Đồi Xương Máy Tranh Đoạt
Mưa axit đêm mỗi lúc một nặng hạt, gõ vào những vòm lá bằng hợp kim đồng xào xạc bên sườn đồi phía tây nam, tạo nên những tiếng động lách cách khô khốc như hàng vạn chiếc răng thép đang va vào nhau. Sơn Tùng bước đi trong bóng tối, chân phải sinh học bấm chặt xuống nền đất quặng trơn trượt, trong khi chân trái bọc khung hơi nước dã ngoại kéo lê một vệt dài trên bùn xám. Cánh tay trái của anh—cỗ máy piston hơi nước vốn là niềm tự hào của xưởng rèn Lão Thiết—lúc này buông thõng vô lực dưới lớp sáp ong rừng đông cứng màu hổ phách. Lớp sáp phong tỏa tạm thời để ngăn rỉ đồng lan rộng nay lạnh ngắt, bó chặt lấy da thịt anh như một chiếc cùm đá.
Nhưng nỗi đau thực sự không nằm ở cánh tay chết lặng đó. Trên cổ Sơn Tùng, ngay sát bả vai trái, vết xước rỉ đồng bắt đầu sưng tấy dữ dội dưới lớp sáp bảo vệ dã ngoại. Từng đợt nóng rát buốt tủy chạy dọc theo hệ tuần hoàn sinh học, như thể có hàng ngàn con ký sinh trùng bằng kim loại đang gặm nhấm huyết quản của anh. Rỉ đồng sẫm màu đã bắt đầu ăn mòn sâu hơn, lấm tấm những hạt xanh lục bảo tàn nhẫn bám sát vào da cổ, khiến mỗi lần anh ngoảnh đầu là một lần phải nghiến răng chịu đựng tiếng kèn két vô hình vang lên trong xương sọ.
"Tùng, anh ổn chứ?" Linh Chi khẽ hỏi, giọng cô bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ lọc khí hoạt tính. Cô bước sát bên anh, một tay giữ chặt hộp đồng chứa Bản đồ da thú cổ của cha mình, tay kia xách hũ sáp ong rừng còn lại.
Sơn Tùng không ngoảnh lại, tay phải anh siết chặt cán chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta của Lão Thiết. Giọng anh khàn đặc qua kẽ răng: "Không sao. Sắp đến Đồi Xương Máy rồi. Bản đồ hiển thị mạch quặng đồng dẻo nguyên sinh ở ngay phía trước."
Bé Sáu lầm lũi đi sau cùng, lưng đeo chiếc giỏ tre bọc tôn rỉ chứa đầy dụng cụ rèn dã ngoại. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn bả vai trái đang xám xịt của Sơn Tùng, ánh mắt đầy lo âu nhưng không dám nói lời nào. Sự im lặng nghẹt thở bao trùm lấy đoàn người khi họ lách qua những bụi tre sắt rỗng bén nhọn, tiến thẳng vào vùng trung tâm của nghĩa địa phế liệu khổng lồ.
Đồi Xương Máy hiện ra dưới màn sương mù bào tử rỉ sét đỏ nhạt như một bãi chiến trường cổ đại bị thời gian hóa đá. Hàng trăm xác sinh vật máy, từ những con sói sắt tầm thấp đến xác những chiếc xe bọc thép hơi nước khổng lồ từ thời chiến tranh mười năm trước, nằm chồng chất lên nhau tạo thành những ngọn đồi phế liệu xám xịt. Những chiếc bánh răng rỉ sét cỡ đại găm sâu vào lòng đất, những đường ống hơi nước nứt nẻ nhô lên như xương sườn của những con quái thú khổng lồ bị rỉ đồng gặm nhấm.
*KENG! KENG! KENG!*
Tiếng kim loại va đập thô bạo đột ngột vang lên từ phía sau xác một chiếc xe bọc thép hơi nước cổ đại ở trung tâm bãi đất trống. Sơn Tùng lập tức dừng bước, giơ tay phải ra hiệu cho Linh Chi và Bé Sáu ẩn nấp sau một tấm chắn thép xe tăng cũ bám đầy cỏ đồng.
Anh ghé sát tai vào một đường ống đồng rỗng cắm xuống đất, áp dụng kỹ năng lắng nghe độ rung để phán đoán. Có tiếng xà-beng sắt đang cạy phá thô bạo, đi kèm với tiếng thở dốc và những lời chửi thề khàn khàn.
"Nhanh tay lên! Trịnh Sâm sắp dẫn tuần tra thiết giáp qua đây rồi! Cạy cái nắp lò hơi này ra, bên trong chắc chắn còn sót lại quặng đồng dẻo nguyên sinh!"
Sơn Tùng nhíu mày. Đó là giọng của Thanh Hải—đội trưởng toán săn phế liệu tự do khét tiếng tham lam ở rìa rừng Sơn Kim. Gã đàn ông hai mươi tám tuổi, dáng người thô kệch với gương mặt rỗ sẹo, đang điên cuồng dùng chiếc xà-beng sắt lớn bằng hợp kim chịu lực đập mạnh vào nắp buồng máy của chiếc xe bọc thép cổ đại. Xung quanh gã là bốn phu mỏ nghèo khổ mặc giáp da rách nát bám đầy vệt rỉ đồng, tay chân họ run rẩy dưới làn mưa axit.
"Hải, dừng tay lại," Sơn Tùng từ sau tấm chắn thép bước ra, búa rèn gác trên vai phải, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa tiếng mưa rơi.
Thanh Hải giật mình quay lại, chiếc xà-beng sắt lớn trong tay gã lập tức chĩa thẳng về phía Sơn Tùng. Khi nhận ra cựu binh cơ giới với cánh tay trái bọc sáp ong đông cứng vô dụng, gương mặt rỗ của gã lộ rõ vẻ khinh miệt và kiêu ngạo.
"Ồ, tưởng là ai, hóa ra là tên phế nhân Sơn Tùng!" Thanh Hải cười gằn, bước lên một bước đầy đe dọa. "Mày dẫn theo con nhóc học giả và thằng ranh con này đến đây làm gì? Đất này là địa bàn của tao! Biến đi trước khi tao dùng cái xà-beng này đập nát cái chân bọc đồng còn lại của mày!"
"Mạch quặng đồng dẻo dưới gốc cây cổ thụ kia không thuộc về riêng ai," Sơn Tùng trầm giọng, ánh mắt anh quét qua vệt rỉ đồng xám xịt bám trên khớp cổ tay của Thanh Hải. "Mày đang bị rỉ sét ăn mòn khớp tay rồi. Cố sức đập phá xác xe bọc thép này chỉ khiến các chốt định vị của mày bị khóa cứng nhanh hơn thôi."
"Câm mồm!" Thanh Hải đỏ mặt tía tai vì bị nói trúng tim đen. Gã siết chặt xà-beng, gầm lên: "Tao cần quặng đồng dẻo để đổi lấy mỡ cừu bảo dưỡng của thương hội! Không có nó, tao sẽ hóa đá! Tao không rảnh nghe một thằng phế vật dạy đời! Đàn em, đuổi bọn chúng đi!"
Thế nhưng, trước khi những tên phu mỏ kịp tiến lên, một tiếng rít dài chói tai từ chiếc còi siêu âm cơ học vang vọng từ sâu trong sương mù đỏ nhạt.
*ÚTTTTT...*
Sơn Tùng biến sắc. Anh dồn trọng lực vào chân phải sinh học, cảm nhận một tần số rung động dồn dập truyền qua nền đất quặng đồng rỉ từ khoảng cách một trăm mét.
"Chó máy hoang dã... Có ít nhất bốn con đang áp sát!" Sơn Tùng hét lớn, tay phải hạ búa rèn xuống tư thế chiến đấu. "Thanh Hải! Đưa người của mày lùi lại ngay! Bọn chúng bị thu hút bởi tiếng đập sắt của mày!"
Từ trong màn sương mù đỏ quánh bốc mùi hóa chất, những bóng đen cơ khí sinh học khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là bầy chó máy săn mồi hoang dã của Sói Xám Sơn. Cơ thể chúng bám đầy rỉ sét xanh lục lấp lánh dưới mưa, mắt phát ra quầng sáng cơ học màu đỏ rực tàn nhẫn. Những chiếc răng thép bén nhọn của chúng rít lên kèn két khi hệ thống xích truyền động dưới bụng quay cuồng.
"Aaa!" Một tên phu mỏ của Thanh Hải hoảng loạn thét lên khi một con chó máy lao trực diện tới, móng vuốt thép của nó cào rách vai áo dù, đe dọa cắn xé lồng ngực gã.
Không một chút do dự, Sơn Tùng lướt tới. Tay phải anh quai chiếc búa rèn thép đúc nặng mười hai cân ta vẽ nên một đường vòng cung dũng mãnh trong không trung.
*OÀNH!*
Nhát búa rèn giáng thẳng xuống đầu con chó máy dẫn đầu. Sức nặng vật lý cực hạn kết hợp với lực cơ bắp dồn nén của cựu binh làm vỡ nát hộp sọ bọc đồng của con quái thú. Những bánh răng đồng và lò xo nén cơ khí bên trong văng tung tóe, dầu thải đen kịt phun ra xèo xèo dưới làn mưa axit. Con chó máy hoang đổ gục xuống đất, hệ thống piston sau gáy nó phát ra tiếng rít xả áp cuối cùng rồi tắt lịm.
"Thanh Hải! Đỡ lấy!" Sơn Tùng hét lớn khi thấy con chó máy thứ hai đang vồ hụt một phu mỏ khác và quay sang nhắm thẳng vào cổ họng Thanh Hải.
Thanh Hải hoảng hốt, gã cố vung chiếc xà-beng sắt lớn đập mạnh vào giáp đồng bọc quanh ngực con thú. Thế nhưng, *xoảng* một tiếng chói tai, lưỡi xà-beng bị mẻ một góc lớn do lớp giáp quá dày và cứng. Lực phản chấn cực mạnh khiến Thanh Hải tê dại cả cánh tay phải bị rỉ sét, gã mất thăng bằng ngã quỵ xuống đất, suýt chút nữa đã bị hàm răng thép của con thú cắn đứt chân.
Sơn Tùng hiểu rằng nếu anh không dùng đến cánh tay trái, tất cả sẽ bị bầy thú máy này xé xác tại đây. Nhưng cánh tay trái của anh đang bị phong tỏa hoàn toàn bởi lớp sáp ong rừng đông cứng để làm chậm rỉ đồng.
*Tôi phải phá vỡ lớp sáp này... dù cái giá phải trả là sự hóa rỉ tăng tốc,* Sơn Tùng thầm tính toán trong đầu.
Anh giật dây cáp kích hoạt lò hơi mini đeo sau lưng bằng cằm. Than đá lò rèn chất lượng cao bắt đầu cháy đỏ rực trong buồng đốt nhỏ, nước ngọt sạch tích trữ sôi lên sùng sục. Áp suất hơi nước trong bình chứa tăng vọt từ 0 lên 20, rồi 40 PSI. Hơi nước nóng rực rỡ bắt đầu rò rỉ qua các đường ống cao su thô, tỏa ra làn khói trắng bao phủ bả vai trái của anh.
Sức nóng cực hạn của hơi nước làm lớp sáp ong bọc ngoài cánh tay máy bắt đầu chảy lỏng, sizzling sủi bọt xèo xèo chống lại nước mưa axit. Sơn Tùng nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau nhức nhối tột hạn từ vết sẹo bỏng nhiệt bả vai trái đang phồng rộp lên đỏ rực.
*RẮC... RẮC...*
Lớp sáp ong đông cứng nứt vỡ ra từng mảng lớn, giải phóng cánh tay máy piston hơi nước. Sơn Tùng dồn toàn bộ áp lực khí nén lên ngưỡng hoạt động cơ bản: 50 PSI. Chiếc đồng hồ đo áp suất găm trên đai da đeo ngực rít lên khèn két khi kim chỉ số đứng vững ở vạch đỏ.
"Cút đi!"
Sơn Tùng tung một cú đấm piston hơi nước trực diện vào hàm dưới của con chó máy đang đè trên người Thanh Hải. Piston hơi nước rít lên chói tai (*vút*), xả ra một luồng khói nóng rực rỡ bọc kín nắm đấm thép.
*BÙM!*
Lực đấm ngàn cân bẻ gãy hoàn toàn hàm răng thép của con thú máy, đập nát hộp điều khiển bọc đồng của nó. Con chó máy bị hất văng xa ba mét, đâm sầm vào một khối sắt phế liệu và nổ tung van xả áp suất.
Thanh Hải sững sờ nhìn sức mạnh hủy diệt của cánh tay máy hơi nước của Sơn Tùng. Gã không thể tin được một kẻ phế nhân mang bệnh rỉ đồng lại có thể giải phóng một lực đấm khủng khiếp đến thế chỉ bằng các công cụ thô sơ ghép từ phế liệu.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Sơn Tùng vừa giải phóng lực đấm, con chó máy thứ ba ẩn nấp sau đống đổ nát bất ngờ quật mạnh chiếc đuôi bằng cáp thép chịu lực cực mạnh của nó.
*VÚT! BẰNG!*
Chiếc đuôi cáp thép quật thẳng vào bả vai trái đang rò rỉ hơi nước nóng của Sơn Tùng. Lực va chạm vật lý cực đại làm móp méo khung xương thép gia cố bả vai, bẻ gãy một chốt đồng dẻo dã ngoại dự phòng. Đường ống dẫn hơi nước bị nứt nhẹ, hơi nước nóng áp lực cao phun ra xối xả làm bỏng rát da thịt sinh học của anh.
Sơn Tùng loạng choạng lùi lại ba bước, tay phải cắm mạnh búa rèn xuống đất để giữ thăng bằng. Lớp sáp ong bảo vệ bả vai trái đã bị phá hủy hoàn toàn do nhiệt độ lò hơi và đòn đánh của thú máy, phơi bày làn da sinh học đang sưng tấy màu đồng rỉ sẫm màu dưới làn mưa axit mài mòn tàn nhẫn.
"Tùng!" Linh Chi hét lên, cô định lao ra khỏi tấm chắn thép nhưng Sơn Tùng giơ tay phải ra hiệu cản lại.
"Đứng yên đó!" Sơn Tùng khàn giọng ra lệnh, mắt anh nhìn chằm chằm vào màn sương mù đỏ nhạt phía trước.
Từ sâu trong bóng tối của Đồi Xương Máy, một tiếng gầm rú trầm đục, rung chuyển cả mặt đất quặng đồng bắt đầu vang lên. Tiếng bánh răng xích sắt cỡ đại chuyển động rầm rập báo hiệu con chó máy đầu đàn khổng lồ của Sói Xám Sơn đang tiến vào bãi phế liệu, mang theo áp lực sinh tử nghẹt thở cho trận chiến tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!