Nhạc nềnRetroRPG_Field

Hầm Ngầm Bí Mật Số 3

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đỏ nhạt tràn xuống từ Hẻm núi Gió Hú càng lúc càng đặc quánh, mang theo hàng triệu hạt bào tử rỉ sét li ti bay lượn trong không trung như những tàn tro của một lò luyện kim khổng lồ. Trên sườn đồi phía tây rìa ngoài Rừng Mưa Sơn Kim, dấu chân khổng lồ của Sói Máy Đầu Đàn sâu hoắm trên nền đất quặng vẫn còn bốc lên luồng hơi nóng ẩm ướt của dầu máy quân sự. Lão Tiều phu Đồng quỳ sụp dưới đất độc, những ngón tay gầy guộc run rẩy gạt bỏ lớp lá đồng khô xào xạc bám quanh dấu xích sắt.


"Nó vừa đi qua đây không quá nửa giờ," Lão Tiều phu Đồng thì thào, giọng nói khàn đục bị bóp méo qua lớp mặt nạ lọc khí thô sơ. "Hơi nóng từ piston của nó vẫn chưa tan hết. Chúng ta đang đứng ngay trên đường đi săn của nó. Nếu không tìm chỗ ẩn nấp ngay, bầy sói máy hoang sẽ ngửi thấy mùi sinh học của chúng ta chỉ trong vài phút."


Sơn Tùng đứng tựa lưng vào một tảng đá granite xám, cánh tay máy piston hơi nước lắp bên tay trái của anh buông thõng một cách nặng nề. Vết sẹo bỏng đồng đỏ mới trên bả vai trái—hậu quả của trận chiến khốc liệt bảo vệ Trạm Bình Yên trước đó—đang co thắt dữ dội, mang theo những cơn đau nhức nhối tột cùng chạy dọc từ tủy xương ra đến các khớp nối cơ khí. Tệ hơn nữa, toàn bộ cánh tay trái từ khuỷu tay xuống ngón tay hoàn toàn mất đi cảm giác đau sinh học. Rỉ đồng đã ăn mòn sâu vào các thớ cơ kim loại bên trong, khiến các ngón tay máy cử động một cách giật cục, lạnh lùng theo từng nhịp xả áp lực yếu ớt dưới mức 40 PSI do piston xi-lanh bị nứt vỡ nhẹ.


*RẦM... RẦM... RẦM...*


Từ phía thung lũng bên dưới, tiếng động cơ hơi nước của xe thiết giáp tuần tra do Mạnh Tuấn chỉ huy lại rầm rập vang lên dồn dập. Những luồng khói đen đặc quánh phun ra từ ống xả xe thiết giáp cuộn tròn trong sương mù đỏ nhạt, báo hiệu đội tuần tra thiết giáp đang phong tỏa gắt gao mọi lối mòn dã ngoại sát biên giới. Họ đã bị kẹt giữa hai gọng kìm chết chóc: phía trước là Sói Máy Đầu Đàn hung dữ, phía sau là hỏa lực hơi nước nóng tầm xa của truy binh chính quy.


"Linh Chi, bản đồ cổ có hiển thị lối thoát nào gần đây không?" Sơn Tùng khàn giọng hỏi, mắt anh cảnh giác nhìn lướt qua những bụi tre sắt rỗng bén nhọn xung quanh.


Linh Chi vội vã quỳ xuống bên cạnh anh, cô mở chiếc hộp đồng đeo hông, cẩn thận trải tấm Bản đồ da thú cổ của cha mình lên một tảng đá phẳng. Dưới tác động của nước mưa axit nhẹ đang rơi rào rào, các nét vẽ bằng mực đồng đặc biệt trên tấm da thú tự động giãn nở, co bóp nhịp nhàng theo độ ẩm của khu rừng. Một vệt sáng màu xanh lục bảo lấp lánh hiện lên, chạy ngoằn ngoèo từ sườn đồi phía tây rồi tụ lại tại một ký hiệu cổ hình bánh răng ba tầng ẩn sâu dưới rễ cây đồng cổ thụ.


"Là Hầm thông gió số 3!" Linh Chi thốt lên, đôi mắt cô sáng lên dưới chiếc kính bảo hộ gác trên trán. "Cha tôi từng ghi chép rằng đây là một hệ thống đường ống dẫn khí cũ của dự án quân sự hoàng gia bị bỏ hoang mười năm trước. Nó nằm ngay bên dưới gốc cây đồng cổ thụ phía trước chúng ta!"


"Nhưng nắp hầm bọc thép dày đã bị rễ cây kim loại chằng chịt bám kín từ lâu," Lão Tiều phu Đồng lo lắng chỉ tay về phía gốc cây cổ thụ bọc đồng rỉ xanh lục cao vút. "Làm sao chúng ta cạy mở được nó mà không gây ra tiếng động lớn thu hút sói máy?"


"Tuấn Kiệt, mang xà-beng sắt lại đây!" Sơn Tùng quyết đoán ra lệnh. Anh không thể quai chiếc búa rèn nặng mười hai cân ta bằng tay trái đang bị liệt hoàn toàn, nhưng cánh tay phải sinh học dẻo dai của anh vẫn thừa hưởng sức mạnh của một người thợ rèn lâu năm.


Sơn Tùng cùng Tuấn Kiệt nhanh chóng tiếp cận gốc cây đồng cổ thụ. Dưới lớp rễ cây bằng cáp đồng rỉ sét giăng kín như mạng nhện, nắp hầm bọc thép dày của Hầm thông gió số 3 hiện ra, bám đầy rêu đồng trơn trượt. Sơn Tùng dùng tay phải ghìm chặt đầu xà-beng vào khe hở nắp hầm, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào đòn bẩy. Tuấn Kiệt cũng nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để hỗ trợ.


*KÈN KÉT... RẮC!*


Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên khi những sợi rễ cây kim loại bị đứt gãy. Nắp hầm bọc thép dày từ từ bị cạy mở, lộ ra một khoảng tối sâu thẳm bốc lên mùi hăng nồng của dầu thải cổ đại và bụi rỉ sét lâu năm.


"Tất cả tuột xuống mau!" Sơn Tùng hét lên khi nghe thấy tiếng gầm rú cơ khí của Sói Máy Đầu Đàn bắt đầu vọng lại từ sườn đồi phía tây.


Lão Tiều phu Đồng đỡ Hải Đăng tuột xuống trước, theo sau là Bé Sáu và Linh Chi. Sơn Tùng và Tuấn Kiệt là những người cuối cùng nhảy xuống hầm ngầm, nhanh tay kéo nắp hầm bọc thép đóng sập lại ngay khi ánh đèn pha hơi nước rực rỡ của xe thiết giáp tuần tra Mạnh Tuấn quét qua gốc cây cổ thụ bên trên.


Bên trong Hầm thông gió số 3 hoàn toàn là một thế giới xám xịt của thép gỉ và bóng tối ngột ngạt. Những đường ống dẫn khí khổng lồ chạy dọc trần hang như những bộ xương của quái thú cổ đại, bám đầy rỉ đồng xanh lục lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão chạy bằng pin cơ học đeo bên hông Sơn Tùng. Tiếng mưa axit rơi rào rào bên trên bị triệt tiêu hoàn toàn, thay vào đó là tiếng rít khe khẽ, đều đặn của áp suất hơi nước ngầm chạy qua các khe nứt đá granite.


Đoàn người tị nạn mệt mỏi rã rời ngồi bệt xuống nền thép lạnh lẽo bám đầy bụi đồng. Linh Chi lập tức kiểm tra vết thương ở đùi trái của Hải Đăng. Nhờ lớp sáp ong rừng Sơn Kim bọc ngoài, vết thương của gã không bị nước mưa axit mài mòn, nhưng Hải Đăng đã bắt đầu sốt cao, hơi thở khò khè khó nhọc do hít phải bụi bào tử trong suốt chuyến di tản.


Trong lúc cả nhóm đang nghỉ ngơi, Tuấn Kiệt lùng sục vào một góc tối của hầm ngầm, nơi có những tủ sắt quân sự cũ bị rỉ sét ăn mòn hoàn toàn. Bằng sự nhanh nhẹn của một phu đào phế liệu chuyên nghiệp, Tuấn Kiệt dùng kìm bẻ khóa một chiếc tủ sắt còn nguyên vẹn nhất.


*XOẢNG!*


Chiếc tủ sắt đổ sập, từ bên trong rơi ra một chiếc hộp mật mã bằng đồng thau (brass cipher box) nhỏ gọn, được bọc kín bằng một lớp sáp bảo vệ dày để chống mài mòn. Trên mặt hộp khắc biểu tượng bánh răng ba tầng của Viện Hàn Lâm và một ký hiệu gia tộc quen thuộc.


"Chị Linh Chi! Xem cái này này!" Tuấn Kiệt reo lên, gã ôm chiếc hộp chạy lại phía ánh sáng đèn bão.


Linh Chi bàng hoàng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đồng thau. Ngón tay cô run rẩy miết nhẹ lên ký hiệu gia tộc khắc trên mặt sáp. "Đây là... ký hiệu riêng của cha tôi, Giáo sư Lê Đỉnh! Chiếc hộp này chính là Gia tài nghiên cứu giấu kín của ông trước khi bị Viện Hàn Lâm ám hại!"


"Cô mở được nó không?" Sơn Tùng bước lại gần, mắt trái bọc quầng sáng cơ học yếu ớt của anh chăm chú quan sát các bánh răng số tinh vi trên nắp hộp.


"Để tôi thử," Linh Chi hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cô nhớ lại những bài học dịch thuật cổ ngữ cơ khí mà Lão Bản Ký từng truyền dạy. Bằng đôi bàn tay khéo léo của một học giả, Linh Chi lần lượt xoay các bánh răng đồng siêu nhỏ theo một chuỗi mật mã dựa trên ngày sinh của cô.


*TÁCH... TÁCH... CẠCH!*


Chiếc hộp mật mã đồng thau bật mở, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của sáp ong bảo quản và mùi giấy da cũ. Bên trong chiếc hộp chứa hai vật phẩm vô giá: một bản thiết kế bộ lọc khí thô sơ hai lớp của người đi trước và một cuốn sổ tay bìa da bám đầy vệt dầu đen—Cuốn sổ tay thực vật học cơ khí của Giáo sư Lê Đỉnh.


Linh Chi ôm cuốn sổ tay vào lòng, nước mắt cô rơi lã chã xuống bìa da sờn rách khi nhận ra nét chữ viết tay quen thuộc, ấm áp của cha mình. Cô lật mở những trang giấy da dẻo chống thấm nước, giọng cô nghẹn ngào đọc những dòng ghi chép thực địa:


"*...Gửi Linh Chi, con gái của ta. Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là ta đã không thể trở về từ thung lũng. Lâm Phong và phe thực nghiệm của hắn đã tha hóa khoa học thành vũ khí đồng hóa sinh học tàn bạo. Thung lũng rỉ sét này không phải là thảm họa tự nhiên, nó là một dự án quân sự hoàng gia bị bỏ hoang mười năm trước... Ta đã giấu công thức chế tạo dầu kháng rỉ đặc hiệu từ nhựa cây rừng Sơn Kim và sơ đồ mạch điện ngầm của Lò Chưng Cất Ký Ức tại đây. Hãy dùng nó để cứu chữa cho những người lính bị đồng hóa vô tội...*"


"Sự thật là thế sao..." Sơn Tùng lẩm nhẩm, lồng ngực anh thắt lại trước nỗi đau quá khứ. Căn bệnh rỉ đồng gặm nhấm thể xác anh mười năm qua thực chất là kết quả của một thí nghiệm vũ khí sinh học vô nhân đạo của Viện Hàn Lâm.


*ẦM!!!*


Một tiếng sập kim loại nặng nề, đanh thép bất ngờ vang dội khắp không gian hầm ngầm, cắt ngang dòng suy nghĩ của họ. Cánh cửa sắt bọc đồng dày chịu lực ở lối vào duy nhất của Hầm thông gió số 3 đã bị đóng sập hoàn toàn từ bên ngoài.


"Có chuyện gì thế?" Bé Sáu hoảng hốt bật dậy, chiếc hũ mỡ cừu bảo dưỡng đeo hông va vào đá phát ra tiếng kêu lách cách.


Sơn Tùng lập tức ra hiệu cho tất cả im lặng. Anh dồn toàn bộ trọng lực vào chân phải sinh học, áp sát lòng bàn chân xuống nền thép rỉ để kích hoạt khả năng Cảm nhận độ rung kim loại. Qua cấu trúc dẫn truyền rung động của kim loại, thính giác nhạy bén của anh thu nhận được những chấn động cực nhẹ, đều đặn và không hề phát ra tiếng động cơ rít.


"Có kẻ đang đứng ngoài cửa sắt gài chốt khóa," Sơn Tùng nghiến răng, giọng anh lạnh lùng như băng. "Bước chân rất nhẹ, khớp máy được bôi trơn bằng mỡ cừu đặc chế giảm tiếng ồn dã ngoại... Là Điệp Sát! Sát thủ của bang Hắc Phong đã bám theo dấu vết của Tuấn Kiệt và khóa chặt chúng ta vào tử địa!"


Ngay sau đó, một tiếng rít chói tai vang lên từ các đường ống thông gió trên trần hầm.


*XÌÌÌÌÌ...*


Thay vì không khí sạch, một luồng khí độc bào tử rỉ sét đỏ nhạt nồng độ cao từ lõi thung lũng bắt đầu phun trào dữ dội vào phòng kín thông qua các lỗ thông gió bị kẹt van xả. Không khí trong hầm ngầm nhanh chóng trở nên đỏ quánh, ngột ngạt đến nghẹt thở. Từng hạt bụi đồng rỉ sắc bén tràn vào lồng ngực, tàn phá hệ hô hấp của mọi người.


"Khí độc bào tử nồng độ cao!" Linh Chi ho sặc sụa, cô cố gắng đeo chiếc mặt nạ lọc khí lên nhưng luồng khí độc quá dày đặc khiến cô lảo đảo.


Sơn Tùng ho khan dữ dội, lồng ngực anh bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim đồng đang đâm xuyên qua phế nang. Chiếc mặt nạ lọc khí thô sơ bọc da cá sấu của anh, vốn đã bị nứt màng ngoài từ trước, giờ đây bị bụi đồng đỏ nhạt bám kín làm nghẹt hoàn toàn lõi lọc than hoạt tính. Khớp vai trái của anh co thắt liên tục, rỉ đồng sinh học bắt đầu lan rộng sẫm màu lên cổ.


"Tùng! Cửa sắt bọc đồng dày chịu lực dày 10 phân, chúng ta không thể dùng xà-beng cạy mở được!" Tuấn Kiệt bất lực hét lên sau khi cố sức bẩy cánh cửa sắt nhưng xà-beng bị uốn cong hoàn toàn mà cửa không hề dịch chuyển. Rễ cây kim loại chằng chịt bám ngoài cửa đã khóa chặt lối thoát.


Cái chết trắng do ngạt thở và hóa rỉ phổi đang cận kề trong vòng vài phút. Sơn Tùng nhìn Linh Chi đang dần lịm đi trong làn sương độc đỏ nhạt, mỏ neo tinh thần và lời hứa cứu em trai Sơn Bình gào thét trong tâm trí anh, không cho phép anh gục ngã tại đây.


"Linh Chi! Sổ tay của cha cô... có cách nào phá hủy kết cấu khóa đồng không?" Sơn Tùng gầm lên qua bộ lọc nghẹt cứng.


Linh Chi gục đầu trên cuốn sổ tay, cô dùng chút sức lực cuối cùng lật nhanh các trang giấy da dẻo bám vệt dầu. Ánh mắt cô dừng lại ở sơ đồ phản ứng mài mòn hóa học của quặng đồng dẻo.


"Có! Chốt định vị khóa cửa làm bằng đồng dẻo nguyên sinh bọc sắt!" Linh Chi hét lên qua tiếng ho khan khó nhọc. "Tôi có các tinh thể đồng sunfat màu xanh lam trong túi! Nếu hòa tan chúng vào nước ấm, tính axit mạnh của nó sẽ mài mòn và làm giòn hóa kết cấu đồng dẻo trong vài giây! Nhưng chúng ta cần lực tác động cực lớn để đập vỡ nó!"


"Tôi sẽ lo phần lực đấm! Cô đổ dung dịch vào khe khóa mau!" Sơn Tùng ra lệnh.


Linh Chi nhanh chóng lôi hộp tinh thể đồng sunfat màu xanh lam lấp lánh ra, cô đổ toàn bộ vào một ống tre sắt rỗng chứa nước ngọt sạch còn sót lại từ giếng đá, lắc mạnh cho đến khi dung dịch sủi bọt xèo xèo tỏa ra hơi nóng axit mạnh. Cô bò rạp dưới đất độc, đổ thẳng dung dịch màu xanh lam vào khe khóa cửa sắt bọc đồng.


*XÈÈÈÈÈ!*


Tiếng mài mòn hóa học rít lên chói tai, khói axit bốc lên nồng nặc khi dung dịch đồng sunfat ăn mòn sâu vào chốt định vị đồng dẻo bên trong, khiến kết cấu kim loại chịu lực kéo lớn bị giòn hóa, nứt rạn rợn người.


Sơn Tùng bước lên trước cửa sắt. Anh dùng tay phải lấy chiếc búa rèn của Lão Thiết dắt sau lưng, quai búa quấn chặt vào bả vai trái để làm điểm tựa chịu lực chấn động. Anh biết cánh tay máy piston hơi nước của mình đang hoạt động dưới mức 40 PSI do piston xi-lanh bị nứt vỡ nhẹ, không thể tạo ra đủ lực phá cửa.


Anh phải mạo hiểm mạng sống.


Sơn Tùng dùng tay phải lành lặn lấy một nêm sắt khóa chặt van xả khẩn cấp trên bả vai trái. Bằng cách này, luồng hơi nước nóng tích tụ từ lò hơi mini đeo lưng sẽ không thể giải phóng ra ngoài, ép áp suất khí nén tăng lên mức cực hạn quá tải.


Kim chỉ số trên chiếc đồng hồ đo áp suất hơi nước bỏ túi găm trên đai da đeo ngực vọt lên điên cuồng: 80... 120... rồi chạm ngưỡng Ngưỡng nguy cơ nổ van: 150 PSI.


Cánh tay máy piston hơi nước rít lên những tiếng chói tai như tiếng gào rú của một quái thú kim loại bị giam cầm. Hơi nước nóng rực rỡ rò rỉ đỏ rực cả bả vai trái của Sơn Tùng, đốt cháy lớp da thịt sinh học bên dưới qua lớp áo khoác dù rách nát. Sức nóng và áp lực cực hạn đe dọa nổ tung toàn bộ lò hơi đeo sau lưng, tiêu diệt cả người sử dụng trong tích tắc.


"Lùi lại hết cho tôi!!!"


Sơn Tùng gầm lên một tiếng xé lòng. Anh dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của tay phải và áp lực nén 150 PSI cực hạn của cánh tay máy trái, tung một Cú đấm piston hơi nước cực đại trực diện vào chốt khóa cửa sắt đã bị giòn hóa.


*UỲNH!!!*


Tiếng nổ đanh kim loại vang dội khắp hầm ngầm như một trận động đất địa nhiệt. Lực va chạm vật lý khổng lồ kết hợp với phản ứng mài mòn hóa học đã đập vỡ nát hoàn toàn kết cấu chốt khóa sắt bọc đồng. Cánh cửa sắt bọc đồng chịu lực dày bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào vách đá granite sườn đồi tạo ra đám mây khói bụi mù mịt.


Luồng không khí bên ngoài tràn vào, giải thoát họ khỏi phòng kín ngập tràn khí độc bào tử trong gang tấc. Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra lối đi ngầm rộng hơn, Sơn Tùng quỵ gối xuống đất độc, lồng ngực anh phập phồng khó nhọc. Cánh tay máy piston hơi nước của anh bị quá nhiệt nặng nề, rò rỉ khí nóng bả vai gây bỏng nhiệt cấp độ 2 đỏ rực, và chiếc mặt nạ lọc khí thô sơ bọc da cá sấu đã bị bụi đồng bào tử bám kín hủy hoại hoàn toàn.


Linh Chi và Tuấn Kiệt vội vã đỡ anh dậy. Nhưng niềm vui thoát chết chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng rít áp suất lớn lại vang lên từ các đường ống thông gió chính của hầm ngầm phía trước.


*XÌÌÌÌ... XÌ...*


Lỗ thông gió của hầm ngầm bất ngờ rò rỉ khí độc bào tử nồng độ cao từ lõi thung lũng tràn vào với tốc độ kinh hoàng, nhuộm đỏ quánh toàn bộ lối đi ngầm phía trước, trong khi cửa sắt bọc đồng thoát ra ngoài đã bị khóa chặt bởi hệ thống rễ cây kim loại chằng chịt bám ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!