Khe Hở Năm Phút
Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ hành lang ngoài căn hộ phòng 402.
Âm thanh thô bạo của kim loại va chạm với thớ gỗ công nghiệp mỏng manh khiến lồng ngực Phan Anh thắt chặt lại. Gã đứng chết trân giữa căn phòng rực sắc đỏ của màn hình cảnh báo, hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng, thấm đẫm chiếc áo hoodie đen sờn cũ. Tiếng loa cầm tay vang lên từ phía hành lang, méo mó và đầy uy áp:
“Phan Anh! Cậu đã bị bao vây! Toàn bộ tòa nhà đã bị phong tỏa! Yêu cầu cậu giơ hai tay ra khỏi đầu, mở cửa đầu thú để nhận sự khoan hồng của pháp luật!”
Phan Anh biết cái gọi là "khoan hồng" đó là gì. Dưới trướng của đội trưởng đặc nhiệm Trần Hùng, một kẻ nổi tiếng tàn nhẫn và hành động hoàn toàn theo mệnh lệnh số hóa của thuật toán Thần Số, gã sẽ bị bắn hạ ngay lập tức nếu có bất kỳ cử động nào bị AI gán nhãn là "phản kháng nguy hiểm". Trong thế giới của ShinTech, một cái nhấc tay quá nhanh, một cái cúi đầu quá thấp dưới tầm quét của camera nhận diện cũng đủ để thuật toán tự động đưa ra phán quyết tử hình.
“Mười phút...” Phan Anh lẩm nhẩm, đôi mắt cận thị đảo điên cuồng qua ba màn hình máy tính đang nhấp nháy chữ “NHÃN ĐỎ”. Hoàng chỉ cho gã đúng mười phút trước khi đặc nhiệm áp sát. Nhưng thực tế, gã không có nhiều thời gian đến thế. Tiếng xích cáp thang máy rít lên kèn kẹt từ phía tường bên cạnh báo hiệu đội đặc nhiệm đã đặt chân lên tầng 4.
Gã run rẩy tiến về phía cửa chính, ghé mắt nhìn qua lỗ nhòm nhỏ trên cánh cửa gỗ. Qua thấu kính mắt mèo lồi, hành lang chung cư mini hiện lên mờ ảo nhưng đầy kinh hoàng. Ba đặc nhiệm mặc giáp chống đạn đen toàn bộ, mũ bảo hiểm chiến thuật che kín mặt, đang dàn đội hình chữ V sát vách tường. Kẻ đi đầu vác theo một cây búa tạ phá cửa chuyên dụng, trong khi hai kẻ phía sau lăm lăm khẩu súng trường tấn công có gắn kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt. Ánh đèn laser đỏ từ đầu nòng súng quét qua quét lại trên khe cửa phòng 402 như những sợi chỉ máu chết chóc.
Phan Anh giật mình lùi lại. Gã không phải là một đặc vụ thực địa, không biết võ thuật, thể chất lại suy kiệt sau ba đêm thức trắng gõ code. Nỗi sợ hãi vật lý nguyên thủy nhất – nỗi sợ cái chết dưới làn đạn – bóp nghẹt lấy cuống họng gã.
“Phải chạy. Nhưng chạy đường nào?”
Gã hé mở cánh cửa ngách dẫn ra cầu thang thoát hiểm phía sau tòa nhà, định bụng sẽ lẻn xuống lối thang bộ. Nhưng ngay khi gã vừa đặt chân ra thềm hành lang, một giọng nói trầm đặc qua bộ đàm từ phía dưới cầu thang vọng lên, vang vọng trong không gian hẹp:
“Đội hai đã chốt chặn tầng lửng. Toàn bộ khu vực cầu thang bộ đã bị khóa. Báo cáo, hành lang phía Tây không có động tĩnh.”
Phan Anh lập tức rút chân lại, đóng sập cửa ngách. Đường thang bộ đã bị khóa chết. Thang máy thì đang nằm trong tay đối phương. Gã quay đầu nhìn lên góc trần hành lang. Ở đó, một chiếc camera dome thông minh của ShinTech đang chầm chậm xoay ống kính về phía gã. Chiếc vòng tròn đèn LED hồng ngoại xung quanh ống kính rực lên màu đỏ quỷ dị. Thuật toán AI nhận diện khuôn mặt đang liên tục quét qua không gian để tìm kiếm mục tiêu Nhãn Đỏ. Chỉ cần Phan Anh bước ra hành lang quá ba giây, tọa độ chính xác của gã sẽ được gửi thẳng vào kính áp tròng chiến thuật của Trần Hùng.
Đúng lúc gã tưởng như mọi lối thoát đã hoàn toàn bị triệt tiêu, một dị biến kỳ lạ xảy ra.
*Tạch.*
Một tiếng nhảy áp-tô-mát khô khốc vang lên từ phía tủ điện tổng ở tầng trệt, truyền qua hệ thống ống dẫn kỹ thuật chạy dọc tòa nhà. Ngay lập tức, chiếc vòng hồng ngoại đỏ rực trên camera dome tắt ngấm. Ống kính của nó rủ xuống như một con mắt vô hồn. Toàn bộ hệ thống đèn neon dọc hành lang chung cư đột ngột chớp tắt hai lần rồi tối đen hoàn toàn. Căn chung cư mini chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ những tia sét ngoài trời bão.
Phan Anh sững sờ. Gã biết rõ cấu trúc kỹ thuật của tòa nhà này. Hệ thống camera giám sát và đèn hành lang được đấu nối chung vào một phân vùng nguồn điện phụ, quản lý bởi phòng trực bảo vệ ở tầng trệt. Và người trực ca đêm nay không ai khác ngoài chú Năm.
Chú Năm bảo vệ. Người đàn ông trung niên bụng phệ, luôn mặc bộ đồng phục sờn vai, tay cầm chiếc quạt nan và thích uống trà đá. Trong mắt những cư dân khác, chú Năm chỉ là một ông già gác cổng lẩm cẩm, nhưng với Phan Anh, chú là người duy nhất không nhìn gã bằng ánh mắt dò xét của thời đại số hóa. Mỗi lần hệ thống truyền hình cáp của chú bị nhiễu hay chiếc máy tính bàn đời cũ chạy Windows XP bị nhiễm virus, Phan Anh đều là người xuống sửa giúp mà không lấy một đồng tiền công. Chú Năm ghét cay ghét đắng những thiết bị thông minh kết nối internet của ShinTech, chú luôn bảo chúng là “lũ quỷ hút máu người”.
“Chú Năm...” Phan Anh thầm thì trong bóng tối.
Gã hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Chú Năm đã mạo hiểm kéo cầu dao tổng của phân khu camera. Chú đã tạo ra một “điểm mù nhân tạo” kéo dài đúng năm phút – khoảng thời gian tối đa trước khi hệ thống tự động của ShinTech phát hiện ra sự cố mất nguồn và kích hoạt máy phát điện dự phòng.
Đây là minh chứng đầu tiên cho mệnh đề mà Tiến sĩ Ngô Vĩnh từng dạy gã: *Hệ thống thuật toán có thể tính toán được mọi hành vi logic, nhưng nó sẽ luôn thất bại trước những quyết định phi logic xuất phát từ lòng tốt của con người.*
“Năm phút. Mình chỉ có đúng năm phút.”
Phan Anh không cho phép bản thân do dự thêm một giây nào. Gã lao vào phòng tắm của căn hộ 402. Nơi đây có một ô cửa sổ thông gió nhỏ, kích thước vỏn vẹn sáu mươi nhân sáu mươi centimet, dẫn thẳng ra giếng trời kỹ thuật của tòa nhà. Giếng trời này là một khoảng không gian hẹp chạy dọc từ mái xuống tầng hầm, nơi bố trí các đường ống thoát nước mưa, cáp viễn thông và hệ thống dây điện.
Phan Anh giật mạnh chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ ra khỏi bàn làm việc, nhét vội vào chiếc ba lô cũ sờn. Gã kéo khóa ba lô thật chặt, đeo lên hai vai. Chiếc máy tính nặng trịch tỳ lên lưng gã như một khối đá chì. Gã thò đầu ra ngoài ô cửa sổ giếng trời. Cơn mưa bão ngoài trời hắt những tia nước lạnh buốt vào mặt gã, mang theo mùi ẩm mốc của bê tông cũ và rêu xanh bám trên vách tường.
Bên trong giếng trời tối tăm như một hố sâu không đáy. Phan Anh dùng đèn pin điện thoại (đã được bọc trong túi Faraday cách sóng, gã chỉ dám hé mở một góc rất nhỏ để lấy ánh sáng yếu) rọi xuống dưới. Cách ô cửa sổ khoảng nửa mét là một đường ống nước thải bằng nhựa PVC cỡ lớn chạy dọc xuống, bên cạnh là những thanh sắt chữ V đóng vào tường làm giá đỡ cáp điện, rỉ sét loang lổ.
“Rầm!”
Tiếng đập cửa phía ngoài phòng khách vang lên dữ dội hơn. Lần này là tiếng máy khoan thủy lực đang rít lên kèn kẹt để phá chốt khóa cửa sắt bảo vệ ngoài cùng. Thép và gỗ đang gào rú dưới áp lực của lực lượng đặc nhiệm.
Phan Anh nuốt nước bọt, gã trèo lên bồn rửa mặt, cố gắng lách thân hình gầy gò của mình qua ô cửa sổ thông gió chật hẹp. Cạnh khung nhôm sắc nhọn của cửa sổ cọ xát mạnh vào lưng gã, tiếng vải áo hoodie rách ra nghe xoèn xoẹt. Gã cảm thấy ngực mình bị ép chặt đến mức nghẹt thở, chiếc ba lô chứa laptop phía sau lưng bị kẹt lại ở mép khung.
“Cố lên... Phải qua được...”
Gã nín thở, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh người ra phía trước. Cả cơ thể gã đổ nhào ra khoảng không giếng trời. Hai tay gã quờ quạng điên cuồng trong bóng tối, bám chặt lấy đường ống nước PVC lạnh ngắt và trơn trượt. Chiếc ba lô thoát khỏi khung cửa sổ với một tiếng động lớn, kéo Phan Anh tuột xuống gần nửa mét trước khi gã kịp dùng hai chân kẹp chặt lấy đường ống kỹ thuật.
“Ư...” Phan Anh rên rỉ, hai bàn tay gã bỏng rát do ma sát mạnh với lớp nhựa ống nước bám đầy rêu ẩm.
Cơ thể gã run lên bần bật vì quá tải vật lý. Gã chưa bao giờ phải thực hiện những động tác leo trèo nặng nề như thế này. Đôi mắt cận thị của gã bị nước mưa và mồ hôi nhòa đi, chiếc kính cận suýt nữa rơi xuống vực sâu phía dưới nếu gã không kịp lấy bả vai gạt lại. Bả vai và bắp tay gã mỏi nhừ, các cơ khớp đau nhức như muốn rời ra. Gã nhận ra mình yếu ớt đến nhường nào trước những thử thách sinh tồn thực địa.
Gã bắt đầu di chuyển xuống dưới từng chút một. Mỗi lần hạ trọng tâm cơ thể, Phan Anh phải dùng hai tay bám chặt lấy các thanh sắt chữ V rỉ sét, chân mò mẫm tìm điểm tựa trên các đai ôm ống nước bằng thép.
*Bốn phút.*
*Ba phút rưỡi.*
Thời gian trôi qua trong đầu gã như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược. Tiếng mưa bão dội vào giếng trời từ phía trên đỉnh mái tạo nên những âm thanh vang vọng, u uất như tiếng gào rú của những linh hồn bị giam cầm.
Đột nhiên, chân Phan Anh đạp hụt. Một chiếc đai ôm ống nước bị mục rỉ lâu ngày không chịu nổi trọng lượng của gã đã gãy đôi với một tiếng *rắc* khô khốc.
Cả cơ thể Phan Anh rơi tự do xuống dưới.
“A!”
Gã chỉ kịp hét lên nửa tiếng thì bả vai trái va chạm cực mạnh vào một thanh sắt chữ V nhô ra từ vách tường bê tông. Thanh sắt sắc nhọn như một lưỡi dao cạo rạch rách lớp áo hoodie, đâm sâu vào bắp tay gã. Cơn đau white-hot (trắng xóa) bùng lên trong đại não, khiến Phan Anh suýt chút nữa ngất đi. Gã điên cuồng dùng tay phải ôm chặt lấy đường ống nước bên cạnh để giữ cơ thể không bị rơi tiếp xuống đáy giếng.
Máu nóng lập tức rỉ ra, ấm nóng và nhớp nháp, hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt chảy dọc xuống cánh tay gã. Cơn đau thấu xương khiến Phan Anh thở dốc, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Trong cơn hỗn loạn đó, chiếc túi kẹp tài liệu giấy cá nhân – nơi gã lưu giữ một số giấy tờ tùy thân quan trọng chưa số hóa và kỷ vật của bố – bị tuột khỏi túi áo khoác ngoài, rơi thẳng xuống khe hẹp tối tăm bên dưới. Phan Anh nghe thấy tiếng giấy tờ va chạm nhẹ vào vách đá rồi mất hút trong tiếng nước chảy dưới đáy hầm. Gã muốn với theo nhưng tay trái đã hoàn toàn mất lực, chỉ còn biết trơ mắt nhìn những mảnh danh tính vật lý cuối cùng của mình biến mất vào bóng tối.
“Rầm! Đoàng!”
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía tầng 4. Cánh cửa chính của căn hộ 402 đã bị đặc nhiệm của Trần Hùng phá hủy hoàn toàn bằng thuốc nổ chuyên dụng tầm ngắn.
Tiếng bước chân rầm rập của những đôi ủng chiến thuật nện xuống sàn nhà gỗ vang lên ngay trên đầu Phan Anh, truyền qua ô cửa thông gió phòng tắm vẫn còn mở toang.
“Vào! Vào! Vào! Khóa chặt mọi ngóc ngách!” Giọng Trần Hùng gầm lên qua bộ đàm, đầy sát khí. “Quét nhiệt toàn bộ căn phòng! Máy tính đâu? Mục tiêu đâu?”
“Báo cáo đội trưởng! Máy tính chính vẫn còn ấm, nhưng mục tiêu đã biến mất! Cửa sổ phòng tắm đang mở!”
“Chết tiệt! Gã trốn qua giếng trời kỹ thuật! Đội ba, xuống tầng hầm phong tỏa lối ra! Đội một, nổ súng rà soát dọc theo trục giếng trời!”
Phan Anh nghe thấy tiếng lên đạn lách cách ngay phía trên đầu gã. Nỗi sợ hãi tột độ thổi bùng lên một nguồn năng lượng sinh tồn cuối cùng trong cơ thể gã kỹ sư yếu ớt. Gã không màng đến vết thương đang chảy máu ở bắp tay, dùng cả tay và chân bám chặt lấy đường ống, trượt nhanh xuống dưới giống như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lớp da lòng bàn tay gã bị chà xát đến rách nát, để lại những vệt máu đỏ tươi trên thân ống nhựa PVC xám xịt.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những loạt đạn súng trường tấn công bắn thẳng từ tầng 4 xuống lòng giếng trời tối tăm. Những tia lửa đạn xẹt qua vách đá bê tông, tạo nên những tiếng rít chói tai và mùi ozone, mùi thuốc súng khét lẹt nồng nặc. Một đầu đạn sượt qua sát vành tai Phan Anh, găm thẳng vào bức tường bê tông ngay cạnh mặt gã, bắn ra những mảnh đá dăm găm vào má gã đau rát.
Phan Anh nhắm nghiền mắt, gã buông xuôi cơ thể, để bản thân trượt tự do ba mét cuối cùng xuống đáy giếng trời.
*Bùm.*
Phan Anh ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt, đầy bùn đất và rác thải sinh hoạt dưới tầng hầm tòa nhà. Cú tiếp đất mạnh khiến gã ê ẩm toàn thân, bả vai trái đau nhức như bị bẻ gãy. Gã lồm cồm bò dậy trong bóng tối của tầng hầm kỹ thuật, hơi thở dồn dập, bắp tay trái máu vẫn không ngừng chảy thấm đẫm lớp vải áo.
Ngay phía trên đầu gã, tiếng súng trường tấn công vẫn vang dội liên tục từ tầng 4 dội xuống lòng giếng hẹp, âm thanh bị khuếch đại qua ống bê tông nghe như tiếng sấm sét nổ ra ngay sát bên tai, báo hiệu gọng kìm tử thần đang đuổi sát nút sau lưng gã vẫn đang siết chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!