Nhạc nềnOboro

Dòng Nước Cứu Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khoảng không gian ba mươi mét từ lan can cầu Thủ Thiêm xuống mặt sông Sài Gòn biến thành một cú rơi tự do xé toạc mọi giác quan của Phan Anh. Gió bão gào rú bên tai như một thực thể cuồng nộ, giật phăng chút dưỡng khí cuối cùng trong lồng ngực gã. Trọng lực kéo ghì cơ thể gầy gò của gã kỹ sư lập trình lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Dưới kia, mặt nước sông đen ngòm, cuộn sóng dữ dội dưới cơn giông, trông không khác gì một tấm bê tông xám xịt đang chờ chực nghiền nát xương tủy gã.


*Uỳnh!*


Cú va chạm mạnh đến mức Phan Anh tưởng như mình vừa lao thẳng vào một bức tường đá. Nước sông lạnh buốt tràn qua tai, mắt và mũi gã, tạo ra một áp lực khổng lồ ép chặt lồng ngực. Cơn đau từ bả vai trái – nơi vết rách sâu hoắm từ giếng trời kỹ thuật của chung cư cũ chưa kịp khâu – bùng lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Dòng nước bẩn xộc thẳng vào vết thương hở, xót đến mức Phan Anh suýt nữa đã há miệng rên rỉ dưới lòng sông, một phản xạ tự sát sẽ khiến phổi gã ngập tràn nước đục.


Trong bóng tối sâu thẳm của dòng nước xiết, Phan Anh cố sức quẫy đạp. Chiếc ba lô chống nước đeo chặt sau lưng, nơi chứa chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ được bọc kỹ trong Túi chống bức xạ Faraday, lúc này hoạt động như một chiếc phao cứu sinh kéo gã nổi lên. Nhưng bả vai trái hoàn toàn tê liệt. Mỗi lần gã cố cử động cánh tay trái để định hướng, một luồng điện đau đớn lại chạy dọc sống lưng, bẻ gãy mọi nỗ lực cơ học của cơ thể.


Gã ngoi được đầu lên khỏi mặt nước, hớp lấy một ngụm khí hỗn tạp đầy hơi nước và mùi dầu máy khét lẹt. Cơn mưa bão trên mặt sông quất những hạt nước rát buốt vào mặt gã. Phía sau, trên đỉnh cầu Thủ Thiêm cao vời vợi, ánh đèn led xanh đỏ của xe tuần tra cảnh sát vẫn nhấp nháy điên cuồng. Những luồng sáng trắng từ đèn pha công suất lớn bắt đầu quét dọc xuống mặt sông, xẻ đôi màn đêm mưa bão để tìm kiếm một bóng người.


Phan Anh cố gắng hướng tầm mắt về phía bờ sông quận 2 cũ. Khoảng cách chỉ chừng năm mươi mét, nhưng dòng nước lũ từ thượng nguồn đổ về cuộn chảy quá xiết. Gã dùng cánh tay phải còn lành lặn quạt nước, cố gắng thực hiện những nhịp bơi sải dã chiến.


*Phựt.*


Một cơn chuột rút đột ngột khóa chặt cơ bắp chân phải của gã. Cơn đau co thắt cơ đùi và bắp chân khiến Phan Anh hoàn toàn mất thăng bằng. Cơ thể gã lại bị nhấn chìm xuống dòng nước lạnh buốt. Gã uống phải hai ngụm nước sông lợ, lợn cợn bùn đất và rác thải đô thị. Sức lực cạn kiệt. Ý chí sinh tồn của gã kỹ sư – thứ duy nhất giúp gã vượt qua bốn mươi tám giờ truy quét đỏ – bắt đầu lung lay trước sự lạnh lẽo vô tình của dòng nước.


“Kết thúc ở đây sao?” Ý nghĩ đó vừa lóe lên thì một vật thể cứng, nhám chạm mạnh vào hông gã.


Đó là một cây sào tre dài.


“Nắm lấy! Nắm chặt lấy!” Một giọng nói khàn đặc, mang đậm chất giọng Nam Bộ hào sảng vang lên giữa tiếng mưa gào rú.


Phan Anh dùng chút tàn lực của bàn tay phải bám lấy thân sào tre. Người ở đầu sào bên kia ghì chặt, dùng lực cánh tay săn chắc kéo gã lướt trên mặt nước, áp sát vào mạn của một chiếc ghe ba lá nhỏ đang dập dềnh theo sóng. Một bàn tay thô ráp, chai sạn và nồng nặc mùi phèn chua chộp lấy cổ áo hoodie của gã, dùng một thế lôi chuyên nghiệp nhấc bổng cơ thể ướt sũng của Phan Anh lên sàn gỗ ướt nước.


Phan Anh nằm vật ra lòng ghe, ho sặc sụa, nôn ra dòng nước bẩn đục ngầu. Gã run rẩy ngẩng đầu nhìn người vừa cứu mạng mình. Đó là một ông già ngoài sáu mươi tuổi, dáng người săn chắc như một khúc gỗ mun, da đen bóng vì nắng gió sông nước, mặc chiếc áo thun ba lỗ sờn rách và chiếc quần đùi bám đầy bùn đất. Trên khuôn mặt khắc khổ của ông, đôi mắt sáng rực dưới vành mũ tai bèo sũng nước.


Đó là Ông Tư "Lưới" – dân chài lưới lâu năm trên sông Sài Gòn, người duy nhất sống cô độc trên chiếc ghe không kết nối bất kỳ thiết bị định vị số nào.


“Cậu em liều mạng thiệt chứ! Nhảy từ cầu đó xuống mà còn sống là phước đức ba đời đấy!” Ông Tư Lưới vừa nói vừa nhanh tay quay vô lăng lái chiếc ghe lách qua một con sóng lớn.


Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp định hình thì tiếng động cơ gầm rú từ phía xa đã dội lại. Một chiếc tàu cao tốc tuần tra của cảnh sát đường thủy đang rẽ sóng lao tới với tốc độ kinh hoàng. Luồng đèn pha xenon cực mạnh từ mũi tàu tuần tra quét loang loáng trên mặt sông, chỉ còn cách chiếc ghe của Ông Tư Lưới chừng hai trăm mét.


“Nằm xuống! Mau!” Ông Tư Lưới hạ thấp giọng, đá nhẹ vào chân Phan Anh.


Ông già phản ứng cực nhanh. Ông lập tức tắt phụt chiếc động cơ đuôi tôm vốn đã được độ bộ phận giảm thanh tự chế, triệt tiêu hoàn toàn tiếng ồn máy móc. Chiếc ghe ba lá lập tức mất đà di chuyển, chỉ còn trôi tự do theo con nước. Ông Tư vớ lấy một tấm lưới đánh cá bằng sợi nilon dày, đen ngòm và bốc mùi tanh sặc sụa của bùn đất, phủ kín lên toàn bộ cơ thể đang run rẩy của Phan Anh.


“Nín thở, nằm im dưới đó. Động đậy một cái là cả tôi và cậu đi chầu diêm vương,” Ông Tư nói khẽ qua kẽ răng khi chiếc tàu tuần tra tiến sát.


Qua những khe hở của tấm lưới cá ướt sũng, Phan Anh nhìn thấy luồng ánh sáng trắng lướt qua trên đầu mình. Ánh đèn pha mạnh đến mức xuyên qua cả lớp lưới, rọi sáng khuôn mặt tái mét của gã. Tiếng động cơ của tàu tuần tra rít lên đều đặn bên mạn ghe. Một giọng nói dõng dạc qua loa công suất lớn truyền tới:


“Ghe ba lá phía trước! Dừng lại để kiểm tra hành chính!”


Ông Tư Lưới đứng ở đuôi ghe, cầm cây sào tre chèo tay một cách thong thả, giả vờ như một lão ngư đang cố thu lưới chạy bão. Ông hét to chống lại tiếng mưa:


“Báo cáo mấy chú, tôi đang thu nốt mẻ lưới kiếm con cá ăn cơm! Bão gió thế này kiểm tra gì tầm này nữa!”


“Có thấy ai vừa nhảy từ trên cầu xuống không?” Viên sĩ quan trên tàu tuần tra hỏi lớn, luồng đèn pin cầm tay của gã quét dọc theo sàn ghe của Ông Tư.


“Nhảy cầu hả? Trời đất ơi bão bùng thế này ai mà điên dữ vậy chú? Tôi chỉ thấy mấy khúc củi mục trôi sông nãy giờ thôi chứ có thấy người ngợm nào đâu!” Ông Tư trả lời bằng giọng điệu ngây ngô của một lão nông bến sông.


Viên sĩ quan cảnh sát nhìn chiếc ghe nhỏ rách nát trống trơn, chỉ có đống lưới cá bẩn thỉu xếp xó và một ông già gầy guộc. Tàu tuần tra của họ là dòng tàu cao tốc vỏ composite, mớn nước sâu, không thể tiến vào các khu vực sình lầy nông ven bờ. Đặng Minh từ phòng điều hành qua bộ đàm liên tục hối thúc quét các góc chết ven sông. Nhưng trước mắt họ, rặng dừa nước rậm rạp của bán đảo quận 2 cũ là một vùng tối tăm, bùn lầy ngập ngụa.


“Được rồi! Thu lưới xong thì di chuyển vào bờ ngay! Bão lớn lắm đấy!” Viên cảnh sát hét lên rồi ra lệnh cho tàu tuần tra tăng tốc, chuyển hướng quét về phía hạ lưu sông.


Tiếng động cơ tàu tuần tra nhỏ dần rồi biến mất sau rặng dừa nước. Phan Anh nằm dưới tấm lưới cá thở hắt ra một hơi dài, cơ thể gã run lên bần bật không chỉ vì lạnh mà còn vì áp lực tâm lý vừa trải qua. Cánh tay trái của gã đã hoàn toàn mất cảm giác, bả vai sưng tấy lên, nóng ran như có lửa đốt.


Ông Tư Lưới kéo tấm lưới cá ra, đỡ Phan Anh ngồi dậy. Ông nhìn vết thương rách sâu hoắm đang rỉ máu hòa lẫn nước sông bẩn trên vai gã, khẽ tặc lưỡi:


“Vết thương này ngấm nước sông thối rồi, không xử lý nhanh là hoại tử cưa tay như chơi đấy con trai. Tôi đưa cậu đến chỗ này.”


Ông Tư gạt tay chèo, khéo léo điều khiển chiếc ghe ba lá lách sâu vào một con lạch nhỏ khuất sau rặng dừa nước tối tăm. Đây là vùng nước nông, sình lầy ngập phèn chua, nơi các thiết bị định vị hay tàu tuần tra của cảnh sát hoàn toàn bất lực. Chiếc ghe trôi nhẹ nhàng không tiếng động dưới màn mưa xám xịt, tiến về phía một ngôi chùa nhỏ nằm heo hút sát mép nước.


Đó là Chùa Lá ven sông Sài Gòn. Ngôi chùa cổ kính, mái lá đơn sơ khuất sau những bóng cây bồ đề cổ thụ. Nơi đây sóng điện thoại cực kỳ yếu, gần như không có tín hiệu, và tuyệt đối không có bất kỳ một chiếc camera giám sát nào của ShinTech. Một vùng mù công nghệ hoàn hảo giữa lòng đại đô thị hiện đại.


Ông Tư Lưới neo ghe vào chiếc cầu tre nhỏ ọp ẹp, đỡ Phan Anh bước lên bờ bùn lầy trơn trượt. Cơ thể Phan Anh lúc này đã nặng trĩu. Cơn sốt bắt đầu tấn công hệ thần kinh của gã. Đầu óc gã quay cuồng, bước chân lảo đảo, toàn bộ trọng lượng cơ thể đổ dồn lên vai Ông Tư.


Từ trong chính điện lờ mờ ánh đèn dầu, một bóng người mặc áo nâu sòng bước ra, tay cầm chiếc đèn bão nhỏ che gió. Đó là Sư thầy Thích Minh, trụ trì của ngôi chùa Lá nghèo này.


“A Di Đà Phật. Ông Tư đó hả? Đêm hôm bão bùng thế này có chuyện gì thế?” Giọng Sư thầy Thích Minh trầm ấm, tĩnh lặng như tiếng chuông chùa giữa đêm đông.


“Bạch thầy, tôi vớt được cậu này dưới sông. Bị thương nặng lắm, ngấm nước bẩn cả đêm rồi. Thầy cứu cậu ấy với!” Ông Tư Lưới khẩn khoản.


Sư thầy Thích Minh nâng chiếc đèn bão lên, ánh sáng vàng ấm áp rọi vào khuôn mặt xám ngoét, môi cắt không còn giọt máu của Phan Anh. Ánh mắt thầy dừng lại ở bả vai trái ướt sũng máu của gã, rồi khẽ gật đầu:


“Mau đưa chú ấy vào phòng thuốc phía sau.”


Phan Anh được đặt nằm trên một chiếc phản gỗ đơn sơ trong gian phòng nồng nặc mùi thảo dược khô, mùi ngải cứu và hương nhu. Sư thầy Thích Minh nhanh nhẹn dùng kéo cắt phăng lớp áo hoodie ướt sũng của Phan Anh. Khi lớp vải dính máu được bóc ra, cả bả vai trái của gã hiển thị một vết rách sâu hoắm, thịt da xung quanh đã chuyển sang màu xám ngoét, sưng tấy và bắt đầu có dấu hiệu mưng mủ do nhiễm trùng nước sông.


Phan Anh run rẩy, hàm răng đập vào nhau cầm cập. Gã dùng chút tỉnh táo cuối cùng, tay phải ghì chặt lấy chiếc ba lô chống nước chứa laptop ThinkPad và chiếc Bút chích điện cao áp 100.000V vẫn dắt bên hông quần.


“Đừng... đừng chạm vào... ba lô của tôi...” Phan Anh khàn giọng thều thào.


Sư thầy Thích Minh nhìn chiếc ba lô dán đầy sticker công nghệ, rồi nhìn vào đôi mắt đầy hoảng sợ và cảnh giác của gã kỹ sư Nhãn Đỏ. Thầy khẽ mỉm cười nhân hậu, giọng nói như có khả năng xoa dịu nỗi đau:


“Thí chủ yên tâm. Ở nơi cửa Phật này, không ai lấy đi thứ gì của con cả. Hãy giữ lấy nó nếu nó giúp con an lòng.”


Thầy Minh bắt đầu dùng nước muối sinh lý ấm để rửa sạch vết thương cho Phan Anh. Cơn đau thấu xương khiến gã kỹ sư co rúm người lại, móng tay phải bấu chặt vào thành phản gỗ đến mức bật máu. Thầy Minh dùng các loại thảo dược kháng viêm tự nhiên từ vườn thuốc nam sau chùa, giã nát rồi đắp trực tiếp lên vết thương hở, sau đó băng bó lại bằng vải gạc sạch.


Nhưng chất độc từ nguồn nước sông bẩn đã ngấm sâu vào máu. Nhiệt độ cơ thể của Phan Anh tăng vọt một cách bất thường. Da gã nóng như lửa đốt, nhưng bên trong gã lại cảm thấy một cơn lạnh buốt thấu xương tủy.


Sư thầy Thích Minh đặt bàn tay gầy gò, mát lạnh của mình lên trán Phan Anh. Khuôn mặt thanh tịnh của thầy đột ngột biến sắc, đôi lông mày khẽ chau lại.


“Không ổn rồi. Chú ấy đang lên cơn sốt co giật dữ dội do vết thương bị nhiễm trùng nặng.” Thầy Minh nói, giọng lộ rõ vẻ lo ngại.


Cơ thể Phan Anh bắt đầu giật mạnh liên hồi trên phản gỗ. Đôi mắt gã trợn ngược, miệng sủi bọt mép nhẹ, hai tay co quắp lại như những gọng kìm rỉ sét. Cơn sốt nhiễm trùng máu đang đe dọa trực tiếp đến tính mạng của gã kỹ sư trẻ, trong khi ngôi chùa hẻo lánh này hoàn toàn không có các loại thuốc kháng sinh đặc hiệu hay thiết bị y tế hiện đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!