Bóng Ma Tài Khoản
Nước bẩn rỉ ra từ những đường ống kỹ thuật bám đầy rêu xanh trên trần hầm nhỏ xuống bả vai trái của Phan Anh, lạnh buốt và xót đến tận xương tủy. Gã nằm rạp dưới nền đất ẩm ướt của tầng hầm chung cư mini cũ, tay phải ghì chặt vết rách sâu hoắm ở bắp tay trái. Máu đỏ tươi rỉ qua kẽ tay gã, nhớp nháp, nóng hổi, tương phản hoàn toàn với làn nước mưa đang tràn qua các khe nứt của bức tường bê tông.
Ngay phía trên đầu gã, tiếng súng trường tấn công vang lên dồn dập dội xuống từ trục giếng trời kỹ thuật. Tiếng đạn xé gió, tiếng bê tông vỡ vụn kèn kẹt dội thẳng vào màng nhĩ Phan Anh. Đội đặc nhiệm của Trần Hùng đang nổ súng oanh tạc thẳng xuống giếng trời để rà soát mục tiêu. Họ không cần cảnh cáo. Hệ thống AI đã gán nhãn tử thần cho gã, đồng nghĩa với việc gã không còn là một công dân cần được bảo vệ, mà là một thực thể nguy hiểm cần phải bị triệt tiêu ngay lập tức.
Phan Anh nghiến chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. Gã nhắm mắt, cố ép bộ não lập trình viên của mình hoạt động theo các bước logic nghiêm ngặt để lấn át nỗi sợ hãi vật lý đang gào thét trong lồng ngực.
“Một... hai... ba...” Gã đếm nhịp súng. Tiếng súng dội qua ống PVC hẹp tạo ra độ trễ âm thanh khoảng 0,3 giây. Trần Hùng đang ở tầng bốn. Đội ba đặc nhiệm đang tiến xuống tầng hầm theo lối thang bộ chính quy. Gã chỉ có chưa đầy hai phút trước khi lối thoát duy nhất của tầng hầm bị khóa chặt.
Gã dùng tay phải lết cơ thể gầy gò, kiệt quệ dọc theo vách tường tối tăm. Chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ nằm trong ba lô đè nặng lên bả vai bị thương, mỗi nhịp di chuyển là một cơn đau xé thịt rực lên như lửa đốt. Gã bò về phía cửa xả rác kỹ thuật ở góc cuối tầng hầm – một ô cửa sắt hoen rỉ chỉ dùng để công nhân vệ sinh thu gom rác thải từ trên các tầng đổ xuống.
Dùng hết chút sức tàn của cánh tay phải, Phan Anh đẩy mạnh tấm lưới sắt rỉ sét của ô cửa xả. Tiếng kim loại kẽo kẹt vang lên giữa tiếng mưa gào rú bên ngoài. Gã lách người qua khe hẹp đầy mùi xú uế, lăn lông lốc xuống bãi rác tạm thời nằm trong con hẻm nhỏ phía sau chung cư. Cơn mưa bão tầm tã của Sài Gòn ập xuống mặt gã, gột rửa bớt lớp bùn đất và máu tươi, nhưng cũng khiến vết thương ở vai đau buốt như bị hàng ngàn cây kim đâm vào.
Gã gượng dậy, ôm bắp tay trái đang rỉ máu, quay đầu nhìn lại tòa chung cư cũ. Từ tầng bốn, ánh sáng của những loạt đạn súng trường quét qua cửa sổ phòng tắm vỡ nát, rọi thẳng vào bầu trời đêm đầy nước. Trần Hùng đã ra lệnh bắn phá tan hoang căn hộ 402 của gã để tiêu diệt mục tiêu giả định. Dàn máy tính chính gã tự tay lắp ráp, những cuốn sách kỹ thuật lập trình, những tài liệu giấy tờ cá nhân... tất cả đã biến thành tro bụi dưới hỏa lực tàn bạo của đặc nhiệm. Căn nhà duy nhất của gã đã bị xóa sổ.
“Mày chính thức trở thành một bóng ma rồi, Phan Anh,” gã tự lẩm bẩm, giọng khản đặc dưới làn mưa bão.
Gã lê bước đi sâu vào những con hẻm dọc ngang của quận Bình Thạnh. Nước mưa tràn ngập mặt đường, ngập đến mắt cá chân, che giấu những vệt máu rỉ ra từ bắp tay gã. Phan Anh kéo sụp chiếc mũ áo hoodie đen xuống, che nửa khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt cận thị nhòe nước dưới cặp kính gọng kim loại sờn cũ. Gã phải di chuyển chậm rãi, áp sát vào bóng tối dưới các mái hiên di động. Gã biết rõ hệ thống camera AI của ShinTech lắp đặt dày đặc ở các ngã tư đường phố lớn; chỉ cần một giây lộ diện dưới ánh đèn đường, thuật toán nhận diện khuôn mặt sẽ ngay lập tức khóa mục tiêu và gửi tọa độ cho xe tuần tra.
Gã cần tiền mặt. Không có tiền mặt, gã không thể mua băng gạc để xử lý vết thương đang nhiễm trùng, không thể mua thức ăn, và quan trọng nhất là không thể tìm cách liên lạc với em gái Phan An đang bị ShinTech giám sát tại ký túc xá Bách Khoa.
Phan Anh thò tay vào túi quần, mò mẫm được vài tờ tiền giấy ướt sũng. Gã rút ra dưới ánh sáng mờ nhạt của một biển hiệu quảng cáo tắt nửa bóng. Tổng cộng chỉ có 180.000 VNĐ. Những tờ tiền giấy mệnh giá nhỏ, nhàu nát – thứ tài nguyên vật lý duy nhất gã còn sở hữu vào lúc này. Số tiền tiết kiệm cả đời của gã, hàng trăm triệu đồng tích lũy từ những năm tháng làm kỹ sư trưởng tại ShinTech, đều nằm trong tài khoản ngân hàng số.
Gã nhìn thấy một bốt ATM của Ngân hàng Thương mại Cổ phần Đông Á nằm khuất sau một bóng cây bàng lớn ở góc đường Điện Biên Phủ. Bốt ATM tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo giữa màn mưa bong bóng. Xung quanh vắng lặng, không có bóng người qua lại do cơn bão ngày càng nặng hạt.
Phan Anh hít một hơi thật sâu, nén cơn đau ở vai, bước nhanh vào trong bốt ATM. Luồng khí điều hòa khô khốc, lạnh buốt phả vào người khiến gã rùng mình nổi da gà. Gã rút chiếc thẻ ngân hàng từ trong ví ra, ngón tay run rẩy đút thẻ vào khe cắm của máy.
Màn hình CRT cũ kỹ hiển thị dòng chữ chào mừng quen thuộc. Phan Anh nhanh chóng nhập mã PIN bằng tay phải. Loading... Chiếc vòng tròn quay đều trên màn hình. Gã nín thở, hai mắt dán chặt vào các con số hiển thị. Gã chỉ cần rút khoảng năm triệu đồng – đủ để gã sinh tồn trong vài tuần tới tại những vùng điểm mù công nghệ của thành phố.
Nhưng chiếc vòng tròn loading đột ngột dừng lại.
Màn hình máy ATM không chuyển sang giao diện chọn số tiền. Thay vào đó, toàn bộ màn hình bùng lên một sắc đỏ rực quỷ dị, Stark và bạo lực. Dòng chữ trắng hiện lên, đập thẳng vào mắt Phan Anh:
“MÃ LỖI: 0x8009002D - TÀI KHOẢN ĐÃ BỊ PHONG TỎA THEO YÊU CẦU AN NINH QUỐC GIA. THẺ ĐÃ BỊ THU HỒI.”
Tiếng cơ học của máy ATM rít lên kèn kẹt bên trong vách sắt. Chiếc thẻ ngân hàng của gã không được đẩy ra. Nó đã bị nuốt chửng vào hộc chứa thẻ vật lý của máy.
Phan Anh chết lặng. Hai tai gã ù đi. Gã điên cuồng nhấn nút "Hủy giao dịch" liên tục, nhưng bàn phím số hoàn toàn tê liệt.
“Lê Viết...” Phan Anh nghiến răng, lẩm nhẩm cái tên của gã Trung tá, Phó Cục trưởng Cục An ninh Công nghệ cao. Chỉ có gã mới có đủ quyền lực hành chính để ký duyệt một lệnh phong tỏa khẩn cấp cấp độ an ninh quốc gia nhanh đến thế, bỏ qua mọi quy trình xác minh của viện kiểm sát. ShinTech đã dùng dòng tiền đen để mua đứt Lê Viết, biến gã thành công cụ tối ưu để triệt tiêu mọi huyết mạch sinh tồn của Phan Anh.
Không chịu bỏ cuộc, Phan Anh run rẩy rút chiếc điện thoại thông minh cá nhân ra khỏi túi Faraday cách sóng. Gã biết việc bật nguồn điện thoại lúc này là cực kỳ nguy hiểm, nhưng gã không còn lựa chọn nào khác. Gã cần phải chuyển khoản khẩn cấp một số tiền nhỏ cho tài khoản của Phan An trước khi lệnh phong tỏa đồng bộ hoàn toàn hệ thống liên ngân hàng.
Ngay khi màn hình điện thoại vừa sáng lên, Phan Anh lập tức mở ứng dụng ví điện tử. Gã nhập mật khẩu bằng ngón tay cái run rẩy. Giao diện ví hiện lên vòng tròn xoay tròn liên tục. Gã nhấn vào mục chuyển tiền, nhập số tài khoản của em gái.
*Ting.*
Một thông báo đẩy hiện lên trên màn hình điện thoại:
“Giao dịch thất bại. Tài khoản của bạn đã bị khóa tạm thời do vi phạm điều khoản bảo mật đặc biệt của hệ thống an ninh quốc gia. Vui lòng liên hệ cơ quan chức năng để được giải quyết.”
Phan Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống lòng bàn chân. Sự phong tỏa tài sản toàn diện đã hoàn tất. Gã không còn là một con người hợp pháp trên không gian số. Gã không thể mua một ổ bánh mì bằng ví điện tử, không thể rút tiền từ thẻ, không thể chuyển một đồng nào cho đứa em gái đang bị cô lập ở ký túc xá. Gã đã bị tước đoạt hoàn toàn quyền làm người tự do chỉ bằng một phán quyết số tự động, lạnh lùng và không thể thương lượng.
Đột nhiên, màn hình điện thoại của gã chớp nháy liên tục.
Là một kiến trúc sư hệ thống, Phan Anh nhận ra ngay những dòng lệnh chẩn đoán hệ thống (diagnostic logs) đang chạy ngầm dưới nền hệ điều hành Android đã được gã tùy biến bảo mật. Một tiến trình lạ mang têǹsystem_secure_agent̀ đột ngột tự kích hoạt mà không cần sự cho phép của người dùng.
Đó là một mã độc giám sát của ShinTech, được cài cắm sâu vào nhân kernel của hệ điều hành thông qua một bản cập nhật bảo mật ngầm từ trước. Tiến trình này đang cố tình bỏ qua lớp bảo mật của túi Faraday, kích hoạt chip GPS vật lý và micro thu âm trên điện thoại để thực hiện một cuộc “gửi định vị ngược” thời gian thực về máy chủ trung tâm của Cục An ninh.
Trên màn hình, dòng log gỡ lỗi hiển thị dồn dập:
`[PING] Sending telemetry data to target: 112.78.4.12...`
`[GPS] Latitude: 10.7983, Longitude: 106.7121...`
`[STATUS] Active tracking initiated. Red Label target locked.`
“Chết tiệt!” Phan Anh rít lên.
Tọa độ chính xác của gã tại bốt ATM này đã bị rò rỉ. Khoảng cách giữa gã và đội tuần tra của cảnh sát đang thu hẹp lại theo từng giây. Chiếc điện thoại thông minh – thứ từng là công cụ kết nối gã với thế giới – giờ đây đã biến thành một thiết bị định vị tử thần, một chiếc còng số tám kỹ thuật số đang khóa chặt cổ tay gã.
Gã cố gắng nhấn giữ nút nguồn để tắt máy, nhưng hệ điều hành đã hoàn toàn bị chiếm quyền điều khiển bởi mã độc của ShinTech. Màn hình khóa cứng, hiển thị logo đỏ rực của Thần Số kèm theo dòng chữ: “Hệ thống đang được bảo trì an ninh.”
Phan Anh biết rõ cơ chế hoạt động của chip baseband trên điện thoại di động: ngay cả khi tắt nguồn bằng phần mềm, chip sóng vẫn có thể nhận nguồn điện dự phòng từ pin để ping tín hiệu đến các trạm phát sóng BTS xung quanh. Cách duy nhất để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết số là phải ngắt nguồn điện vật lý.
Nhưng chiếc điện thoại của gã là dòng máy nguyên khối, vỏ kim loại bọc kín, không thể tháo nắp lưng bằng tay thường.
Cơn đau từ bắp tay rách sâu lại nhói lên dữ dội khi gã cố dùng lực. Phan Anh nghiến răng đến bật máu môi, gã rút chùm chìa khóa căn hộ cũ từ trong túi áo khoác ra. Dùng đầu nhọn của chiếc chìa khóa cơ học làm đòn bẩy, gã điên cuồng cậy mạnh vào khe hở nhỏ giữa mặt kính màn hình và khung sườn kim loại của điện thoại.
*Rắc.*
Mặt kính cường lực vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ, găm vào đầu ngón tay phải của gã đau rát. Phan Anh không quan tâm. Gã dùng đầu chìa khóa thọc sâu vào bên trong, cậy tung lớp màn hình hiển thị, lộ ra bảng mạch màu xanh lá và viên pin lithium màu đen dẹt phía dưới.
Gã dùng hết sức bình sinh, thọc mạnh đầu chìa khóa vào sợi cáp nguồn (ribbon cable) kết nối giữa pin và bo mạch chủ. Một tia lửa điện nhỏ màu xanh xẹt lên kèm theo mùi khét của nhựa cháy.
Màn hình điện thoại tối đen hoàn toàn. Chip GPS tắt ngấm. Tiến trình gửi định vị ngược bị cắt đứt cưỡng bức.
Phan Anh thở dốc, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên cằm. Gã ném chiếc xác điện thoại nát bét xuống vũng nước bùn dưới chân bốt ATM, dùng đế giày giẫm mạnh lên để hủy hoại hoàn toàn chip nhớ flash bên trong.
Gã đã áp dụng triệt để Quy tắc "Không dấu vết số" (Zero digital footprint). Gã không còn điện thoại, không còn tài khoản ngân hàng, không còn danh tính công dân hợp pháp. Gã chính thức trở thành một bóng ma vật lý đơn độc giữa đại đô thị thông minh Thủ Thiêm rộng lớn.
Khi Phan Anh vừa bước chân ra khỏi bốt ATM lạnh lẽo để lẩn vào làn mưa bão, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ phía xa đột ngột quét qua màn mưa, rọi thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của gã.
*U u u...*
Tiếng còi rú đặc trưng của xe tuần tra cảnh sát vang lên dồn dập từ phía ngã tư đường Điện Biên Phủ. Một chiếc xe bán tải tuần tra màu trắng xanh của Cục An ninh đang chầm chậm lướt qua màn nước mưa, ánh đèn quét sinh trắc học màu đỏ trên nóc xe bắt đầu xoay tròn, phát ra những tia sáng hồng ngoại vô hình quét dọc theo các vỉa hè.
Phan Anh đứng khựng lại giữa làn mưa bão ngày càng dữ dội. Gã không có tiền, không có phương tiện di chuyển, bả vai trái đang mất máu nghiêm trọng, và trước mặt gã, con mắt AI của chiếc xe tuần tra đang chầm chậm xoay về phía bốt ATM nơi gã đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!