Hang Đá Lá Lánh
Hơi lạnh buốt giá của cơn mưa axit dội thẳng vào mặt Sơn Tùng ngay khi anh vừa rướn người thoát khỏi miệng Hầm thông gió số 3. Luồng khí độc bào tử rỉ sét đỏ nhạt từ sâu trong lòng đất vẫn còn phun ra sau lưng họ, lờ lờ như một thứ khói huyết dụ bám chặt lấy gót chân. Sơn Tùng quỵ xuống bên một rễ cây bọc đồng rỉ xanh lục, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, từng nhịp thở rít lên đau đớn qua lớp vải xô quấn tạm quanh mũi. Mặt nạ lọc khí thô sơ của Sơn Tùng đã bị bụi đồng bào tử bám kín và hủy hoại hoàn toàn từ trận chiến nghẹt thở trong phòng kín; giờ đây, mỗi hơi thở của cựu binh cơ giới đều mang theo vị chát đắng của muối đồng và cái nóng bỏng rát của phế nang bị ăn mòn.
"Tùng! Anh có sao không?" Linh Chi vội vã quỳ xuống bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn bám đầy vết muội than rèn và sáp bảo vệ cố sức đỡ lấy bả vai phải lành lặn của anh. Trong ngực áo khoác dù của cô, Cuốn sổ tay thực vật học cơ khí của Giáo sư Lê Đỉnh được bọc kín cẩn thận, như một mỏ neo tri thức duy nhất giữ cho cả nhóm không bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.
Sơn Tùng không trả lời. Anh nghiến chặt răng, chịu đựng cơn co thắt dữ dội đang chạy dọc từ tủy xương bả vai trái xuống tận các ngón tay máy. Cánh tay máy piston hơi nước bọc khung xương thép của anh lúc này buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi áp suất sau cú đấm cực hạn 150 PSI để phá cửa sắt. Vết sẹo bỏng đồng nóng chảy trên bả vai trái—hậu quả của luồng hơi nước quá nhiệt rò rỉ—đang phồng rộp lên, đỏ rực rỡ một cách tàn nhẫn dưới màn mưa axit nhập nhẹm tối. Các khớp ngón tay máy khẽ giật cục, phát ra những tiếng *kèn két* khô khốc, lạnh lùng do rỉ đồng đã ăn mòn sâu vào các thớ cơ kim loại bên trong.
"Đừng dừng lại ở đây!" Giọng nói khàn khàn của Lão Tiều phu Đồng vang lên từ phía trước. Dáng người gầy gò đen nhẻm của ông lọt thỏm trong chiếc áo choàng ngụy trang làm từ những chiếc lá đồng khô xào xạc. Ông vừa dùng chiếc rìu đốn củi bằng hợp kim siêu bén không rỉ gạt bỏ một bụi tre sắt rỗng chặn đường, vừa lo lắng nhìn về phía sườn đồi phía tây. "Mưa axit đang nặng hạt dần, nước mưa sẽ mài mòn lớp mỡ bảo vệ trên các khớp xương của các cậu chỉ trong một giờ. Chúng ta phải hướng về Hang Đá Khô Ráo ngay lập tức!"
Tuấn Kiệt và Bé Sáu đang dìu Hải Đăng đi phía sau. Vết thương đùi trái của Hải Đăng dù đã được Linh Chi rửa bằng nhựa cây rỉ sét và băng bó tạm thời, nhưng gã thợ cơ khí tự do vẫn không ngừng rên rỉ, mỗi bước đi kéo lê chân bọc đồng đều để lại một vệt nước đen xỉn trên nền đất quặng.
Cả nhóm bắt đầu di tản dã ngoại vào sâu trong Rừng Mưa Sơn Kim. Bối cảnh xung quanh họ là một hệ sinh thái kim loại sinh học kỳ dị và lạnh lùng. Cây cối ở đây không có lá mềm; những chiếc lá bằng đồng rỉ sắc nhọn như dao cạo, mọc chằng chịt trên những cành cây bằng hợp kim dẻo. Khi những hạt mưa axit nhẹ đổ xuống, chúng gõ vào lá đồng tạo nên một chuỗi âm thanh lách cách, rào rào như tiếng vạn chiếc búa nhỏ đang gõ lên đe rèn. Sương mù mang bào tử rỉ sét đỏ nhạt bắt đầu dâng cao nồng độ từ các khe đá granite, nhuộm đỏ cả một vùng rừng mưa mờ mịt.
Sơn Tùng cố gắng di chuyển bằng chân phải sinh học dẻo dai, trong khi chân trái bọc khung hơi nước dã ngoại của anh kéo lê nặng nề trên nền đất trơn trượt. Không có mặt nạ lọc khí, anh phải dùng năng lực Kháng bào tử rỉ sét tạm thời, nín thở từng quãng dài và điều hòa tuần hoàn sinh học để ngăn không cho độc tố xâm nhập vào các mạch máu gần tim. Tuy nhiên, thính giác nhạy bén và khứu giác dã ngoại của anh vẫn hoạt động một cách kỳ diệu.
*Ự... ự...*
Tiếng gầm gừ cơ khí trầm đục, mang theo tần số rung động tần số thấp đột ngột truyền qua lòng đất quặng đồng rỉ. Sơn Tùng dừng khựng bước chân. Anh ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, áp sát người vào một vách đá granite chịu mài mòn.
"Có biến," Sơn Tùng khẽ thì thào, giọng anh khàn đặc vì bụi đồng bám trong cổ họng. Anh áp chân phải xuống đất độc, tập trung tinh thần để cảm nhận độ rung kim loại. "Cách chúng ta khoảng một trăm mét về phía đông bắc... có tiếng chân xích sắt truyền động. Nhịp bước rất nhanh, phân bổ lực kẹp đều đặn... Không phải thú máy hoang dã dã ngoại."
Lão Tiều phu Đồng biến sắc, ông ghé sát tai Sơn Tùng: "Là bầy chó máy của Sói Xám Sơn! Gã thợ săn bóng đêm của bang Hắc Phong đã bám theo mùi dầu bôi trơn đặc chế rò rỉ từ vai trái của cậu rồi!"
Sơn Tùng khẽ nhíu mày. Anh tập trung khứu giác, hít một hơi thật nhẹ qua lớp vải xô quấn mũi để thực hiện Kỹ năng Nhận diện khứu giác dầu máy. Giữa mùi hăng nồng của axit và mùi rỉ sét của rừng mưa, anh ngửi thấy một luồng mùi rất đặc trưng: mùi dầu thải rẻ tiền bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc pha lẫn mùi mỡ cừu thô bôi trơn khớp máy. Đó chính là mùi của bầy chó máy đói dầu bôi trơn mà Sói Xám Sơn đang thả xích để lùng sục dấu vết của họ.
"Khứu giác cơ khí của bầy chó máy rất nhạy," Linh Chi lo lắng nói, cô khẽ chạm vào hũ dầu bôi trơn đặc chế đeo bên hông. "Chúng đang lần theo mùi dầu đặc chế màu hổ phách của tôi chế tạo. Nếu chúng ta cứ di chuyển thế này, chúng sẽ bao vây trước khi chúng ta chạm đến cửa hang."
Sơn Tùng nhìn cánh tay máy piston hơi nước đang kẹt khớp bả vai của mình, rồi nhìn sang Bé Sáu và Hải Đăng đang kiệt quệ. Anh biết một trận chiến trực diện lúc này với bầy chó máy hoang dã sẽ là tự sát. Anh cần một chiến thuật dã ngoại lén lút để cắt đuôi kẻ thù.
"Tuấn Kiệt, đưa tôi lọ dầu thải đen đầm lầy rẻ tiền mà cậu nhặt được ở bãi xe tăng cổ," Sơn Tùng ra lệnh bằng giọng nói trầm tĩnh nhưng quyết đoán.
Tuấn Kiệt nhanh nhẹn lôi từ trong túi da ra một hũ sắt nhỏ chứa thứ chất lỏng đen kịt, nhớt nhèo bốc mùi hôi thối. Sơn Tùng dùng tay phải lành lặn quết thứ dầu thải đen bẩn thỉu đó, bôi dày lên các vách đá granite và những bụi cây lá đồng rỉ xung quanh lối đi rẽ sang hướng tây nam. Anh chủ động tạo ra một vệt mùi dầu thải nồng nặc giả để đánh lạc hướng khứu giác cơ khí của bầy chó máy.
"Lão Đồng, ông dẫn đường cho Linh Chi và những người khác lách qua khe đá hẹp phía tây," Sơn Tùng thì thào. "Chúng ta sẽ dùng kỹ thuật Bôi trơn bước chân không tiếng. Tôi sẽ đi bọc hậu."
Lão Tiều phu Đồng gật đầu đầy kính trọng trước sự nhạy bén của cựu binh. Ông quấn chặt áo choàng ngụy trang, dùng rìu đốn củi gạt nhẹ các dây cáp đồng rỉ sét giăng kín mặt đất mà không phát ra bất kỳ tiếng động cơ nào. Sơn Tùng phối hợp nhịp nhàng dồn trọng lực vào chân phải sinh học và lướt nhẹ chân trái bọc khung hơi nước dã ngoại, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít kim loại trên nền đất ẩm.
Cả nhóm lách qua một khe đá granite hẹp, sâu hoắm ngay trước khi bầy chó máy của Sói Xám Sơn quét quầng sáng cơ học màu đỏ rực qua vị trí cũ của họ. Sơn Tùng đứng yên trong khe đá, nín thở nhìn qua khe hở vách đá. Anh thấy bóng dáng gầy nhom gù gù như sói của Sói Xám Sơn đang lướt đi trong sương mù đỏ nhạt, tay gã cầm sợi xích đồng dẻo dắt bầy chó máy đang điên cuồng hít hà vệt dầu thải đen bôi trên đá tảng hướng ngược lại.
Cú lừa ngoạn mục giúp họ tạm thời cắt đuôi được kẻ thù. Cả nhóm tiếp tục di chuyển dã ngoại dưới sự dẫn đường của Lão Tiều phu Đồng. Sau nửa giờ leo trèo mệt mỏi qua các dốc đá trơn trượt trầy xước bả vai, trước mắt họ hiện ra một vách đá granite khổng lồ bám đầy những bụi cây có lá bằng đồng dẻo lấp lánh như những chiếc vảy cá dưới mưa axit. Đó chính là cửa vào Hang Đá Khô Ráo, nơi lánh nạn tạm thời duy nhất chưa bị bão bào tử tàn phá.
"Đến nơi rồi!" Bé Sáu khẽ reo lên đầy mừng rỡ, cậu bé cố rướn người về phía trước.
"Dừng lại!"
Sơn Tùng đột ngột vươn cánh tay phải lành lặn ra, giữ chặt lấy ngực áo của Bé Sáu kéo giật lại. Mắt trái bọc quầng sáng cơ học của anh co thắt lại dữ dội.
Anh tập trung khứu giác một lần nữa. Giữa mùi đá granite ướt sương, anh ngửi thấy một mùi hương cực kỳ tinh tế, ngọt lịm nhưng lạnh lùng—mùi dầu lò xo nén áp suất cao còn mới nguyên. Đó không phải là mùi dầu thải của bầy chó máy, mà là mùi của một cơ cấu bẫy cơ học vừa mới được thiết lập và căng áp lực cực hạn.
Sơn Tùng cúi đầu nhìn xuống khe đá hẹp dẫn vào lối vào hang đá. Dưới lớp lá đồng khô xào xạc bám đầy rỉ sét xanh lục, một sợi dây cáp đồng mảnh như sợi chỉ, căng tràn lực đàn hồi, đang nằm vắt ngang qua lối đi, kết nối trực tiếp với một bộ piston lò xo nén bọc đồng rỉ ẩn sâu trong kẽ đá granite chịu mài mòn.
Một cái bẫy cáp đồng tự động siết chặt chết chóc đang chờ sẵn ngay cửa hang đá lánh nạn của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!