiến mỗi nhịp thở của anh trở nên khó nhọc vô cùng.


Bên cạnh anh, Thanh Hải đang quỳ gối trên nền đất quặng, hơi thở đứt quãng. Bàn tay phải của gã hoàn toàn tê dại do phản lực chấn động từ trận chiến trước, chiếc xà-beng sắt bị mẻ lưỡi lớn bám đầy bùn xám đang run rẩy trong lòng bàn tay gã. Lớp rỉ sét xám xịt bám quanh khớp cổ tay của Thanh Hải dường như đang co thắt lại dưới tác động của nhiệt độ giảm đột ngột.


"Tùng... chúng ta bị bao vây rồi," Thanh Hải nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run lên vì sợ hãi. "Súng phun hơi nước nóng của người của tao... hoàn toàn vô dụng trong làn sương mù axit này. Khí nóng phun ra bị tản mát ngay lập tức. Chúng ta không nhìn thấy gì cả!"


Linh Chi và Bé Sáu đang nấp sát sau tấm chắn thép xe tăng cũ bám đầy cỏ đồng. Linh Chi một tay giữ chặt hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ của cha cô sát bên hông, tay kia nâng hũ sáp ong rừng còn lại. Khuôn mặt cô tái nhợt dưới lớp mặt nạ lọc khí hoạt tính hai lớp, đôi mắt đầy lo âu dõi theo bóng lưng của Sơn Tùng. Bé Sáu lầm lũi ôm chiếc giỏ tre chứa đầy dụng cụ rèn dã ngoại, bàn tay nhỏ bé run lên bần bật nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn người đàn anh.


*ÚTTTTT...*


Tiếng còi siêu âm cơ học của Sói Xám Sơn lại vang lên từ sâu trong làn sương đỏ, sắc lẹm và dồn dập. Ngay lập tức, tiếng xích truyền động của bầy chó máy hoang dã bắt đầu rít lên kèn két từ khắp các hướng. Chúng đang áp sát, sử dụng khứu giác cơ khí nhạy bén để dò theo mùi dầu thải sinh học và hơi ấm tỏa ra từ cơ thể những người tị nạn.


Một phu mỏ của Thanh Hải hoảng loạn vung khẩu súng phun hơi nước nóng tự chế, bóp cò bừa bãi vào màn sương mù đỏ quánh. Luồng hơi nước nóng phun ra phát ra tiếng *xèo xèo* lớn nhưng nhanh chóng bị độ ẩm axit cao trong không khí dập tắt hoàn toàn, chỉ tạo ra một đám mây khói loãng vô hại. Tiếng động cơ xả áp của khẩu súng ngay lập tức thu hút sự chú ý của bầy thú máy.


"Tất cả đứng im!" Sơn Tùng trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đục nhưng đầy uy lực của một cựu binh cơ giới khiến tên phu mỏ giật mình buông tay khỏi cò súng. "Đừng thở mạnh, đừng dịch chuyển. Bất kỳ chuyển động nào lúc này cũng là mồi ngon cho khứu giác của chúng."


Sơn Tùng đứng yên hoàn toàn. Anh nín thở, tập trung tinh thần để điều hòa tuần hoàn sinh học đặc biệt của mình, cố gắng giảm thiểu nhịp tim và sự phát tán nhiệt lượng cơ thể nhằm kháng độc tố bào tử đang dâng cao quanh phổi. Anh dồn toàn bộ trọng lực cơ thể vào chân phải sinh học, bấm chặt đế giày da dày xuống nền đất quặng đồng rỉ của Đồi Xương Máy.


Anh nhắm mắt lại. Quầng sáng cơ học màu xanh nhạt lấp lánh yếu ớt trong mắt trái của anh tắt hẳn để nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối của xúc giác bàn chân.


Khả năng cảm nhận độ rung kim loại bắt đầu hoạt động.


Trong bóng tối của tâm thức Sơn Tùng, nền đất quặng của Đồi Xương Máy không còn là đất đá vô tri, mà là một mạng lưới dẫn truyền âm thanh cơ học khổng lồ. Mỗi xác xe bọc thép, mỗi bánh răng rỉ sét cắm sâu dưới lòng đất đều là một điểm cộng hưởng. Qua lòng bàn chân phải sinh học, anh cảm nhận rõ rệt những xung lực rung động siêu nhỏ, nhịp nhàng nhưng dồn dập truyền đến.


*Cộc... cộc... cộc...*


Đó là tần số hoạt động của các khớp chân bằng thép chịu lực của bầy chó máy hoang dã. Sơn Tùng áp dụng kỹ năng Lắng nghe áp suất rít để lọc bỏ tiếng gầm rú địa nhiệt từ lòng đất và tiếng gió rít qua các khe đá granite. Anh phân biệt được từng tần số âm thanh cơ học riêng biệt. Có ba con chó máy đang âm thầm leo qua đống bánh răng rỉ sét khổng lồ phía bên trái, khớp nối piston của chúng phát ra tiếng rít áp suất rất khẽ. Một con khác, to lớn và nặng nề hơn, đang di chuyển vòng qua sườn đồi phía bên phải để chặn đường rút lui của họ.


Khoảng cách: tám mươi mét... sáu mươi mét... bốn mươi mét...


Sơn Tùng khẽ ngoảnh đầu sang hướng Tuấn Kiệt đang ẩn nấp cách đó mười mét dưới gầm một chiếc xe tăng cổ. Tuấn Kiệt là một phu đào phế liệu lanh lợi, gã đang giữ chặt sợi dây xích sắt chịu lực của một cái bẫy tự chế do nhóm phu mỏ thiết lập trước đó. Phía trên lối đi duy nhất giữa hai ngọn đồi phế liệu là một khối sắt phế liệu nặng ba tấn, được treo lơ lửng bằng hệ thống ròng rọc cũ bám đầy rỉ sét.


Sơn Tùng không thể lên tiếng gọi vì sương mù quá dày và khứu giác cơ khí của bầy chó máy rất nhạy bén với âm thanh sinh học. Anh nâng chiếc búa rèn của Lão Thiết bằng tay phải lành lặn, khẽ gõ nhẹ ba nhịp chuẩn xác vào một đường ống đồng rỗng cắm sâu xuống đất sát chân anh.


*Ting... Ting... Ting...*


Âm thanh kim loại thanh mảnh truyền dọc theo đường ống đồng, chạy thẳng xuống nền đất quặng. Tuấn Kiệt áp tai vào một thanh sắt rỗng dưới gầm xe tăng, lập tức nhận được tín hiệu. Gã phu mỏ nhanh nhẹn hiểu ý, tay gã siết chặt chốt định vị bằng đồng dẻo của hệ thống bẫy xích sắt.


Sơn Tùng tiếp tục cảm nhận độ rung động truyền qua lòng bàn chân. Hai con chó máy hoang dã dẫn đầu, do quá đói dầu bôi trơn, đang điên cuồng lao nhanh qua khe hẹp giữa hai khối sắt phế liệu, ngay dưới vị trí của khối sắt treo.


Khoảng cách của hai con thú máy đến điểm bẫy sập chỉ còn năm mét... ba mét... một mét...


*Ting!*


Sơn Tùng gõ mạnh nhát búa rèn cuối cùng vào ống đồng.


Tuấn Kiệt giật mạnh chốt xích khẩn cấp.


*XOẢNG! rầm...*


Sợi xích sắt chịu lực bị tuột chốt định vị, phát ra tiếng rít chói tai của kim loại mài mòn. Khối sắt phế liệu nặng ba tấn từ trên cao đổ sập xuống như một thiên thạch bằng sắt rỉ, đè bẹp hoàn toàn hai con chó máy đang âm thầm áp sát phía dưới.


Tiếng xương thép bị nghiền nát rú lên kèn két, kèm theo những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra dữ dội trong màn sương mù đỏ quánh. Dầu thải đen kịt từ khoang chứa của hai con thú máy bị ép vỡ phun xối xả ra nền đất, bốc mùi khét lẹt.


"Được rồi! Chạy mau!" Thanh Hải hét lên, gã vung chiếc xà-beng bị mẻ lưỡi lớn dẫn đầu nhóm phu mỏ lao lên phía trước.


Thế nhưng, sự phục kích lén lút của bầy chó máy bị phá vỡ cũng là lúc mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Lực va chạm cực mạnh của khối sắt ba tấn rơi xuống đất, kết hợp với áp suất hơi nước địa nhiệt tích tụ lâu ngày dưới lòng Đồi Xương Máy, đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền tàn nhẫn.


Từ sâu dưới lòng đất phế liệu, tiếng rít áp suất của các van xả bị nghẽn vang lên chói tai. Mặt đất quặng đồng rỉ bắt đầu nứt nẻ, phun ra những luồng hơi nước nóng bỏng rực rỡ. Sơn Tùng bỗng cảm nhận một tần số rung động khổng lồ, hỗn loạn truyền qua lòng bàn chân phải sinh học. Anh biến sắc, hét lớn:


"Lùi lại! Sạt lở địa nhiệt!"


Một vụ sạt lở đá granite tự nhiên đột ngột xảy ra dưới lòng đồi phế liệu, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!