Đường Hầm Chợ Đen
Khói xám đặc quánh cuộn lên từ quả lựu đạn dưới chân Bóng Đêm, nhanh chóng nuốt chửng lấy thân ảnh đang lảo đảo gượng dậy của gã sát thủ. Cơn đau từ bả vai trái của Phan Anh rống lên từng hồi dữ dội, mạch máu nơi vết khâu giật phập phồng như muốn nứt toác. Chỉ nylon thô sơ cọ xát vào da thịt hoại tử nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi thấm đẫm lớp áo công nhân vệ sinh bẩn thỉu. Gã khụy một chân xuống sàn nhà ngập ngụa nước sát trùng và cồn đỏ, đầu óc quay cuồng bởi cơn sốt cao chưa dứt hẳn.
"Phan Anh! Đi mau!" Lê Vy ho sặc sụa trong làn khói độc. Mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu của cô bết chặt vào trán vì mồ hôi. Cô dứt khoát xốc nách gã đứng dậy, tay kia siết chặt quai chiếc ba lô chứa chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ bị hỏng mất một cổng USB vật lý bên trái.
*Rầm! Rầm!*
Tiếng búa tạ phá cửa của tổ tuần tra vang lên dồn dập từ phía sảnh ngoài phòng khám. Giọng nói lạnh lùng của Đại úy Nguyễn Tuấn dội qua khe cửa gỗ nứt nẻ: "Cục An ninh đây! Tất cả đứng im! Nổ súng cảnh cáo nếu có kẻ chống cự!"
"Lối này, nhanh lên lũ ranh!"
Một giọng nói ồm ồm, thô kệch vang lên từ cánh cửa hậu dẫn ra con hẻm rác phía sau phòng khám. Trong làn khói xám mờ ảo, một thân hình vạm vỡ như hộ pháp hiện ra. Đó là Hoàng "Búa", kẻ bảo kê khét tiếng của khu chợ cũ Xóm Tàu Hũ thuộc Băng đảng Chợ đen Xóm Tàu Hũ. Gã mặc chiếc áo ba lỗ đen sờn rách, để lộ những hình xăm rồng phượng vằn vện trên cánh tay cuồn cuộn cơ bắp. Trên tay phải của gã, chiếc búa đóng gạch cũ rỉ sét gõ nhè nhẹ vào lòng bàn tay trái đầy vết chai sạn.
Hoàng "Búa" thù ghét cay đắng hệ thống giám sát Thần Số của ShinTech. Kể từ khi những chiếc camera AI nhận diện khuôn mặt quét Nhãn Cam được lắp đặt dày đặc ở mọi ngóc ngách quận 4, đường làm ăn chợ đen và tiêu thụ linh kiện lậu của gã bị bóp nghẹt hoàn toàn. Đối với gã, cứu Phan Anh – kẻ đang bị ShinTech truy nã đỏ – không chỉ là vì nghĩa khí giang hồ, mà còn là một đòn trả đũa trực diện vào cỗ máy giám sát lạnh lùng đang tước đi sinh kế của anh em bến bãi.
"Đi theo tao! Thằng Tuấn 'mắt híp' có xe quét sóng di động ngoài lộ lớn, nhưng dưới đất thì nó tuổi tôm!" Hoàng "Búa" dứt khoát quay người, dẫn hai người lao ra con hẻm tối tăm ngập ngụa rác thải hữu cơ.
Nguyễn Tuấn dùng đèn pha công suất lớn rọi thẳng vào lối ra phòng khám chui ngay khi cánh cửa chính đổ sụp xuống. Luồng sáng trắng dã quét qua làn khói xám, bắt trúng vệt máu tươi loang lổ trên sàn nhà dẫn thẳng ra cửa sau.
"Có vết máu mới! Mục tiêu Nhãn Đỏ đang tháo chạy ra hẻm sau!" Nguyễn Tuấn hét vào bộ đàm bảo mật. "Toàn tổ tuần tra áp sát hẻm kỹ thuật!"
Bên ngoài hẻm, mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt, làm nhòe đi những ánh đèn đường vàng vọt. Hoàng "Búa" không chạy ra phía đường lộ lớn nơi các camera AI đang chớp nháy ánh sáng hồng ngoại quét sinh trắc học. Gã lao thẳng về phía góc tối nhất của con hẻm, nơi một nắp cống ngầm bằng gang thời Pháp thuộc đang nằm khuất sau những chồng lốp xe cũ nát.
"Đỡ lấy nó!" Hoàng "Búa" gầm nhẹ, dứt khoát cắm chiếc búa đóng gạch vào khe hở của nắp cống, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo bẩy mạnh. Tiếng sắt thép rít lên kèn kẹt chói tai. Nắp cống nặng gần một tạ bị gạt sang một bên, lộ ra một hố đen ngòm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của bùn hữu cơ phân hủy, khí metan và nước thải công nghiệp.
"Nhảy xuống! Sâu ba mét!" Hoàng "Búa" ra lệnh.
Phan Anh nhìn xuống cái hố tối tăm, tim gã đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bộ não của một kỹ sư lập trình liên tục đưa ra các cảnh báo về nguy cơ nhiễm trùng máu cực cao nếu vết thương hở tiếp xúc với nước cống bẩn. Nhưng phía sau gã, tiếng bước chân nện dồn dập của đặc vụ an ninh mạng và ánh đèn pin đã bắt đầu quét tới đầu hẻm.
"Không còn thời gian để logic nữa rồi!" Phan Anh nghiến răng, dùng cánh tay phải lành lặn bám vào gờ đá, buông mình rơi tự do xuống lòng cống tối tăm.
*Bùm!*
Cơ thể Phan Anh chìm vào dòng nước thải lạnh buốt ngập đến thắt lưng. Cú va chạm vật lý khiến bả vai trái của gã đập mạnh vào vách bê tông rỉ sét. Mũi khâu nylon bị giật đứt hoàn toàn, máu tươi tuôn ra hòa lẫn vào dòng nước đen ngòm hôi thối. Cơn đau buốt nhói rực lên như điện giật khiến gã suýt ngất đi, hai tai ù đặc bởi tiếng gầm rú của dòng chảy ngầm phía dưới. Lê Vy nhảy xuống ngay sau đó, tiếng nước bắn tung tóe. Cô nhanh chóng đỡ lấy Phan Anh khi gã đang lảo đảo muốn ngã quỵ.
Hoàng "Búa" trượt xuống cuối cùng. Gã dùng hai tay lực lưỡng kéo nắp cống gang sập lại phía trên đầu họ. Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy cả ba, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách và mùi hôi thối đến ngạt thở.
Trên mặt đất, tiếng xích sắt và tiếng sủa dữ dội của chó nghiệp vụ bùng lên ngay phía trên nắp cống. Nguyễn Tuấn đã đuổi đến nơi.
"Báo cáo! Chó nghiệp vụ đã phát hiện mùi máu tại nắp cống số 4!" Tiếng nói của Nguyễn Tuấn truyền qua khe hở nắp gang, nghe mồn một dưới lòng đất tối tăm. "Chuẩn bị thiết bị cạy nắp!"
Lê Vy run rẩy rút từ trong túi áo ra một thiết bị phần cứng nhỏ, định bật nguồn: "Em phải dùng bộ phát nhiễu sóng ngắn để cắt liên lạc của bọn nó..."
Phan Anh dùng bàn tay phải lạnh ngắt giữ chặt tay cô lại. Gã thở dốc, giọng nói thều thào nhưng đầy kiên định: "Không được... Vy... Thiết bị phá sóng Lá Chắn Sáu đã bị cháy hỏng tụ điện từ tập trước rồi. Hơn nữa, chó nghiệp vụ lần theo dấu vết sinh học bằng khứu giác thực tế, không dùng sóng điện từ. Nếu cô bật bất kỳ nguồn phát nào lúc này, máy quét phổ tần của Nguyễn Tuấn ở phía trên sẽ định vị chính xác vị trí của chúng ta dưới lòng đất."
Lê Vy cắn môi, ngón tay dừng lại trên công tắc. Cô nhận ra Phan Anh nói đúng. Công nghệ tối tân của ShinTech đôi khi lại bất lực trước những phương thức săn đuổi thô sơ nhất của tự nhiên.
Hoàng "Búa" khẽ cười khẩy trong bóng tối, tiếng cười trầm đục vang vọng trong lòng cống hẹp: "Để đó cho tao. Giang hồ bến bãi có luật của giang hồ."
Gã bảo kê rút từ hông quần ra hai túi nilon lớn. Một túi chứa đầy bột ớt đỏ trộn lẫn với lưu huỳnh bột, túi còn lại là một chai hóa chất tẩy rửa công nghiệp đậm đặc dùng để thông cống. Hoàng "Búa" dứt khoát rải đều bột ớt lên các gờ đá xung quanh hầm xả, sau đó đổ toàn bộ chai hóa chất tẩy rửa xuống dòng nước thải ngay dưới chân nắp cống. Mùi clo hăng hắc bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với vị cay xè của bột ớt tạo thành một hỗn hợp khí cực kỳ kích thích.
Ngay phía trên đầu họ, tiếng sủa của bầy chó nghiệp vụ đột ngột chuyển thành những tiếng hắt hơi liên tục và tiếng ẳng ẳng đau đớn. Khứu giác nhạy bén của bầy chó săn đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi đòn tấn công hóa học thô sơ của Hoàng "Búa".
"Chó nghiệp vụ mất phương hướng hoàn toàn rồi! Không thể ngửi được mùi máu nữa!" Tiếng một đặc vụ báo cáo đầy bất lực vang lên qua nắp cống.
"Mẹ kiếp! Bọn chúng dùng chất tẩy rửa để xóa dấu vết!" Nguyễn Tuấn giận dữ chửi thề. "Gửi yêu cầu lên trung tâm điều hành, kích hoạt Nhãn Cam toàn khu vực quận 4! Quét camera nhiệt dọc theo tất cả các cửa xả thải ra sông Sài Gòn!"
Hoàng "Búa" vỗ mạnh vào vai lành của Phan Anh: "Đi mau! Nước triều đang lên, nửa tiếng nữa là nước ngập lút đầu đấy!"
Cả nhóm bắt đầu cuộc lội bộ nghẹt thở dưới lòng đất tối tăm. Nước thải lạnh buốt dâng lên dần, từ thắt lưng đã chạm đến ngực Phan Anh. Cơn sốt cao khiến đầu óc gã lập trình viên mụ mị đi, nhưng gã vẫn cố ép bản thân phải hoạt động trí não để duy trì sự tỉnh táo. Gã nhắm mắt, áp dụng kỹ năng Spatial Camera Mapping để tái hiện bản đồ 3D của hệ thống camera giám sát trên mặt đất quận 4.
"Hoàng..." Phan Anh khàn giọng hỏi, nước cống bẩn suýt nữa tràn vào miệng gã. "Nhánh cống này... có đi qua khu vực cầu cảng Ba Son cũ không?"
"Không, nhánh này chạy dọc dưới đường Nguyễn Tất Thành, dẫn thẳng ra gầm cầu Thủ Thiêm," Hoàng "Búa" vừa đi vừa dùng búa gõ vào vách bê tông để kiểm tra độ vững chắc. "Đó là lối thoát duy nhất không có camera giám sát của ShinTech vì khu đó thuộc dự án treo, chưa được đồng bộ hóa lưới điện thông minh."
Gầm cầu Thủ Thiêm. Phan Anh ghi nhận thông tin đó vào bản đồ não bộ. Đó là một điểm mù đô thị hoàn hảo. Nhưng cái giá phải trả lúc này là quá đắt. Vết thương bả vai trái của gã đang bị ngâm trong làn nước bẩn chứa đầy vi khuẩn hoại tử. Gã cảm nhận được từng thớ thịt đang sưng tấy lên, nóng hầm hập đối lập với cái lạnh buốt của dòng nước sông đang tràn vào hầm cống.
"Cố lên Phan Anh, sắp tới rồi!" Lê Vy nắm chặt lấy tay gã, kéo gã đi qua những khúc quanh tối tăm của đường hầm rỉ sét. Mái tóc highlight xanh rêu của cô giờ đây đã bết bát đầy bùn đất, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực sự kiên định trong bóng tối.
Phía trước họ, ánh sáng mờ nhạt của bầu trời buổi sáng bắt đầu lọt qua những khe hở của tấm lưới sắt bảo vệ cửa xả thải. Tiếng gầm rú của động cơ xe cộ trên cầu Thủ Thiêm dội xuống nghe như tiếng sấm rền.
Hoàng "Búa" tiến sát đến tấm lưới sắt rỉ sét ở cửa xả, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh hai cú vào chốt khóa hoen rỉ.
*Rầm! Rầm!*
Tấm lưới sắt đổ sụp ra phía ngoài, mở ra khoảng không gian lộng gió của sông Sài Gòn dưới gầm cầu Thủ Thiêm. Phan Anh lảo đảo bò ra ngoài bờ kè đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, bả vai trái rỉ máu tươi loang lổ trên nền đá xám.
Gã ngửa mặt lên trời, cố hít thở bầu không khí trong lành của buổi sớm mai để xua đi mùi hôi thối của lòng đất. Nhưng niềm nhẹ nhõm ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.
Trên mặt nước sông Sài Gòn phẳng lặng, những luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ nhạt bắt đầu quét dọc theo bờ kè đá, vẽ nên những vệt sáng hình quạt đầy đe dọa. Đó là ánh sáng từ thấu kính quét nhiệt của chiếc drone tuần tra thuộc tập đoàn ShinTech đang lơ lửng trên không trung.
Lưới sắt cống ngầm sập lại phía sau, Phan Anh ngẩng đầu nhìn lên mặt nước sông Sài Gòn đang phản chiếu ánh đèn quét hồng ngoại của drone tuần tra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!