Nhạc nềnOboro

Cắt Đuôi Sóng Ngắn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú xé rách bầu trời từ phía đầu cầu Thủ Thiêm dội thẳng vào vách hầm ngầm ẩm ướt.


Cơn rung chấn từ những chiếc xe bọc thép đặc chủng chạy qua lộ lớn phía trên khiến lớp cát bụi bám trên trần hầm của quán nước bà Sáu lả tả rơi xuống chiếc bàn gỗ ghép. Phan Anh đứng tựa lưng vào mép bàn, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Dưới lớp áo bảo hộ sũng nước sông bẩn thỉu, bả vai trái của gã co rút lại theo từng nhịp thở nông. Vết thương rách sâu từ đêm trốn chạy – vốn được khâu dã chiến bằng những mũi chỉ nylon thô bạo – giờ đây đang rỉ máu tươi đầm đìa, hòa cùng mùi hóa chất clo hăng hắc bám chặt trên da thịt gã từ những khúc cống ngầm quận 4.


Cơn sốt cao bắt đầu kích hoạt những nhịp giật nhẹ dọc sống lưng, khiến gã lập trình viên phải cắn chặt răng để giữ cho mình không ngã quỵ. Gã đeo lại chiếc kính cận gọng kim loại bám đầy hơi nước, đôi mắt dán chặt vào dòng lệnh đỏ lòm đang nhấp nháy trên màn hình chiếc ThinkPad X230 độ vỏ.


Ở góc tối của căn hầm, đặc vụ ngầm Mai Anh đang bị Hoàng "Búa" khóa chặt hai tay ra sau lưng bằng dây rút nhựa công nghiệp. Khuôn mặt mụ ta lem luốc bùn đất nhưng đôi mắt lại rực lên vẻ tự tin lạnh lùng. Mụ nhìn Phan Anh, khàn giọng cười khan:


"Trễ rồi, gã kỹ sư. Gói tin khẩn cấp ba mươi hai byte đã lọt lưới. Tọa độ tương đối của cái ổ chuột này đã nằm trên bàn điều hành của Trần Hùng. Trong vòng mười phút nữa, cả khu vực này sẽ bị san phẳng."


"Câm miệng!" Hoàng "Búa" gầm lên, gõ mạnh chuôi chiếc búa đóng gạch rỉ sét xuống nền đất để đe dọa, nhưng mụ đặc vụ chỉ nhắm mắt lại, tỏ vẻ bất cần.


Lê Vy vuốt ngược mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu còn đẫm nước sông, quay sang Phan Anh, giọng cô run lên nhưng đầy quyết đoán: "Anh Anh, chúng ta phải di tản Phan An ngay lập tức. Nếu Trần Hùng kéo quân tới, mụ ta và cả cái hầm này sẽ bị lột trần."


Phan An ngồi ở góc phản gỗ, hai tay ôm chặt lấy chiếc USB bảo mật, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng không hề khóc. Cô nhìn anh trai, môi mím chặt.


Phan Anh nhắm mắt, cố ép bộ não lập trình viên của mình hoạt động vượt qua cơn đau thể xác đang tàn phá. Gã phân tích: "Mười lăm phút... Đó là thời gian tối thiểu để xe bọc thép của đặc nhiệm vượt qua các chốt giao thông đang kẹt cứng sau mưa để tiếp cận Xóm Tàu Hũ. Gói tin của Mai Anh chỉ chứa tọa độ tương đối của phân khu này chứ chưa định vị được chính xác căn hầm. Trần Hùng chắc chắn sẽ dùng xe quét sóng di động để dò tìm dải tần vô tuyến của chúng ta ngay khi hắn tới đầu hẻm. Nếu chúng ta bỏ chạy hàng loạt, camera nhiệt trên drone của ShinTech sẽ khóa mục tiêu Nhãn Đỏ của tôi và Phan An trong vòng ba mươi giây."


"Vậy phải làm sao?" Lê Vy siết chặt quai ba lô thiết bị. "Chúng ta không thể dùng Lá Chắn Sáu nữa, IC nguồn của nó đã bị cháy hỏng hoàn toàn từ đêm qua rồi."


"Chúng ta không cần phá sóng," Phan Anh mở mắt, ánh mắt gã bừng lên một tia sáng lạnh lùng của kẻ bị dồn vào đường cùng. "Chúng ta sẽ làm quá tải bộ lọc quyết định của hệ thống AI. Chúng ta sẽ dùng chính chữ ký số Nhãn Đỏ của tôi để dắt mũi chúng."


Gã dùng bàn tay phải còn lành lặn gõ nhanh trên bàn phím của chiếc ThinkPad. Cổng USB bên trái đã bị cháy đen thui thành một hốc nhựa vô dụng sau trận chiến với Phong "Binary", nhưng cổng bên phải vẫn đang nhận chiếc ổ cứng SSD Samsung T7 bọc thép chứa tệp log gốc ngày 14/3. Phan Anh không truy cập vào tệp log, gã mở phân vùng chứa các tệp tin giả lập mạng (beacon spoofing tools) mà gã đã viết từ thời còn làm Kỹ sư trưởng tại ShinTech.


"Vy, cô còn bao nhiêu thiết bị phát sóng giả lập (beacon) tầm ngắn trong kho?" Phan Anh hỏi nhanh.


"Khoảng ba mươi chiếc," Lê Vy đáp, nhanh chóng hiểu ra ý đồ của gã. "Tất cả đều chạy pin độc lập, dải tần 2.4GHz và 5.8GHz."


"Tốt. Tôi sẽ nạp chữ ký số Nhãn Đỏ của tôi vào ba mươi chiếc beacon này. Khi chúng phát sóng, thuật toán định vị của ShinTech sẽ nhận diện có ba mươi 'Phan Anh' đang di chuyển đồng thời ở khắp các giao lộ trung tâm. Trần Hùng sẽ bị bối rối hoàn toàn trước một ma trận mục tiêu giả."


Ngay lập tức, Lê Vy lao về phía kệ sắt, lôi ra một chiếc hộp nhựa chứa đầy những bảng mạch nhỏ bằng bao diêm, dán kín băng keo chống nước. Tèo "Điện" – thợ phụ của ông già Nam – cũng nhảy xuống hầm, tay cầm mỏ hàn nhiệt sẵn sàng hỗ trợ. Phan Anh cắm cáp nạp dữ liệu vào cổng USB còn lại của laptop, tay gõ code mù không cần nhìn bàn phím. Tiếng gõ phím *lách cách* vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng còi hú ngày một gần hơn của đặc nhiệm phía trên.


Cùng lúc đó, cánh cửa hầm gỗ phía trên mở ra. Chị Hoa, chủ tiệm giặt ủi sát vách, vội vã bước xuống, mang theo một bộ đồng phục công nhân vệ sinh môi trường màu cam sờn cũ, bốc mùi xà phòng thơm dịu nhưng nồng nặc hóa chất tẩy rửa.


"Cậu Anh, con bé An phải đi lối khác," Chị Hoa nói, giọng hổn hển vì chạy nhanh. "Tôi đã giặt sạch bộ đồ này bằng hóa chất clo liều cao, nó sẽ triệt tiêu hoàn toàn mọi dấu vết sinh học và mùi mồ hôi của con bé, khiến chó nghiệp vụ của tụi nó mất dấu."


Phan Anh quay sang nhìn em gái: "An, nghe anh. Em mặc bộ đồ này vào, đi theo chị Bảy dọn rác. Tuyệt đối không được mang theo bất kỳ thiết bị điện tử nào, kể cả chiếc USB đó. Hãy để lại đây cho anh."


Phan An gật đầu, cô bé nhanh chóng đón lấy bộ quần áo từ tay chị Hoa và đi vào góc khuất sau tấm bạt để thay đồ.


Lúc này, Cường "Sứt" – thành viên Điểm Mù với vết sứt môi nhẹ đặc trưng – bước vào hầm, đội chiếc mũ bảo hiểm sờn rách, tay cầm chiếc chìa khóa xe Wave tàu độ chế. Gã nhìn Phan Anh với vẻ gan dạ:


"Anh Anh, giao đồ cho tôi. Tôi sẽ phóng xe rải tụi này khắp năm quận. Đảm bảo tụi đặc nhiệm sẽ chạy bở hơi tai."


Phan Anh trao chiếc hộp chứa ba mươi thiết bị beacon đã được đồng bộ chữ ký số cho Cường. "Cường, chỉ thả beacon ở những góc khuất camera giám sát, gần các cột điện hoặc tủ cáp. Đừng để bảo an phát hiện trực tiếp. Cứ mười phút thả một cái."


"Yên tâm đi đại ca," Cường "Sứt" cười lộ vết sẹo, nhét chiếc hộp vào túi khoác gió tối màu rồi lao vút lên cầu thang hầm.


Phía trên mặt đất, Chị Bảy dọn rác đã đợi sẵn ở lối sau quán nước bà Sáu bên cạnh chiếc xe đẩy chở rác công cộng cỡ lớn. Chiếc xe đẩy được ngụy trang tinh vi: phần đáy là một vách ngăn ngầm bằng tôn kẽm cách nhiệt, phía trên phủ đầy những lớp giấy carton cũ, chai nhựa và rác thải sinh hoạt tỏa ra mùi hữu cơ nồng nặc.


Phan An bước ra trong bộ đồng phục công nhân vệ sinh rộng thùng thình, mái tóc cột đuôi ngựa được giấu kín dưới chiếc nón lá cũ rách. Chị Bảy đỡ cô bé nằm rạp xuống vách ngăn đáy xe, kéo một tấm tôn mỏng che lại, rồi nhanh chóng phủ các lớp carton mục nát lên trên.


"Nằm im nghe con, có động tĩnh gì cũng không được thở mạnh," Chị Bảy thì thầm qua khe hở nhỏ, gương mặt khắc khổ đầy lo lắng.


Phan Anh đứng ở cửa hầm nhìn theo chiếc xe rác bắt đầu lăn bánh chậm rãi ra khỏi hẻm, lòng gã thắt lại. Gã biết mình vừa đặt cược mạng sống của em gái vào lòng tốt của những người lao động nghèo này – những người vốn bị hệ thống chấm điểm xã hội của AI gạt ra ngoài lề, nhưng lại sở hữu những điểm mù vật lý mà không thuật toán nào có thể kiểm soát.


***


Tại Trung tâm điều hành an ninh đô thị (SOC) đặt trong xe chỉ huy bọc thép đang đỗ ở đầu cầu Thủ Thiêm, Trần Hùng ngồi trước dãy màn hình giám sát đa tầng. Khuôn mặt vuông chữ điền của gã lạnh lùng dưới ánh sáng xanh của các cảm biến hồng ngoại.


"Báo cáo! Thiết bị quét sóng di động đã phát hiện dải tần của mục tiêu Nhãn Đỏ tại tọa độ xấp xỉ quận 4," một kỹ thuật viên báo cáo.


"Toàn đội chú ý, khóa mục tiêu và tiến quân phong tỏa khu vực Xóm Tàu Hũ," Trần Hùng ra lệnh qua bộ đàm, tay siết chặt khẩu súng trường tấn công có gắn kính ngắm tầm nhiệt.


Nhưng ngay khi chiếc xe bọc thép đầu tiên vừa chạm đến rìa quận 4, màn hình định vị của SOC đột ngột bùng nổ.


*Bíp... Bíp... Bíp...*


Hàng loạt âm thanh cảnh báo vang lên dồn dập. Trên bản đồ số toàn thành phố, một chấm đỏ Nhãn Đỏ nhấp nháy tại cầu Calmette. Đúng hai giây sau, một chấm đỏ khác xuất hiện tại ngã tư Hoàng Diệu. Rồi tiếp tục là cầu Khánh Hội, đường Nguyễn Tất Thành, và ngay cả đầu cầu Thủ Thiêm phía quận 2.


"Cái quái gì thế này?" Trần Hùng đập mạnh tay xuống bàn điều khiển, nhổm người dậy. "Tại sao mục tiêu Nhãn Đỏ lại xuất hiện ở năm địa điểm khác nhau cùng một lúc?"


"Báo cáo Đội trưởng! Thuật toán Thần Số đang nhận diện chữ ký số chính xác của Phan Anh tại tất cả các điểm này. Các mục tiêu đang di chuyển với tốc độ của xe máy!" Kỹ thuật viên hoang mang gõ phím liên tục để lọc nhiễu nhưng vô hiệu.


"Khốn kiếp! Gã đang dùng thiết bị giả lập chữ ký số để đánh lạc hướng," Trần Hùng giận dữ gầm lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ. Gã nhìn vào màn hình định vị hiển thị hàng chục chấm đỏ Nhãn Đỏ nhấp nháy đồng thời khắp thành phố, giận dữ ra lệnh chia nhỏ đội hình truy quét: "Chia quân ra làm năm tổ! Tổ một chặn cầu Calmette, tổ hai hướng về Khánh Hội, tổ ba quét dọc Nguyễn Tất Thành! Bằng mọi giá phải tóm được nguồn phát!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!