Gọng Kìm Trên Cầu
Cơn mưa bão quét qua đại lộ Nguyễn Hữu Cảnh như những nhát roi nước quất liên hồi vào da thịt. Phan Anh nghiến chặt răng, tay phải ghì chặt tay ga chiếc xe Wave tàu cũ nát mà anh vừa mượn tạm từ một người quen cũ ở rìa Bình Thạnh. Bắp tay trái của anh – nơi vết rách sâu hoắm từ giếng trời kỹ thuật vẫn chưa được khâu – đang co thắt dữ dội. Nước mưa hòa lẫn với máu rỉ qua lớp vải áo hoodie mỏng, lạnh buốt và rát buốt đến tận tâm can. Mỗi lần chiếc xe sập ổ gà, cả bả vai anh rực lên một cơn đau thấu xương, khiến tầm nhìn dưới cặp kính cận nhòe nước càng thêm mờ mịt.
Trên đầu anh, chiếc mũ bảo hiểm nửa đầu màu đen xước xát đã được quét một lớp sơn phản quang chống hồng ngoại dã chiến. Đây là thứ hóa chất đặc biệt mà Lê Vy – nữ hacker của nhóm Điểm Mù – đã thu mua từ chợ đen quận 5. Lớp sơn này có khả năng hấp thụ và tán xạ hoàn toàn ánh sáng hồng ngoại từ các camera giám sát ban đêm, biến khuôn mặt người đeo thành một khoảng tối trống rỗng trên màn hình điều hành. Phan Anh biết đây là tấm lá chắn vật lý duy nhất của mình lúc này. Gã không còn điện thoại, không còn tài khoản ngân hàng sạch, chỉ còn 180.000 VNĐ tiền mặt nhét trong túi quần ướt sũng. Gã đang di chuyển theo kế hoạch: vượt qua cầu Thủ Thiêm để đào thoát sang khu vực quận 2 cũ – nơi mật độ camera giám sát của ShinTech mỏng hơn, và là ngõ vào của Xóm Tàu Hũ không sóng.
Cầu Thủ Thiêm hiện ra trước mắt như một dải ruy băng xám xịt vắt ngang dòng sông Sài Gòn đang cuộn sóng đen ngòm. Ánh đèn đường vàng vọt nhòe đi trong màn mưa dày đặc. Phan Anh giảm tốc độ, giữ khoảng cách an toàn với những chiếc xe máy chở hàng lầm lũi đi phía trước. Gã cố gắng giữ dáng người hơi khòm, bắt chước tư thế của một người lao động nghèo đang vội vã về nhà tránh bão.
Nhưng khi chiếc xe Wave tiến sát đến dốc cầu, tim Phan Anh đột ngột hẫng đi một nhịp.
Phía trước, ngay đầu cầu Thủ Thiêm, ánh đèn led xanh đỏ của cảnh sát chớp nháy liên hồi, cắt nát màn đêm mưa bão. Những dải rào chắn di động bằng thép được kéo ra, thu hẹp lối đi chỉ còn vừa đủ cho một làn xe máy di chuyển chậm. Đó là Chốt kiểm soát an ninh số 4.
Đứng chính giữa làn đường là Thượng úy Quốc. Dưới bộ áo mưa cảnh sát cơ động màu xanh thẫm, dáng người Quốc cao ráo, nghiêm nghị như một bức tượng đá. Tay phải gã cầm chiếc máy quét căn cước di động cầm tay – thiết bị tối tân kết nối trực tiếp qua sóng 5G chuyên dụng với cơ sở dữ liệu quốc gia của Cục An ninh. Đôi mắt sắc sảo của Quốc quét qua từng người đi xe máy qua chốt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
Phan Anh siết chặt tay phanh. Quay đầu xe lại? Không thể. Phía sau gã, dòng xe máy đang ùn ùn đổ lên dốc cầu để tránh ngập lụt dưới chân cầu. Nếu gã đột ngột quay đầu xe ngược chiều, hành vi phi logic đó sẽ lập tức kích hoạt chuông cảnh báo hành vi của hệ thống AI giám sát giao lộ gần nhất. Gã sẽ bị khóa mục tiêu trong vòng ba giây.
“Bình tĩnh... phải suy luận theo logic,” Phan Anh tự nhủ, nhịp tim đập dồn dập như búa nện vào lồng ngực.
Gã quyết định dùng chiến thuật ngụy trang đám đông. Phan Anh lách nhẹ xe, di chuyển áp sát vào hông một chiếc xe ba gác chở đầy phế liệu và tôn cũ đang bò từng chút một lên dốc. Gã hy vọng khối sắt thép cồng kềnh của chiếc xe ba gác sẽ che khuất góc quét của các camera AI gắn trên vòm cầu. Gã cúi thấp đầu, để chiếc mũ bảo hiểm phủ sơn phản quang hướng thẳng về phía ống kính camera.
Nhưng hệ thống an ninh của ShinTech không hề tầm thường. Trên các thanh dầm thép của cầu Thủ Thiêm, ba chiếc camera AI thế hệ mới nhất vừa được Vũ Nam nâng cấp đang hoạt động hết công suất. Chúng không chỉ quét khuôn mặt. Thuật toán của ShinTech sử dụng phương pháp phân tích thể tích đa điểm (volumetric analysis). Hệ thống đo đạc khoảng cách giữa hai vai của Phan Anh, tỷ lệ chiều cao cơ thể, và đặc biệt là dáng đi lệch nhẹ bên trái do bả vai bị thương đang co rút.
*Tít. Tít. Tít.*
Trong khoang lái của chiếc xe quét sóng di động đang đỗ khuất sau rào chắn, màn hình của Đặc vụ Đặng Minh bùng lên một khung viền màu cam nhấp nháy. Hệ thống AI đưa ra cảnh báo:
`[ANOMALY DETECTED] Đối tượng đi xe Wave biển số 52T1-XXXX có vùng mù hồng ngoại bất thường ở phần đầu. Tỷ lệ trùng khớp sinh trắc học dáng người với mục tiêu Phan Anh (Nhãn Đỏ): 78.4%.`
Đặng Minh – người thợ săn bền bỉ của Cục An ninh – ngay lập tức đặt tách cà phê nóng xuống. Đôi mắt sắc lạnh của gã khóa chặt vào chấm cam đang di chuyển chậm trên màn hình định vị. Gã cầm bộ đàm lên, giọng lạnh lùng và dứt khoát:
“Quốc. Mục tiêu Nhãn Đỏ có thể đang tiếp cận chốt của cậu. Đối tượng mặc hoodie đen, đi xe Wave cũ. Chú ý vùng mù hồng ngoại ở mũ bảo hiểm. Tiến hành kiểm tra sinh trắc học thủ công ngay lập tức.”
Lời mệnh lệnh của Đặng Minh truyền qua tai nghe của Thượng úy Quốc. Quốc khẽ gật đầu, tay trái gã đặt lên đốc súng ngắn Glock 19 bên hông, tay phải giơ chiếc máy quét di động lên, bước thẳng về phía chiếc xe ba gác.
Phan Anh nhìn thấy bóng dáng Thượng úy Quốc đang tiến lại gần. Khoảng cách chỉ còn mười mét. Gã biết mình đã thất bại trong việc ẩn mình dưới bóng chiếc xe ba gác. Lớp sơn phản quang chống hồng ngoại tuy làm mù được cảm biến ban đêm của camera, nhưng lại tạo ra một "khoảng trống dữ liệu" quá hoàn hảo giữa một môi trường đầy ánh sáng đèn đường. Trong thế giới của thuật toán, một điểm tối bất thường chính là bằng chứng rõ ràng nhất của sự ngụy trang.
Không còn đường lui. Phan Anh quyết định thực hiện một hành động liều lĩnh. Gã đột ngột vặn ga, chiếc xe Wave tàu rú lên một tiếng khan đặc, khói đen phun ra từ ống xả rách. Gã lách xe qua khe hẹp giữa xe ba gác và lan can cầu, lao vọt lên.
“Đứng lại!” Thượng úy Quốc hét lớn. Gã phản ứng cực nhanh, lao người ra định chộp lấy đuôi xe của Phan Anh. Nhưng bánh xe sau của chiếc Wave trượt mạnh trên nền đường nhựa ướt sũng nước mưa, quất đuôi văng ra, sượt qua hông Quốc.
Phan Anh lao xe lên được khoảng năm mươi mét trên mặt cầu thì tiếng còi hú xé lòng vang lên từ phía sau. Chiếc xe bán tải quét sóng của Đặng Minh đã húc văng rào chắn, lao vọt lên cầu với tốc độ kinh hoàng. Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ phía sau rọi thẳng vào lưng Phan Anh, in bóng gã dài dằng dặc trên mặt đường nhựa lấp loáng nước.
*Đoàng!*
Một tiếng súng chỉ thiên vang lên, xé toạc tiếng sầm sập của cơn bão. Giọng nói của Đặng Minh vang dội qua loa công suất lớn của xe tuần tra, lạnh lùng và uy áp:
“Phan Anh! Anh đã bị khóa mục tiêu Nhãn Đỏ! Bỏ phương tiện và giơ hai tay lên, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng tiêu diệt!”
Phan Anh không quay đầu lại. Gã cố rướn người về phía trước, nhưng động cơ của chiếc Wave tàu độ chế bắt đầu có tiếng gõ kim loại kèn kẹt. Nước mưa đã lọt vào buồng xăng qua nắp bình lọc gió hở. Chiếc xe giật khục liên tục, tốc độ tụt dốc thảm hại.
Phía trước gã, một chiếc xe tuần tra khác của cảnh sát cơ động từ đầu cầu quận 2 đang rú còi lao ngược chiều tới, khóa chặt lối thoát duy nhất của mặt đường bộ.
Gọng kìm đã khép lại. Phan Anh bị dồn vào giữa cầu Thủ Thiêm.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ não của một kỹ sư hệ thống bắt đầu chạy các kịch bản tính toán với tốc độ phần nghìn giây. Phía trước là chốt chặn quận 2. Phía sau là Đặng Minh và Thượng úy Quốc. Hai bên là lan can cầu bằng thép lạnh ngắt. Dưới chân cầu, khoảng cách ba mươi mét thẳng đứng là dòng sông Sài Gòn đang cuộn sóng chảy xiết trong đêm bão.
Nếu gã đầu hàng, ShinTech sẽ lập tức dùng quyền lực của Lê Viết để giam giữ gã trong một mật thất không sóng, xóa sạch danh tính số của gã vĩnh viễn, và tệp tin mật "404_CONFIDENTIAL" chứng minh sự trong sạch của gã sẽ bị tiêu hủy. Gã sẽ chết như một kẻ khủng bố mạng vô danh.
“Phải nhảy,” một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu Phan Anh. Đó là lựa chọn phi logic duy nhất mà thuật toán AI của ShinTech không bao giờ có thể dự đoán được ở một kỹ sư lập trình nhút nhát, sợ độ cao và không biết bơi giỏi.
Phan Anh bóp chặt phanh. Chiếc xe Wave trượt dài rồi đổ rầm xuống mặt đường, kéo lê một vệt lửa xanh nhỏ trên nhựa đường ướt nước trước khi va mạnh vào thành cầu. Phan Anh bị văng ra khỏi xe, lăn mấy vòng trên mặt cầu. Cú va đập khiến bả vai trái của anh đau nhói như bị bẻ gãy, máu tươi thấm đỏ toàn bộ cánh tay áo hoodie.
Gã lồm cồm bò dậy bằng một tay, bám chặt vào lan can cầu bằng thép. Gió bão quất thẳng vào mặt gã, giật phăng chiếc mũ bảo hiểm sơn phản quang rơi xuống dòng sông tối tăm phía dưới.
Chiếc xe quét sóng của Đặng Minh phanh gấp, lốp xe rít lên cháy khét trên mặt đường nhựa chỉ cách Phan Anh chưa đầy mười mét. Đèn pha cực mạnh của xe rọi thẳng vào bóng dáng gầy gò, rách rưới của Phan Anh đang đứng sát lan can cầu.
Đặng Minh bước xuống xe, hai tay cầm chắc khẩu súng ngắn hướng thẳng vào ngực Phan Anh. Thượng úy Quốc và các đặc vụ khác cũng nhanh chóng dàn đội hình bao vây xung quanh, họng súng của họ đồng loạt khóa chặt mục tiêu.
“Phan Anh! Kết thúc rồi!” Đặng Minh nói qua loa cầm tay, giọng gã đĩnh đạc nhưng đầy cảnh giác dưới màn mưa. “Anh không còn lối thoát nào khác trên mặt đất đâu. Bước xuống khỏi lan can ngay lập tức!”
Phan Anh quay đầu lại, đôi mắt cận thị nhòe nước mưa nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm của Đặng Minh. Gã nở một nụ cười nhợt nhạt, đầy mệt mỏi nhưng kiên định. Gã đưa tay phải lên, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ của người bố quá cố trên cổ tay trái, như một lời chào tạm biệt cuối cùng.
“Thuật toán của các ông... không tính toán được dòng nước đâu,” Phan Anh khàn khàn nói lớn chống lại tiếng gió gào rú.
Gã xoay người, dùng chút sức tàn cuối cùng của chân phải đạp mạnh vào thành cầu, lao mình qua lan can thép, rơi tự do vào khoảng không đen ngòm của đêm bão sông Sài Gòn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!