Di Sản Trong Hang Đá
Sợi cáp đồng mảnh như tơ nhện căng ngang lối vào Hang Đá Khô Ráo khẽ rung lên dưới làn sương mưa axit nhập nhẹm tối. Sơn Tùng vươn cánh tay phải lành lặn ra, năm ngón tay cứng như gọng kìm bấu chặt lấy bả vai Bé Sáu, kéo giật cậu học trò nhỏ lùi lại một bước ngay trước khi mũi giày bọc tôn của cậu chạm vào sợi dây định mệnh.
"Đứng yên," Sơn Tùng khàn giọng ra lệnh. Tiếng nói của anh đục ngầu, nghẹn lại trong lồng ngực bởi tàn dư của bụi bào tử đồng đỏ nhạt bám trong phế nang chưa được thanh lọc. Không có mặt nạ lọc khí, mỗi nhịp thở của anh lúc này đều giống như đang hít phải vụn thủy tinh nóng chảy.
Bé Sáu đứng chết trân, đôi mắt tròn xoe bám đầy muội than nhìn chăm chằm vào khoảng trống dưới chân. Chỉ cách mũi giày cậu chưa đầy hai phân, sợi cáp đồng dẻo lấp lánh thứ ánh sáng xanh lục bảo tàn nhẫn của rỉ đồng. Sợi cáp ấy nối thẳng vào một bộ piston lò xo nén ẩn sâu trong kẽ đá granite chịu mài mòn bên hông cửa hang. Nếu chỉ cần một lực nặng nửa cân đè lên, bộ lò xo sẽ bung chốt, phóng ra hàng chục mũi tên cáp thép có khả năng xuyên thủng cả tấm giáp bảo vệ bằng da cá sấu.
Lão Tiều phu Đồng tiến lên một bước, chiếc rìu đốn củi bằng hợp kim không rỉ gác trên vai khẽ hạ xuống. Ông nheo cặp mắt nhăn nheo bám đầy bụi quặng, quan sát kỹ lưỡng cơ cấu kích hoạt của bẫy.
"Bẫy cơ khí của bọn săn tiền thưởng," Lão Đồng trầm giọng nói, giọng ông lách cách như tiếng củi khô nứt nẻ. "Bọn chúng quét dầu bôi trơn quân sự mới tinh lên đầu piston để bảo đảm lò xo không bị kẹt vì axit. Tùng, cậu ngửi thấy mùi dầu này là phải, khứu giác của cựu binh cơ giới đúng là không sai lệch đi đâu được."
Lão Đồng không vội vàng. Ông cúi người, nhặt một cành tre sắt rỗng đàn hồi cao vừa đốn ngoài rìa rừng. Với đôi bàn tay gầy guộc nhưng chuẩn xác của một tiều phu cả đời sống chung với bẫy rập, ông khéo léo luồn thân tre sắt vào khe hở của bộ piston, chèn chặt vào giữa chốt định vị chịu lực kéo lớn và lò xo nén.
*Kịch.*
Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên bên trong kẽ đá. Bộ piston bị khóa cứng, sợi cáp đồng dẻo khẽ chùng xuống, mất đi lực đàn hồi chết chóc.
"Xong rồi. Vào thôi, trước khi bầy chó máy của Sói Xám Sơn đánh hơi được vệt dầu giả quay lại đây," Lão Đồng vẫy tay ra hiệu.
Tuấn Kiệt cùng Bé Sáu vội vã dìu Hải Đăng đi vào trong lòng hang. Hải Đăng nghiến chặt răng chịu đựng, chân trái bọc đồng kéo lê trên nền đá granite khô ráo, để lại một vệt nước đen xỉn pha lẫn máu sinh học rò rỉ từ vết thương đùi chưa khép miệng.
Hang Đá Khô Ráo hiện ra trước mắt họ như một ốc đảo yên bình giữa lòng rừng mưa kim loại sinh học tàn nhẫn. Địa chất granite tự nhiên của hang động ngăn chặn hoàn toàn sự xâm nhập của nước mưa axit và độ ẩm mang bào tử rỉ sét đỏ nhạt từ bên ngoài. Không khí bên trong khô ráo, ấm áp, phảng phất mùi đá vôi cổ xưa thay vì mùi đồng rỉ hăng nồng quen thuộc.
Họ đặt Hải Đăng nằm xuống một phiến đá bằng phẳng sâu trong hang. Linh Chi lập tức tháo chiếc hộp đồng đeo hông, cẩn thận đặt Bản đồ da thú cổ của cha mình sang một bên rồi quỳ xuống bên cạnh Hải Đăng. Cô dùng kéo cắt thép tấm cắt bỏ lớp băng gạc dù bám đầy dầu đen trên đùi gã thợ cơ khí tự do. Vết thương do đạn hơi nước của Trịnh Sâm bắn trúng đang sưng tấy, mép vết thương bám một lớp rỉ đồng xám xịt do phản ứng oxy hóa giữa máu sinh học và hợp kim đồng của khớp gối.
"Bé Sáu, nhóm lò than dã ngoại lên, tôi cần sáp ong rừng nóng chảy để sát trùng," Linh Chi bình tĩnh ra lệnh, đôi tay cô di chuyển nhanh nhẹn và chuẩn xác không một chút thừa thãi.
Trong lúc Bé Sáu lật đật nhóm lửa, Linh Chi quay sang Sơn Tùng. Cựu binh cơ giới đang ngồi tựa lưng vào vách đá tối. Cánh tay trái bọc khung xương thép và piston hơi nước của anh buông thõng vô lực trên nền đất. Vết sẹo bỏng đồng nóng chảy trên bả vai trái—hậu quả của luồng hơi nước quá nhiệt 150 PSI rò rỉ từ trận chiến trước—đang phồng rộp lên, đỏ rực rỡ một cách tàn nhẫn dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão chạy bằng pin cơ học.
Linh Chi bước đến, đôi mắt cô hiện lên sự lo lắng tột độ khi nhìn thấy các khớp ngón tay máy của Tùng khẽ giật cục một cách mất kiểm soát. Anh đang chịu đựng triệu chứng Cứng khớp cục bộ (Local Stiffness) ở mức độ nghiêm trọng nhất. Rỉ đồng đã ăn mòn sâu vào các thớ cơ kim loại bên trong cánh tay, và nếu không được bôi trơn khẩn cấp, khớp tay trái của anh sẽ hoàn toàn hóa đá vô tri trong vòng vài ngày.
"Để tôi kiểm tra cánh tay cho anh," Linh Chi khẽ nói, giọng cô dịu dàng nhưng không chấp nhận sự từ chối. Cô lôi từ trong ngực áo khoác dù ra Cuốn sổ tay thực vật học cơ khí của cha mình, mở đến trang ghi chép về cấu trúc thớ cơ kim loại thích ứng.
Linh Chi lấy ra một chiếc kính hiển vi bỏ túi bằng thủy tinh chịu lực, áp sát vào phần tiếp giáp giữa da thịt sinh học và khung xương thép trên vai trái của Sơn Tùng. Dưới ống kính phóng đại, cảnh tượng hiện ra vô cùng đáng sợ: các mạch máu sinh học của Sơn Tùng đang bị các sợi cáp đồng siêu nhỏ xâm lấn, bám đầy các tinh thể rỉ đồng màu xanh lục bảo sắc nhọn. Các thớ cơ kim loại đang co thắt dữ dội, nghẹt thở vì thiếu dầu bôi trơn đặc chế.
Sơn Tùng cố gắng cử động các ngón tay máy để chứng minh mình vẫn ổn, nhưng nỗ lực ấy chỉ tạo ra một tiếng rít cơ khí chói tai (*kèn két*) vang vọng khắp hang đá. Piston hơi nước không hề di chuyển, các bánh răng truyền động xích sắt bị kẹt cứng hoàn toàn do bụi đồng bám đầy trong các khe trục.
"Anh đừng cố nữa!" Linh Chi nhíu mày trách móc. "Áp suất trong bình chứa của anh đã về mức không. Các chốt định vị của anh đang bị mài mòn nghiêm trọng do lực phản chấn của cú đấm quá tải trước đó. Nếu anh cố dùng lực cơ bắp, anh sẽ tự bẻ gãy bả vai của mình trước khi rỉ đồng kịp hóa đá nó."
Cô vội vã lấy một hũ dầu bôi trơn thô thông thường nhặt được từ bãi xe tăng, cố gắng đổ lên khớp ngón tay của Sơn Tùng để làm mềm cơ cấu bánh răng. Thế nhưng, ngay khi giọt dầu thô vừa chạm vào lớp da bám rỉ đồng của anh, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Giọt dầu lập tức sủi bọt xèo xèo, biến đổi thành một thứ chất kết tủa màu xanh lục đặc quánh, khô khốc như bùn rỉ sét.
Linh Chi bàng hoàng nhìn hiện tượng kết tủa: "Không thể nào... Dầu bôi trơn thô bị bão hòa ngay lập tức. Axit nhẹ bám trên da anh từ cơn mưa ngoài rừng đang hoạt động như một chất xúc tác, đẩy nhanh quá trình oxy hóa kim loại sinh học khi gặp hydrocarbon thông thường."
Sơn Tùng nhìn chất kết tủa màu xanh lục bám trên tay, gương mặt anh vẫn lạnh lùng không một chút biến sắc, nhưng ánh mắt trái bọc quầng sáng cơ học khẽ tối đi. Anh biết ý nghĩa của hiện tượng này: cơ thể anh đang đào thải các chất bảo dưỡng thô sơ. Căn bệnh rỉ đồng đang tiến triển nhanh hơn anh tưởng.
Linh Chi lập tức mở Cuốn sổ tay thực vật học cơ khí, lật nhanh qua các công thức hóa học phức tạp được viết bằng mực đồng dẻo của cha cô. Đôi mắt cô dừng lại ở một trang ghi chép có vệt dầu loang lổ.
"Cha tôi từng viết..." Linh Chi lẩm nhẩm đọc, ngón tay cô run khẽ trên trang giấy da. "'Bào tử rỉ sét của thung lũng hoạt động như một thực thể sinh học cơ khí có ý chí. Chúng hấp thụ dầu mỏ thông thường để sinh trưởng. Để kháng lại sự ăn mòn này, chất bôi trơn phải được pha chế từ nhựa cây rỉ sét—thứ nhựa có tính kháng axit tự nhiên—kết hợp với quặng đồng dẻo nguyên sinh được tôi luyện trong dầu thải lạnh.'"
Cô ngẩng đầu lên nhìn Sơn Tùng, ánh mắt rực lên sự quyết tâm: "Chúng ta cần Quặng đồng dẻo nguyên sinh để đúc lại các bánh răng truyền động cho cánh tay của anh. Nhưng trước khi tìm được quặng, tôi phải phong tỏa khớp vai của anh bằng sáp ong rừng nóng chảy để chặn hoàn toàn sự tiếp xúc của bào tử rỉ sét với các mạch máu sinh học."
Linh Chi dùng kìm gắp một ít sáp ong nóng chảy từ lò than dã ngoại của Bé Sáu, cẩn thận quét một lớp màng bảo vệ dày màu hổ phách lên bả vai trái và các khớp ngón tay của Sơn Tùng.
Cơn đau rát buốt tột cùng ập đến khi sáp nóng chạm vào vết bỏng nhiệt bả vai. Sơn Tùng nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương quai hàm kêu răng rắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Lớp sáp ong nhanh chóng đông cứng lại, bao bọc lấy cánh tay trái của anh như một lớp thạch cao bảo vệ.
Cái giá phải trả cho phương pháp phong tỏa tạm thời này vô cùng đắt. Khớp tay trái của Sơn Tùng bị cứng hóa thêm 5%, và anh hoàn toàn mất đi cảm giác đau cũng như khả năng cử động ở các đầu ngón tay máy. Cánh tay trái của anh giờ đây nặng nề và bất động như một thanh sắt đúc.
"Lớp sáp này chỉ giữ cho rỉ đồng không lan rộng lên cổ anh trong vòng hai ngày," Linh Chi thở dài, cô lau mồ hôi trên trán Sơn Tùng bằng một dải vải dù sạch. "Nếu trong vòng hai ngày tới chúng ta không tìm được quặng đồng dẻo để chế chế tạo dầu đặc chế và thay thế các bánh răng bị mẻ, khớp vai trái của anh sẽ bị khóa chết vĩnh viễn."
Đúng lúc bầu không khí trong hang đang chìm vào sự im lặng ngột ngạt, một tiếng động lách cách phát ra từ lối vào hang đá.
Sơn Tùng lập tức cảnh giác. Anh áp chân phải sinh học xuống nền đá granite, lắng nghe độ rung động truyền qua lòng đất.
"Chỉ có một người di chuyển... Nhịp bước nhanh, không có tiếng xích sắt của thú máy," Sơn Tùng khẽ thì thào, tay phải anh khẽ siết chặt cán chiếc búa rèn của Lão Thiết đeo bên hông.
Một bóng người nhỏ thó, mặc áo cộc tay bám đầy bùn đất đỏ và đội chiếc mũ lò xo tự chế lệch sang một bên lách qua khe hẹp cửa hang, ngã nhào vào trong lòng hang đá.
"Anh Tùng! Chị Linh Chi!" Tuấn Kiệt thở hổn hển, gương mặt gầy gò của gã nhợt nhạt vì kiệt sức và sợ hãi. Gã liên tục ho khan, bụi đồng đỏ bám đầy quanh viền mặt nạ lọc khí đã bị rách màng ngoài của gã.
Bé Sáu vội vàng mang đến một bát nước ngọt sạch từ giếng đá Bình Yên mang theo. Tuấn Kiệt giật phăng mặt nạ, uống ực một hơi hết sạch bát nước rồi lau miệng bằng cánh tay bám đầy bùn.
"Kiệt, cậu thoát ra từ mỏ đồng bằng cách nào? Sao lại tìm được đến đây?" Sơn Tùng hỏi, giọng anh trầm tĩnh nhưng mang đầy áp lực.
Tuấn Kiệt nuốt nước bọt, giọng gã run lên bần bật: "Tôi phải luồn lách qua các hầm ngầm cũ của phu mỏ mới trốn thoát được cuộc truy quét của Trịnh Sâm. Nhưng đó chưa phải là tin xấu nhất... Anh Tùng, bang Hắc Phong... bang chủ Hắc Phong đã ban bố lệnh treo thưởng cực lớn khắp vùng biên giới để lấy đầu anh!"
"Treo thưởng lấy đầu tôi?" Sơn Tùng khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy!" Tuấn Kiệt gật đầu lia lịa, đôi mắt gã hiện lên sự hoảng loạn. "Hắc Phong treo thưởng một vạn lít dầu tinh cất quân sự—thứ dầu bảo dưỡng quý hiếm nhất biên thùy—cho bất kỳ kẻ nào mang được cánh tay máy hơi nước của anh hoặc chiếc hộp nhạc đồng cổ về sào huyệt của chúng. Hiện giờ, tất cả các nhóm thợ săn thú máy hoang dã, các tay buôn phế liệu bất chính và cả quân tuần tra của Viện Hàn Lâm đều đang lùng sục rìa rừng Sơn Kim để tìm anh. Bọn chúng điên cuồng vì phần thưởng đó rồi!"
Linh Chi biến sắc: "Một vạn lít dầu tinh cất... Đó là khối tài sản đủ để duy trì sự sống cho cả một thị trấn trong vòng mười năm. Hắc Phong muốn lấy mạng anh bằng mọi giá chỉ để cướp chiếc hộp nhạc này sao?"
Sơn Tùng khẽ chạm vào chiếc hộp nhạc đồng cổ đeo sát bên hông phải. Anh nhớ lại bí mật di vật mà Linh Chi vừa giải mã: giai điệu ru phát ra từ hộp nhạc có tần số âm thanh trùng khớp với mã lệnh dừng khẩn cấp của các robot quân sự thế hệ cũ. Hắc Phong biết rõ giá trị của di vật này, và hắn muốn dùng nó để kiểm soát toàn bộ thung lũng.
"Bọn chúng sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy chúng ta," Sơn Tùng trầm giọng nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng tối ngoài cửa hang. "Chúng ta không thể trốn chạy mãi trong hang đá này. Cách duy nhất để sinh tồn là phải chủ động tiến công."
Anh quay sang nhìn Linh Chi: "Bản đồ của cha cô hiển thị vị trí của Quặng đồng dẻo nguyên sinh ở đâu gần đây nhất?"
Linh Chi vội vã trải Bản đồ da thú cổ lên phiến đá. Cô nhỏ một giọt nước ấm pha tinh thể đồng sunfat lên góc bản đồ. Các nét vẽ bằng mực đồng rỉ tự động giãn nở, hiển thị một vùng đồi núi nhấp nhô bám đầy các ký hiệu cơ khí sinh học phức tạp.
Ngón tay thon dài của Linh Chi chỉ vào một vùng đất trống nằm cách hang đá khoảng ba cây số về phía tây nam: "Đây là Đồi Xương Máy—nghĩa địa của hàng trăm sinh vật máy và xe bọc thép bị bỏ hoang từ thời chiến tranh. Cha tôi ghi chép rằng dưới rễ của những cây đồng cổ thụ tại Đồi Xương Máy có một mạch quặng đồng dẻo nguyên sinh chưa bị rỉ sét ăn mòn. Đó là nguồn nguyên liệu duy nhất giúp chúng ta đúc lại bánh răng và pha chế dầu đặc chế dã ngoại."
Sơn Tùng đứng dậy, chiếc búa rèn của Lão Thiết đeo bên hông khẽ va đập vào vách đá phát ra tiếng kêu đanh gọn. Dù cánh tay trái bị phong tỏa hoàn toàn bằng sáp ong và khớp hông trái bắt đầu có cảm giác tê rần nhẹ, dáng người cao gầy của cựu binh cơ giới vẫn đứng vững như một cột thép chịu lực.
"Sắp xếp trang bị," Sơn Tùng ra lệnh cho cả nhóm. "Tuấn Kiệt, cậu ở lại hang chăm sóc Hải Đăng cùng Lão Đồng. Bé Sáu và Linh Chi sẽ đi cùng tôi đến Đồi Xương Máy ngay khi trời tối."
Trong lúc cả nhóm đang bận rộn chuẩn bị dã ngoại, bóng tối bên ngoài Hang Đá Khô Ráo bắt đầu bao phủ hoàn toàn rừng mưa kim loại sinh học. Những hạt mưa axit nhẹ vẫn rơi rào rào trên những chiếc lá đồng rỉ, tạo nên một chuỗi âm thanh lách cách lạnh lùng.
Cách cửa hang đá khoảng năm mươi mét, ẩn sâu sau một bụi tre sắt rỗng bén nhọn, một bóng đen thanh mảnh đang lặng lẽ đứng yên dưới màn mưa.
Đó là một nữ sát thủ mặc đồ đen bó sát bám đầy dầu bôi trơn dã ngoại. Khuôn mặt cô ta bọc kín dưới lớp mặt nạ vải tẩm dầu đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như dao cạo đang chăm chú nhìn chằm chằm vào những vệt bùn đất đỏ pha lẫn vệt nước đen xỉn dẫn thẳng vào lối vào Hang Đá Khô Ráo.
Trên bả vai trái của cô ta, các khớp nối cơ khí được bôi một lớp mỡ cừu đặc chế giúp cô ta di chuyển hoàn toàn không tiếng động trong đêm tối. Tay phải cô ta khẽ vuốt ve những chiếc phi tiêu bằng lá đồng bén nhọn bọc độc tố bào tử rỉ sét nồng độ cao dắt bên hông.
Sát thủ Điệp Sát đã tìm thấy hang đá ẩn nấp của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!