Xưởng Rác Điện Tử
Con số "01" màu đỏ thẫm trên màn hình chiếc ThinkPad X230 đóng băng như một vết máu khô chưa thể gột sạch. Trong không gian chật hẹp, ẩm mốc của căn hầm ngầm dưới quán nước bà Sáu, tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy trạm bên cạnh vẫn rít lên từng hồi đơn điệu, phả ra luồng hơi nóng nồng nặc mùi nhựa thông và bụi chì. Lê Vy đứng bất động bên cạnh Phan Anh, bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu rủ xuống che nửa khuôn mặt đầy căng thẳng.
"Yêu cầu khóa giải mã vật lý tối cao..." Lê Vy thì thầm, giọng cô run lên vì thiếu ngủ và áp lực. "Thầy Ngô Vĩnh đã cài đặt một cơ chế Dead Man's Switch ở cấp độ phần cứng. Phan Anh, chúng ta không có một thiết bị USB bảo mật nào của ban giám đốc ShinTech cả. Nếu anh không nhập được khóa trong vòng vài phút nữa, khi hệ thống tự động giải phóng nghịch lý logic mà anh vừa tạo ra, tệp tin 404 sẽ tự hủy vĩnh viễn."
Phan Anh không trả lời. Gã cảm nhận được cơn đau buốt nhói từ bả vai trái đang rỉ máu qua lớp băng gạc mới quấn. Cơn mưa bão ngoài kia đã ngớt, nhưng cái lạnh buốt của nước sông Sài Gòn dường như vẫn còn bám chặt vào từng thớ thịt của gã. Đôi mắt gã nheo lại sau gọng kính cận mờ sương, dán chặt vào dòng thông báo màu vàng nhạt trên màn hình dòng lệnh tối giản:
`REQUIRED: PHYSICAL MASTER DECRYPTION KEY TO PROCEED.`
Một khóa vật lý. Thứ gì đó không thể bị sao chép, không thể bị hack từ xa, và phải luôn được mang theo bên người bởi kẻ được ủy quyền. Đầu óc gã lập trình viên của Phan Anh xoay chuyển với tốc độ tối đa. Gã nhớ lại những buổi chiều muộn trong phòng thí nghiệm AI cũ, khi Tiến sĩ Ngô Vĩnh vừa lau chiếc kính gọng tròn cổ điển vừa chậm rãi nói: *"Công nghệ số chỉ là những ảo ảnh dễ dàng bị bôi xóa bởi một nút bấm, Phan Anh ạ. Nếu con muốn giấu một bí mật vĩnh viễn khỏi những thuật toán săn lùng, hãy giấu nó vào một vật thể cơ học thuần túy. Những bánh răng không biết nói dối, và chúng không bao giờ để lại địa chỉ IP."*
Bàn tay phải của Phan Anh chậm rãi chạm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ đang đeo trên cổ tay trái. Đây là kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Phan Quốc – một giáo viên dạy toán nghèo ở Hà Tĩnh, người đã truyền cho gã kỷ luật tư duy logic cực đoan từ thuở nhỏ. Chiếc đồng hồ này hoạt động hoàn toàn bằng dây cót cơ học, không chứa bất kỳ một linh kiện bán dẫn hay chip thu phát sóng nào.
"Vy," Phan Anh khàn giọng lên tiếng. "Cho tôi mượn một chiếc tua vít dẹt siêu nhỏ. Loại dùng để sửa mạch điện thoại."
Lê Vy khựng lại một nhịp, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko bạc màu trên tay gã, rồi nhanh chóng lục tìm trong hộp đồ nghề, ném cho gã một chiếc tua vít dẹt bằng thép mỏng.
Phan Anh đón lấy chiếc tua vít bằng những ngón tay run rẩy. Gã tháo chiếc đồng hồ ra khỏi cổ tay, lật ngược nắp lưng bằng thép không gỉ lên. Dưới ánh sáng xanh lét của màn hình máy tính, gã khéo léo lách mũi tua vít vào khe hở nhỏ ở mép nắp lưng, dùng lực ngón tay cái bẩy mạnh. Một tiếng *tạch* cơ học giòn giã vang lên. Nắp lưng chiếc Seiko bật ra.
Bên trong nắp lưng bằng thép, dưới lớp bụi dầu cơ học mỏng màu xám, không phải là những bánh răng đang chuyển động, mà là một dãy ký tự khắc tay siêu nhỏ, nguệch ngoạc nhưng vô cùng sắc nét. Đó là một chuỗi hệ lục phân gồm mười sáu ký tự:
`76696E686E676F343034`
"Chữ ký của thầy Vĩnh..." Phan Anh thì thầm, đôi mắt gã giãn ra vì chấn động. Chuỗi hex này, khi dịch ra mã ASCII, chính là cụm từvinhngo404`. Người cha dạy toán của gã và Tiến sĩ Ngô Vĩnh đã quen biết nhau từ thời trẻ, và đây là chiếc chìa khóa vật lý tối cao mà họ đã âm thầm thỏa thuận để cất giấu bí mật lớn nhất của ShinTech.
Phan Anh đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, tay phải gõ nhanh chuỗi ký tự vào dòng lệnh terminal đang đóng băng.
*ENTER.*
Màn hình laptop ThinkPad nhấp nháy mạnh một nhịp. Con số "01" màu đỏ biến mất, thay vào đó là tiến trình giải mã chạy mượt mà với tốc độ chóng mặt.
`DECRYPTION STAGE 1 COMPLETE. SYSTEM UNLOCKED.`
`TARGET FILE SECURED IN OFFLINE PARTITION.`
`GPS COORDINATES EXTRACTED: 10.8231° N, 106.7825° È
Lê Vy ghé sát mắt vào màn hình, đọc to dải tọa độ vừa xuất hiện: "10.8231, 106.7825... Đường Hoàng Hữu Nam, Quận 9 cũ. Đó là một bãi phế liệu nằm sát rìa ngoại ô!"
"Đó là kho phế liệu của ông già Nam," Phan Anh nói, gã nhanh chóng gập chiếc laptop lại và nhét vào ba lô. "Thầy Vĩnh đã giấu dữ liệu gốc ở đó. Chúng ta không thể ở lại căn hầm này nữa. Cảnh sát khu vực vừa rút đi, nhưng khi Vũ Nam nhận ra thuật toán của gã bị nghẽn ở dải IP quận 2, gã sẽ điều động drone quét nhiệt hồng ngoại quét diện rộng. Chúng ta cần một thiết bị phá sóng di động mạnh hơn để có thể di chuyển an toàn ngoài đường phố."
Lê Vy dứt khoát gật đầu. Cô khoác chiếc áo bomber sờn cũ lên người, giắt chiếc laptop bảo mật vào ba lô đeo chéo. "Đi thôi. Tao sẽ dẫn đường lách qua các ngõ hẻm không sóng để ra ngoại thành."
***
Năm giờ sáng, sương mù ngoại ô Thủ Đức dày đặc và lạnh buốt, quyện với mùi khói than tổ ong và bùn đất ẩm ướt ven sông. Chiếc xe Wave tàu không biển số của nhóm Điểm Mù lầm lũi di chuyển qua những con đường đất gồ ghề, tránh xa các cột đèn đường tích hợp camera AI của ShinTech.
Kho phế liệu của ông già Nam hiện ra sau một rặng tre già đổ nát. Đó là một khu đất rộng hàng ngàn mét vuông, được bao bọc bởi hàng rào kẽm gai rỉ sét. Bên trong, những ngọn núi phế liệu khổng lồ chất đầy vỏ tivi cũ, tủ lạnh hỏng, xác xe máy và hàng vạn bo mạch điện tử bám đầy bụi đất tạo nên một cảnh tượng hoang tàn nhưng kỳ vĩ. Sự tích tụ của hàng tấn kim loại và rác thải công nghệ ở đây vô tình tạo ra một vùng nhiễu sóng tự nhiên, khiến các vạch sóng di động trên điện thoại của Lê Vy lập tức tụt xuống mức tối thiểu ngay khi họ bước qua cổng.
Một con chó lai hung dữ, tai cụp, xích bằng sợi xích sắt lớn lao ra sủa dữ dội. Từ trong căn lều lợp tôn rách nát ở góc kho, một bóng người gầy gò bước ra. Đó là Ông già Nam, ngoài 70 tuổi, râu tóc bạc phơ không cắt tỉa, mặc bộ đồ bảo hộ công nhân màu xanh thẫm bám đầy dầu mỡ. Đôi mắt ông già nheo lại, tay cầm một chiếc mỏ lết lớn.
"Đứa nào phá giấc ngủ của tao đó?" Ông già Nam gầm ghè, giọng nói hơi lãng tai nhưng đầy uy lực.
"Cháu đây, già Nam! Vy 'Điểm Mù' đây!" Lê Vy tắt máy xe, tháo mũ bảo hiểm ra.
Ông già Nam hạ chiếc mỏ lết xuống, khạc một búng nước trầu xuống đất. "À, con nhỏ nghịch ngợm. Tưởng cảnh sát hốt mày đi rồi chứ? Đêm qua đài báo rùm beng về vụ cháy ở quận 4. Còn thằng nhóc mặt xanh nanh vàng này là ai?"
"Đây là Phan Anh, cựu kỹ sư của ShinTech. Anh ấy đang bị gán Nhãn Đỏ," Lê Vy bước xuống xe, đỡ Phan Anh đang lảo đảo vì kiệt sức. "Chúng cháu cần chế tạo một thiết bị phá sóng RF cầm tay mạnh hơn để qua mặt camera của Vũ Nam. Già giúp tụi cháu với."
Ông già Nam liếc nhìn bả vai rỉ máu của Phan Anh, rồi nhìn vào chiếc ba lô chứa laptop độ vỏ của gã. Ông khịt mũi một cái rõ to. "Lại là tụi công nghệ cao. Suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào màn hình rồi để máy móc nó dắt mũi. Vào đi! Tèo! Ra dọn cái bàn hàn mạch mau!"
Từ trong góc tối của lán tôn, Tèo "Điện" – cậu thanh niên 19 tuổi, dáng người thô kệch, tóc nhuộm vàng úa lầm lì bước ra. Gã không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng dùng chổi quét sạch đống chì hàn và vỏ dây điện trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, rồi cắm điện cho hai chiếc mỏ hàn nhiệt công suất lớn.
Phan Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu gãy góc, gã mở ba lô lấy ra chiếc ThinkPad độ vỏ và đặt lên bàn. Đầu óc gã quay cuồng vì cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ thể xác, nhưng gã biết mình không được phép ngất đi lúc này.
"Tôi cần các bo mạch lọc nhiễu tần số RF," Phan Anh nói với Tèo Điện, giọng gã thều thào. "Loại có chứa các cuộn cảm ferit và tụ điện gốm chịu trị số cao áp, thường nằm trong các dòng tivi màu đời cũ thời Liên Xô hoặc máy vô tuyến quân sự cũ."
Tèo Điện lầm lì gật đầu. Gã cầm một chiếc xô nhựa lớn, đi thẳng ra ngọn núi phế liệu phía sau. Chỉ mười phút sau, gã quay lại với một đống bo mạch đồng cũ kỹ, bụi bám dày đặc đến mức không còn nhìn rõ các đường mạch.
Phan Anh dùng một chiếc bàn chải sắt nhỏ tỉ mỉ quét sạch lớp bụi bẩn trên bo mạch. Gã chỉ ngón tay vào một con chip lọc tần số dạng chân cắm (DIP) đã rỉ sét: "Tèo, dùng mỏ hàn tách con này ra giúp tôi. Cẩn thận nhiệt độ quá cao sẽ làm bong lớp đồng của chân chip."
Tèo Điện không đáp, nhưng động tác của gã nhanh thoăn thoắt. Mũi mỏ hàn nóng đỏ chạm vào chân chì, tay kia gã dùng ống hút chì hút sạch phần kim loại nóng chảy chỉ trong vòng ba giây. Con chip lọc tần số RF rụng ra hoàn hảo trên tay Phan Anh.
Phan Anh bắt đầu vẽ sơ đồ thiết kế cải tiến của thiết bị phá sóng "Lá Chắn Sáu" lên một tờ giấy lịch cũ. Gã tích hợp thêm một mạch phản hồi âm để triệt tiêu hoàn toàn chữ ký điện từ rò rỉ mà gã đã phát hiện trên thiết bị của Lê Vy ở tập trước.
"Để tôi ráp thử nhánh nguồn trước," Phan Anh nói, gã cầm mỏ hàn định tự tay hàn dây dẫn từ viên pin lithium dung lượng cao vào mạch ổn áp.
Nhưng bả vai trái đau nhói khiến tay gã run lên bần bật. Mũi mỏ hàn trượt khỏi mối nối, chạm thẳng vào thân một con tụ điện gốm.
*Xoẹt! Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo một tia lửa điện xanh lét.*
Dòng điện từ viên pin lithium không ổn định do mạch bảo vệ chưa được cấu hình đã xả thẳng vào bo mạch chính. Phan Anh giật nảy mình, gã rụt tay lại nhưng ngón tay trỏ đã bị bỏng nhẹ một vệt đỏ rực. Con chip lọc tần số RF hiếm hoi vừa tháo ra đã bốc lên một làn khói khét lẹt, cháy đen thui.
"Mẹ kiếp! Chập mạch rồi!" Lê Vy lo lắng thốt lên.
Ông già Nam đứng bên cạnh quan sát nãy giờ, bỗng gõ mạnh chiếc mỏ lết xuống bàn gỗ, phát ra tiếng *bộp* khô khốc. Ông nhìn Phan Anh với vẻ khinh khỉnh:
"Nhìn cái cách tụi bây làm việc kìa. Thời buổi này cái gì cũng cắm chip số, lập trình tự động, đến cái mạch nguồn cơ bản cũng không biết cách cân bằng dòng. Tụi bây nghĩ máy móc nó thông minh hơn bộ óc con người sao?"
Ông già bước tới, gạt Phan Anh sang một bên. Ông dùng bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn chộp lấy một lõi ferit hình xuyến màu đen xám từ trong đống rác điện tử. Ông lấy một sợi dây đồng mảnh có phủ lớp sơn cách điện (dây điện từ), bắt đầu quấn từng vòng tỉ mỉ quanh lõi sắt.
"Nhìn cho kỹ đây thằng nhóc," Ông già Nam vừa quấn dây vừa giải thích, giọng nói mang theo sự kiêu hãnh của một kỹ sư viễn thông thế hệ cũ. "Trong môi trường nhiễu cao áp, ba cái thứ bán dẫn mỏng manh của tụi bây chỉ cần một xung tĩnh điện là thành than. Muốn tăng công suất phát mà không cháy mạch, phải dùng cuộn cảm analog tự quấn này. Quấn đúng ba mươi hai vòng, không thiếu một sợi, không chồng chéo lên nhau. Nó sẽ tạo ra một bộ lọc thông dải tự nhiên, lọc sạch mọi tần số nhiễu không mong muốn và bảo vệ con chip khỏi bị sốc dòng."
Phan Anh chăm chú quan sát từng động tác của ông già Nam. Bộ não lập trình viên của gã lập tức thực hiện các phép tính toán học trong đầu. Đúng thế! Cuộn cảm analog hoạt động dựa trên nguyên lý cảm ứng điện từ thuần túy, nó có khả năng chịu đựng dòng điện quá tải cao hơn gấp trăm lần so với các mạch ổn áp số hóa phức tạp. Đây chính là điểm mù của các hệ thống thiết kế hiện đại vốn luôn bỏ qua các linh kiện thụ động thô sơ.
"Cháu hiểu rồi," Phan Anh thì thầm, đôi mắt gã sáng lên. "Tèo, giúp tôi quấn thêm một cuộn cảm đối xứng ở nhánh ngõ ra. Chúng ta sẽ tạo ra một mạch lọc thông dải kép."
Tèo Điện gật đầu, gã nhanh chóng lấy dây đồng và bắt đầu quấn với tốc độ cực nhanh nhưng chính xác tuyệt đối.
Dưới sự phối hợp giữa tư duy thiết kế tối ưu của Phan Anh, tay nghề hàn mạch siêu tốc của Tèo Điện và kinh nghiệm phần cứng cổ điển của ông già Nam, thiết bị phá sóng "Lá Chắn Sáu" dần dần được hoàn thiện. Nó được lắp ráp gọn gàng bên trong một vỏ hộp sữa kim loại cũ để tận dụng lớp vỏ sắt làm màn chắn điện từ tự nhiên.
Thiết bị chỉ có một công tắc gạt vật lý duy nhất ở hông máy và một núm xoay analog để điều chỉnh tần số phát sóng.
"Xong rồi," Phan Anh thở phào, gã lau mồ hôi lạnh trên trán. "Bây giờ tôi sẽ bật thử nghiệm để kiểm tra công suất phát."
"Chờ đã!" Lê Vy cảnh báo. "Nếu bật ở đây, sóng điện từ cực mạnh có thể kích hoạt các máy dò tần số tầm xa của ShinTech xung quanh khu vực quận 9."
"Tôi đã tính toán rồi," Phan Anh chỉ vào cuộn cảm analog của ông già Nam. "Bộ lọc này sẽ giới hạn dải tần phát sóng đúng vào tần số của camera giám sát đô thị (2.4 GHz và 5.8 GHz), không làm rò rỉ tín hiệu sang các dải tần quân sự hay viễn thông công cộng. Chúng ta chỉ thử trong vòng mười giây."
Phan Anh đặt thiết bị "Lá Chắn Sáu" lên bàn. Gã hít một hơi sâu, ngón tay trỏ chạm vào công tắc gạt vật lý.
*Tạch.*
Một tiếng rít điện từ cực nhỏ, gần như vô âm vang lên từ bên trong hộp sữa kim loại.
Ngay lập tức, màn hình máy trạm của Lê Vy hiển thị biểu đồ kết nối wifi nội bộ tụt dốc không phanh về mức không. Chiếc điện thoại di động của cô hoàn toàn mất vạch sóng, màn hình hiện lên dòng chừKhông có dịch vù. Toàn bộ khu vực bãi phế liệu trong bán kính năm mét xung quanh chiếc bàn gỗ rơi vào một trạng thái tĩnh lặng vô tuyến hoàn hảo. Thiết bị hoạt động cực kỳ ổn định, không hề có hiện tượng trôi tần số hay tỏa nhiệt lượng quá mức như phiên bản cũ.
"Thành công rồi!" Lê Vy phấn khích reo lên.
Nhưng nụ cười của cô lập tức đông cứng khi chiếc laptop ThinkPad của Phan Anh – đang chạy một tiến trình giám sát phổ tần ngoại tuyến – đột ngột phát ra tiếng bíp cảnh báo dồn dập. Một dòng chữ đỏ chói xuất hiện trên màn hình nền đen:
`WARNING: SHORTWAVE ANOMALY DETECTED BY REMOTE NODE.`
`COORDINATES PINPOINTED: 10.8235° N, 106.7820° È
`ESTIMATED TIME TO INTERCEPT: 3 MINUTES.`
"Mẹ kiếp!" Phan Anh biến sắc. "Vũ Nam đã nâng cấp hệ thống dò sóng ngắn của ShinTech lên phiên bản tự động quét các 'điểm đen vô tuyến' (radio black holes). Việc chúng ta tạo ra một vùng mất sóng hoàn hảo giữa bãi phế liệu đã vô tình kích hoạt cảnh báo bất thường trên máy chủ của gã!"
"Nó đang định vị ngược tọa độ của chúng ta!" Lê Vy hoảng hốt. "Tắt máy ngay!"
Phan Anh không tắt công tắc gạt. Gã biết nếu tắt công tắc đột ngột lúc này, dòng điện cảm ứng tích tụ trong cuộn cảm analog khổng lồ của ông già Nam sẽ phóng ngược lại bo mạch, phá hủy con chip lọc tần số duy nhất và để lại một chữ ký điện từ tắt nguồn đặc trưng giúp đối phương xác nhận tọa độ chính xác.
Trong giây phút sinh tử, Phan Anh áp dụng tư duy chiến thuật cực hạn. Gã chộp lấy chiếc nắp kim loại của hộp sữa, dứt khoát đậy chặt lên miệng hộp, rồi dùng băng keo bạc dán kín toàn bộ các khe hở vật lý.
Chiếc hộp sữa kim loại kín hoàn toàn lúc này biến thành một chiếc lồng Faraday tự nhiên hoàn hảo. Sóng điện từ phát ra từ mạch điện bị phản xạ ngược lại và triệt tiêu hoàn toàn bên trong lớp vỏ kim loại dẫn điện, không thể rò rỉ một micro-watt tín hiệu nào ra môi trường bên ngoài.
Màn hình máy quét phổ tần trên ThinkPad lập tức trở lại trạng thái phẳng lặng. Tín hiệu định vị ngược của ShinTech bị cắt đứt đột ngột.
"Kịp không?" Lê Vy nín thở hỏi.
"Tôi đã cắt tín hiệu trong vòng bốn mươi giây," Phan Anh ôm lấy bả vai trái đang đau nhức dữ dội, giọng gã thở dốc. "Nhưng dải quét của đối phương chắc chắn đã thu hẹp phạm vi nghi vấn vào khu vực bãi phế liệu này. Chúng ta phải rút lui mau!"
Ông già Nam không hề hoảng sợ, ông chậm rãi nhổ một búng nước trầu, ánh mắt lộ vẻ sắc lạnh. "Rút lui? Trễ rồi tụi bây ơi."
*Reng... Reng... Reng...*
Tiếng còi báo động cơ học chạy bằng bình ắc quy lắp ở cổng ngoài của kho phế liệu đột ngột vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí sương mù tĩnh mịch của buổi sớm ngoại ô.
Con chó lai của ông già Nam ở sát tường rào xích sắt bỗng nhiên đứng chồm dậy, nhe nanh sủa dữ dội, điên cuồng hướng về phía bức tường rào kẽm gai ở góc khuất phía Tây bãi phế liệu.
Qua khe hở của lán tôn, Phan Anh nhìn thấy trong màn sương mù dày đặc, ba bóng người mặc đồ bảo hộ đen toàn bộ, tay cầm kìm cộng lực cỡ lớn đang dứt khoát cắt đứt từng sợi lưới thép gai của hàng rào. Ánh kim loại từ họng súng ngắn giảm thanh giắt bên hông chúng phản chiếu một luồng sáng lạnh lẽo, chết chóc.
Lực lượng bảo an vũ trang của ShinTech đã đột nhập vào khuôn viên kho phế liệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!