Xóm Không Sóng
Cơn sốt co giật rút đi để lại trong huyết quản Phan Anh một cảm giác rã rời như thể mọi thớ cơ vừa bị nghiền nát dưới bánh xe xích. Gã mở mắt, đón nhận ánh sáng vàng vọt, tù mù của chiếc đèn bão treo trên xà nhà mái lá. Mùi ngải cứu, hương nhu và vị đắng chát của thuốc nam vẫn còn bám chặt nơi cuống họng. Vết thương trên bả vai trái đã được băng bó bằng những lớp gạc thô sơ, tuy không còn nóng ran như lửa đốt nhưng mỗi nhịp thở nhẹ vẫn đủ kích hoạt một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Bên ngoài, tiếng mưa bão đã ngớt, chỉ còn tiếng nước sông Sài Gòn vỗ oàm oạp vào chân cầu tre ọp ẹp. Sư thầy Thích Minh ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn gỗ nhỏ, tay lật giở từng trang sách kinh ố vàng. Nghe tiếng động từ phản gỗ, thầy ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập tràn lòng từ bi nhìn Phan Anh.
“Thí chủ đã tỉnh. Cơn sốt của con tạm thời đã lui, nhưng độc nước sông bẩn vẫn còn trong máu. Thuốc nam của ta chỉ có thể cầm cự, con cần phải có kháng sinh liều cao và một nơi điều trị an toàn hơn.”
Phan Anh gượng ngồi dậy, bàn tay phải theo phản xạ tự nhiên chộp lấy chiếc ba lô chống nước đặt sát mép phản. Thấy chiếc ba lô vẫn nguyên vẹn, gã mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm an ủi ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt khi tiếng còi tàu tuần tra đường thủy của cảnh sát lại vang lên từ phía xa, âm thanh xé rách bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn.
“Cảnh sát đường thủy đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm quanh các nhánh sông này,” Ông Tư Lưới từ ngoài cửa bước vào, bộ đồ thun ba lỗ vẫn còn sũng nước phèn. Ông nhìn Phan Anh với vẻ ái ngại. “Thầy Minh nói đúng đấy con trai. Ngôi chùa này tuy khuất nẻo nhưng không giấu cậu được lâu đâu. Bọn chúng có máy quét, có thiết bị định vị. Chùa Lá không thể là nơi lánh nạn mãi.”
Phan Anh siết chặt quai ba lô. Gã hiểu rõ logic của thuật toán săn người. Đặng Minh có thể đã bị gieo mầm hoài nghi sau cú nhảy cầu của gã, nhưng Lê Viết và hệ thống dò tìm tự động của ShinTech thì không biết hoài nghi. Chúng sẽ tiếp tục quét, tiếp tục phân tích lưu lượng mạng và các biến số sinh học cho đến khi tìm ra gã. Gã không thể tiếp tục ở lại đây để mang tai họa đến cho ngôi chùa yên bình này.
“Con phải đi,” Phan Anh khàn giọng nói, giọng gã run lên vì lạnh. “Nhưng con không thể đi ra đường lộ chính quy. Mọi camera ở đó đều đã cập nhật Nhãn Đỏ của con.”
Ông Tư Lưới nhìn Sư thầy Thích Minh, rồi khẽ gật đầu như đã đưa ra một quyết định khó khăn. “Có một nơi. Một nơi mà sóng điện thoại không thể chạm tới, camera của tụi ShinTech cũng thành đồ phế thải. Người ta gọi đó là Xóm Tàu Hũ.”
Sư thầy Thích Minh thở dài, khẽ gõ nhẹ chiếc mõ gỗ. “Nơi đó là một vùng đất hoang kỹ thuật số, tụ họp những mảnh đời bị xã hội số từ chối. Ta đã nhờ một đứa trẻ dẫn đường cho con. Nó tên là Bé Ba.”
Từ góc tối của gian phòng thuốc, một bóng dáng nhỏ thó bước ra. Đó là một cậu bé chừng mười hai tuổi, mái tóc cháy nắng xơ xác, mặc chiếc áo thun rộng thùng thình sờn rách quá cỡ, chân trần bám đầy bùn đất. Đôi mắt nó sáng láu lỉnh, nhìn Phan Anh không chút sợ hãi. Phan Anh khựng lại một nhịp. Gã nhận ra đứa trẻ này. Chính là đứa bé mồ côi gã đã mạo hiểm cứu thoát khỏi vụ sập giàn giáo xây dựng trái phép tại một công trường ở quận 2 cũ hơn một năm trước, thời điểm gã vẫn còn là một kỹ sư ngôi sao của ShinTech.
Bé Ba bước tới gần phản gỗ, nhìn bả vai băng bó của Phan Anh rồi nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng sún. “Chú Phan Anh... Chú không nhớ con hả? Con là Bé Ba nè. Hôm nay con tới để trả ơn chú.”
Sự đồng điệu của nhân quả khiến Phan Anh nghẹn lời. Những hạt mầm tử tế gã gieo trong quá khứ, nay lại trở thành huyết mạch cứu mạng gã giữa lúc bị cả xã hội ruồng bỏ. Gã gượng dậy, bước xuống phản gỗ, cơn chóng mặt do mất máu suýt khiến gã ngã quỵ nếu không có bàn tay săn chắc của Ông Tư Lưới đỡ kịp.
“Đi thôi chú,” Bé Ba thúc giục, giọng nhỏ nhưng dứt khoát. “Nước ròng rồi, lội qua bãi sình này là tới đường tắt vào xóm. Đi trễ là gặp mấy chú dân phòng đổi ca đó.”
Phan Anh cúi đầu chào Sư thầy Thích Minh và Ông Tư Lưới, rồi bước theo bóng dáng nhỏ thó của Bé Ba lao vào bóng đêm ngoại ô. Họ di chuyển qua những bãi sình lầy ngập nước phèn chua ven sông Sài Gòn. Cơn gió lạnh buốt quất vào mặt Phan Anh, khiến vết thương vai trái co rút đau đớn. Gã phải đi khòm lưng, một tay ôm chặt bả vai rỉ máu, tay kia giữ chặt chiếc ba lô trước ngực.
Sau gần ba mươi phút luồn lách qua những bụi dừa nước rậm rạp và những bức tường đổ nát của các công trình giải tỏa treo, bối cảnh trước mắt Phan Anh đột ngột thay đổi. Một thế giới kỳ dị hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn dầu và bếp than củi.
Đó là Xóm Tàu Hũ.
Nơi đây không có những tòa nhà chọc trời bọc kính phản quang lấp lánh của Thủ Thiêm, không có hệ thống đèn đường thông minh tích hợp camera AI nhận diện khuôn mặt. Thay vào đó là hàng trăm mái nhà lợp tôn cũ nát, vách ván ép dựng tạm bợ san sát nhau dọc theo một con rạch nhỏ đen ngòm. Nhưng điều khiến Phan Anh – một kỹ sư công nghệ – choáng ngợp nhất chính là những đống phế liệu điện tử chất cao như núi dọc theo các con hẻm hẹp.
Hàng ngàn chiếc tivi CRT đời cũ nứt vỡ màn hình, vỏ máy tính hoen rỉ, những bó dây cáp đồng khổng lồ quấn chặt vào nhau như những bụi dây leo kim loại, và hàng vạn bo mạch bán dẫn bị rã xác vứt bừa bãi. Sự đậm đặc của kim loại nặng, chì và đồng trong các bãi phế liệu này vô tình tạo ra một vùng nhiễu sóng điện từ tự nhiên cực mạnh. Chiếc điện thoại cùi bắp của Phan Anh giắt trong túi quần hoàn toàn mất sạch vạch sóng, không thể bắt được bất kỳ tín hiệu di động hay wifi nào từ các trạm phát sóng đô thị bên ngoài.
Một vùng mù hoàn hảo. Một xóm không sóng đúng nghĩa.
Bé Ba dẫn Phan Anh đi sâu vào mê cung của những con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi. Mùi bùn đất, mùi rác thải hữu cơ hòa lẫn với mùi khét lẹt của chì hàn và nhựa cháy tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh. Những bóng người lầm lũi di chuyển trong bóng tối, họ liếc nhìn Phan Anh bằng những ánh mắt cảnh giác, dò xét nhưng nhanh chóng quay đi khi thấy Bé Ba đi tiên phong.
“Sắp tới rồi chú. Quán nước bà Sáu ở ngay đầu hẻm chợ cũ,” Bé Ba thì thầm.
Trước mắt Phan Anh là một quán nước chè xập xệ dựng bằng những tấm tôn rỉ sét. Một chiếc bóng đèn sợi đốt công suất thấp tỏa ra ánh sáng đỏ vàng mờ ảo, rọi lên chiếc bàn gỗ mục nát và vài chiếc ghế nhựa bạc màu. Bà Sáu – chủ quán nước, một người phụ nữ luống tuổi, mập mạp, mặc bộ đồ bộ hoa sẫm màu – đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy đuổi muỗi.
Thấy Bé Ba dẫn theo một người lạ mặt ướt sũng, người đầy vết thương và ôm khư khư chiếc ba lô, đôi mắt sắc sảo của bà Sáu khẽ nheo lại. Bà không hỏi han câu nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy, bước về phía sau quán nước nơi xếp đầy những thùng đá bằng nhựa rỗng.
“Vào đi,” Bà Sáu nói bằng giọng khàn khàn đặc trưng Nam Bộ, tay gạt phăng hai chiếc thùng đá sang một bên, lộ ra một tấm ván gỗ lớn lót nền đất. “Bọn trẻ đang ở dưới hầm. Xuống đó đi rồi tính.”
Bé Ba đỡ Phan Anh lách qua khe hẹp, tấm ván gỗ được nhấc lên, lộ ra một lối cầu thang đất ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất. Phan Anh cẩn trọng bước xuống từng bậc, mùi ẩm mốc và hơi lạnh của bê tông đúc sộc thẳng vào mũi.
Khi đặt chân xuống nền đất của căn hầm ngầm, Phan Anh sững sờ trước những gì mình nhìn thấy. Đây là một căn hầm bê tông kiên cố từ thời chiến tranh, rộng chừng hai mươi mét vuông, toàn bộ vách tường được lót bằng các tấm tôn cũ để chống quét sóng điện từ và định vị RF từ bên trên. Ở giữa hầm, một chiếc bàn dài chất đầy các thiết bị phần cứng tháo dỡ dở dang, những mỏ hàn nhiệt đang bốc khói nhẹ, và ba chiếc màn hình máy tính CRT đời cũ đang hiển thị những dòng lệnh terminal màu xanh lá chạy liên tục.
Ngồi trước bàn làm việc là một cô gái trẻ có ngoại hình cực kỳ cá tính. Mái tóc ngắn cắt lệch nhuộm highlight xanh rêu nổi bật dưới ánh đèn tuýp, mặc chiếc áo khoác bomber đen rách sờn vai, cổ đeo một chiếc vòng xích bạc dày. Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sạn của cô đang cầm chiếc mỏ hàn nhiệt, tỉ mỉ hàn một con chip bán dẫn lên một bo mạch tự chế.
Đó là Lê Vy, thủ lĩnh của nhóm hacker vô chính phủ “Điểm Mù”.
Nghe tiếng bước chân, Lê Vy không ngẩng đầu lên, giọng nói sắc lạnh như dao cạo vang lên trong không gian hẹp:
“Bé Ba, tao đã dặn mày bao nhiêu lần rồi? Không được mang người lạ vào căn cứ của Điểm Mù. Mày muốn cả lũ bị đặc nhiệm hốt hay sao?”
“Chị Vy... đây là chú Phan Anh! Chính là người kỹ sư đã cứu mạng em hồi vụ sập giàn giáo đó!” Bé Ba vội vã thanh minh.
Lê Vy đặt chiếc mỏ hàn xuống giá đỡ bằng sắt. Khói từ nhựa thông bốc lên thành một vệt mờ ảo trước mặt cô. Cô quay người lại, đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng quét qua cơ thể ướt sũng, bả vai băng bó rỉ máu và chiếc ba lô cũ kỹ của Phan Anh. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
“Phan Anh? Cựu kỹ sư trưởng của ShinTech? Kẻ đang bị gán Nhãn Đỏ toàn quốc vì tội khủng bố mạng?” Lê Vy đứng dậy, giọng cô đầy sự nghi kị. “Một kẻ thuộc biên chế tinh hoa công nghệ, kẻ đã xây dựng nên cái hệ thống giám sát đang bóp nghẹt người nghèo tụi tao, giờ lại trốn chui trốn lủi như một con chó rách ở đây sao?”
“Tôi bị gài bẫy,” Phan Anh thẳng thắn đối diện với ánh mắt của cô. “Hoàng đã chèn mã độc thủ công vào cơ sở dữ liệu để đổ tội cho tôi. Tôi cần một nơi ẩn náu để chứng minh sự trong sạch.”
“Chứng minh sự trong sạch?” Lê Vy cười nhạt, bước một bước dài áp sát Phan Anh. “Tụi tao không quan tâm đến sự trong sạch của một kẻ làm thuê cho ShinTech. Chiếc ba lô đó chứa cái gì?”
Chưa đợi Phan Anh trả lời, hai gã thanh niên to khỏe đứng trong góc tối của hầm ngầm (thành viên băng Chợ đen Xóm Tàu Hũ hỗ trợ Điểm Mù) đã bước tới, ép chặt Phan Anh vào vách tường bê tông lạnh lẽo. Một gã thô bạo giật phăng chiếc ba lô chống nước khỏi vai gã.
“Không! Trả lại cho tôi!” Phan Anh hốt hoảng, cố sức giật lại chiếc ba lô nhưng bả vai trái đau nhói như bị xé đôi khiến gã khuỵu xuống sàn đất ẩm ướt. Thể chất yếu ớt của một kỹ sư phòng máy hoàn toàn bất lực trước sức mạnh vật lý của những gã giang hồ đường phố. Gã bị khóa chặt hai tay ra sau lưng, khuôn mặt áp sát xuống nền đất lạnh.
Lê Vy mở khóa kéo ba lô, lôi chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ ra ngoài. Cô đặt nó lên bàn làm việc, cắm một sợi cáp LAN bảo mật kết nối trực tiếp vào hệ thống máy trạm của cô để kiểm tra dấu vết số.
“Tails OS... Đã tháo bỏ card wifi vật lý... Khá khen cho một kỹ sư chính quy biết tự bảo vệ mình,” Lê Vy vừa gõ phím vừa lẩm bẩm phân tích cấu trúc máy tính của Phan Anh. Nhưng đột ngột, màn hình của cô bùng lên một cảnh báo màu đỏ thẫm nhấp nháy liên tục.
*WARNING: RED LABEL DETECTED. NATIONAL SECURITY THREAT.*
“Mẹ kiếp!” Lê Vy đập mạnh tay xuống bàn, quay phắt lại nhìn Phan Anh với vẻ giận dữ tột độ. “Nhãn Đỏ! Hệ thống định vị của ShinTech sẽ tự động quét dải tần xung quanh thiết bị này trong vòng 5 phút nữa! Mày mang một cái bẫy định vị sống đến đây để tiêu diệt tụi tao hả?”
Một gã giang hồ lập tức rút ra một thanh sắt rỉ sét, chĩa thẳng vào cổ họng Phan Anh. Bầu không khí trong căn hầm ngầm căng thẳng đến mức có thể nổ tung chỉ bằng một tia lửa nhỏ.
Phan Anh cố chịu đựng cơn đau từ bả vai, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lê Vy. Trong giây phút sinh tử cận kề, bộ não logic của gã lập trình viên lập tức hoạt động hết công suất. Gã nhìn lướt qua chiếc bo mạch tự chế mà Lê Vy vừa đặt trên bàn – thiết bị phá sóng RF cầm tay mà cô đang hàn dở.
“Thiết bị phá sóng của cô...” Phan Anh thở dốc, giọng nói gấp gáp nhưng cực kỳ chuẩn xác về mặt kỹ thuật. “Cô đang sử dụng một bộ lọc thông dải thụ động (passive bandpass filter) kết hợp với một bộ phát vô tuyến tích cực (active RF transmitter) trên dải tần 2.4GHz đúng không?”
Lê Vy khựng lại một nhịp, đôi lông mày nhíu chặt. “Thì sao?”
“Cô đã đi dây sai quy luật tản nhiệt của bóng bán dẫn công suất,” Phan Anh nói nhanh, đôi mắt gã sáng rực lên sự kiên định của một kiến trúc sư hệ thống lão luyện. “Vòng phản hồi (feedback loop) của mạch khuếch đại không có diode triệt tiêu dòng ngược. Nếu cô bật thiết bị này liên tục quá mười lăm phút để phá sóng camera AI, dòng điện ngược sẽ đánh thủng bóng bán dẫn chính. Thiết bị không những bị cháy, mà lượng tín hiệu rò rỉ (signal leakage) phát ra trước khi hỏng sẽ biến nó thành một máy phát vô tuyến cực mạnh. Nó sẽ hoạt động như một cái beacon dẫn đường cho các máy thu IMSI (IMSI catcher) của đặc nhiệm ShinTech tìm thẳng tới vị trí căn hầm này!”
Lời nói của Phan Anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự tin của Lê Vy. Cô quay lại nhìn chằm chằm vào chiếc bo mạch tự chế của mình, rồi nhìn sơ đồ mạch hiển thị trên màn hình máy tính. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ run lên khi đối chiếu các thông số vật lý.
“Cô có thể tự kiểm tra hệ số suy hao phản xạ (return loss) trên máy phân tích phổ tần số của cô,” Phan Anh bồi thêm đòn quyết định. “Nó đang ở mức dưới -5dB. Thiết bị phá sóng của cô thực chất là một quả bom hẹn giờ định vị.”
Lê Vy lập tức cầm chiếc máy đo tần số analog cũ kỹ đặt bên cạnh, kết nối vào bo mạch và bật nguồn thử nghiệm. Kim chỉ thị trên mặt đồng hồ lập tức dao động mạnh, lệch hẳn về vùng cảnh báo nguy hiểm màu đỏ. Đúng như lời Phan Anh nói, hệ số suy hao phản xạ đang ở mức cực kỳ tồi tệ. Thiết bị của cô đang tự tạo ra một lượng bức xạ điện từ rò rỉ khổng lồ.
Lê Vy đứng lặng người mất vài giây. Cô nhìn chiếc bo mạch, rồi nhìn Phan Anh – kẻ đang nằm dưới đất với bả vai rỉ máu nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh phân tích logic kỹ thuật như một vị thần công nghệ.
“Thả anh ta ra,” Lê Vy ra lệnh cho hai gã đàn em, giọng cô đã dịu đi một chút nhưng vẫn giữ nguyên sự cẩn trọng của một thủ lĩnh đường phố. She quay sang Phan Anh. “Anh thực sự hiểu rõ cái hệ thống chết tiệt này.”
“Tôi là người đã viết ra ba mươi phần trăm mã nguồn nhận diện hành vi của Thần Số,” Phan Anh gượng dậy, phủi lớp bụi đất trên áo khoác. “Tôi biết rõ mọi điểm mù vật lý và giới hạn thuật toán của nó. Tôi có thể giúp cô tối ưu hóa thiết bị phá sóng này để đạt bán kính gây nhiễu mười mét mà không bị phát hiện rò rỉ tín hiệu. Đổi lại, tôi cần một nơi ẩn náu tạm thời cho tôi và em gái tôi.”
Lê Vy khoanh hai tay trước ngực, nhìn Phan Anh một lượt từ đầu đến chân. Sự nghi kị trong mắt cô chưa hoàn toàn biến mất, nhưng sự nể trọng trước trình độ kỹ thuật đỉnh cao của gã kỹ sư Nhãn Đỏ đã bắt đầu nhen nhóm.
“Được rồi. Tao chấp nhận cho mày tá túc tạm thời dưới căn hầm này,” Lê Vy nói, giọng cô lạnh lùng nhưng dứt khoát. “Nhưng chiếc laptop ThinkPad của mày phải nằm dưới sự giám sát của tao. Mày không được phép kết nối vào bất kỳ mạng nào mà không có sự đồng ý của tao.”
Phan Anh khẽ gật đầu chấp nhận điều khoản sòng phẳng. Gã biết đây là cái giá tối thiểu phải trả để có được sự bảo vệ của nhóm Điểm Mù tại thực địa Xóm Tàu Hũ.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy chưa kịp kéo dài thì một ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục trên bảng điều khiển của hệ thống giám sát ngầm đầu hẻm của Lê Vy bỗng vang lên tiếng bíp bíp dồn dập. Màn hình camera tự chế hiển thị hình ảnh ba chiếc xe tuần tra bán tải của cảnh sát khu vực đang rục rịch tiến vào đầu hẻm chính của Xóm Tàu Hũ. Tiếng loa phóng thanh của lực lượng chức năng bắt đầu vang vọng khắp xóm nghèo:
“Yêu cầu tất cả người dân ở yên trong nhà để tiến hành kiểm tra hành chính đột xuất!”
Lê Vy lập tức quay phắt lại, tay chộp lấy chiếc mỏ hàn nhiệt vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, chĩa thẳng mũi hàn nóng đỏ sát sạt khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của Phan Anh. Đôi mắt cô bừng lên ngọn lửa giận dữ và hoài nghi cực hạn:
“Mẹ kiếp! Cảnh sát tới ngay sau khi mày bước chân vào đây! Phan Anh, mày thực sự không mang theo thiết bị định vị ngầm nào trên người chứ, hay mày chính là con cờ gián điệp công nghệ của ShinTech cài vào để triệt hạ nhóm Điểm Mù của tao?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!