Chuyến Xe Đêm Giải Cứu
Chiếc khăn tẩm thuốc mê bốc mùi hăng hắc từ từ áp sát vào khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi lạnh của Phan An. Trong khoảng không chật hẹp của lối thoát hiểm tối tăm sau thư viện Đại học Bách Khoa, bóng tối như đặc quánh lại xung quanh cô gái trẻ. Tiếng bước chân của Lê Trọng nện xuống nền bê tông thô ráp nghe nặng nề và chuẩn xác như một chiếc đồng hồ đếm ngược đến giờ chết. Phan An cảm nhận được hơi lạnh từ vách tường xi măng thấm qua lớp áo đồng phục thể dục mỏng manh, sũng nước mồ hôi. Cô muốn hét lên, nhưng luồng khí hóa chất ete nồng nặc từ chiếc khăn trên tay gã thám tử tư đã bắt đầu xâm nhập vào khoang mũi, bóp nghẹt phế quản và kéo tuột hệ thần kinh của cô vào một cơn lơ mơ đầy rẫy ảo giác.
Trong túi quần, bàn tay phải của Phan An vẫn nắm chặt chiếc USB bảo mật. Đó là vật bám víu cuối cùng, là sợi dây liên kết duy nhất giữa cô và người anh trai đang bị cả quốc gia săn đuổi. Trí não của một nữ sinh viên Khoa học Máy tính năm hai gào thét, bắt cô phải tìm kiếm một lối thoát logic. Cửa sắt phía sau đã bị khóa xích cơ học từ bên ngoài. Chiếc camera AI của ShinTech trên tường đã quay đi hướng khác, cố tình tạo ra một khoảng mù đồng lõa. Không có sóng di động, không có nhân chứng, không có sự trợ giúp từ bên ngoài.
“Ngoan ngoãn đi, cô bé,” giọng Lê Trọng trầm khàn, vô cảm. “Anh trai cô đã phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Đừng để bản thân phải trả giá thay cho gã.”
***
Cùng lúc đó, cách đó hơn mười cây số, tại phòng kỹ thuật điện cũ kỹ của khu chung cư Thanh Đa, Phan Anh đang quỵ gối bên cạnh chiếc hòm gỗ chứa laptop. Cơn sốt cao do nhiễm trùng máu từ vết thương rách sâu ở bả vai trái bắt đầu kích hoạt những nhịp co giật nhẹ dọc sống lưng gã. Lớp áo bảo hộ đường sắt ướt sũng dán chặt vào da thịt, bốc lên mùi hóa chất clo hăng hắc trộn lẫn với mùi máu tươi rỉ ra đầm đìa dưới lớp băng gạc thô sơ. Cánh tay trái của gã hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết.
Trên màn hình chiếc ThinkPad X230 độ vỏ, dòng chữ màu đỏ thẫm hiển thị tiến trình kết nối với USB của Phan An đột ngột chuyển sang trạng thái nhấp nháy khẩn cấp:
`PING TIMEOUT. TARGET DEVICE OFFLINE. CELLULAR SIGNAL BLOCK DETECTED AT SECTOR 4 (BACH KHOA).`
“Vy! Con bé bị chặn sóng rồi!” Phan Anh khàn giọng hét lên, hơi thở phả ra làn khói mỏng do cơ thể mất nhiệt đột ngột dưới cái lạnh của phòng kỹ thuật. “Trần Quốc Thế đã ra tay. Gã dùng Lê Trọng để bắt cóc An!”
Lê Vy, với mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu đẫm nước sông bết chặt vào trán, lập tức lao tới bên cạnh gã. Cô nhanh tay gõ phím, cố gắng xâm nhập vào hệ thống điều khiển cổng trường Đại học Bách Khoa từ xa thông qua mạng trục viễn thông mà họ vừa đấu nối thành công dưới đường hầm sông Sài Gòn.
“Không được rồi, Phan Anh!” Lê Vy đập mạnh tay xuống bàn, răng cắn chặt môi đến rỉ máu. “Tường lửa của ShinTech tại phân khu bốn quá mạnh. Hệ thống an ninh của chúng đã cô lập hoàn toàn dải IP của trường học. Mọi nỗ lực hack ngược từ bên ngoài đều bị chặn đứng bởi các gói tin kiểm tra chữ ký số cấp Admin tối cao. Chúng ta không thể mở cổng hay can thiệp vào camera từ đây!”
Phan Anh nheo mắt sau gọng kính cận mờ sương nước. Trí não của một kiến trúc sư hệ thống cấp 3 giúp gã duy trì sự tỉnh táo logic lạnh lùng bất chấp cơn đau thể xác đang tàn phá cơ thể. Gã nhìn xuống chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép đang cắm ở cổng USB bên phải – cổng duy nhất còn hoạt động sau khi cổng bên trái bị cháy hỏng vật lý hoàn toàn.
“Nếu không thể dùng phần mềm, chúng ta phải dùng can thiệp vật lý,” Phan Anh thở dốc, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. “Vy, chiếc xe tải của chú Dũng đang đỗ ở đâu?”
“Chú Dũng đang ở trạm trung chuyển dầu nhớt cách cổng phụ Bách Khoa hai trăm mét, chờ tín hiệu của chúng ta,” Vy trả lời nhanh.
“Gọi cho chú ấy bằng kênh thoại mã hóa VoIP dự phòng ngay. Bảo chú ấy khởi động máy xe tải. Chúng ta sẽ dùng Máy phá sóng RF cầm tay ‘Lá Chắn Sáu’ để tạo ra một vùng mù công nghệ cục bộ xung quanh cổng phụ thư viện.”
Lê Vy bàng hoàng nhìn gã: “Nhưng ‘Lá Chắn Sáu’ đã bị cháy IC nguồn từ cuộc trốn chạy dưới hầm ngầm quận hai rồi! Mạch lọc nhiễu tần số của nó không thể chịu nổi dòng điện quá tải!”
“Tôi sẽ đấu nối tắt qua đường nguồn phụ của pin lithium dự phòng,” Phan Anh dứt khoát nói. Gã dùng bàn tay phải run rẩy rút chiếc kìm cắt nhỏ từ túi đồ nghề, trực tiếp bóc tách lớp vỏ nhựa bọc ngoài thiết bị phá sóng chế tạo từ vỏ hộp sữa kim loại. “Việc này sẽ làm cháy hoàn toàn các chip bán dẫn còn lại của thiết bị chỉ sau mười lăm phút hoạt động. Nhưng chúng ta chỉ cần đúng mười phút để giải cứu An.”
Ngón tay Phan Anh di chuyển thoăn thoắt trên các mối hàn thô sơ. Gã đấu tắt đường dây nguồn từ thỏi pin lithium dung lượng cao trực tiếp vào mạch dao động tần số RF của thiết bị. Một tia lửa nhỏ màu xanh lục bắn ra, kèm theo mùi khét nhẹ của nhựa thông cháy. Thiết bị phá sóng phát ra một tiếng rít tần số cao siêu nhỏ, báo hiệu mạch dao động đã hoạt động ở công suất vượt ngưỡng giới hạn vật lý của nó.
“Vy, nghe tôi nói,” Phan Anh ghì chặt bả vai trái đang đau nhói, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ đang đeo trên cổ tay trái. “Thiết bị này chỉ có tác dụng gây nhiễu sóng trong bán kính năm mét. Chú Dũng phải lái chiếc xe tải lùi sát vào cửa thoát hiểm thư viện đúng giây thứ mười sau khi thiết bị được kích hoạt. Không được sớm hơn một giây, không được muộn hơn một giây. Đó là khoảng thời gian tối ưu để hệ thống camera AI của ShinTech rơi vào trạng thái mất đồng bộ dữ liệu trước khi phát lệnh báo động đỏ toàn khu vực.”
“Tôi hiểu,” Lê Vy dứt khoát gật đầu. Cô áp chiếc điện thoại cùi bắp vào tai, kết nối với chú họ Phan Quốc Dũng qua đường truyền VoIP ẩn danh. “Chú Dũng, chuẩn bị. Đúng giây thứ mười sau khi mất sóng, chú phải húc thẳng vào cổng phụ thư viện. Đón Phan An!”
***
Tại lối thoát hiểm tối tăm của thư viện, Lê Trọng đã áp sát Phan An. Chiếc khăn tẩm thuốc mê chỉ còn cách khuôn mặt cô gái trẻ đúng vài centimet. Hơi thở hăng hắc của ete đã bắt đầu làm tê liệt các dây thần kinh vận động của cô. Phan An nhắm mắt lại, nước mắt chảy tràn qua gò má nóng hổi.
Đột ngột, chiếc camera AI của ShinTech trên tường – vốn đang quay đi hướng khác – bỗng phát ra một tiếng rít cơ học chói tai. Động cơ servo của nó giật mạnh liên tục, ống kính CMOS nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt rồi tối đen hoàn toàn.
Cùng lúc đó, chiếc máy quét sinh thực học cầm tay trên tay Lê Trọng bốc lên một làn khói xám mỏng. Màn hình cảm ứng của thiết bị hiển thị dòng thông báo lỗi hệ thống màu trắng xóa:
`RF INTERFERENCE DETECTED. SIGNAL LOSS. DISCONNECTED FROM SHINTECH MAIN SERVER.`
Lê Trọng hoang mang khựng lại. Gã thợ săn lão luyện vốn luôn tin tưởng tuyệt đối vào hệ thống định vị thời gian thực của tập đoàn đột ngột bị mù thông tin. Gã nhìn chiếc điện thoại của mình, toàn bộ vạch sóng di động và kết nối vệ tinh đã biến mất, thay vào đó là những dải nhiễu trắng xóa chạy dọc màn hình.
“Cái quái gì thế này?” Lê Trọng lẩm bẩm, bản năng sinh tồn của một thám tử tư lâu năm mách bảo gã có điều bất thường cực lớn đang xảy ra.
Chính trong khoảnh khắc mười giây vàng ngọc ấy, Phan An dùng chút sức tàn cuối cùng của chân phải, đạp mạnh vào thanh đẩy thoát hiểm của cánh cửa sắt. Sợi xích sắt rỉ sét khóa ngoài do lâu ngày không bảo trì, dưới lực tác động cơ học cực mạnh cộng với sự ăn mòn của thời gian, đã bị đứt rời một mắt xích.
Cánh cửa sắt nặng nề bật mở ra phía ngoài, rọi một luồng ánh sáng chói chang của buổi trưa vào không gian tối tăm của lối thoát hiểm.
*Ầm!*
Tiếng động cơ diesel gầm rú dữ dội xé rách bầu không khí yên ắng của khu vực cổng phụ thư viện. Chiếc xe tải thùng kín cỡ lớn của chú họ Phan Quốc Dũng, với dáng vẻ vạm vỡ và ngăm đen của người tài xế dạn dày sương gió sau vô lăng, đã lùi sát vào bậc thềm cửa thoát hiểm đúng giây thứ mười.
“An! Lao vào thùng xe mau!” Tiếng chú Dũng gầm lên qua khe cửa kính bọc thép của cabin xe tải.
Phan An không hề do dự. Cô dùng hết sức lực còn lại, lao thẳng vào thùng xe tải tối tăm, nơi có vách ngăn ngầm bí ẩn được ngụy trang dưới những lớp thùng các-tông rỗng.
Lê Trọng đuổi kịp ra đến cửa thoát hiểm. Khuôn mặt gã thám tử tư biến dạng vì giận dữ khi nhận ra con mồi đã tuột khỏi tay ngay trước mắt. Gã rút khẩu súng ngắn giảm thanh giấu trong ngực áo khoác kaki, dứt khoát nổ súng vào lốp sau của chiếc xe tải.
*Pực! Pực! Pực!*
Những viên đạn găm vào lốp xe cao su dày, nhưng chú Dũng đã kịp thời nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe tải hạng nặng gầm rú, nhả ra những luồng khói đen kịt. Bất chấp một bên lốp sau bắt đầu xì hơi, chú Dũng bẻ lái cực mạnh, cho chiếc xe tải khổng lồ húc đổ rào chắn sắt của cổng phụ trường học, lao thẳng ra đường lớn dưới làn đạn bắn theo điên cuồng của lực lượng bảo an trường vừa ập tới.
***
Dưới căn hầm ngầm tối tăm của quán nước bà Sáu, chiếc Máy phá sóng RF cầm tay “Lá Chắn Sáu” phát ra một tiếng nổ nhỏ của linh kiện bán dẫn bị phá hủy hoàn toàn do dòng điện quá tải. Một làn khói đen khét lẹt bốc lên từ vỏ hộp sữa kim loại, báo hiệu thiết bị bảo mệnh duy nhất của họ đã biến thành một đống sắt vụn vô dụng.
Phan Anh đổ sụp người xuống mặt bàn gỗ, bả vai trái đau nhói rỉ máu đầm đìa qua lớp áo bảo hộ đường sắt ướt sũng. Nhưng qua màn hình laptop vừa khôi phục kết nối, gã nhìn thấy dòng thông báo ngắn gọn từ thiết bị của chú Dũng gửi về:
`EM GÁI AN TOÀN. ĐANG DI CHUYỂN VỀ XÓM TÀU HŨ.`
Phan Anh thở phào nhẹ nhõm, gã tháo chiếc kính cận bám đầy hơi nước ra, dùng vạt áo lau sạch. Khi gã đeo kính trở lại, đôi mắt gã không còn sự nhút nhát, sợ hãi của một kỹ sư phòng máy trốn chạy nữa. Dưới ánh sáng lập lòe của màn hình terminal, đôi mắt Phan Anh bùng lên một ngọn lửa quyết chiến lạnh lùng, kiên định.
Cuộc trốn chạy thụ động đã kết thúc. Giờ là lúc gã bắt đầu cuộc phản công trực diện vào lòng tháp Thần Số.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!