Tống Tiền Kẻ Gieo Họa
Không khí bên trong phòng kỹ thuật điện cũ kỹ của khu chung cư Thanh Đa ngột ngạt đến mức lồng ngực Phan Anh như có một tảng đá đè nặng. Mùi đồng cháy, mùi dầu máy rỉ sét từ những bảng mạch biến áp thập niên 70 hòa quyện với mùi clo hăng hắc bám chặt trên lớp áo bảo hộ sũng nước của gã. Cơn sốt cao do nhiễm trùng máu bắt đầu kích hoạt những đợt co giật nhẹ dọc sống lưng. Phan Anh bặm chặt môi đến mức bật máu, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác, buông thõng một cách vô lực bên sườn gã. Từng giọt máu tươi từ vết rách sâu ở bả vai trái – vết khâu dã chiến bằng chỉ nylon của Bác sĩ Trương đã bị toác miệng sau chuyến vượt hầm ngầm – lầm lũi thấm qua lớp vải xanh cam bẩn thỉu, nhỏ xuống nền bê tông đóng đầy bụi xám.
“Phan Anh, ổ cứng đang nóng lên một cách bất thường!” Tiếng Lê Vy vang lên gấp gáp. Mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu của cô đẫm nước sông Sài Gòn, bết chặt vào hai bên thái dương tái nhợt vì lạnh. Cô đang quỳ trên sàn, hai tay giữ chặt chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép đang cắm ở cổng USB bên phải của chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ. “Nhiệt độ đã chạm ngưỡng năm mươi lăm độ C. Nếu cứ tiếp tục phân tích dữ liệu thô với cường độ cao thế này, mạch bảo vệ tự hủy vật lý bằng dòng điện cao áp bên trong sẽ kích hoạt. Chúng ta sẽ mất sạch toàn bộ tệp log ngày 14/3!”
Phan Anh nheo mắt sau gọng kính cận mờ sương nước. Trí não của một kiến trúc sư hệ thống cấp 3 giúp gã duy trì sự tỉnh táo logic lạnh lùng bất chấp cơn đau thể xác đang tàn phá cơ thể. Gã nhìn quanh căn phòng tối tăm, ánh mắt dừng lại ở đường ống dẫn nước sinh hoạt bằng kẽm chạy dọc sát tường hầm kỹ thuật.
“Vy... áp chiếc ổ cứng vào đường ống kẽm đó,” Phan Anh khàn giọng nói, hơi thở phả ra làn khói mỏng. “Nước lạnh chạy bên trong ống sẽ hoạt động như một bộ tản nhiệt thụ động. Diện tích tiếp xúc bề mặt của vỏ thép SSD sẽ giúp hạ nhiệt độ xuống dưới bốn mươi lăm độ trong vòng hai phút.”
Lê Vy nhanh nhẹn làm theo. Cô ép chặt phần lưng kim loại của chiếc Samsung T7 vào đường ống nước lạnh. Tiếng rít nhẹ của nhiệt độ giảm đột ngột vang lên, màn hình laptop hiển thị thông số nhiệt độ lõi ổ cứng bắt đầu tụt dần về mức an toàn.
Phan Anh thở hắt ra, gã tựa lưng vào chiếc hòm gỗ cũ, mắt dán chặt vào dòng log hệ thống cuối cùng hiển thị trên màn hình terminal tối giản. Dòng mã độc gán Nhãn Đỏ cho gã thực chất chỉ là một lệnh cập nhật thủ công được ký duyệt bởi tài khoảǹAdmin_Hoang_992`. Nhưng thứ thực sự khiến Phan Anh bàng hoàng chính là dòng log giao dịch tài chính diễn ra ngay trước đó: 2.000.000 USD dưới dạng tiền mã hóa được chuyển thẳng từ ví điện tử của ShinTech sang một địa chỉ ví lạnh vô danh: `0x71C2...3A9F̀.
“Hoàng... gã không chỉ cài mã độc đổ oan cho tôi,” Phan Anh lẩm nhẩm, ngón tay phải gõ nhè nhẹ lên mặt kính chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ của người cha quá cố. “Gã đã tẩu tán hai triệu đô la Mỹ quỹ đen của tập đoàn ngay trước khi khóa tài khoản của tôi. Gã muốn biến tôi thành con dê tế thần hoàn hảo cho vụ thâm hụt tài chính khổng lồ này.”
Lê Vy quay đầu lại, đôi mắt cô sáng lên dưới ánh sáng xanh lét của màn hình: “Ý anh là... gã đang giữ chiếc khóa bảo mật chứa hai triệu đô này? Nếu Trần Quốc Thế biết Hoàng âm thầm đi đêm sau lưng tập đoàn, Thế sẽ không để gã sống sót.”
“Chính xác,” Phan Anh ho sặc sụa, gã lấy tay lau vết máu khô trên môi. “Hoàng là kẻ tham lam nhưng cực kỳ nhát gan. Gã thực hiện giao dịch này vì biết dự án Thần Số sắp bị thanh tra toàn diện. Đây chính là đòn bẩy tài chính hoàn hảo của chúng ta. Tôi sẽ gọi điện tống tiền ngược gã.”
“Anh điên rồi sao?” Lê Vy khẽ rít lên. “Mọi cuộc gọi phát ra từ khu vực này đều có thể bị hệ thống định vị của Vũ Nam quét trúng trong vòng chưa đầy ba phút! Nhãn Đỏ của anh sẽ kích hoạt chuông báo động tại trung tâm điều hành!”
“Chúng ta sẽ không dùng mạng viễn thông thông thường,” Phan Anh lạnh lùng nói, mắt gã lóe lên sự quyết đoán của một lập trình viên lão luyện. “Chúng ta sẽ sử dụng kỹ năng Thao túng tâm lý qua kênh thoại ẩn danh. Vy, cô còn tài khoản ngân hàng rác nào trên mạng tối không?”
Lê Vy gật đầu, cô nhanh chóng gõ phím trên máy trạm phụ: “Còn một tài khoản Mule account đăng ký dưới danh nghĩa một công nhân vệ sinh đã chết ở quận 8. Số dư còn khoảng không phẩy không năm Bitcoin.”
“Dùng số tiền đó mua băng thông VoIP mã hóa đa tầng thông qua cổng trung gian của Thụy Sĩ,” Phan Anh chỉ dẫn, tay gã lướt nhanh trên cổng USB bên phải còn lại của chiếc ThinkPad. “Định tuyến cuộc gọi qua năm nút proxy: từ Việt Nam sang Singapore, vòng qua Thụy Sĩ, dội về Iceland, rồi mới kết nối vào số điện thoại riêng của Hoàng tại văn phòng ShinTech. Tốc độ truyền dẫn sẽ bị trễ khoảng hai giây, nhưng nỗ lực định vị ngược của Phong 'Binary' sẽ bị rơi vào ngõ cụt. Bọn chúng sẽ mất ít nhất mười lăm phút để bóc tách từng lớp mã hóa IP.”
Lê Vy nhanh chóng cấu hình hệ thống. Những dòng lệnh thiết lập cổng kết nối VoIP chạy dọc màn hình. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc ThinkPad rít lên khe khẽ trong không gian tĩnh mịch của phòng kỹ thuật điện.
`VoIP CONNECTION ESTABLISHED. ROUTING: VN -> SG -> CH -> IS -> RO -> TARGET_NUMBER: +8490******9`
“Sẵn sàng rồi,” Lê Vy đưa chiếc tai nghe có gắn micro cho Phan Anh. “Anh chỉ có tối đa ba phút trước khi dải tần của trạm phát sóng lậu này bị lộ. Sau cuộc gọi, chúng ta bắt buộc phải bỏ trạm phát sóng này.”
Phan Anh đeo tai nghe lên. Gã nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ do cơn sốt. Khi gã mở mắt ra, sự hoang mang của một kẻ trốn chạy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng, điềm tĩnh tuyệt đối của một thợ săn công nghệ.
Gã nhấn nút gọi.
Tiếng tút dài kéo dài qua ba nhịp trễ do khoảng cách định tuyến xuyên lục địa. Mỗi tiếng tút vang lên trong tai nghe như một nhịp đếm ngược của quả bom hẹn giờ.
Tại văn phòng Trưởng phòng An ninh mạng ở tầng 75 của tòa tháp Thần Số lộng lẫy, Hoàng đang ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, tay đeo chiếc đồng hồ thông minh mạ vàng đắt tiền lấp lánh dưới ánh đèn LED. Gã đang nhấp nháp ly rượu ngoại, khuôn mặt mập mạp lộ rõ vẻ tự mãn sau khi nhận được báo cáo từ Trần Hùng rằng Phan Anh đã bị dồn xuống sông Sài Gòn và có khả năng đã chết đuối.
Đột nhiên, chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng đặt trên bàn làm việc của gã rung lên bần bật. Màn hình hiển thị một dãy số điện thoại quốc tế kỳ lạ bắt đầu bằng mã vùng của Romania.
Hoàng nhíu mày. Gã đặt ly rượu xuống, nhấn nút nhận cuộc gọi nhưng không lên tiếng trước. Quy trình an ninh của gã yêu cầu gã phải giữ im lặng để hệ thống tự động quét và phân tích tần số âm thanh của đầu dây bên kia.
Phía bên kia đường truyền, Phan Anh cũng giữ im lặng tuyệt đối. Gã lắng nghe rất kỹ những âm thanh nền cực nhỏ truyền qua tai nghe: tiếng vo vo đều đặn của hệ thống điều hòa trung tâm ShinTech, tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ treo tường hiệu Patek Philippe trong phòng Hoàng. Phan Anh biết rõ cấu trúc văn phòng của gã trưởng phòng cũ như lòng bàn tay.
“Hoàng,” Phan Anh lên tiếng trước bằng một giọng nói trầm, lạnh lẽo và đều đặn đến mức đáng sợ. “Đừng cố gắng ra lệnh cho cấp dưới định vị cuộc gọi này. Hệ thống định tuyến đa tầng của tôi đang chạy qua cổng proxy bảo mật của Thụy Sĩ. Nếu gã kỹ sư của ông cố tình gửi gói tin quét ngược IP, toàn bộ tệp tin mật ngày 14/3 sẽ tự động được phát tán lên diễn đàn bảo mật quốc tế WhiteHat trong vòng đúng mười giây.”
Hoàng giật nảy mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc điện thoại. Gã vội vã dùng tay ra hiệu cho hai nhân viên kỹ thuật đang đứng cạnh máy chủ dừng ngay thao tác định vị cầm tay.
“Phan Anh? Mày... mày chưa chết?” Giọng Hoàng biến đổi hoàn toàn, từ tự mãn chuyển sang hoảng hốt, lốp bốp những tiếng thở dốc qua micro. “Mày đang ở đâu? Mày lấy tư cách gì để đe dọa tao? Mày chỉ là một con chó Nhãn Đỏ đang bị truy nã toàn quốc!”
“Tôi đang đứng ở nơi mà camera AI của ông không bao giờ nhìn thấy,” Phan Anh thản nhiên nói, gõ nhẹ ngón tay phải vào mặt kính chiếc đồng hồ Seiko để giữ nhịp độ nói chuyện. “Và tôi có thứ có thể đưa ông lên đoạn đầu đài trước khi tôi bị bắt. Ông muốn nghe một chuỗi ký tự không?”
“Mày nói cái quái gì...”
“`0x71C2...3A9F̀,” Phan Anh đọc chính xác từng ký tự hex của địa chỉ ví điện tử vô danh. “Và một giao dịch chuyển khoản trị giá đúng hai triệu hai trăm năm mươi ngàn đô la Mỹ từ quỹ dự phòng an ninh của ShinTech diễn ra vào lúc mười bốn giờ ba mươi phút ngày mười bốn tháng ba. Chữ ký số thực hiện lệnh làAdmin_Hoang_992`. Ông có muốn tôi đọc luôn cả khóa SHA-256 của giao dịch đó không, Trưởng phòng Hoàng?”
Mồ hôi hột bắt đầu vã ra như tắm trên trán Hoàng, chảy ròng ròng xuống hai bên má mập mạp của gã, làm nhòe cả lớp keo vuốt tóc bóng bẩy. Gã lảo đảo đứng dậy khỏi chiếc ghế da, tay run rẩy đến mức suýt không giữ nổi ống nghe.
“Mày... làm sao mày có được thứ đó?” Hoàng rít lên qua kẽ răng, giọng gã nghẹn lại vì sợ hãi. “Đó là tài liệu giả mạo! Mày đã hack vào hệ thống và ngụy tạo chứng cứ để vu khống tao!”
“Ông nghĩ Trần Quốc Thế sẽ tin lời giải thích đó chứ?” Phan Anh cười lạnh, một tiếng cười khan khốc không chứa một chút cảm xúc nào. “Thế là kẻ tàn nhẫn thế nào, ông là người hiểu rõ nhất. Nếu gã biết ông đã âm thầm tẩu tán hai triệu đô la quỹ đen của tập đoàn ra nước ngoài ngay trước khi đổ tội cho tôi, gã sẽ làm gì với ông? Gã có để ông kịp giải thích với cơ quan điều tra không?”
Hoàng hoàn toàn sụp đổ phòng thủ tâm lý. Gã biết Phan Anh nói đúng. Trần Quốc Thế thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nếu âm mưu đi đêm này bị bại lộ, gã sẽ biến mất khỏi thế giới này mà không để lại một dấu vết nào, giống như số phận u uất của Tiến sĩ Ngô Vĩnh trước đây.
“Mày... mày muốn gì?” Hoàng hạ giọng, tiếng gã run rẩy, đầy vẻ cầu xin khúm núm. “Chúng ta có thể thỏa thuận. Tao sẽ chuyển cho mày một nửa số tiền đó. Một triệu đô la! Đủ để mày trốn ra nước ngoài và sống vương giả suốt đời!”
“Tôi không cần tiền bẩn của ông,” Phan Anh dứt khoát cắt lời. “Tôi muốn mã khóa phân khu của khu vực quận 2 và quận 4. Mã khóa cấp Admin để tắt hệ thống nhận diện khuôn mặt thời gian thực.”
“Không được! Đó là vùng cấm tối cao!” Hoàng hét lên. “Nếu tao giao mã khóa đó, hệ thống giám sát trung tâm sẽ tự động phát hiện ra sự suy hao dữ liệu và báo động đỏ về phòng máy chủ của Vũ Nam! Tao sẽ bị lộ ngay lập tức!”
“Đó là việc của ông,” Phan Anh lạnh lùng ra điều kiện. “Ông có đúng hai mươi bốn giờ để chuẩn bị. Hãy sao lưu mã khóa phân khu vào một chiếc USB bọc trong túi Faraday cách điện. Sau đó, đặt nó vào hộp thư chết vật lý: viên gạch lỏng thứ tư tính từ chân cột điện số 02 phía sau quán nước chè của bà Sáu tại Xóm Tàu Hũ. Nếu sau hai mươi bốn giờ tôi không nhận được thiết bị, tệp log ngày 14/3 kèm theo địa chỉ ví lạnh của ông sẽ được gửi trực tiếp vào hòm thư cá nhân của Trần Quốc Thế.”
Hoàng run rẩy gầm lên qua điện thoại, khuôn mặt gã vặn vẹo vì giận dữ và hoảng sợ tột độ:
“Mày không bao giờ sống sót rời khỏi cái thành phố này đâu!”
Tiếng dập máy khô khốc vang lên bên tai Phan Anh. Gã bình tĩnh tháo tai nghe ra, đặt lên hòm gỗ.
Lê Vy nhìn gã, hơi thở cô dồn dập: “Gã dập máy rồi. Nhưng tôi vừa phát hiện ra một tín hiệu lạ phát ra từ cổng kết nối của ShinTech ngay trước khi cuộc gọi kết thúc. Hoàng đã kích hoạt một giao thức khẩn cấp.”
Phan Anh gật đầu, gã ôm lấy bả vai trái đang đau nhói, cơ thể lảo đảo gượng dậy: “Tôi biết. Gã không dám báo cảnh sát, nhưng gã sẽ báo cho Trần Quốc Thế để sử dụng biện pháp tàn bạo nhất để bịt đầu mối. Mục tiêu tiếp theo của chúng sẽ không phải là tôi... mà là em gái tôi, Phan An.”
***
Tại văn phòng tầng 75, Hoàng ném mạnh chiếc điện thoại bảo mật xuống sàn nhà, làm vỡ tan tành mặt kính cường lực đắt tiền. Gã thở hồng hộc như một con thú bị dồn vào chân tường, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Gã vội vã nhặt chiếc token bảo mật trên bàn, cắm vào máy tính và kích hoạt đường truyền bảo mật riêng kết nối thẳng đến phòng làm việc cá nhân của CEO Trần Quốc Thế.
“Chủ tịch...” Giọng Hoàng run lên bần bật khi khuôn mặt lạnh lùng của Trần Quốc Thế xuất hiện trên màn hình hiển thị. “Phan Anh... gã vẫn còn sống. Và gã đang nắm giữ tệp log ngày 14/3. Chúng ta bắt buộc phải ra tay trước khi gã phát tán nó.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!