Nhạc nềnOboro

Bẫy Ép Đầu Thú

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hệ thống điều hòa trung tâm tại tầng thượng tòa tháp Thần Số khẽ rung lên một nhịp đều đặn, lạnh lẽo và vô cảm. Trần Quốc Thế đứng tựa lưng vào tấm kính cường lực bọc ngoài văn phòng, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh sáng xám xịt của một buổi trưa oi nồng sau cơn bão lớn. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun nguyên khối, chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng vừa dứt cuộc gọi từ Hoàng.


Hoàng đã hoảng loạn. Gã trưởng phòng an ninh mạng vừa báo cáo rằng Phan Anh không chỉ còn sống, mà còn nắm giữ toàn bộ tệp log giao dịch đen trị giá hai triệu đô la Mỹ ngày mười bốn tháng ba. Đối với Thế, Hoàng chỉ là một quân cờ vận hành có thể thay thế bất cứ lúc nào, nhưng Phan Anh lại là một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát của thuật toán Thần Số. Một kẻ Nhãn Đỏ biến mất vào các điểm mù đô thị, nay lại chủ động phản công bằng một đòn bẩy tài chính chí mạng.


“Không thể định vị bằng sóng vô tuyến...” Trần Quốc Thế lẩm nhẩm, ngón tay gõ nhè nhẹ lên thành ly rượu pha lê rỗng. “Nhưng con người luôn có những điểm neo vật lý.”


Gã cầm chiếc điện thoại lên, nhấn một dãy mã hóa ngắn. Đầu dây bên kia kết nối ngay lập tức, không có một tiếng chuông chờ.


“Lê Trọng nghe,” giọng nói ở đầu dây bên kia trầm khàn, mang theo sự lạnh lùng của một kẻ đã dành nửa đời người trong bóng tối của giới điều tra tư nhân.


“Mục tiêu Nhãn Đỏ đang lẩn trốn rất kỹ dưới sự che chở của các thiết bị phá sóng đường phố,” Thế nói, giọng gã không hề chứa một chút dao động cảm xúc nào. “Nhưng gã có một điểm yếu chí mạng. Em gái gã, Phan An, hiện đang ở ký túc xá Đại học Bách Khoa. Tôi cần ông mang con bé về đây trước khi phiên giao dịch ngày mai bắt đầu. Không để lại bất kỳ dấu vết số nào trên hệ thống.”


“Tôi hiểu. Hệ thống camera của tập đoàn sẽ hỗ trợ chứ?”


“Cổng ưu tiên số bốn đã được mở riêng cho ông. Toàn bộ camera nhận diện khuôn mặt xung quanh khu vực Bách Khoa sẽ tự động cập nhật tọa độ của con bé vào thiết bị cầm tay của ông thời gian thực. Đi ngay đi.”


Trần Quốc Thế cúp máy. Gã nhìn xuống dòng sông Sài Gòn cuộn sóng đục ngầu phía dưới tòa tháp. Đối với gã, con người chỉ là những thuật toán phức tạp được cấu thành từ thói quen, nỗi sợ hãi và các mối quan hệ huyết thống. Và muốn bẻ gãy một thuật toán, cách nhanh nhất là triệt tiêu điểm neo duy nhất của nó.


***


Tại phòng kỹ thuật điện cũ kỹ của khu chung cư Thanh Đa, Bình Thạnh, Phan Anh quỵ gối bên cạnh chiếc hòm gỗ chứa laptop. Bả vai trái của gã co rút mạnh, gửi từng luồng đau buốt nhói chạy dọc sống lưng. Vết thương rách sâu do mảnh sắt rỉ sét cào xước dưới nước sông bẩn thỉu giờ đây bắt đầu rỉ máu tươi đầm đìa, thấm đẫm lớp áo bảo hộ đường sắt ướt sũng. Mùi hóa chất clo hăng hắc bám chặt vào da thịt gã sau chuyến lội cống ngầm ở quận 4 vẫn chưa thể tẩy sạch, xộc lên mũi nồng nặc.


“Phan Anh! Trạm phát sóng lậu bị lộ dải tần rồi, chúng ta phải ngắt nguồn ngay!” Lê Vy hét lên, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu của cô đẫm nước sông, bết chặt vào trán. Cô nhanh tay giật sợi cáp LAN khỏi chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ.


Phan Anh thở dốc, đôi mắt cận thị nhòe đi sau gọng kính bám đầy hơi nước: “Vy... tôi vừa gửi một gói tin cảnh báo mã hóa đến máy tính của Phan An qua cổng bảo mật dự phòng. Cổng USB bên trái của chiếc ThinkPad đã bị cháy hỏng vật lý hoàn toàn, tôi chỉ có thể dùng cổng bên phải để định tuyến cuộc gọi tống tiền Hoàng và truyền tin cho con bé cùng một lúc. Băng thông bị bóp nghẹt... tôi không chắc con bé đã nhận được chưa.”


Gã gượng đứng dậy, dùng cánh tay phải run rẩy ôm lấy chiếc ba lô chứa laptop và chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép – vật chứng sống chứa tệp log ngày 14/3 vừa được làm mát an toàn bằng đường ống kẽm nước sinh hoạt. Cánh tay trái của gã lúc này hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực.


“Chúng ta phải di tản khỏi Thanh Đa ngay lập tức,” Lê Vy đỡ lấy hông Phan Anh, khuôn mặt cô lộ rõ sự lo lắng tột độ. “Trần Quốc Thế sẽ không ngồi yên sau khi Hoàng báo cáo vụ tống tiền. Gã sẽ nhắm vào Phan An.”


***


Trong khi đó, tại phòng tự học của thư viện trung tâm Đại học Bách Khoa TP.HCM, Phan An đang ngồi một mình ở góc bàn sát cửa sổ kính lớn. Cô gái 20 tuổi mặc bộ đồng phục thể dục màu xanh trắng của trường, mái tóc cột đuôi ngựa cao để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng mệt mỏi với quầng thâm lộ rõ dưới mắt. Kể từ khi anh trai bị dán Nhãn Đỏ truy nã toàn quốc, tài khoản ngân hàng của cô bị phong tỏa, và mỗi bước đi của cô từ ký túc xá đến giảng đường đều bị những chiếc camera AI của ShinTech trên tường bám theo như những con mắt tử thần.


Phan An cắm chiếc USB chứa các đoạn mã bài tập lớn được mã hóa vào chiếc laptop cá nhân. Đây là chiếc USB bảo mật mà Phan Anh đã tự tay cài đặt giao thức liên lạc ngầm cho cô từ trước khi thảm họa xảy ra.


Đột nhiên, một cửa sổ terminal tối giản màu đen xuất hiện trên màn hình, đè lên giao diện lập trình Python thông thường. Những dòng chữ màu đỏ thẫm bắt đầu chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt:


`WARNING: SURVEILLANCE TARGETING DETECTED.`


`IP ROUTING TO SHINTECH MAIN SERVER ACTIVE.`


`AN, EM ĐANG BỊ ĐỊNH VỊ. RỜI KHỎI KÝ TÚC XÁ VÀ THƯ VIỆN NGAY LẬP TỨC. TRÁNH XA CÁC CAMERA GÓC HẸP. ANH TRAI.`


Phan An giật mình, tim cô đập thắt lại trong lồng ngực. Cô lập tức rút chiếc USB ra khỏi máy, vơ vội cuốn sổ tay và chiếc điện thoại di động cá nhân bỏ vào ba lô. Nhưng khi cô vừa cầm điện thoại lên để gọi cho chú họ Phan Quốc Dũng, góc trên cùng của màn hình hiển thị một dòng chữ lạnh người: *Không có dịch vụ*.


Toàn bộ cột sóng di động xung quanh khu vực thư viện đã bị bóp nghẹt hoàn toàn. Đây không phải là sự cố mạng thông thường. ShinTech đã kích hoạt một thiết bị cắt sóng cục bộ tầm ngắn để cô lập cô khỏi thế giới bên ngoài.


Phan An hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo logic thừa hưởng từ người cha quá cố. Cô hiểu rằng nếu điện thoại mất sóng, hệ thống camera AI giám sát hành lang sẽ là công cụ duy nhất để kẻ thù khóa chặt vị trí của cô. Cô phải di chuyển đến nơi đông người nhất để làm nhiễu thuật toán nhận diện khuôn mặt.


Cô khoác ba lô lên vai, bước nhanh ra khỏi phòng tự học, hướng thẳng về phía sảnh chính của thư viện.


Cùng lúc đó, tại cổng phụ của trường Đại học Bách Khoa, một chiếc xe bán tải màu đen đỗ xịch sát lề đường. Lê Trọng bước xuống xe, mặc chiếc áo khoác kaki tối màu, đầu đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng. Gã đưa tấm thẻ căn cước giả dạng cán bộ thanh tra giáo dục qua khe cửa kính bốt bảo vệ.


“Tôi đến kiểm tra thiết bị đường truyền của phòng máy trung tâm,” Lê Trọng nói, giọng điệu tự nhiên và dứt khoát của một người đã thực hiện hàng trăm phi vụ xâm nhập cơ học.


Người bảo vệ già nhìn lướt qua tấm thẻ giả, không hề nghi ngờ, nhấn nút mở barrier cho gã đi qua.


Ngay khi bước vào khuôn viên trường, Lê Trọng rút chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay ra khỏi túi áo. Màn hình thiết bị lập tức hiển thị sơ đồ 3D của khuôn viên Bách Khoa với một chấm đỏ nhấp nháy liên tục ở khu vực thư viện trung tâm. Hệ thống camera AI Thần Số của ShinTech đang liên tục gửi các gói dữ liệu tọa độ của Phan An về máy gã thông qua cổng ưu tiên số bốn.


`TARGET: PHAN AN. LOCATION: LIBRARY 2ND FLOOR. MOVING SPEED: 1.2 M/S. DIRECTION: NORTH-WEST.`


Lê Trọng kéo thấp vành mũ, bước đi nhanh chóng nhưng không gây ra tiếng động lớn, hướng thẳng về phía tòa nhà thư viện.


Phan An bước xuống cầu thang bộ dẫn ra sảnh chính thư viện. Nơi đây đang có hàng chục sinh viên đi lại, tiếng trò chuyện, tiếng lật sách tạo nên một bầu không khí ồn ã tự nhiên. Cô cố tình đi xen vào giữa một nhóm sinh viên khóa dưới đang thảo luận bài tập lớn, sử dụng cơ thể của họ để che chắn khuôn mặt mình khỏi góc quét của chiếc camera AI lắp ở góc trần nhà.


Trên màn hình thiết bị của Lê Trọng, chấm đỏ định vị Phan An đột ngột nhấp nháy không ổn định. Thuật toán nhận diện khuôn mặt của ShinTech đang gặp khó khăn khi xử lý hình ảnh bị che khuất một phần bởi đám đông di chuyển hỗn loạn.


`ALERT: TARGET OCCLUSION DETECTED. CONFIDENCE LEVEL DOWN TO 42%.`


Lê Trọng nhíu mày. Gã đứng sát một cột bê tông lớn ở sảnh thư viện, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông sinh viên. Gã biết rằng việc bắt cóc một cô gái giữa đám đông náo nhiệt thế này là điều bất khả thi và dễ dàng gây ra sự chú ý của lực lượng bảo vệ trường.


“Muốn bẻ gãy đám đông, phải tạo ra sự hoảng loạn,” Lê Trọng thì thầm.


Gã bước nhanh về phía góc khuất hành lang, nơi đặt hộp điều khiển hệ thống báo cháy tự động của tòa nhà. Lê Trọng không sử dụng công cụ hack phức tạp; gã dùng một thanh thép nhỏ mang theo để cạy nhẹ ổ khóa cơ học của hộp điều khiển, sau đó dứt khoát giật mạnh cần gạt báo động khẩn cấp vật lý.


*Reng... Reng... Reng...*


Tiếng chuông báo cháy cực đại vang dội khắp mọi ngóc ngách của tòa nhà thư viện ba tầng. Hệ thống loa phát thanh tự động kích hoạt, phát ra lời cảnh báo khẩn cấp bằng giọng nói nhân tạo: *“Phát hiện sự cố hỏa hoạn tại tầng trệt. Yêu cầu tất cả sinh viên di tản ngay lập tức theo lối thoát hiểm gần nhất.”*


Sự hỗn loạn bùng nổ trong tích tắc. Hàng trăm sinh viên đang ngồi học lập tức đứng bật dậy, xô đẩy bàn ghế để lao ra phía các cửa thoát hiểm. Đám đông đang bao bọc xung quanh Phan An nhanh chóng bị phân rã dưới áp lực của nỗi sợ hãi hỏa hoạn. Cô bị đẩy mạnh về phía hành lang dẫn ra lối thoát hiểm kỹ thuật phía sau thư viện.


Phan An cố gắng bám tay vào thành lan can để không bị cuốn trôi theo dòng người, nhưng cô nhận ra mình đang bị cô lập hoàn toàn. Con đường dẫn ra cổng chính đã bị đám đông chặn cứng, và lối duy nhất còn trống trải là hành lang tối dẫn ra lối thoát hiểm kỹ thuật phía sau.


Cô quay đầu lại nhìn, và qua khe hở của đám đông đang chạy loạn, cô chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như dao cạo của Lê Trọng. Gã đang tiến thẳng về phía cô, bước đi đĩnh đạc và chính xác như một thợ săn đã khóa chặt con mồi.


Phan An hoảng sợ chạy lùi lại, lao thẳng vào cánh cửa sắt của lối thoát hiểm kỹ thuật phía sau thư viện. Cô đẩy cửa bước vào trong, không gian lập tức chìm vào bóng tối mờ ảo của hệ thống cầu thang thoát hiểm bằng bê tông thô, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn Exit màu xanh lập lòe.


Cô chạy xuống các bậc thang, hy vọng có thể thoát ra ngoài bằng cửa phụ dẫn ra khu đất trống sau trường. Nhưng khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa sắt ở tầng trệt, tim cô rụng rời khi nhận ra cánh cửa đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét từ bên ngoài.


Đây là một ngõ cụt.


Tiếng bước chân nện đều đặn, nặng nề của Lê Trọng vang lên từ phía trên cầu thang, dội vào các vách tường bê tông hẹp tạo nên những âm thanh ghê rợn. Phan An quay lưng lại, áp sát người vào cánh cửa sắt lạnh ngắt, hai tay nắm chặt chiếc USB bảo mật trong túi quần như một vật bám víu tinh thần duy nhất.


Ánh sáng xanh từ chiếc đèn Exit rọi thẳng lên bức tường đối diện, nơi có một chiếc camera AI của ShinTech đang lắp đặt.


Lê Trọng chậm rãi bước xuống những bậc thang cuối cùng, đứng cách Phan An chưa đầy hai mét. Gã kéo thấp vành mũ, ánh mắt lộ vẻ tự mãn lạnh lùng dưới bóng tối. Từ trong túi áo khoác kaki, gã rút ra một chiếc khăn tay màu trắng đã được tẩm sẵn chất gây mê hóa học bốc mùi hăng hắc.


Phan An nhìn lên chiếc camera AI trên tường, hy vọng hệ thống sẽ ghi lại hình ảnh này để báo động cho bảo vệ. Nhưng ngay khi cô vừa ngẩng đầu lên, chiếc camera AI khẽ phát ra một tiếng *cạch* nhỏ của động cơ servo vật lý.


Dưới sự điều khiển trực tiếp từ cổng ưu tiên của Trần Quốc Thế tại máy chủ trung tâm, chiếc camera từ từ xoay ống kính CMOS của nó đi một góc chín mươi độ, hướng thẳng vào bức tường bê tông trống rỗng bên cạnh, cố tình tạo ra một điểm mù hoàn hảo để che giấu tội ác sắp diễn ra.


Lê Trọng áp sát Phan An ở lối thoát hiểm tối sau thư viện, tay gã lăm lăm chiếc khăn tẩm thuốc mê trong khi camera AI trên tường tự động quay góc quét về hướng khác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!