Nhạc nềnOboro

Vết Dầu Trên Nhựa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe tải chở phế liệu vang lên từ xa báo hiệu chú Dũng đang tiến sát vào ranh giới Xóm Tàu Hũ. Dưới căn hầm ngầm ẩm ướt của quán nước bà Sáu, Phan Anh khẽ rùng mình. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bả vai trái bắt đầu kích hoạt những nhịp co giật nhẹ dọc sống lưng gã. Lớp áo bảo hộ đường sắt sũng nước dính chặt vào da thịt, bốc lên mùi hóa chất clo hăng hắc trộn lẫn với mùi máu tươi rỉ ra đầm đìa dưới lớp băng gạc thô sơ. Cánh tay trái của gã hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết.


Bên cạnh gã, Lê Vy đang vuốt lại mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu đẫm nước sông bết chặt vào trán. Đôi mắt cô dán chặt vào màn hình chiếc ThinkPad X230 độ vỏ. Chiếc máy tính cũ kỹ dán đầy sticker lập trình lúc này chỉ còn hoạt động ở cổng USB bên phải, cổng bên trái đã bị cháy hỏng vật lý hoàn toàn từ cuộc đấu trí trước đó. Chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép vẫn cắm chặt ở cổng bên phải, lưu trữ toàn bộ một trăm phần trăm dữ liệu log hệ thống ngày 14/3 và di ngôn của Tiến sĩ Ngô Vĩnh.


"Chú Dũng tới rồi," Lê Vy thì thầm, giọng cô khàn đặc vì kiệt sức. Cô vội vàng đứng dậy, đẩy tấm ván gỗ ngụy trang dưới đống thùng đá rỗng phía sau quán nước chè của bà Sáu để leo lên mặt đất.


Phan Anh cố sức gượng dậy, nhưng cơn đau buốt nhói từ bả vai rách miệng khiến gã khuỵu xuống. Nước bẩn từ lòng sông Sài Gòn ngấm vào vết mổ dã chiến của Bác sĩ Trương đang tạo ra một cơn sốt hành hạ hệ thần kinh gã. Gã lẩm nhẩm trong miệng các dòng lệnh kiểm tra bộ nhớ để giữ cho mình không ngất đi. Gã phải tỉnh táo. Em gái gã, Phan An, đang ở ngay trên chiếc xe tải đó.


Năm phút sau, cánh cửa hầm ngầm mở ra. Lê Vy cùng bà Sáu đỡ một bóng người mảnh khảnh đi xuống. Phan An xuất hiện trong bộ đồng phục thể dục của Đại học Bách Khoa ướt sũng, mái tóc cột đuôi ngựa cao đã xõa rượi, khuôn mặt trắng bệch vì hoảng sợ nhưng đôi mắt vẫn sáng rực sự kiên cường thừa hưởng từ gia đình. Ngay khi nhìn thấy anh trai đang ngồi gục bên bàn gỗ, cô gái nhỏ không kìm được tiếng nấc, lao đến ôm chầm lấy gã.


"Anh hai! Em tưởng... em tưởng không còn gặp lại anh nữa!" Phan An khóc nấc lên, hai vai run rẩy dữ dội.


"An... ngoan nào, anh ở đây rồi," Phan Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn ôm chặt lấy em gái. Gã cố gắng nén tiếng rên rỉ khi cái ôm của cô vô tình chạm vào bả vai trái đang rỉ máu tươi. Mùi hóa chất clo từ áo gã xộc vào mũi Phan An, khiến cô khẽ ho khan nhưng vẫn ghì chặt lấy anh mình. Gã nhìn em gái, lòng dâng lên một nỗi xót xa tột cùng. Đứa em gái hai mươi tuổi của gã, một sinh viên ngành Khoa học Máy tính đầy triển vọng, giờ đây phải chui lủi dưới căn hầm ngầm hôi thối này chỉ vì một thuật toán an ninh quốc gia bị tha hóa.


Phan An cố tỏ ra cứng cỏi, cô quệt nước mắt, nhìn quanh căn hầm ẩm ướt, tối tăm. Những bức tường bê tông rêu phong, những đường dây điện chằng chịt, và đống linh kiện điện tử cũ nát khiến cô không khỏi rùng mình. Đây là thế giới của nhóm Điểm Mù, thế giới của những kẻ vô danh bị hệ thống gán nhãn loại bỏ. Cô mở chiếc USB bảo mật vẫn nắm chặt trong tay từ cuộc trốn chạy ở thư viện, đặt lên bàn.


"Anh hai, em đã kích hoạt cảnh báo khẩn cấp thành công. Nhưng chiếc xe của chú Dũng... chú ấy phải chạy vào các đường hẻm đất quận chín để tránh camera quét biển số. Chiếc xe bị va quẹt nặng lắm."


Đúng lúc này, chú họ Phan Quốc Dũng bước xuống hầm. Dáng người vạm vỡ của người tài xế liên tỉnh sạm nắng gió, mặc chiếc áo thun ba lỗ bụi bặm nồng nặc mùi dầu mỡ xe tải. Khuôn mặt chú lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu.


"Phan Anh, chú giấu chiếc xe tải vào kho phế liệu của ông già Nam rồi. Long 'Câm' đã mở cổng và phủ các tấm tôn cũ, lốp xe hỏng lên để chống quét hồng ngoại từ vệ tinh của ShinTech," Chú Dũng thở dài, ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa duy nhất trong hầm. "Nhưng sườn xe bị móp méo nặng khi chú cố tình ép xe sát vào bức tường bê tông của hầm chui để che biển số khỏi camera AI của Lâm Thao. Chiếc xe đó coi như hỏng trục, chú không thể tiếp tục chạy xe kiếm sống được nữa rồi."


Phan Anh cúi đầu, lòng nặng trĩu. Cái giá tích lũy của cuộc đào tẩu này đang ngày càng đè nặng lên những người thân yêu của gã. Chú Dũng đã hy sinh chiếc cần câu cơm duy nhất của mình để cứu mạng Phan An. Gã siết chặt nắm tay phải, thầm hứa sẽ phải đòi lại món nợ này từ Trần Quốc Thế.


"Cháu cảm ơn chú. Nhân quả này cháu xin gánh," Phan Anh khàn giọng nói. Gã quay sang Lê Vy. "Vy, Lâm Thao chắc chắn đã phát hiện ra việc bắt cóc hụt ở Bách Khoa. Gã sẽ ra lệnh cho lực lượng bảo an vũ trang ShinTech phong tỏa toàn bộ cửa ngõ quận hai và quận chín. Chúng ta phải kiểm tra xem chiếc xe tải của chú Dũng có bị rò rỉ bất kỳ tín hiệu định vị nào không."


Lê Vy nhíu mày: "Nhưng 'Lá Chắn Sáu' đã bị cháy hoàn toàn IC nguồn và tụ điện từ cuộc giải cứu rồi. Chúng ta không có linh kiện thay thế của ông già Nam để sửa nó lúc này. Làm sao quét sóng được?"


Phan Anh lắc đầu, trí não gã lập trình viên hoạt động nhanh chóng. "Tôi không cần phát sóng gây nhiễu hoạt động. Tôi chỉ cần dùng dải anten thu và diode tách sóng còn lại của 'Lá Chắn Sáu' để biến nó thành một máy dò sóng thụ động. Thiết bị định vị rò rỉ từ xe tải luôn phát ra các xung RF cực ngắn ở dải tần 433MHz hoặc 915MHz để đồng bộ dữ liệu với vệ tinh. Một mạch analog thô sơ vẫn có thể nhận diện được xung điện từ này mà không cần nguồn điện phát."


Với bàn tay phải run rẩy vì sốt, Phan Anh tháo vỏ hộp sữa kim loại dán băng keo bạc của thiết bị Lá Chắn Sáu đã cháy đen. Gã dùng một sợi dây đồng nhỏ đấu nối trực tiếp dải anten thu vào một chiếc diode bán dẫn loại cũ tháo từ tivi Liên Xô, rồi nối vào chiếc micro-ammeter analog của ông già Nam.


"Vy, cầm cái này lên bãi phế liệu, rà sát xung quanh cabin và gầm xe tải của chú Dũng. Nếu kim ampe kế nhích lên dù chỉ một vạch nhỏ, chứng tỏ có chip định vị ngầm hoạt động bằng pin độc lập," Phan Anh hướng dẫn.


Lê Vy dứt khoát nhận lấy thiết bị dã chiến, nhanh chóng rời hầm cùng chú Dũng để tiến hành rà soát thực địa. Dưới hầm chỉ còn lại Phan Anh và Phan An. Không gian im ắng chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt kèn kẹt từ trần bê tông ẩm ướt.


Phan An nhìn bả vai rách miệng rỉ máu tươi của anh trai, nước mắt cô lại trào ra. Cô gái nhỏ cố tỏ ra cứng cỏi, tự tay mở hộp cứu thương thô sơ của bà Sáu để lau rửa vết thương cho anh. Cơn đau thấu xương khiến Phan Anh run lên bần bật, nhưng gã vẫn cố nở một nụ cười nhợt nhạt để trấn an em gái.


Khoảng mười lăm phút sau, Lê Vy trở lại, khuôn mặt cô tái mét dưới ánh đèn tuýp mờ của hầm ngầm.


"Phan Anh, anh đoán đúng rồi. Có một chip định vị thụ động dán bằng keo epoxy dưới gầm cabin xe tải. Thiết bị này phát xung định kỳ năm phút một lần. Kim ampe kế vừa nhích lên một nhịp cực mạnh trước khi tôi kịp dùng búa đập nát nó."


Tim Phan Anh thắt lại. "Năm phút một lần... Vậy là tín hiệu tọa độ cuối cùng đã được gửi về máy chủ của Lâm Thao ngay trước khi cô đập nát nó. Thời gian gửi là khi nào?"


"Khoảng ba phút trước," Lê Vy cắn môi.


Phan Anh lập tức nhìn lên chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ trên tay phải. Thời gian đang trôi ngược một cách tàn nhẫn. Lâm Thao có mạng lưới quét biển số tự động và drone tuần tra nhiệt tầm thấp. Tọa độ rò rỉ tuy chỉ là tương đối trong bán kính một trăm mét, nhưng gã chỉ huy bảo an cáo già của ShinTech chắc chắn sẽ điều động lực lượng đặc nhiệm thắt chặt vòng vây xung quanh khu vực bãi phế liệu quận chín và Xóm Tàu Hũ quận hai.


"Chúng ta bị lộ vị trí tương đối rồi. Lâm Thao đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm," Phan Anh thở dốc, cơn sốt bắt đầu dâng cao khiến tầm nhìn của gã nhòe đi. "Chú Dũng phải ở lại đây dưới hầm ngầm cùng An. Con bé tuyệt đối không được lộ diện trên mặt đất. Vy, chúng ta cần chuẩn bị một vỏ bọc vật lý mới cho chiếc xe phế liệu."


Đúng lúc đó, tấm ván gỗ trên trần hầm ngầm khẽ rung lên. Tiếng bước chân vội vã của bà Sáu dội xuống. Bà Sáu bước xuống hầm, khuôn mặt phúc hậu Nam Bộ thường ngày rổn rảng tiếng cười giờ đây tái mét, giọng bà run rẩy thì thầm đầy hốt hoảng:


"Phan Anh, Vy ơi... Có biến rồi. Có một đứa ăn mày lạ hoắc lạ huơ mới lảng vảng tới đầu hẻm quán nước của tao. Nó mặc đồ rách rưới nhưng tay cứ giấu khư khư dưới cái nón lá rách. Tao liếc thấy trong nón nó có cái máy gì nhỏ xíu, cứ phát tín hiệu đèn xanh nhấp nháy liên tục hướng về phía hầm nhà mình!"


Phan Anh và Lê Vy nhìn nhau, tim họ như ngừng đập một nhịp. Kẻ thù không chỉ phong tỏa từ bên ngoài, mà một bóng đen khả nghi giả dạng người ăn mày (đặc vụ ngầm Mai Anh) đã âm thầm áp sát ranh giới cuối cùng của họ, tay giấu một thiết bị định vị siêu nhỏ đang phát tín hiệu nhấp nháy để chỉ đường cho tử thần ập xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!