Nhạc nềnOboro

Sát Thủ Mật Phục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xe tuần tra từ đầu ngõ dội vào lòng đất qua hệ thống ống thông gió rỉ sét của phòng khám chui, rít lên từng hồi dài lạnh sống lưng. Ánh đèn mổ treo trên trần nhà chập chọc rồi tắt lịm, đẩy cả căn phòng vào một khoảng tối đặc quánh, nồng nặc mùi cồn sát trùng và máu tươi.


"Đi ngay! Cửa sau thông thẳng ra rạch bến tàu!" Bác sĩ Trương gầm lên một tiếng khàn khàn, tay gã dứt khoát vơ lấy hộp thuốc kháng sinh liều cao ném vào lòng Lê Vy, trong khi tay kia nhanh chóng vớ lấy một xấp bệnh án giấy trên bàn nhét vào lò đốt. "Cảnh sát của thằng Tuấn đang phong tỏa đầu hẻm. Bọn chúng đã dùng xe quét sóng di động để bóp nghẹt mạng khu này rồi. Dòng điện sụt áp thế này nghĩa là thiết bị dò tìm của tụi nó đang ở ngay sát vách!"


Lê Vy nhanh nhẹn chộp lấy chiếc ba lô chứa chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu của cô lay động trong bóng tối khi cô cố gắng đỡ lấy bả vai phải của Phan Anh. Nhưng Phan Anh không di chuyển. Gã đứng khựng lại bên cạnh bàn mổ bằng thép lạnh ngắt, bả vai trái vừa được khâu dã chiến bằng chỉ nylon dày đang co rút lại, gửi những luồng đau đớn buốt nhói thẳng lên đại não. Cơn sốt cao do nhiễm trùng máu vẫn chưa dứt hẳn, khiến thái dương gã đập liên hồi, nhưng bộ não của một kiến trúc sư hệ thống bắt đầu hoạt động với công suất tối đa.


"Không đúng..." Phan Anh khàn giọng thì thầm, ngón tay gõ nhè nhẹ lên cạnh sườn quần. "Nếu là cảnh sát cơ động của Nguyễn Tuấn, bọn họ sẽ không cắt điện đột ngột thế này. Quy trình vây ráp của Cục An ninh luôn yêu cầu duy trì ánh sáng thực địa để camera hành trình của đặc vụ ghi hình. Việc cắt điện toàn phần... chỉ có thể là hành vi của kẻ muốn hành động ngoài vòng pháp luật."


Theo bản năng, Phan Anh thọc bàn tay phải run rẩy vào túi áo khoác công nhân vệ sinh bẩn thỉu, rút ra chiếc Máy dò tần số IMSI Catcher cầm tay – thiết bị dò tìm sóng vô tuyến cổ điển do ông già Nam lắp ráp. Màn hình LED nhỏ của máy phát ra ánh sáng amber mờ nhạt, phản chiếu lên gọng kính cận mờ sương của gã.


Trên màn hình, biểu đồ cường độ sóng ngắn đột ngột nhảy vọt ở dải tần 800-900MHz. Đó không phải là tần số bộ đàm của cảnh sát, mà là một luồng sóng di động nội bộ mã hóa dải hẹp, thường được sử dụng bởi các thiết bị liên lạc chiến thuật tầm ngắn.


"Có kẻ đang áp sát," Phan Anh nghiến răng, nướu răng rỉ máu do gã cắn quá chặt. "Chúng không đi từ cửa chính. Chúng đang ở trên đầu chúng ta."


Ngay khi câu nói của Phan Anh vừa dứt, một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên từ phía trần nhà. Tiếng rít nhẹ của một chốt kim loại bị rút ra khỏi cửa thông gió kỹ thuật.


Trần Quốc Thế – CEO tối cao của ShinTech – đã hoàn toàn mất kiên nhẫn. Lệnh gán Nhãn Đỏ của Phan Anh trên hệ thống an ninh quốc gia là chưa đủ để bịt đầu mối khi tệp tin mật "404_CONFIDENTIAL" vẫn nằm trong tay gã. Thế đã kích hoạt quân bài tẩy tàn bạo nhất của mình: Bóng Đêm, sát thủ chuyên nghiệp hàng đầu thuộc Băng đảng sát thủ Hắc Phong.


"Nằm xuống!" Phan Anh dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Lê Vy vào khoảng trống dưới gầm bàn y tế bằng thép.


*Pực! Pực!*


Hai tiếng nổ cực nhỏ xé rách màn đêm. Đó là âm thanh đặc trưng của súng ngắn giảm thanh sử dụng đạn cận âm. Hai đường đạn găm thẳng qua tấm rèm che giường bệnh bằng vải bố, xé rách nó ra làm đôi và găm sâu vào bức tường gạch phía sau, cát bụi rơi rào rào xuống sàn.


Từ trên ô thông gió tối tăm của trần nhà, một bóng đen thon gọn đáp xuống sàn nhà không hề gây ra một tiếng động. Kẻ đột nhập mặc bộ đồ ôm sát bằng sợi carbon chống quét nhiệt, khuôn mặt khuất sau chiếc mặt nạ sợi carbon đen xì, chỉ có hai thấu kính của kính nhìn đêm hồng ngoại phát ra sắc xanh lục lạnh lẽo.


Bóng Đêm không hề phí một giây nào để quan sát bằng mắt thường. Thấu kính nhiệt của gã lập tức khóa chặt vào hai đốm nhiệt lớn đang di chuyển trong phòng: một đốm nhiệt của Bác sĩ Trương đang đứng cạnh tủ thuốc, và một đốm nhiệt khác đang nằm sát đất.


Gã sát thủ nâng khẩu súng ngắn có gắn ống giảm thanh cỡ lớn, hướng thẳng về phía đốm nhiệt dưới đất.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Anh biết mình không thể chạy trốn theo một đường thẳng hướng ra cửa sau. Kính nhìn đêm của sát thủ Hắc Phong sẽ dễ dàng tính toán quỹ đạo và găm đạn vào gáy gã trước khi gã kịp chạm vào tay nắm cửa. Gã buộc phải áp dụng Kỹ thuật di chuyển phi logic (Non-logical movement).


Thay vì bò lùi hoặc nhỏm dậy bỏ chạy – những phản xạ trốn chạy tự nhiên mà bất kỳ sát thủ nào cũng được huấn luyện để đón đầu, Phan Anh dứt khoát thả lỏng toàn bộ cơ thể, để bản thân ngã nhào tự do xuống mặt sàn bê tông đầy nước bẩn và hóa chất sát trùng, lăn tròn hai vòng ngược lại hướng bắn, tiến sát về phía chân của chiếc bàn mổ bằng thép.


*Sựt!*


Một mũi khâu bằng chỉ nylon trên bả vai trái của gã bị giật đứt do cú va đập mạnh. Cơn đau xé thịt rực lên như một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào khớp vai, khiến Phan Anh suýt nữa thì ngất đi. Nhưng cú ngã phi logic đó đã cứu mạng gã. Phát đạn thứ ba của Bóng Đêm găm trượt qua vị trí đầu của Phan Anh chỉ vài milimet, bắn nát một lọ thủy tinh chứa cồn đỏ iodine trên kệ, nước sát trùng màu đỏ sẫm bắn tung tóe lên mặt kính cận của gã.


Bóng Đêm khựng lại một nhịp cực ngắn. Thấu kính nhiệt của gã hiển thị mục tiêu vừa biến mất khỏi quỹ đạo dự đoán một cách kỳ quặc, đốm nhiệt của Phan Anh lúc này đã hòa lẫn vào nhiệt độ lạnh buốt của chân bàn mổ bằng thép.


Gã sát thủ lướt tới, combat boot nện xuống sàn gạch tạo nên những tiếng nước bắn nhỏ. Gã đưa họng súng xuống gầm bàn mổ.


Phan Anh nằm dưới sàn, mắt gã nhìn trừng trừng qua tròng kính bết đầy cồn đỏ và mồ hôi. Gã thấy bóng dáng gã sát thủ áp sát. Tay phải của Phan Anh – tay lành lặn duy nhất – đã nắm chặt lấy chiếc Bút chích điện cao áp 100.000V giắt bên hông quần từ trước.


Khi gã sát thủ bước một bước dài để quét súng xuống gầm bàn, khoảng hở mỏng manh giữa cổ giày combat boot và gấu quần tactical chống quét nhiệt của gã lộ ra đúng hai centimet da thịt.


Phan Anh không hề do dự. Gã dồn toàn bộ sức tàn vào cánh tay phải, đâm mạnh đầu nhọn của chiếc bút chích điện vào phần cổ chân lộ ra của Bóng Đêm, đồng thời bấm mạnh nút kích hoạt vật lý.


*Tạch tạch tạch tạch!*


Một luồng điện cao áp màu xanh lam phóng ra từ hai điện cực kim loại, chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương của gã sát thủ. Dòng điện 100.000V lập tức làm đông cứng các sợi cơ chân của Bóng Đêm, bẻ gãy mọi liên kết vận động của gã.


Bóng Đêm ngã khuỵu xuống do luồng điện cao áp từ chiếc bút chích điện của Phan Anh, nhưng gã kịp ném ra một quả lựu đạn khói che mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!