Nhạc nềnOboro

Đêm Trắng Ở Phòng Khám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn của buổi sớm Sài Gòn không làm dịu đi cái nóng hầm hập tỏa ra từ những khối bê tông cũ kỹ của quận 4. Dưới gầm cầu Calmette, mùi nước kênh tẻ lẫn với mùi khói xe máy tạo nên một thứ không khí đặc quánh, bóp nghẹt lồng ngực của bất kỳ ai đặt chân đến. Lê Vy ghì chặt tay lái chiếc xe máy cà tàng, một tay vòng ra sau đỡ lấy thân hình đang đổ rạp của Phan Anh. Mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu của cô bết chặt vào trán, đẫm nước mưa và mồ hôi. Sau lưng cô, Phan Anh thở những hơi đứt quãng, nóng rực như một lò than di động.


"Ráng lên anh Anh. Sắp tới rồi. Đừng có ngất lúc này, tôi không vác nổi anh đâu," Lê Vy nghiến răng, rẽ ngoặt xe vào một con hẻm sâu hút, rộng chưa đầy một mét rưỡi trên đường Tôn Đản.


Bả vai trái của Phan Anh lúc này đã hoàn toàn mất cảm giác. Vết rách sâu từ đêm trốn chạy khỏi chung cư cũ, sau khi ngấm nước mưa bẩn và nước sông Sài Gòn, giờ đây đã mưng mủ nghiêm trọng. Lớp áo công nhân vệ sinh đô thị bám đầy dầu mỡ màu xanh cam rách nát, dán chặt vào da thịt gã bằng một hỗn hợp tanh nồng của máu khô, dịch mủ và nước cống. Cơn sốt cao do nhiễm trùng máu bắt đầu kích hoạt những cơn co giật nhẹ dọc sống lưng gã. Tầm nhìn của Phan Anh nhòe đi, chiếc kính cận gọng kim loại trễ xuống mũi, sương mờ bám đầy tròng kính. Gã lẩm nhẩm những con số vô nghĩa để duy trì chút ý thức cuối cùng: "Hai... ba... năm... bảy... mười một... mười ba..."


"Anh nói cái quái gì thế?" Lê Vy thắng gấp trước một ngôi nhà ba tầng cũ nát, mặt tiền phủ đầy rêu phong và những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện.


Cô dứt khoát tắt máy xe, đỡ Phan Anh xuống. Gã lập tức đổ sụp xuống như một bao tải cát. Lê Vy phải dùng hết sức bình sinh, ghì chặt lấy hông gã, lôi gã qua cánh cửa sắt hoen rỉ luôn khép hờ. Bên trong không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có một hành lang hẹp dẫn thẳng xuống một lối cầu thang bê tông ẩm ướt, tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Mùi ẩm mốc biến mất, thay thế bằng mùi cồn isopropyl và cloramin B nồng nặc đến xộc thẳng vào mũi.


Đây là Phòng khám giang hồ Bác sĩ Trương – một pháo đài y tế không giấy phép ẩn sâu dưới lòng quận 4, nơi duy nhất trong thành phố chấp nhận khâu vết thương và phẫu thuật dã chiến cho những kẻ trốn chạy mà không lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên hệ thống y tế quốc gia.


Một bóng người gầy gò bước ra từ phòng mổ ngầm cách âm phía sau. Đó là Bác sĩ Trương. Gã mặc chiếc áo khoác kaki tối màu sờn cũ thay cho blouse trắng, khuôn mặt hốc hác đầy những nếp nhăn khắc khổ, râu lởm chởm vài ngày chưa cạo. Đôi mắt gã mệt mỏi nhưng sắc lẹm như dao mổ, nhìn lướt qua vết máu loang lổ sau lưng áo Phan Anh rồi dừng lại ở khuôn mặt nhợt nhạt của gã.


"Nhãn Đỏ?" Bác sĩ Trương cất giọng khàn khàn, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền. Gã không hỏi tên, không hỏi nguồn gốc vết thương. Ở nơi này, những câu hỏi đó là cấm kỵ.


"Nhiễm trùng máu. Cần khâu lại và tiêm kháng sinh liều cao gấp," Lê Vy thở dốc, đặt chiếc ba lô chứa chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ xuống chiếc ghế inox rỉ sét cạnh tường. "Tôi có tiền mặt."


Bác sĩ Trương bước tới, dùng ngón tay thô ráp đeo găng cao su bẩn giật mạnh cổ áo công nhân của Phan Anh sang một bên. Vết thương lộ ra: một đường rách dài hơn mười phân dọc theo xương bả vai trái, miệng vết thương loét rộng, mủ vàng bọc quanh những thớ thịt xám xịt đang bắt đầu hoại tử nhẹ. Gã khẽ tặc lưỡi:


"Ngâm nước bẩn quá lâu. Khâu cái này không khó, nhưng thuốc kháng sinh đặc hiệu của tôi là hàng nhập lậu từ Singapore, giá không rẻ. Đống tiền lẻ trong túi cô không đủ đâu."


Lê Vy lục lọi trong túi áo khoác bomber, lôi ra một xấp Tiền mặt mệnh giá nhỏ (VND) gồm những tờ năm mươi nghìn và hai mươi nghìn ướt sũng. Tổng cộng chưa đầy năm trăm nghìn đồng. Đó là tất cả những gì họ còn lại sau khi toàn bộ tài khoản ngân hàng số bị ShinTech phong tỏa.


"Tôi sẽ trả bằng cách khác," Phan Anh đột ngột lên tiếng, giọng gã thều thào nhưng rành mạch đến kỳ lạ. Gã gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì sốt nhìn thẳng vào Bác sĩ Trương. "Cái máy tính bảng chuyên dụng trên bàn kia... Phần mềm chẩn đoán y khoa Medisoft của ông đã bị khóa bản quyền từ tuần trước. Ông không thể truy cập vào cơ sở dữ liệu bệnh án ngoại tuyến để tra cứu liều lượng thuốc chống sốc."


Bác sĩ Trương khựng lại. Đôi mắt gã nheo lại đầy cảnh giác: "Làm sao cậu biết?"


"Tôi nhìn thấy dòng thông báo lỗìError 403: License Expired̀ hiển thị trên màn hình phụ ngoài hành lang khi bước vào. Phần mềm đó sử dụng thuật toán mã hóa AES-128 cục bộ để khóa cơ sở dữ liệu SQLite. Nếu ông không có khóa kích hoạt từ máy chủ trung tâm của hãng, toàn bộ hồ sơ bệnh án chui của khách hàng cũ của ông sẽ bị khóa vĩnh viễn trong vòng hai mươi tư giờ tới."


Phan Anh ho nhẹ một tiếng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Gã chỉ tay vào chiếc ba lô của mình:


"Tôi có thể bẻ khóa nó. Ngoại tuyến hoàn toàn. Không cần kết nối internet, không để lại bất kỳ log file nào gửi về máy chủ của hãng. Đổi lại, ông phải khâu vết thương này và cấp cho tôi đủ cơ số thuốc kháng sinh."


Bác sĩ Trương nhìn Phan Anh, rồi nhìn sang chiếc máy tính bảng đang hiển thị màn hình khóa đỏ rực trên bàn làm việc. Gã im lặng tính toán trong vài giây. Đối với một bác sĩ chui, việc mất đi cơ sở dữ liệu bệnh án cũ là thảm họa – nó chứa danh sách nợ nần và lịch sử điều trị của những tay trùm giang hồ sừng sỏ nhất chợ đen.


"Được. Giao dịch sòng phẳng," Bác sĩ Trương lạnh lùng nói, chỉ tay vào chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ lạnh ngắt ở giữa phòng. "Lên đi. Nhưng tôi báo trước: Cục An ninh đang lùng sục ráo riết ngoài kia. Tôi không thể dùng thuốc mê liều cao cho cậu. Nếu cậu lịm đi, lúc cảnh sát ập vào, tôi sẽ quăng cậu ra cửa sau cho rảnh nợ. Cậu phải hoàn toàn tỉnh táo để tự chạy."


"Không cần thuốc mê," Phan Anh nghiến răng, tự mình trèo lên bàn mổ. Thân thể gã run rẩy khi tiếp xúc với mặt thép lạnh buốt.


Lê Vy bước đến cạnh gã, lấy chiếc Laptop ThinkPad X230 độ vỏ từ ba lô ra, đặt lên một chiếc xe đẩy y tế bên cạnh bàn mổ. Chiếc laptop cũ kỹ dán đầy sticker lập trình hiện lên trong ánh đèn mổ chập chờn. Cổng USB vật lý bên trái của nó đã bị thiêu rụi hoàn toàn, đen ngóm do xung điện ngược từ honeypot của Phong "Binary" đêm qua. Phan Anh chỉ còn duy nhất một cổng USB bên phải đang cắm chiếc Ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép.


"Vy, cắm cáp LAN từ máy tính bảng của gã vào cổng RJ45 trên máy của tôi," Phan Anh thì thầm, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương.


Lê Vy nhanh nhẹn thực hiện thao tác. Cô di chuyển lanh lẹ dưới hầm ngầm, mái tóc highlight xanh rêu lay động dưới ánh sáng mờ tối. Trong khi đó, Bác sĩ Trương chuẩn bị dụng cụ. Tiếng kim loại va chạm kèn kẹt của kẹp phẫu thuật, kéo và cây kim cong dùng để khâu da vang lên khô khốc. Gã đổ một lượng lớn cồn đỏ iodine thẳng lên bả vai trái của Phan Anh.


"Á..."


Phan Anh rống lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân gã co giật mạnh trên bàn mổ. Cồn sát trùng thấm sâu vào các thớ thịt đang loét rộng, tạo ra một cơn đau cháy bỏng như thể có ai đó đang đổ axit trực tiếp vào xương tủy gã. Lê Vy vội vàng nhét một chiếc khăn mặt sạch vào miệng gã:


"Cắn chặt vào! Đừng để còi báo động của bọn nó nghe thấy tiếng hét!"


Phan Anh cắn chặt chiếc khăn mặt, hai mắt trợn trừng, những tia máu đỏ vằn lên trong tròng kính cận. Gã dùng cánh tay phải còn cử động được, vươn lên gõ mạnh vào bàn phím chiếc ThinkPad. Gã không thể nhìn rõ màn hình vì nước mắt sinh lý và mồ hôi đã làm nhòe hoàn toàn kính cận. Nhưng gã không cần nhìn. Kỹ năng Blind Terminal Execution (Gõ code mù) tích lũy qua hàng vạn giờ lập trình đêm tại ShinTech giờ đây hoạt động như một phản xạ bản năng của cơ thể.


*Cọc... cọc... cọc...*


Tiếng gõ phím cơ học vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng kéo da thịt sột soạt. Bác sĩ Trương đã bắt đầu đâm cây kim cong qua lớp da ngoài của bả vai Phan Anh. Gã không dùng chỉ tự tiêu mà dùng loại chỉ nylon dày chuyên dụng để khâu dã chiến. Mỗi lần mũi kim đâm qua, Phan Anh lại cảm nhận rõ ràng tiếng *sựt* của da thịt bị xé rách, rồi cảm giác sợi chỉ thô ráp bị kéo tuột qua các thớ cơ đang viêm tấy.


Đau đớn thể xác đạt đến mức cực hạn. Bộ não của Phan Anh bắt đầu phản ứng bằng cách kích hoạt các vùng ảo giác. Gã nhìn thấy hình ảnh người cha quá cố Phan Quốc đang đứng dưới cơn mưa Hà Tĩnh, tay cầm cuốn sổ tay toán học cũ kỹ, nghiêm khắc nhìn gã: *"Phan Anh, toán học không có chỗ cho sự sai số. Cơn đau chỉ là một biến số nhiễu trong phương trình sinh tồn của con."*


"Biến số nhiễu..." Phan Anh lẩm nhẩm trong miệng, chiếc khăn mặt đẫm máu tươi từ nướu răng gã rỉ ra. Gã ép bộ não của mình bỏ qua cơn đau, tập trung hoàn toàn vào cấu trúc logic của phần mềm Medisoft đang hiển thị qua dòng lệnh terminal.


`# local_exploit.pỳ

`import socket̀

`import struct̀

`target_ip = "192.168.1.100"`

`port = 8080`


Phan Anh gõ code bằng một tay phải. Ngón tay gã lướt nhanh trên bàn phím ThinkPad, gõ chính xác từng ký tự cú pháp Python mà không cần nhìn màn hình. Gã đang thiết lập một cuộc tấn công trung gian (Man-in-the-Middle) cục bộ, khai thác một lỗ hổng bảo mật cũ của cơ chế xác thực ngoại tuyến trên phần mềm Medisoft.


"Cậu đang làm gì thế?" Bác sĩ Trương vừa hỏi vừa dứt khoát rút mạnh sợi chỉ nylon, siết chặt mũi khâu đầu tiên.


Phan Anh giật nảy người, một luồng điện đau đớn chạy dọc sống lưng khiến gã suýt ngất xỉu. Gã cắn chặt khăn, tiếp tục gõ lệnh gán bộ nhớ đệm (buffer overflow):


`payload = b"A" * 512 + struct.pack("<I", 0x080483bf)`


*Cạch.*


Một dòng thông báo đỏ rực xuất hiện trên màn hình terminal:


`[!] WARNING: LOCAL FIREWALL DETECTED ABNORMAL TRAFFIC.`

`[!] CONNECTION BLOCKED BY PORTAL SECURITY.`


"Chết tiệt!" Lê Vy đứng bên cạnh hét lên khe khẽ. "Hệ thống tường lửa của phần mềm đã phát hiện ra hành vi tấn công tự động và chặn dải IP nội bộ của máy trạm rồi!"


Phan Anh nín thở. Cơn đau từ mũi khâu thứ ba của Bác sĩ Trương đang kéo căng da vai gã. Gã nhận ra mình đã phạm sai lầm khi dùng một đoạn script tự động (automated script) thông thường – thứ rất dễ bị các bộ lọc bảo mật cục bộ nhận diện chữ ký số. Phần mềm này chạy ngoại tuyến hoàn toàn trên máy chủ của phòng khám, do đó việc tấn công trung gian qua cổng xác thực nội bộ (local authentication portal) bằng phương pháp thủ công, mô phỏng hành vi của chính nhân viên vận hành, là phương án duy nhất.


"Tránh ra, Vy," Phan Anh khàn giọng nói, nhổ chiếc khăn mặt đẫm máu ra ngoài. Gã dùng ngón tay phải gõ trực tiếp vào bảng điều khiển console, thiết lập các gói tin HTTP thủ công, giả lập quyền ghi nhận từ firmware của máy tính bảng.


`nc -nv 192.168.1.100 8080`

`POST /auth/offline HTTP/1.1`

`Host: medisoft.local̀

`Authorization: Basic dXNlcjpwYXNzd29yZA==`


Gã chèn trực tiếp mã khai thác vào tiêu đề (header) của gói tin, bypass qua bước xác thực ba lớp bằng cách khai thác lỗi logic logic-check của hàm kiểm tra hạn dùng hệ thống.


Bên ngoài, tiếng sấm rền vang từ cơn bão xa vọng xuống căn hầm ngầm ẩm ướt. Đèn mổ phía trên đầu Phan Anh chập chờn, ánh sáng vàng nhạt lúc tỏ lúc mờ, in bóng ba người lên bức tường bê tông loang lổ vết mốc.


Bác sĩ Trương đâm mũi kim thứ năm. Đây là mũi khâu sâu nhất, đi sát vào màng xương bả vai để cố định lại vùng cơ deltoid bị rách nát. Phan Anh cảm giác như có một luồng điện cao áp chạy thẳng vào đại não. Đôi mắt gã trợn trừng, hai bàn tay bấu chặt vào mép bàn mổ bằng thép đến mức các móng tay bật máu, để lại những vệt đỏ kéo dài trên mặt kim loại.


"Mũi cuối cùng rồi, ráng chịu đi cậu em," Bác sĩ Trương lạnh lùng nói, tay gã di chuyển nhanh thoăn thoắt, cắt chỉ và thắt nút dứt khoát. Vết khâu thô sơ, lồi lõm như một con rết lớn bò dọc bả vai trái của Phan Anh, chắc chắn sẽ để lại một vết sẹo vĩnh viễn cực kỳ mất thẩm mỹ, nhưng nó đã giữ cho da thịt gã không còn bị toác ra.


Đúng lúc nút thắt cuối cùng được siết chặt, màn hình chiếc ThinkPad của Phan Anh hiện lên một dòng chữ màu xanh lá cây dịu mát:


`[+] EXPLOIT SUCCESSFUL.`

`[+] DATABASE UNLOCKED.`

`[+] LICENSE EXTENDED TO: 31-12-2029.`


Chiếc máy tính bảng của Bác sĩ Trương lập tức khởi động lại, màn hình khóa đỏ rực biến mất, thay thế bằng giao diện quản lý bệnh án mượt mà với đầy đủ dữ liệu cũ.


Bác sĩ Trương nhìn màn hình máy tính bảng, ánh mắt gã dao động nhẹ, lộ vẻ nể phục hiếm hoi trước trình độ của gã kỹ sư Nhãn Đỏ. Gã không nói một lời, lập tức rút một ống xi-lanh chứa đầy dung dịch kháng sinh liều cao màu vàng nhạt từ tủ thuốc thủy tinh, dứt khoát đâm mạnh vào bắp đùi của Phan Anh.


"Kháng sinh đặc hiệu đấy. Nó sẽ giúp cậu cắt cơn sốt trong vòng hai tiếng," Bác sĩ Trương nói, ném chiếc xi-lanh rỗng vào thùng rác y tế. "Giao dịch kết thúc. Bây giờ thì..."


*U... u... u...*


Tiếng còi xe tuần tra của Nguyễn Tuấn bất ngờ rú vang từ đầu ngõ dẫn vào phòng khám chui, dội qua hệ thống ống thông gió của tầng hầm. Ánh đèn mổ chập chờn phía trên đầu họ đột ngột chớp tắt liên tục, báo hiệu một nguồn điện lớn đang bị sụt áp do xe quét sóng di động của cảnh sát đang hoạt động ở cự ly cực gần.


Lê Vy giật bắn người, cô lao đến chộp lấy chiếc ba lô, một tay đỡ Phan Anh dậy: "Chết tiệt! Bọn chúng tìm đến đây rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!