Nhạc nềnRetroRPG_Field

Tiếng Két Của Đồng Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở rìa ngoài thung lũng không có màu trắng xóa của hơi nước tự nhiên, mà mang một sắc đỏ nhạt, đục ngầu và bốc lên mùi chua lòm của axit hữu cơ hòa lẫn với vị tanh nồng của quặng đồng rỉ sét. Mỗi khi một cơn gió từ sâu trong thung lũng thổi qua các bụi tre sắt, những chiếc lá bằng hợp kim rỗng lại va đập vào nhau, phát ra những tiếng kêu kèn két, lách cách ghê rợn kéo dài như tiếng nghiến răng của một thực thể khổng lồ vô tri.


Sơn Tùng bước đi nặng nề trên lối mòn đất độc dính dớp. Chiếc áo khoác vải dù cựu binh sờn rách bám đầy những vệt dầu đen xỉn màu và bụi đồng đỏ. Tay phải anh siết chặt quai chiếc bao tải vải thô chứa vài mảnh phế liệu bánh răng móp méo nhặt nhạnh được sau một ngày thám hiểm thất bại. Nhưng sự chú ý của anh lúc này không đặt vào bao phế liệu vô giá trị kia, mà dồn hoàn toàn vào cánh tay trái.


Dưới lớp tay áo dù rách nách, khớp ngón tay và cổ tay trái của Tùng đang cứng đờ. Căn bệnh rỉ đồng sinh học—vết thương quái ác từ cuộc chiến mười năm trước—lại bắt đầu phát tác khi độ ẩm axit trong không khí tăng cao. Mỗi lần anh cố gắng gập ngón tay, một tiếng *két... két...* khô khốc, rợn người lại vang lên từ bên dưới da thịt. Lớp da ở các khớp ngón tay không còn mềm mại mà đã khô khốc, chuyển sang màu xám xịt của kim loại bị oxy hóa, lấm tấm những hạt rỉ đồng màu xanh lục bảo lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới ánh chiều tà.


"Lại kẹt rồi," Tùng lầm bầm, giọng khàn đục vì hít phải bụi đồng. Anh dừng lại bên một tảng đá granite xám, đặt bao phế liệu xuống và thò tay phải vào túi áo khoác, lôi ra một hũ đất nung nhỏ bọc sáp. Bên trong là mỡ cừu thô biên giới—chất bôi trơn thô sơ duy nhất mà những người nghèo khổ ở vùng biên thùy này có thể dùng để duy trì sự sống cho các khớp xương đang hóa đá của mình.


Anh dùng ngón tay phải quết một ít mỡ cừu đông đặc, lạnh ngắt, rồi tỉ mỉ xoa lên các khớp ngón tay trái bị khóa cứng. Lớp mỡ động vật chưa tinh chế bốc mùi hôi nồng, tạm thời ngăn không cho hơi ẩm axit ngoài môi trường tiếp tục ăn mòn tế bào sinh học, nhưng nó không thể thẩm thấu vào sâu bên trong các thớ cơ đã bị kim loại hóa. Ngón tay anh vẫn bất động, cứng đờ như một chiếc gọng kìm rỉ sét.


"Tùng... đấy phải không con?"


Một giọng nói lẩm cẩm, đứt quãng vang lên từ phía sau bụi tre sắt. Sơn Tùng quay đầu lại. Bước ra từ làn sương mù đỏ nhạt là Ông Tư Sơn. Lão già gầy gò như một bộ xương khô di động, tấm lưng quấn một mảnh da thú rách nát bám đầy vệt rỉ đồng xanh lục. Một bên tai của ông lão bị điếc hoàn toàn, phải đeo một ống nghe bằng đồng tự chế nối thẳng vào màng nhĩ, lủng lẳng bên vai. Khớp gối phải của ông lão đã hóa rỉ nặng nề, mỗi bước đi đều phải dựa vào một chiếc gậy sắt rỗng có đệm lò xo giảm chấn tự chế, phát ra tiếng *kịch... kịch...* nện xuống nền đất ẩm.


"Ông Tư," Tùng nói to, cố tình hướng về phía bên tai lành lặn của ông lão. "Sao giờ này ông còn lang thang ở rìa rừng? Sương mù đang dày lên đấy, bào tử rỉ sét sẽ bám vào phổi mất."


Ông Tư Sơn dừng lại, thở dốc, bọt mép sủi ra một màu xám xịt do bụi mỏ. Ông lão đưa bàn tay run rẩy, gầy guộc vuốt lại chiếc ống nghe bằng đồng, lẩm bẩm: "Tìm... tìm ít đồng vụn gửi về cho thằng Bình... Thằng bé ho nhiều quá, chú Quốc bảo lò gạch hết than rồi. Tùng ơi, tay con... tay con lại két rồi à?"


Ánh mắt lờ mờ của ông lão đổ dồn vào cánh tay trái cứng đờ của Tùng. Ông Tư lắc đầu, lẩm cẩm lôi từ trong bọc da thú ra một mảnh giấy da dẻo chống thấm nước cũ nát, đưa cho Tùng: "Lão Thiết... tìm Lão Thiết ở Trạm Bình Yên... Lão có cách... Bản đồ này... ta vẽ mười năm trước... tránh mấy cái bẫy cáp ngầm... cầm lấy đi con."


Sơn Tùng đón lấy tấm bản đồ vẽ tay thô sơ từ bàn tay run rẩy của ông Tư. Anh biết, tấm bản đồ này là báu vật duy nhất của ông lão phu mỏ già, thứ đã giúp ông sống sót qua hàng trăm chuyến thám hiểm dã ngoại. Anh cẩn thận nhét bản đồ vào ngực áo, cúi đầu cảm ơn: "Cháu nhớ rồi, ông Tư. Ông về lò gạch của chú Quốc ngay đi. Cháu sẽ gửi ít mỡ cừu về cho thằng Bình."


Ông Tư Sơn gật đầu lẩm cẩm, chống gậy sắt quay người bước đi, bóng dáng gầy guộc nhanh chóng chìm vào làn sương mù đỏ nhạt.


Sơn Tùng thở dài, xách bao phế liệu lên và tiếp tục bước về hướng thị trấn biên thùy Cổ Kim. Nhưng anh chưa đi được bao xa thì một tiếng quát tháo thô bạo cùng tiếng khóc thút thít của phụ nữ vang lên từ phía bãi đất trống rào tôn rỉ bên cạnh lối rẽ vào thị trấn.


"Đồ rác rưởi! Có bấy nhiêu mỡ cừu bảo dưỡng cũng không nộp đủ? Chúng mày muốn tay chân hóa đá hết rồi quăng xác vào đầm nước rỉ sét phải không?"


Sơn Tùng nhíu mày. Anh lách qua một bụi tre sắt, ẩn nấp sau một tấm tôn rỉ sét đổ nát để quan sát.


Tại bãi đất trống, ba phu mỏ tự do gầy gò, quần áo rách nát đang quỳ rạp dưới đất bùn. Trước mặt họ là Gã Sứt—kẻ cai quản mỏ đồng rỉ ở rìa rừng khét tiếng tham lam. Gã có bờ môi sứt sẹo lớn lộ ra hàm răng vàng xỉn, mặc chiếc áo khoác vải dù bẩn thỉu bám đầy vệt rỉ đồng sẫm màu. Tay phải gã cầm một chiếc búa đục quặng bằng thép rèn tôi dầu đặc chế, đầu búa nhọn hoắt thỉnh thoảng gõ lách cách xuống một chiếc thùng gỗ chứa đầy các hũ mỡ cừu thô biên giới—số mỡ bảo dưỡng ít ỏi mà các phu mỏ gom góp được để tự cứu mạng mình.


"Van lạy ông Sứt," một phu mỏ trẻ tuổi, khớp cổ tay trái đã hóa rỉ xanh lục, khóc lóc van xin. "Đây là số mỡ cừu duy nhất của nhà cháu để bôi khớp cho mẹ... Không có nó, bà cụ sẽ bị cứng khớp vai hoàn toàn trong ba ngày nữa..."


"Mẹ mày cứng khớp thì liên quan gì đến tao?" Gã Sứt trợn mắt tàn ác, vung chiếc búa đục quặng lên. "Không nộp đủ thuế mỡ bảo dưỡng cho bang Hắc Phong, tao đập nát cái khớp tay rỉ sét của mày trước!"


Sơn Tùng siết chặt nắm tay phải. Anh biết rõ quy luật tàn nhẫn ở vùng biên thùy này: những kẻ nhiễm bệnh rỉ đồng bị coi là rác thải phế liệu, và những kẻ như Gã Sứt chuyên cướp đoạt mỡ bôi trơn cứu mạng của họ để tích trữ, bán lại cho thương hội kiếm lời dã man.


Không chần chừ, Sơn Tùng bước ra khỏi bóng tối của tấm tôn rỉ. Tiếng bước chân nặng nề của anh nện xuống nền đất ẩm thu hút sự chú ý của nhóm ác bá.


"Gã Sứt, dừng tay lại."


Gã Sứt quay đầu lại, đôi mắt ti hí nheo lại khi nhận ra Sơn Tùng. Gã khạc một bãi đờm xám xuống đất, cười khẩy: "Ồ, tưởng ai, hóa ra là thằng cựu binh tàn phế Sơn Tùng. Sao hả? Hôm nay đi nhặt rác không được gì à mà vác cái mặt rỉ sét đến đây chen ngang việc của tao?"


Hai tên thuộc hạ vạm vỡ của Gã Sứt, tay cầm xà-beng sắt lớn, lập tức bước lên bao vây Sơn Tùng. Không khí giữa bãi đất trống trở nên đặc quánh, sương mù đỏ nhạt như ngừng trôi.


"Để số mỡ cừu đó lại, rồi xéo đi," Sơn Tùng nói, giọng bình thản nhưng lạnh lùng như thép nguội. Mắt trái của anh khẽ nheo lại, tập trung quan sát vị trí của ba kẻ địch.


"Mày đang ra lệnh cho tao bằng cái cánh tay phế vật đó đấy à?" Gã Sứt cười lớn, chỉ vào cánh tay trái đang cứng đờ của Tùng. "Tao nghe nói mày có thích ứng tốt với bệnh rỉ đồng, nhưng hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là phế liệu thực sự! Đập nó cho tao!"


Gã Sứt vung búa đục quặng, lao trực diện về phía Sơn Tùng. Mũi búa thép nhọn hoắt xé gió nhắm thẳng vào bả vai trái đang bị cứng khớp của anh.


Sơn Tùng nghiến răng. Theo bản năng chiến đấu của một cựu binh cơ giới, anh cố gắng nâng cánh tay trái bọc đồng rỉ lên để gạt đòn búa. Nhưng *clack*—khớp ngón tay và cổ tay trái của anh hoàn toàn bị khóa cứng đột ngột, không thể phản ứng kịp theo mệnh lệnh của bộ não.


Cú gạt hụt khiến bả vai trái của Tùng bị hở sườn. Mũi búa đục quặng của Gã Sứt sượt mạnh qua cổ tay trái bọc đồng của anh, để lại một vết xước sâu, hoắm sâu vào thớ thịt đã kim loại hóa. Không có máu đỏ chảy ra, chỉ có một luồng bột rỉ đồng màu xanh lục bảo bắn ra từ vết thương, kèm theo một cơn đau nhức nhối thấu xương tủy truyền thẳng vào hệ thần kinh.


"Hự!" Sơn Tùng lùi lại hai bước, mặt biến sắc vì đau đớn. Vết xước sâu khiến rỉ đồng sinh học lập tức phản ứng với hơi ẩm axit trong sương mù, bắt đầu lan nhanh thêm 2 cm lên cẳng tay trái của anh, biến lớp da thịt xám xịt thành một mảng đồng rỉ sần sùi sẫm màu.


"Ha ha! Thằng phế vật!" Gã Sứt đắc thắng gầm lên.


Cùng lúc đó, một tên thuộc hạ của gã âm thầm lách ra phía sau lưng Sơn Tùng, vung chiếc xà-beng sắt lớn giáng mạnh xuống đầu anh từ góc khuất.


Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, khi tầm nhìn bị hạn chế bởi sương mù đỏ và cánh tay trái hoàn toàn bất động, Sơn Tùng đứng yên hoàn toàn. Anh dồn toàn bộ trọng lực cơ thể vào chân phải sinh học lành lặn, áp chặt lòng bàn chân xuống nền đất ẩm ướt chứa đầy quặng đồng rỉ sét.


*Cảm nhận độ rung kim loại!*


Hệ thần kinh nhạy bén của một cựu binh cơ giới kết hợp với đặc tính dẫn truyền rung động cực tốt của quặng đồng dưới lòng đất lập tức hoạt động. Trong tâm trí Sơn Tùng, một dải sóng âm tần số cao hiện lên rõ rệt. Anh cảm nhận được độ rung của thanh xà-beng sắt đang xé gió lao tới từ phía sau lưng mình, cách gáy anh đúng 30 cm.


Không cần quay đầu lại, Sơn Tùng lách người sang bên phải đúng một gang tay. Chiếc xà-beng sắt nặng nề sượt qua vai anh, đập mạnh xuống khoảng không, lực quán tính khiến tên thuộc hạ bị mất đà lao về phía trước.


Tận dụng cơ hội, Sơn Tùng xoay người, dồn lực vào bả vai phải lành lặn, thúc mạnh cùi chỏ phải cứng như đá vào giữa chấn thủy của tên đánh lén.


*Bốp!*


Một tiếng chấn động đục ngầu vang lên. Tên thuộc hạ trợn mắt, phun ra một ngụm nước chua, chiếc xà-beng sắt rơi keng xuống đất khi gã đổ gục xuống bùn như một khúc gỗ chết.


Tên thuộc hạ thứ hai kinh hoàng dừng bước, không dám lao lên tiếp. Gã Sứt cũng khựng lại, nụ cười tàn ác trên môi gã đông cứng khi chứng kiến một tên thuộc hạ vạm vỡ bị hạ gục chỉ trong một đòn đánh chớp nhoáng không cần dùng mắt nhìn.


Sơn Tùng nhặt chiếc xà-beng sắt dưới đất lên bằng tay phải lành lặn, đứng vững vàng trong tư thế thủ thế quân đội. Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao rèn tôi dầu, đổ dồn vào Gã Sứt: "Còn muốn tiếp tục không?"


Gã Sứt run rẩy, nắm chặt cán búa đục quặng nhưng không dám bước lên. Gã nhận ra, dù cánh tay trái của Sơn Tùng bị phế, nhưng bản năng chiến đấu và kỹ năng cảm nhận rung động của một cựu binh cơ giới vẫn vượt xa tầm hiểu biết của những kẻ du côn địa phương.


"Mày... mày đợi đấy!" Gã Sứt nghiến răng, vừa lùi lại vừa quát tên thuộc hạ còn lại dìu kẻ bị thương dậy. "Sơn Tùng! Mày mang căn bệnh rỉ đồng mà vẫn thích ứng tốt thế này... Bang chủ Hắc Phong và giám sát viên Trịnh Sâm chắc chắn sẽ rất hứng thú với cái xác của mày! Tao sẽ báo tin này cho bang Hắc Phong!"


Gã Sứt cùng thuộc hạ nhanh chóng tháo chạy vào làn sương mù đỏ nhạt, bỏ lại chiếc thùng gỗ chứa mỡ cừu bảo dưỡng.


Ba phu mỏ tự do vội vàng bò dậy, run rẩy thu gom lại các hũ mỡ cừu cứu mạng. Người phu mỏ trẻ tuổi cúi đầu cảm kích trước Sơn Tùng: "Cảm ơn anh Tùng... Nếu không có anh, mẹ cháu đã..."


"Cầm lấy mỡ cừu rồi đi ngay đi," Sơn Tùng khàn giọng ngắt lời. "Tránh xa các lối mòn chính. Gã Sứt sẽ quay lại cùng người của bang Hắc Phong đấy."


Sau khi các phu mỏ rời đi, bãi đất trống chỉ còn lại mình Sơn Tùng đứng giữa làn sương mù axit đang ngày một dày đặc. Cơn đau thắt từ vết xước ở cổ tay trái đột ngột bùng phát dữ dội.


*Két... két... két...*


Tiếng kêu kèn két cơ học vang lên liên tục, dồn dập và chói tai hơn từ bên trong cánh tay trái của anh. Sơn Tùng nhìn xuống. Vết rỉ sét màu xanh lục bảo đã lan rộng bám kín toàn bộ khớp cổ tay và đang bò dần lên khuỷu tay. Các ngón tay trái của anh hoàn toàn hóa đá, đông cứng thành một chiếc gọng kìm vô tri màu xanh lục xám xịt dưới mưa axit nhẹ bắt đầu rơi.


Cơn đau nhức nhối khiến anh quỵ xuống một đầu gối, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Khớp tay trái đang chết dần. Nếu không tìm được Lão Thiết tại Trạm trú ẩn Bình Yên để sửa chữa và lắp đặt piston trợ lực hơi nước khẩn cấp, toàn bộ cánh tay trái của anh sẽ hoàn toàn hóa đá vô tri trong vòng ba ngày nữa, và bệnh rỉ đồng sẽ bắt đầu xâm nhập sâu vào lồng ngực sinh học của anh.


Sơn Tùng nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau thắt, dùng tay phải lành lặn nhét bao phế liệu vào người, chống gậy sắt đứng dậy. Anh phải đi ngay. Tiếng két kẹt của đồng rỉ bên trong cánh tay trái như một chiếc đồng hồ cát tàn nhẫn, đang đếm ngược từng giây sự sống sinh học của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!