Bóng Ăn Mày
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác của người ăn mày lảng vảng ngoài hẻm dội qua vách hầm ngầm ẩm ướt.
Dưới lòng đất tối tăm của Xóm Tàu Hũ, bầu không khí đặc quánh mùi nước đá tan, mùi gỗ mục và hơi ẩm của đất sét rỉ nước. Phan Anh ngồi gục bên cạnh chiếc bàn gỗ ghép tạm, một tay ôm chặt lấy bả vai trái. Vết thương rách sâu từ đêm trốn chạy trên cầu Thủ Thiêm – dù đã được Bác sĩ Trương khâu dã chiến bằng những mũi chỉ nylon dày – giờ đây đang biểu tình dữ dội. Nước sông bẩn ngấm vào da thịt qua lớp băng gạc ướt sũng đang kích hoạt một cơn sốt âm ỉ, khiến thái dương gã đập liên hồi theo từng nhịp tim.
Phan An, em gái gã, đang nằm co quắp trên chiếc phản gỗ cũ ở góc hầm, mệt mỏi thiếp đi sau cuộc đào thoát nghẹt thở từ ký túc xá Bách Khoa. Chiếc USB bảo mật – tín vật liên lạc duy nhất còn sót lại giữa hai anh em – được cô gái nhỏ nắm chặt trong lòng bàn tay ngay cả khi ngủ.
Lê Vy đứng tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu bết bát nước mưa khẽ rủ xuống gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng. Cô đang nhìn chăm chằm vào màn hình chiếc ThinkPad X230 độ vỏ dán đầy sticker của Phan Anh. Chiếc máy tính cũ kỹ lúc này chỉ còn hoạt động ở cổng USB bên phải, cổng bên trái đã bị dòng điện ngược từ cuộc đấu trí với Phong "Binary" thiêu rụi thành một hốc nhựa đen ngòm. Ở cổng còn lại, chiếc ổ cứng di động SSD Samsung T7 bọc thép vẫn cắm chặt, đèn LED xanh nhấp nháy báo hiệu tệp log hệ thống ngày 14/3 và di ngôn của Tiến sĩ Ngô Vĩnh đã được bảo toàn nguyên vẹn.
"Vy... bật luồng camera phụ của Xóm Tàu Hũ lên," Phan Anh khàn giọng nói, giọng gã run lên vì lạnh và sốt. Gã đeo lại chiếc kính cận gọng kim loại mờ sương, cố ép bộ não lập trình viên của mình hoạt động.
Lê Vy không nói một lời, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím cơ. Trên màn hình CRT cũ kỹ của máy trạm hầm ngầm, hình ảnh đen trắng từ ba chiếc camera giám sát tự chế của nhóm Điểm Mù hiện ra. Đây là những chiếc camera đời cũ được nhóm Điểm Mù nhặt từ bãi phế liệu của ông già Nam, đấu nối bằng cáp đồng trục để tránh bị hệ thống quét IP của ShinTech nhận diện.
Phan Anh nheo mắt nhìn vào màn hình. Gã không nhìn cảnh vật chung chung. Trong đầu gã, kỹ năng Spatial Camera Mapping bắt đầu hoạt động. Gã tự động tái hiện lại một bản đồ không gian ba chiều của con hẻm phía trên mặt đất. Góc quét của camera số một đặt dưới mái hiên tiệm sửa xe: 60 độ, tầm xa 8 mét. Góc quét của camera số hai gắn trên cột điện đầu ngõ: 45 độ. Góc quét của camera số ba từ sạp tạp hóa của bà Lan "Mập": 90 độ.
Giữa ba luồng quét đan xen đó, có một khoảng tối hình tam giác dài chưa đầy 1,2 mét. Đó là điểm mù hoàn hảo được tạo ra bởi một tấm bạt che nắng rách và chiếc bồn nước inox của nhà dân.
"Nhìn vào đây," Phan Anh chỉ ngón tay run rẩy vào khoảng tối tam giác đó.
Trên màn hình, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ bộ cũ rách bôi bẩn, đầu đội chiếc nón lá sụp xuống quá nửa mặt đang đứng im lìm. Mụ ta tay cầm một chiếc nón lá rách khác để xin tiền, dáng vẻ cam chịu của một người ăn xin lang thang trốn cơn mưa bão vừa dứt.
"Một người ăn mày bình thường," Lê Vy nhíu mày. "Mụ ta đã đứng đó hơn hai tiếng rồi. Bà Sáu cũng thấy mụ ta tội nghiệp nên không đuổi. Có gì không ổn sao?"
"Không ổn ở mọi điểm," Phan Anh ho khan, cơn đau từ bả vai nhói lên tận óc. "Một người ăn mày thực sự sẽ chọn vị trí có nhiều người qua lại, hoặc ít nhất là nơi khô ráo dưới hiên nhà để tránh nước nhỏ giọt. Nhưng mụ ta đứng chính xác ở trung tâm của điểm mù ba góc. Nhìn cách mụ ta dịch chuyển gót chân đi."
Phan Anh chỉ vào chuỗi khung hình được ghi lại từ ba mươi phút trước. Cứ mỗi lần gió thổi mạnh làm lệch tấm bạt che nắng của tiệm sửa xe – thứ vốn tạo nên ranh giới của điểm mù – bóng đen ấy lại nhích nhẹ gót chân khoảng ba phân về phía bên phải. Mụ ta dịch chuyển một cách vô thức nhưng chính xác tuyệt đối, giữ cho cơ thể mình luôn nằm ngoài tầm ghi hình của cả ba chiếc camera.
"Mụ ta không phải đang trốn mưa," Phan Anh lạnh lùng phân tích. "Mụ ta đang trốn camera của chúng ta. Người bình thường không có bản năng hình học cực đoan như thế. Chỉ có những đặc vụ thực địa được huấn luyện chuyên sâu về địa hình và góc quét mới có khả năng tính toán điểm mù bằng mắt thường chính xác đến từng centimet. Đó là đặc vụ ngầm của Cục An ninh. Mai Anh."
Lê Vy hít một hơi lạnh. Cô quay sang nhìn Phan Anh, sự nể trọng đối với tư duy không gian của gã kỹ sư lập trình lại tăng thêm một bậc. "Khốn kiếp. Mụ ta đã mò tới tận đây. Nếu mụ ta phát hiện ra lối vào hầm ngầm của bà Sáu..."
"Chúng ta không thể bỏ chạy ngay lập tức," Phan Anh ngắt lời. "Lâm Thao đã phong tỏa toàn bộ cửa ngõ quận hai. Nếu chúng ta di chuyển chiếc xe tải của chú Dũng hay đưa Phan An ra ngoài lúc này, camera nhiệt của drone ShinTech sẽ khóa mục tiêu Nhãn Đỏ ngay lập tức. Chúng ta phải bóc trần mụ ta ngay tại đây, nhưng tuyệt đối không được để mụ ta phát tín hiệu khẩn cấp về tổng đài."
Lê Vy siết chặt chiếc mỏ hàn nhiệt vẫn còn ấm trên bàn. "Để tôi lên xử mụ ta. Một nhát chích điện từ phía sau là xong."
"Sai lầm," Phan Anh giữ tay Lê Vy lại. "Đặc vụ ngầm luôn hoạt động theo giao thức an toàn nghiêm ngặt. Trên người mụ ta chắc chắn có thiết bị định vị thụ động hoặc máy phát sóng khẩn cấp hoạt động theo nguyên lý 'Dead Man's Switch' – chỉ cần nhịp tim thay đổi đột ngột hoặc thiết bị mất kết nối vật lý, một gói tin tọa độ nén sẽ tự động bắn thẳng về trung tâm điều hành của Trần Hùng. Chúng ta phải cô lập mụ ta bằng một kịch bản hoàn toàn tự nhiên của đời sống đường phố."
Phan Anh ho nhẹ, gã nhìn ra góc hầm nơi chứa chiếc thiết bị phá sóng Lá Chắn Sáu đã bị cháy đen IC nguồn. Dù không thể phát sóng gây nhiễu công suất lớn nữa, nhưng dải anten thụ động và mạch diode tách sóng của nó vẫn có thể hoạt động như một máy dò tần số IMSI Catcher tầm ngắn cực kỳ nhạy.
"Vy, chúng ta cần sự giúp đỡ của Bé Bưởi và Bà Lan 'Mập'," Phan Anh vạch ra kế hoạch. "Và cả bà Sáu nữa. Chúng ta sẽ dựng một cái bẫy giám sát ngược ngay trên mặt đất."
Mười phút sau, trên mặt đất, cuộc sống của con hẻm nhỏ Xóm Tàu Hũ vẫn diễn ra bình thường dưới cái nắng oi nồng sau mưa bão.
Bé Bưởi, cô bé bán nước mía mười bốn tuổi, kéo chiếc xe nước mía tự chế của mình ra sát đầu hẻm. Tiếng thìa inox gõ lách cách vào ly thủy tinh dày vang lên đều đặn, một âm thanh quen thuộc của phố thị miền Nam. Cô bé nhanh nhẹn ép một ly nước mía lạnh, bỏ đầy đá rồi cầm ly nước đi về phía người đàn bà ăn mày đang đứng dưới bóng râm của bồn nước inox.
"Dì ơi, uống ly nước mía cho mát nè dì. Nắng lên gắt quá," Bé Bưởi cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang lên, cố tình tạo ra sự chú ý của những người xung quanh.
Mai Anh – dưới lớp hóa trang bẩn thỉu của người ăn mày – khẽ giật mình. Đôi mắt mụ ta dưới vành nón lá rách khẽ đảo nhanh qua khuôn mặt của đứa trẻ. Mụ ta đã đứng đây hai tiếng, cố gắng thu thập các luồng sóng vô tuyến yếu ớt phát ra từ các căn nhà xung quanh để định vị chính xác vị trí máy chủ của nhóm Điểm Mù. Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến mụ ta cảnh giác.
"Cảm ơn con... dì không có tiền trả đâu," Mai Anh khàn giọng nói, cố tình bắt chước giọng điệu của một người lao động nghèo khổ giọng miền Trung.
"Dạ không sao, con tặng dì mà. Dì ở đâu tới đây lận? Con thấy dì đứng đây từ sáng tới giờ," Bé Bưởi vừa đưa ly nước vừa tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế nhựa sát cạnh, bắt đầu hỏi han gia cảnh một cách dồn dập nhưng ngây thơ.
Cùng lúc đó, ở đầu hẻm, Bà Lan "Mập" – chủ sạp tạp hóa – bước ra với một sọt rác lớn chứa đầy vỏ chai bia thủy tinh rỗng và đống rau củ mục nát. Bà Lan vừa đi vừa lớn tiếng phàn nàn về việc xe rác đô thị đến trễ. Khi đi ngang qua ngã rẽ nơi có chiếc camera giám sát đường phố của ShinTech đang chĩa vào hẻm, bà Lan cố tình trượt chân.
*Xoảng! Rầm!*
Chiếc sọt rác đổ ập xuống lòng đường hẹp. Hàng chục chai thủy tinh vỡ tan tành, rác thải hữu cơ văng tung tóe khắp nơi. Tiếng động lớn khiến những người đi đường giật mình dừng lại. Bà Lan "Mập" ngồi bệt xuống đất, gào lên kêu cứu và bắt đầu thu dọn đống đổ nát một cách chậm chạp.
Sự cố này hoàn toàn chặn đứng lối đi của con hẻm, đồng thời tạo ra một bức tường người hiếu kỳ đứng xem. Quan trọng hơn, đống đổ nát và dáng người mập mạp của bà Lan đã hoàn toàn che khuất tầm nhìn vật lý của chiếc camera giám sát duy nhất của ShinTech hướng vào khoảng tối tam giác nơi Mai Anh đang đứng.
Dưới hầm ngầm, Phan Anh dán mắt vào màn hình ThinkPad. Gã đang cầm chiếc máy dò tần số dã chiến Lá Chắn Sáu kết nối với chiếc micro-ammeter analog của ông già Nam. Kim ampe kế đột ngột nhích mạnh lên vạch 80 micro-ampere.
"Có sóng phát!" Phan Anh nói nhanh qua bộ đàm sóng ngắn cho Lê Vy đang áp sát phía sau cánh cửa hậu của quán nước bà Sáu. "Tần số 915MHz, dải tần dành cho các thiết bị truyền dẫn quân sự tầm ngắn. Nguồn phát nằm chính xác ở độ cao 1,5 mét so với mặt đất. Nó nằm trong chiếc nón lá của mụ ta! Mụ ta đang truyền dữ liệu thoại mã hóa trực tiếp về xe chỉ huy của Trần Hùng!"
Lê Vy siết chặt chiếc hộp đen tự chế – bộ phát phá sóng RF cầm tay tầm ngắn mà cô vừa sửa tạm phần nguồn. "Tôi ra tay đây."
"Chờ đã!" Phan Anh hét lên. "Đừng áp sát trực diện. Mụ ta sẽ nhận diện được cô ngay lập tức qua dáng đi. Hãy để Hoàng Búa hỗ trợ."
Trên mặt đất, Mai Anh bắt đầu cảm thấy có điều bất thường cực lớn. Sự cố đổ rác của Bà Lan "Mập" quá hoàn hảo để che mắt camera ngoài lộ. Đứa bé bán nước mía thì liên tục đặt những câu hỏi thăm dò về quê quán của mụ ta nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía quán nước chè rỉ sét của bà Sáu.
Mai Anh quyết định rút lui. Mụ ta đặt ly nước mía xuống đất, xoay người định lách qua lối hẻm sau.
Nhưng ngay khi mụ ta vừa quay lưng, Lê Vy trong bộ đồ bộ hoa sặc sỡ mượn của bà Sáu, đầu đội nón lá che nửa mặt, đã bước nhanh ra từ cánh cửa hậu của quán nước. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy ba mét.
Lê Vy dứt khoát bật công tắc gạt vật lý ở hông chiếc hộp đen.
*Rèèè...*
Một luồng sóng nhiễu điện từ cực mạnh phát ra trong bán kính 5 mét. Chiếc điện thoại cùi bắp của Bé Bưởi đặt trên xe nước mía lập tức mất sạch vạch sóng.
Mai Anh cảm nhận được ngay sự thay đổi. Thiết bị thu phát siêu nhỏ giấu trong vành nón lá của mụ ta đột ngột phát ra tiếng rít chói tai qua tai nghe áp xương siêu nhỏ gắn sau vành tai. Đèn LED chỉ thị trạng thái kết nối trên thiết bị chuyển từ màu xanh lá sang màu đỏ nhấp nháy liên tục.
"Bị lộ rồi!"
Trí não của một đặc vụ lão luyện giúp Mai Anh đưa ra quyết định trong vòng một phần mười giây. Mụ ta không hề hoảng loạn bỏ chạy. Thay vì cố gắng khôi phục kết nối RF đã bị Lê Vy cô lập, mụ ta thọc tay vào túi áo bộ đồ rách rưới, rút ra một thiết bị hình chữ nhật nhỏ bằng bao diêm – đây là bộ phát sóng khẩn cấp sử dụng mạch cơ học dự phòng, hoạt động bằng cách kích hoạt một tụ điện áp cao để bắn một xung điện từ duy nhất chứa tọa độ GPS thẳng lên vệ tinh tầm thấp, không phụ thuộc vào băng thông di động.
Mai Anh cười lạnh, ngón tay cái của mụ ta đặt lên chiếc nút bấm cơ học màu đỏ giấu dưới nắp bảo vệ.
"Vy! Cản mụ ta lại! Mụ ta dùng nút bấm cơ học!" Tiếng hét của Phan Anh vang lên qua bộ đàm của Lê Vy.
Lê Vy lao tới, nhưng khoảng cách hai mét là quá xa đối với phản xạ của một hacker phòng máy.
*Tạch.*
Tiếng nút bấm cơ học lún xuống vang lên khô khốc.
Cùng lúc đó, một bóng đen khổng lồ lao ra từ hốc tường bên cạnh. Hoàng "Búa" với chiếc búa đóng gạch rỉ sét trên tay phải, dùng bả vai vạm vỡ húc mạnh vào người Mai Anh. Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến đặc vụ ngầm ngã nhào xuống đất, chiếc nón lá bay ra ngoài, để lộ khuôn mặt gầy gò, sắc sảo và đôi mắt lạnh lùng đầy sát khí.
Hoàng "Búa" dứt khoát khóa chặt hai tay Mai Anh ra sau lưng, đè nghiến mụ ta xuống nền đất bẩn. "Ngon nhào vô! Giang hồ quận tư tụi tao chưa ngán đứa nào đâu con mụ nội gián!"
Lê Vy lao đến, chộp lấy thiết bị phát sóng khẩn cấp rơi trên đất. Cô dùng chiếc mỏ lết đập nát nó thành nhiều mảnh vụn, rồi nhanh chóng bỏ các mảnh chip vào trong Túi chống bức xạ Faraday để triệt tiêu hoàn toàn nguồn điện dư thừa.
Nhưng dưới hầm ngầm, Phan Anh nhìn chằm chằm vào màn hình ThinkPad với gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Trên bảng điều khiển giám sát luồng mạng, một gói tin UDP dung lượng cực nhỏ – chỉ vỏn vẹn 32 byte – đã được ghi nhận là đã gửi thành công trước khi thiết bị bị phá hủy đúng 0,5 giây.
"Trễ rồi..." Phan Anh khàn giọng thì thầm qua bộ đàm, hai vai gã run lên bần bật vì lạnh và sự bất lực. "Xung điện từ cơ học của mụ ta đã kích hoạt thành công trước khi bị Hoàng Búa khống chế. Gói tin chứa tọa độ tương đối của Xóm Tàu Hũ đã bay thẳng về trung tâm điều hành của ShinTech."
Lê Vy đứng sững lại giữa con hẻm, chiếc túi Faraday trên tay cô bỗng trở nên nặng trĩu.
Bên dưới lòng đất, tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp trên màn hình máy tính của Phan Anh bắt đầu nhấp nháy điên cuồng. Ở đầu kia thành phố, đội đặc nhiệm phản ứng nhanh của Trần Hùng đã nhận được tín hiệu định vị tọa độ. Tiếng động cơ xe bọc thép bắt đầu gầm rú, hướng thẳng về phía quận 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!