Nhạc nềnOboro

Hộp Thư Bức Tường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hầm ngầm dưới quán nước chè rỉ sét của bà Sáu ở Xóm Tàu Hũ vẫn nồng nặc mùi ẩm mốc, hơi đất lạnh và thứ mùi clo hăng hắc bám chặt vào lớp áo bảo hộ của Phan Anh. Tiếng xích cáp của những chiếc xe bọc thép đặc chủng ngoài lộ lớn đã xa dần, nhưng dư chấn của nó vẫn khiến những hạt cát nhỏ trên trần bê tông rụng xuống sàn gỗ kẽ bíp. Phan Anh ngồi sụp bên chiếc bàn gỗ ghép, bả vai trái đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm. Vết thương rách sâu do sắt rỉ từ đêm nhảy cầu, dù đã được Bác sĩ Trương khâu dã chiến bằng chỉ nylon thô bạo, nay lại rỉ máu tươi đầm đìa, thấm đẫm lớp băng gạc ẩm ướt.


Cơn sốt cao do ngấm nước sông bẩn bắt đầu hành hạ hệ thần kinh của gã. Phan Anh lẩm nhẩm trong miệng các chuỗi số nguyên tố để duy trì sự tỉnh táo: "Mười bảy... mười chín... hai mươi ba..." Gã không được phép ngất lúc này. Trên màn hình chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ dán đầy sticker lập trình, bản đồ phân bổ lực lượng của đặc nhiệm đang nhảy múa liên tục. Ma trận thiết bị phát sóng giả lập (beacon) do Cường "Sứt" rải khắp các quận trung tâm đã thành công dắt mũi Trần Hùng. Trên bản đồ định vị của Cục An ninh, hàng chục chấm đỏ Nhãn Đỏ nhấp nháy đồng thời khiến đội hình truy quét bị xé nhỏ ra làm năm ngả.


"Chúng ta đã mua được chút thời gian," Lê Vy nói, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu còn bết nước sông khẽ rủ xuống trán khi cô cúi xuống kiểm tra chiếc ổ cứng SSD Samsung T7 bọc thép đang cắm ở cổng USB bên phải của laptop. Cổng bên trái đã cháy đen thui thành một hốc nhựa vô dụng sau trận chiến với Phong "Binary". "Nhưng Trần Hùng không phải kẻ ngốc. Hắn sẽ sớm nhận ra các beacon chỉ phát tín hiệu đứng yên hoặc di chuyển theo quỹ đạo lặp lại của xe ôm. Khi đó, cả Xóm Tàu Hũ này sẽ bị san phẳng lần nữa."


Phan Anh nheo mắt sau gọng kính cận mờ sương, giọng gã khàn đặc: "Tôi không cần nhiều thời gian. Tôi chỉ cần mười lăm phút để gửi tệp log gốc ngày 14/3 cho Đặc vụ Đặng Minh."


Lê Vy quay ngoắt lại, đôi mắt sắc sảo lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ: "Anh điên rồi sao? Đặng Minh là thợ săn đáng sợ nhất của Cục An ninh. Gã đã suýt bắn nát đầu anh trên cầu Thủ Thiêm. Gửi dữ liệu cho gã chẳng khác nào tự nộp mình cho cảnh sát."


"Đặng Minh khác với Lê Viết hay Trần Quốc Thế," Phan Anh lắc đầu, cơn đau từ bả vai khiến gã nhíu mày. "Gã là một đặc vụ liêm chính đến mức cực đoan. Gã tin vào thuật toán Thần Số vì gã nghĩ nó đại diện cho công lý không sai số. Nếu tôi gửi tệp log gốc chứa chữ ký số can thiệp thủ công của Hoàng để chứng minh tôi bị đổ oan, Đặng Minh sẽ tự mình điều tra ngược lại hệ thống. Đó là con đường duy nhất để chúng ta bẻ gãy thế lực bảo kê từ bên trong."


"Nhưng anh định gửi bằng cách nào?" Lê Vy chỉ tay vào màn hình. "Toàn bộ hòm thư điện tử, cổng thông tin, và các kênh liên lạc số của Cục An ninh đang bị Phong 'Binary' giám sát thời gian thực bằng hệ thống tường lửa Deep Packet Inspection. Chỉ cần một gói tin chứa mã hash của tệp log lọt vào dải IP của họ, hệ thống sẽ tự động chặn đứng và định vị chính xác vị trí máy chủ ảo của chúng ta trong vòng ba giây."


Phan Anh khẽ ho khan, mùi clo trong cổ họng khiến gã khó thở. Gã chậm rãi chạm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ đang đeo trên cổ tay trái – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố. "Chúng ta sẽ không dùng mạng internet. Chúng ta sẽ dùng hộp thư chết vật lý (Physical dead drop). Một phương thức giao nhận hoàn toàn phi kỹ thuật số."


Lê Vy im lặng một lúc, ánh mắt cô dao động trước sự kiên định lạnh lùng của gã kỹ sư phòng máy. Cuối cùng, cô thở dài, dứt khoát rút chiếc điện thoại cùi bắp không có hệ điều hành thông minh ra khỏi túi chống bức xạ Faraday: "Được rồi. Tôi sẽ gọi cho Bình 'Mập' và Tấn 'Lỳ'. Nếu mạng sườn đường phố của chúng ta không chạy được trận này, tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho cá dưới sông Sài Gòn."


***


Mười hai phút sau, tại khu vực vỉa hè cách trụ sở Cục An ninh Công nghệ cao chưa đầy hai trăm mét. Cơn mưa nhỏ còn sót lại của đêm bão khiến mặt đường nhựa loang lổ những vệt dầu loáng nước phản chiếu ánh đèn neon vàng vọt.


Bình "Mập" bước xuống từ chiếc xe ôm công nghệ, dáng người mập mạp, thấp lùn của gã lọt thỏm trong chiếc áo thun rách nách sờn cũ. Bên hông gã đeo một chiếc túi đồ nghề lỉnh kỉnh chìa khóa, kìm và những thanh thép đàn hồi mỏng dính. Gã giả vờ cúi xuống châm một điếu thuốc lá giá rẻ, mắt liếc nhanh về phía chiếc tủ cáp viễn thông vỉa hè bằng sắt hoen rỉ nằm khuất sau bóng một cây phượng già.


Chiếc tủ cáp này là điểm đấu nối vật lý nhánh dẫn thẳng vào mạng thông tin nội bộ của khu vực chùa cổ gần đó. Bình "Mập" nhổ bãi nước bọt, bước tới áp sát chiếc tủ sắt. Đôi tay thô ráp đầy vết chai sạn của gã di chuyển với tốc độ kinh ngạc. Gã rút từ trong hông ra hai thanh thép mỏng tự chế, đút dứt khoát vào ổ khóa cơ học đời cũ.


*Tạch. Tạch. Cạch.*


Chưa đầy năm giây, cánh cửa sắt rỉ sét hé mở. Bình "Mập" không nhìn vào trong, gã nhanh tay cắm một đầu cáp LAN dã chiến đã được Phan Anh bấm sẵn đầu RJ45 vào cổng kiểm thử của phiến sườn quang, đầu cáp còn lại gã nối nhanh với một bộ phát sóng wifi di động công suất thấp được giấu kín trong một vỏ hộp sữa kim loại rỗng dán băng keo bạc.


"Xong rồi, gã kỹ sư," Bình "Mập" thì thầm vào chiếc tai nghe dây siêu nhỏ kết nối với hầm ngầm. "Cổng kết nối vật lý đã mở. Các chú có đúng hai phút trước khi hệ thống giám sát đường truyền của nhà mạng phát hiện ra sự suy hao tín hiệu ánh sáng."


Dưới hầm ngầm Xóm Tàu Hũ, Phan Anh lập tức gõ phím. Những ngón tay của gã lướt trên bàn phím ThinkPad với tốc độ chóng mặt dù bả vai trái đang giật lên từng cơn đau đớn. Qua kết nối wifi dã chiến của Bình "Mập", gã xâm nhập vào luồng camera giám sát của khu vực chùa cổ gần Cục An ninh. Gã không bẻ khóa hệ thống, gã chỉ chạy một tập lệnh giả lập (script) gửi liên tục các gói tin rác (traffic flood) vào bộ nhớ đệm của ba chiếc camera AI đang quét góc ngã tư chùa cổ.


Trên màn hình laptop, luồng hình ảnh trực tiếp từ ba camera bắt đầu xuất hiện những vệt nhiễu sọc ngang, rồi đột ngột đứng hình ở một khung cảnh tĩnh của hai phút trước.


"Luồng camera khu vực chùa cổ đã bị đóng băng," Phan Anh khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm. "Tấn, xuất phát!"


Ở đầu phố bên kia, Tấn "Lỳ" dứt khoát gạt chân chống chiếc xe Wave tàu độ chế không biển số. Gã mặc chiếc áo khoác đồng phục xe ôm công nghệ sờn rách, đội chiếc mũ bảo hiểm full-face che kín mặt được sơn một lớp sơn phản quang chống hồng ngoại đặc biệt. Lớp sơn này sẽ biến khuôn mặt gã thành một khoảng tối trống rỗng nếu có bất kỳ chiếc camera nhiệt nào quét trúng.


Tấn "Lỳ" rồ ga. Chiếc xe Wave tàu được độ bộ phận giảm thanh cực tốt lướt đi êm ru như một bóng ma trong đêm mưa nhạt. Gã phóng xe lách qua các ngõ cụt có lối thông cho xe máy, né tránh hoàn toàn các tuyến đường lớn có chốt chặn của cảnh sát.


Chỉ trong vòng bốn mươi giây, Tấn "Lỳ" đã tiếp cận bức tường rêu phong cũ kỹ của ngôi chùa cổ. Gã không dừng xe hẳn, chỉ giảm tốc độ xuống mức tối thiểu, chân trái rà xuống mặt đường trơn trượt. Tay phải gã thọc vào túi áo, rút ra một chiếc USB bảo mật bọc trong túi chống bức xạ Faraday màu bạc.


Tại vị trí bức tường chùa có một khe nứt lớn do sụt lún móng, nằm khuất sau một tấm bia đá cổ. Đây chính là hộp thư chết vật lý mà Phan Anh đã chọn. Tấn "Lỳ" giả vờ loạng choạng xe như bị trượt nước, gã áp sát người vào vách tường, dứt khoát nhét chiếc USB Faraday vào sâu trong khe nứt gạch lỏng lẻo, rồi nhanh tay đẩy một viên gạch vỡ đè lên ngoài.


Toàn bộ thao tác diễn ra trong vòng đúng ba giây, hoàn toàn vô hình trước luồng camera đang bị đóng băng hình ảnh.


***


Tuy nhiên, tại phòng điều hành chốt kiểm soát an ninh số 4 đặt trên cầu Thủ Thiêm, Thượng úy Quốc đang ngồi trước dãy màn hình giám sát thời gian thực. Gương mặt nghiêm nghị của gã nheo lại khi phát hiện ra một chi tiết bất thường trên góc màn hình số 8.


"Tín hiệu camera góc ngã tư chùa cổ quận 4 bị mất đồng bộ khung hình (frame rate)," Quốc gõ mạnh ngón tay lên bàn phím, gọi lệnh kiểm tra trạng thái phần cứng của camera. "Nhiệt độ chip xử lý của camera vẫn bình thường, nhưng băng thông truyền dẫn về SOC đột ngột sụt giảm về mức không."


"Có thể do ảnh hưởng của cơn bão đêm qua gây ẩm mạch điện, thưa Thượng úy," một nhân viên vận hành ngồi bên cạnh nhận định.


"Không," Thượng úy Quốc dứt khoát lắc đầu, ánh mắt gã lóe lên sự nhạy bén của một cảnh sát cơ động lão luyện. "Mất tín hiệu do thời tiết sẽ gây ra lỗi nhiễu hạt (noise), còn đây là hình ảnh bị đóng băng tĩnh. Có kẻ đang can thiệp vào luồng dữ liệu để tạo điểm mù vật lý. Điều động ngay tổ tuần tra số 2 tiến về khu vực chùa cổ kiểm tra thực địa!"


*Rẹt... Rẹt...*


Tiếng còi xe tuần tra rú vang từ phía xa dội thẳng vào tai Tấn "Lỳ" qua làn mưa mỏng. Gã nghe thấy tiếng động cơ gầm rú của hai chiếc xe chuyên dụng đang lao tới từ phía đại lộ.


"Có biến! Cảnh sát đang tới!" Tấn "Lỳ" hét vào bộ đàm, tay dứt khoát vặn ga kịch sàn.


Chiếc xe Wave tàu độ động cơ gầm lên một tiếng trầm đục, đuôi xe văng nhẹ trên mặt đường trơn trượt trước khi gã lấy lại thăng bằng, phóng vút vào một con hẻm nhỏ chật hẹp chỉ vừa khít một thân xe máy. Phía sau gã, ánh đèn pha trắng dã của xe tuần tra quét sát sạt qua mép tường rêu phong của ngôi chùa cổ, chỉ chậm đúng năm giây trước khi Tấn biến mất hoàn toàn vào mê cung hẻm hóc quận 4.


***


Nửa tiếng sau, bên trong văn phòng làm việc yên tĩnh của Cục An ninh Công nghệ cao.


Đặc vụ Đặng Minh ngồi lặng im trước bàn làm việc, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, khắc khổ của gã. Trên bàn là tập hồ sơ vụ án Phan Anh vẫn còn bỏ ngỏ. Gã lật đi lật lại những bức ảnh chụp hiện trường căn hộ 402 bị bắn phá tan hoang, rồi đến hình ảnh Phan Anh nhảy xuống dòng sông Sài Gòn chảy xiết đêm bão.


Trực giác của một thợ săn lão luyện mách bảo gã có điều gì đó không ổn. Một kỹ sư lập trình nhút nhát, sợ bạo lực vật lý như Phan Anh tại sao lại sẵn sàng nhảy xuống dòng nước tử thần chỉ để bảo vệ một chiếc ba lô chứa laptop? Tại sao hệ thống AI lại đưa ra phán quyết Nhãn Đỏ tiêu diệt ngay lập tức đối với một kẻ không hề có tiền án tiền sự hay kỹ năng cận chiến?


*Tút... Tút...*


Chiếc điện thoại cùi bắp sử dụng sim rác mà Đặng Minh bí mật giấu trong ngăn kéo dưới bàn đột ngột rung lên hai nhịp ngắn. Gã giật mình, nhanh chóng khóa cửa phòng làm việc, kéo rèm kính lại rồi rút chiếc điện thoại ra.


Trên màn hình đơn sắc hiển thị một tin nhắn SMS nặc danh từ một đầu số không thể truy vết:


`"10.7689° N, 106.7081° E. Khe nứt bức tường phía sau bia đá cổ Chùa Lá quận 4. Sự thật ngày 14/3 nằm ở đó. Đừng để Lê Viết biết."`


Đặng Minh đứng bật dậy, hơi thở gã dồn dập. Gã bước tới sát cửa sổ kính, nhìn qua khe rèm về phía phòng làm việc của Phó Cục trưởng Lê Viết ở phía đối diện hành lang. Ánh đèn phòng Lê Viết vẫn sáng, bóng gã trung tá béo mập đang thấp thoáng sau bàn làm việc điện tử.


Đặng Minh siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, ánh mắt gã dao động kịch liệt giữa ranh giới của niềm tin mù quáng vào hệ thống và ngọn lửa chính nghĩa đang bùng cháy trong lồng ngực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!