Nhạc nềnOboro

Huyết Mạch Dưới Lòng Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên sông Sài Gòn mang theo cái lạnh thấu xương của đợt bão muộn, luồn qua những khe nứt của dầm bê tông gầm cầu Thủ Thiêm. Phan Anh nằm áp sát người vào vách đá hộc bờ kè, toàn thân run lên bần bật. Cơn sốt cao do nhiễm trùng máu từ vết thương rách miệng ở bả vai trái đang thiêu đốt da thịt gã, nhưng bề mặt bê tông ẩm ướt và lớp bùn sông lạnh buốt mà Lê Vy trát lên người gã lại đang hoạt động như một lớp ngụy trang nhiệt dã chiến.


Trên đầu họ, tiếng vè vè cơ học của chiếc drone tuần tra ShinTech rú lên đều đặn. Luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ nhạt quét qua mép nước, chỉ cách mũi giày của Phan Anh chưa đầy ba mươi centimet. Thuật toán của chiếc drone đang quét tìm những đốm nhiệt dao động từ ba mươi sáu đến ba mươi bảy độ C. Nhưng dòng nước sông lạnh và lớp bùn nhão đã đồng hóa nhiệt độ cơ thể gã với đá hộc xung quanh.


Sau hai phút nghẹt thở, tiếng động cơ cánh quạt nhỏ dần rồi mất hút về hướng bán đảo Thanh Đa.


Phan Anh thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực gã đau nhói. Mùi clo hăng hắc từ hóa chất thông cống và bột ớt dính trên lớp áo công nhân vệ sinh bốc lên nồng nặc dưới cái nắng sớm bắt đầu oi nồng. Mùi hương hóa học rẻ tiền và tàn nhẫn ấy là thứ duy nhất chứng minh gã vừa sống sót qua lòng đất hôi thối của quận 4.


"Hoàng Búa rút về bến bãi để đối phó với đàn em của Tám Búa rồi," Lê Vy thì thầm, cô bò lại gần Phan Anh, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu bết chặt bùn đất và nước cống. Cô khéo léo gỡ chiếc ba lô chống nước ra khỏi vai, mở khóa kéo để kiểm tra chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ và chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép. "Thiết bị vẫn khô ráo, nhưng cổng USB bên trái của anh đã cháy đen thui. Chúng ta chỉ còn duy nhất một cổng bên phải để kết nối."


Phan Anh gượng ngồi dậy, bám tay vào vách bê tông rêu phong để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của gã hoàn toàn mất cảm giác, buông thõng như một khúc gỗ chết. Gã nhìn vào chiếc ổ cứng chứa bốn mươi lăm phần trăm tệp dữ liệu log hệ thống ngày 14/3 – tệp tin duy nhất có thể chứng minh Hoàng đã chèn mã độc thủ công để đổ oan cho gã.


"Năm mươi lăm phần trăm còn lại đang nằm trong máy chủ phụ của ShinTech," Phan Anh khàn giọng nói, cổ họng khô khốc như có cát chà xát. "Phong 'Binary' đã khóa toàn bộ dải IP ngoại vi. Nếu tôi cố tình kết nối trực tuyến bằng mạng không dây để hack vào đó, hệ thống phòng thủ của hắn sẽ định vị chúng ta trong vòng mười giây. Đặng Minh... mặc dù anh ta đã nổ súng chỉ thiên và báo cáo giả rằng tôi đã nhảy sông tự sát để mua thời gian cho chúng ta, nhưng Lê Viết và Trần Quốc Thế sẽ sớm nhận ra sự bất thường khi không tìm thấy xác dưới sông."


Lê Vy nhíu mày, ngón tay dính đầy mỡ hàn khẽ gõ lên nắp laptop: "Vậy anh định bỏ cuộc à?"


"Không," đôi mắt cận thị của Phan Anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén của một kiến trúc sư hệ thống. "Chúng ta không đi bằng đường không dây. Chúng ta sẽ đi bằng đường huyết mạch vật lý. Tuyến cáp quang trục chưa kích hoạt chạy dọc hành lang đường sắt và chui ngầm dưới lòng sông Sài Gòn. Đó là đường truyền thô, chưa đi qua cổng kiểm toán và bộ lọc định tuyến của ShinTech. Nếu đấu nối trực tiếp vào đó, chúng ta sẽ có một băng thông mạng rác khổng lồ, sạch hoàn toàn để tải dữ liệu mà không để lại bất kỳ dấu vết IP nào."


"Anh điên rồi!" Lê Vy thốt lên, giọng cô run rẩy. "Đó là đường hầm kỹ thuật cáp quang ngầm sông Sài Gòn. Nơi đó là vùng cấm quân sự và an ninh cấp cao. Làm sao chúng ta biết được điểm đấu nối vật lý nằm ở đâu mà không bị điện giật chết hoặc bị bảo an vũ trang của Lâm Thao bắn nát đầu?"


"Chúng ta cần sơ đồ mật của tuyến cáp," Phan Anh định thần lại, gã đưa bàn tay phải run rẩy chạm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ đang đeo trên cổ tay trái. "Bố tôi từng có một người bạn thân thời kỳ đầu xây dựng mạng lưới viễn thông đường sắt. Anh Hùng đường sắt. Ông ấy là kỹ sư bảo trì hệ thống thông tin tín hiệu của tổng công ty. Hiện tại ông ấy đang phụ trách ca trực bảo trì tại ga Bình Triệu."


Lê Vy nhìn gã, ánh mắt chuyển từ kinh ngạc sang lo lắng: "Anh chắc chắn ông ấy sẽ giúp chúng ta chứ? Anh đang là tội phạm Nhãn Đỏ toàn quốc đấy."


"Tôi không chắc chắn," Phan Anh lầm bẩm, gã cố đứng dậy, cơn đau vai trái khiến gã loạng choạng. "Nhưng trong thế giới của những thuật toán lạnh lùng này, con người là biến số duy nhất chúng ta có thể đặt cược."


***


Khoảng chín giờ sáng, trời hửng nắng nhưng không khí vẫn mang theo hơi ẩm nặng nề của cơn bão cũ. Phan Anh và Lê Vy xuất hiện tại một quán ăn vỉa hè lụp xụp nằm sát hàng rào kẽm gai của tuyến đường sắt Bình Triệu. Quán ăn chỉ có vài chiếc bàn nhựa thấp, nằm khuất sau bóng mát của một cây phượng già và hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của các camera AI lắp trên đại lộ Phạm Văn Đồng.


Phan Anh mặc một chiếc áo khoác công nhân đường sắt màu xanh thẫm có dải phản quang bạc sờn cũ – bộ đồ ngụy trang do Lê Vy tìm được từ một tiệm giặt ủi chui. Gã ngồi quay lưng lại phía đường lộ, cố gắng che đi bả vai trái đang sưng tấy dưới lớp vải dày. Mùi clo từ áo quần gã bốc lên hòa lẫn với mùi nước dùng phở bò, tạo nên một thứ mùi kỳ lạ, hăng hắc và đầy căng thẳng.


Phía đối diện bàn ăn, một người đàn ông cao gầy, da ngăm đen vì sương gió đang chậm rãi dùng đũa gắp những sợi hủ tiếu. Đó là Anh Hùng đường sắt. Ông mặc bộ đồ bảo hộ công nhân đường sắt giống hệt Phan Anh, nhưng trên ngực áo có thêu dòng chữ "Kỹ sư trưởng bảo trì".


"Con trai của Phan Quốc..." Anh Hùng không ngẩng đầu lên, giọng ông trầm và khàn, mang theo sự mệt mỏi của những đêm thức trắng dọc đường ray. "Cậu không nên đến đây. Hình ảnh của cậu đang nhảy nhấp nháy màu đỏ trên mọi màn hình ở bốt gác của tôi. Chỉ cần tôi ấn cái nút báo động dưới gầm bàn này, đặc nhiệm sẽ ập tới trong vòng ba phút."


Phan Anh nhìn thẳng vào những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt người kỹ sư già: "Bác Hùng, nếu bác muốn báo cảnh sát, bác đã không đồng ý ngồi xuống đây khi nhận được chiếc đồng hồ cơ Seiko này từ tay Vy."


Trên mặt bàn nhựa, chiếc đồng hồ cơ Seiko cũ kỹ của người cha quá cố Phan Quốc đang nằm lặng lẽ, kim giây vẫn chạy tích tắc đều đặn. Anh Hùng đường sắt nhìn chiếc đồng hồ, ánh mắt ông dao động dữ dội. Ông đặt đôi đũa xuống, thở dài một tiếng đầy cay đắng.


"Bố cậu là một người chính trực, Phan Anh ạ. Ông ấy cả đời chỉ tin vào những con số và tình người. Nhưng thời thế thay đổi rồi. Bây giờ người ta không dùng tình người nữa, người ta dùng thuật toán để chấm điểm," Anh Hùng đẩy chiếc đồng hồ về phía Phan Anh. "Tôi không muốn liên lụy. Tôi còn ba năm nữa là về hưu, có lương hưu để nuôi đứa con gái đang học đại học. Giúp cậu... nghĩa là tôi tự tay ký vào bản án tù của chính mình."


Phan Anh không vội vã. Gã hiểu rằng bạo lực hay tiền bạc không thể lay chuyển được một người đàn ông đã dành cả đời để bám trụ bên những thanh tà vẹt sắt. Gã áp dụng kỹ thuật Social Engineering – không khai thác lỗ hổng phần cứng, mà khai thác nỗi đau sâu kín nhất của đối phương.


"Lương hưu của bác ư?" Phan Anh khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt và đầy xót xa. "Bác Hùng, bác có biết dự án luật giám sát an toàn đường sắt tự động mà ShinTech đang vận hành thử nghiệm ở ga Sài Gòn không?"


Anh Hùng đường sắt khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác.


"Đó không phải là hệ thống hỗ trợ bảo trì," Phan Anh tiếp tục, giọng gã thấp nhưng rõ ràng từng chữ, đập mạnh vào tâm trí người kỹ sư già. "Đó là một thuật toán học sâu chuyên phân tích hành vi và hiệu suất công việc. ShinTech đang âm thầm thu thập dữ liệu di chuyển và thao tác của các bác để huấn luyện cho một hệ thống AI. Trong vòng mười hai tháng tới, khi hệ thống đó hoàn thiện, chín mươi phần trăm công nhân bảo trì đường ray cũ sẽ bị sa thải. Bọn họ sẽ thay thế các bác bằng những robot tuần tra tự hành. Lương hưu của bác... sẽ bị cắt giảm hoặc hủy bỏ dưới danh nghĩa 'tối ưu hóa biên chế công nghệ'."


"Cậu nói láo!" Anh Hùng đập tay xuống bàn nhựa, tiếng động khiến người chủ quán nước giật mình nhìn sang. Ông ghì chặt giọng, cơ mặt giật giật. "Tôi đã làm việc ở đây mười lăm năm! Không có một cỗ máy nào có thể phát hiện ra vết nứt vi mô trên thanh ray bằng tiếng gõ búa của tôi!"


Lúc này, Lê Vy ngồi bên cạnh khẽ đẩy chiếc máy tính bảng đời cũ của cô qua. Trên màn hình là một bản chụp tài liệu nội bộ của ShinTech có đóng dấu "MẬT" màu đỏ mà cô đã hack được từ hệ thống lưu trữ cũ của Hoàng.


"Nhìn vào đây đi bác," Lê Vy nói, mái tóc highlight xanh rêu khẽ lay động dưới gió sớm. "Đây là danh sách cắt giảm nhân sự giai đoạn một của phân khu đường sắt Bình Triệu. Tên của bác nằm ở vị trí số mười hai. Lý do hệ thống đưa ra: 'Chỉ số hiệu suất sinh học giảm do tuổi tác, nguy cơ sai sót logic cao hơn 14% so với thiết bị quét siêu âm tự động'."


Anh Hùng đường sắt trố mắt nhìn vào màn hình. Những dòng chữ đen lạnh lùng trên nền trắng như những nhát dao đâm thẳng vào niềm tự hào cả đời của ông. Ngón tay ông run lên, bấu chặt vào mép bàn nhựa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


"Chưa hết đâu bác," Lê Vy bồi thêm đòn quyết định. "ShinTech không chỉ muốn đuổi việc bác. Bọn họ đã tự động hạ điểm tín nhiệm công dân của gia đình bác xuống mức Nhãn Vàng trên hệ thống Thần Số. Lý do là ngôi nhà của bác nằm trong diện giải tỏa hành lang an toàn đường sắt mới. Bằng cách hạ điểm tín nhiệm, bọn họ sẽ hợp pháp hóa việc cưỡng chế giải tỏa đất đai mà không phải bồi thường theo giá thị trường. Con gái bác... học kỳ tới sẽ không thể gia hạn học bổng vì điểm tín nhiệm của người bảo hộ không đạt chuẩn sạch."


"Bọn khốn nạn..." Anh Hùng đường sắt rít lên qua kẽ răng. Khuôn mặt ông đỏ gay, lồng ngực phập phồng giận dữ. Niềm tin vào một hệ thống trật tự, luật pháp mà ông cống hiến cả đời đã hoàn toàn sụp đổ trước những con số vô tri nhưng tàn nhẫn của thuật toán.


Phan Anh đẩy chiếc đồng hồ cơ Seiko về phía trước một lần nữa: "Bố tôi từng nói, khi hệ thống tuyên bố bác là một kẻ thừa thải, mọi lời giải thích bằng lời nói đều vô giá trị trước các con số. Cách duy nhất để đối mặt... là bẻ gãy chính logic của chúng. Bác Hùng, cháu cần sơ đồ mật của tuyến cáp quang trục ngầm dưới lòng sông Sài Gòn. Cháu cần đấu nối vật lý vào đó để lấy lại năm mươi lăm phần trăm tệp dữ liệu log hệ thống gốc ngày 14/3. Đó là thứ duy nhất có thể lật đổ Trần Quốc Thế và cứu tất cả chúng ta."


Không gian xung quanh quán nước trở nên im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng xình xịch của một đoàn tàu chở hàng chạy chậm qua ga Bình Triệu từ xa, làm rung nhẹ mặt bàn nhựa.


Anh Hùng đường sắt nhìn đăm đăm vào chiếc đồng hồ cơ Seiko, rồi nhìn sang bả vai trái đang rỉ máu thấm qua lớp áo phản quang của Phan Anh. Ông nhận ra chàng trai trẻ trước mặt không phải là một kẻ khủng bố mạng điên rồ như truyền thông bẩn của ShinTech mô tả. Gã chỉ là một kỹ sư yếu ớt, đang dùng chút sức tàn cuối cùng để chiến đấu chống lại một cỗ máy khổng lồ.


Sau một hồi giằng xé nội tâm cực hạn, Anh Hùng thọc tay vào chiếc túi bảo hộ cũ kỹ bên hông. Ông run rẩy đẩy một tấm bản đồ giấy ố vàng, mép giấy đã bị sờn rách và bám đầy dầu mỡ xe lửa qua bàn ăn quán nước.


"Tuyến cáp này có dòng điện bảo vệ cao áp, sơ sẩy là các cậu thành tro đấy," Anh Hùng đường sắt khàn giọng nói, đôi mắt ông ngập tràn sự lo âu và kiên định. "Điểm đấu nối nằm ở giếng kỹ thuật số 3, sâu mười mét dưới lòng hầm ngầm sông Sài Gòn. Nhưng hãy cẩn thận... Lâm Thao đã điều động bảo an vũ trang tuần tra khu vực đó hai mươi tư trên bảy."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!