Lưới Quét Chợ Nghèo
Luồng sáng đỏ từ thấu kính quét nhiệt của chiếc drone rọi thẳng qua khe hở mái tôn rỉ sét, quét sát sạt qua bờ vai đang rỉ máu của Phan Anh. Trong khoảnh khắc ngột ngạt dưới góc quán nước chè của bà Sáu, gã lập trình viên tưởng chừng như tim mình đã ngừng đập. Chiếc áo khoác sợi carbon chống quét nhiệt áp chặt vào vách tường bê tông lạnh buốt đã cứu gã trong gang tấc. Chiếc drone u u rít gió thêm vài vòng rồi từ từ bay đi, trả lại bóng tối ẩm ướt và sự im lặng tịch mịch cho Xóm Tàu Hũ. Nhưng Phan Anh biết, đây chỉ là sự bình yên giả tạo trước cơn bão.
Trời hửng sáng. Cơn mưa bão đêm qua rút đi để lại một bầu không khí oi nồng, ẩm mốc đặc trưng của khu ổ chuột ven sông. Nước triều dâng lên kéo theo rác rưởi, xác cá trôi dạt vào sát mép những căn nhà sàn ọp ẹp. Phan Anh ngồi bệt dưới nền đất ẩm của căn hầm ngầm, đầu tựa vào vách gỗ mục. Đầu gã đau như búa bổ, hai thái dương giật liên hồi theo từng nhịp đập của mạch máu. Cơn sốt bắt đầu bùng phát dữ dội. Vết thương bắp tay trái và bả vai – vết rách sâu do sắt rỉ sét cào xước từ đêm trốn chạy khỏi chung cư cũ, lại bị ngấm nước mưa bẩn và nước sông Sài Gòn – giờ đây đã sưng tấy lên, nóng hầm hập. Lớp băng gạc thô sơ mà Lê Vy quấn cho gã đã chuyển sang màu vàng nhạt của mủ lẫn máu rỉ.
"Anh đang nóng như hòn than đấy," Lê Vy bước xuống hầm, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh rêu còn bết nước. Cô đặt một bát cháo trắng loãng và một cốc nước lọc xuống chiếc bàn gỗ đầy linh kiện điện tử. "Sơn Tùng và đội drone của ShinTech rút rồi, nhưng bọn chúng không bỏ cuộc đâu. Tôi vừa nghe ngóng được tin từ hệ thống vô tuyến sóng ngắn..."
Chưa kịp để Lê Vy dứt câu, tiếng loa phóng thanh từ đầu hẻm Xóm Tàu Hũ đột ngột vang lên, xé rách không gian yên ắng của buổi sớm:
"Yêu cầu tất cả công dân đang tạm trú, lưu trú tại khu vực Xóm Tàu Hũ nghiêm túc chấp hành lệnh kiểm tra hành chính. Mọi người dân chuẩn bị sẵn giấy tờ tùy thân, tập trung tại khu vực trước cửa nhà để tổ công tác làm nhiệm vụ. Các trường hợp không hợp tác hoặc có hành vi che giấu đối tượng nghi vấn sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật."
Phan Anh giật mình, cố gắng gượng dậy nhưng một cơn chóng mặt ập đến khiến gã lảo đảo, suýt ngã quỵ. Lê Vy đỡ lấy gã, nét mặt sắc sảo thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng.
"Cục An ninh Công nghệ cao phối hợp với bảo an ShinTech," Lê Vy nghiến răng, giọng thấp xuống. "Bọn chúng chơi bài ngửa rồi. Cuộc truy quét hành chính đột xuất diện rộng này là để nhắm thẳng vào anh. Nguyễn Tuấn – trợ lý của đặc vụ Đặng Minh – đang trực tiếp dẫn đầu toán tuần tra ở đầu ngõ. Bọn chúng đã phong tỏa cả hai đầu ngõ Xóm Tàu Hũ bằng rào chắn di động và xe quét sóng."
"Tôi không thể trốn dưới hầm này mãi," Phan Anh khàn giọng, cổ họng khô khốc như có cát chà xát. "Nếu bọn chúng dùng máy quét sinh trắc học cầm tay kiểm tra từng nhà, căn hầm này sớm muộn cũng bị lật tẩy. Tôi phải ra ngoài. Nhưng Nhãn Đỏ..."
Đúng lúc đó, một bóng người nhanh nhẹn lách qua cửa hầm bước xuống. Đó là Vy Vy, bạn thân của Lê Vy, nữ tiếp viên tại quán karaoke đèn mờ ở rìa quận 4. Cô mang theo một chiếc túi xách cỡ lớn, tỏa ra mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc để át đi mùi ẩm mốc của căn hầm.
"Không kịp chạy ra ngõ sau đâu," Vy Vy thở dốc, mặt tái mét. "Tôi vừa từ đầu hẻm chạy vào. Đặc nhiệm của Trần Hùng đã chốt chặn sẵn ở ngách sông và các lối thoát hiểm tự phát rồi. Bọn chúng mang theo cả chó nghiệp vụ và máy dò kim loại. Phan Anh, anh phải hóa trang ngay lập tức."
Vy Vy dứt khoát mở túi xách, lôi ra một bộ đồng phục công nhân vệ sinh đô thị màu xanh cam sờn cũ, bám đầy vết bẩn dầu mỡ và bụi than. Cô nhìn Phan Anh bằng ánh mắt thực tế của một người đã quen sinh tồn trong thế giới nhạy cảm:
"Bọn cảnh sát đang quét mống mắt và nhận diện dáng đi bằng thiết bị cầm tay. Chuyên gia sinh trắc học Khánh Vân của Cục An ninh đang đi cùng Nguyễn Tuấn. Cô ta là quái vật đấy, mắt thường không lừa được cô ta đâu. Nhưng nếu anh mặc bộ đồ này, bôi dầu nhớt lên mặt, đóng vai một công nhân dọn rác bị câm điếc..."
"Thuật toán nhận diện dáng đi (Gait Recognition) của ShinTech," Phan Anh lẩm nhẩm, bộ não lập trình viên của gã tự động kích hoạt chế độ phân tích logic bất chấp cơn sốt đang thiêu đốt. Gã nhớ lại cấu trúc của đoạn mã nguồn mà chính gã và các đồng nghiệp từng viết cho hệ thống Thần Số. "Nó phân tích tỷ lệ khoảng cách giữa các khớp xương, nhịp bước chân và quỹ đạo chuyển động của trọng tâm cơ thể. Khi camera ghi nhận, nó sẽ đối chiếu với cơ sở dữ liệu dáng đi cũ của tôi trong hồ sơ nhân viên ShinTech."
"Anh có cách bẻ gãy nó không?" Lê Vy hỏi nhanh.
"Có," Phan Anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Nếu tôi thực hiện kỹ thuật đi thọt chân, cố tình thay đổi trọng tâm cơ thể sang bên phải, rút ngắn khoảng cách bước chân trái và kéo dài thời gian tiếp đất của chân phải... Thuật toán sẽ không thể khớp nối các chỉ số skeletal vector (vector khung xương) với hồ sơ gốc. Tỷ lệ trùng khớp sẽ tụt xuống dưới bốn mươi phần phần trăm – ngưỡng tối thiểu để hệ thống tự động phát chuông cảnh báo đỏ."
"Nhưng bả vai trái của anh đang bị rách sâu," Vy Vy ái ngại nhìn vết thương đang rỉ máu của gã. "Nếu anh cố tình đi thọt và lệch người, cơ vai sẽ bị co rút cực mạnh. Cơn đau đó... anh chịu nổi không?"
Phan Anh nhìn bát cháo trắng chưa ăn, nhìn chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ đang nằm im lìm trong ba lô, rồi nhìn hai người phụ nữ đang mạo hiểm tính mạng để bảo vệ mình. Gã khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ kiên định lạnh lùng của một kẻ không còn gì để mất.
"Bắt đầu đi."
Vy Vy nhanh tay bôi một lớp dầu nhớt đen kịt pha lẫn bụi than lên mặt Phan Anh, che đi làn da trắng nhợt nhạt của một kỹ sư phòng máy thiếu nắng. Cô khoác lên vai gã chiếc áo công nhân rách nát, cố tình kéo lệch một bên vai để giấu đi lớp băng gạc dày cộm bên trong. Lớp vải thô ráp của bộ đồng phục vệ sinh cọ xát trực tiếp vào vết thương hở ở bả vai trái, tạo ra một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu. Phan Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu, không để bật ra một tiếng rên rỉ nào.
"Nhớ lấy," Lê Vy siết chặt tay gã trước khi gã bước lên cầu thang hầm. "Anh bây giờ là một công nhân vệ sinh bị câm điếc của xóm. Tuyệt đối không được nói chuyện, không được nhìn thẳng vào ống kính máy quét của Khánh Vân. Hãy để thuật toán tự đưa ra phán quyết sai lệch."
Phan Anh bước ra khỏi hầm, bước vào cái nắng oi ả và ngột ngạt của con hẻm Xóm Tàu Hũ. Tiếng quát tháo của cảnh sát, tiếng khóc thúc thít của trẻ con và tiếng xì xào bàn tán của người dân tạo nên một mớ hỗn độn âm thanh nhức óc.
Ở đầu hẻm, Nguyễn Tuấn – mặc thường phục nhưng tác phong nhanh nhẹn, tay luôn cầm cuốn sổ tay ghi chép nhỏ – đang chỉ huy tổ công tác phong tỏa toàn bộ lối ra vào. Bên cạnh gã, chuyên gia sinh trắc học Khánh Vân đứng sừng sững dưới bóng râm của một mái hiên di động. Cô ta mặc bộ đồ công sở tối màu lịch lãm nhưng lạnh lùng, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính cận kim loại dán chặt vào chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay kết nối trực tiếp với hệ thống AI của ShinTech.
"Từng người một," giọng Khánh Vân đều đều nhưng mang uy áp nặng nề. "Đưa mắt vào hồng tâm máy quét. Giữ yên vị trí trong ba giây."
Một người đàn ông lao động nghèo bước lên, đưa mắt vào máy quét. Thiết bị phát ra tiếng *tít* ngắn, màn hình hiển thị vòng tròn màu xanh lá cây – Nhãn Xanh (Bình thường). Người đàn ông được phép đi qua.
Phan Anh đứng xếp hàng phía sau một chồng thùng rác cũ. Cơn sốt đang hành hạ thể xác gã một cách tàn nhẫn. Đầu gã nóng ran, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng ảo giác nhảy múa trước mắt. Mỗi nhịp thở nông đều trở nên nặng nề. Gã biết, nếu gã ngất xỉu lúc này, mọi thứ sẽ kết thúc vĩnh viễn. Gã phải tỉnh táo. Gã phải bắt cơ thể mình hoạt động theo đúng các phép toán logic.
"Người tiếp theo!" Nguyễn Tuấn quát lớn.
Phan Anh bắt đầu bước lên. Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang chân phải, cố tình lê lết chân trái một cách nặng nề, tạo ra một dáng đi thọt sâu lệch hẳn một bên vai. Trọng tâm cơ thể gã dao động hỗn loạn, không theo bất kỳ quy luật sinh học thông thường nào.
*Phựt.*
Cơn co rút cơ đột ngột ở vùng vai trái khiến vết thương rách sâu bị kéo căng cực hạn. Phan Anh cảm nhận rõ ràng dòng máu ấm nóng, tanh nồng lại bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc và chảy dài xuống sườn áo. Cơn đau vật lý thấu xương ập đến như một nhát dao đâm thẳng vào tủy sống. Gã suýt nữa đã khuỵu xuống, nhưng lý trí cực đoan của một lập trình viên đã ép gã phải giữ vững dáng đi thọt giả tạo.
"Này! Anh kia!" Khánh Vân đột ngột lên tiếng, ánh mắt sắc sảo của cô ta khóa chặt vào Phan Anh khi gã còn cách máy quét năm bước chân. "Dừng lại."
Tim Phan Anh đập thình thịch dữ dội, vượt quá mức kiểm soát sinh học thông thường. Gã giả vờ không nghe thấy, tiếp tục lê bước chân thọt một cách chậm rãi, tay ôm khư khư chiếc chổi quét rác rách nát.
"Tôi bảo anh dừng lại!" Khánh Vân bước tới một bước, tay lăm lăm chiếc máy quét cầm tay. Nguyễn Tuấn cũng đặt tay lên bao súng ngắn bên hông, ánh mắt cảnh giác cao độ.
Vy Vy từ phía sau nhanh nhảu chạy lên, giả vờ hốt hoảng cúi đầu chào cảnh sát: "Dạ cán bộ thông cảm, thằng em họ tôi nó bị câm điếc bẩm sinh từ nhỏ, tai không nghe thấy gì đâu ạ. Hôm nay nó đi dọn rác phụ tôi kiếm vài đồng mua gạo..."
Khánh Vân không thèm nhìn Vy Vy, cô ta tiến sát lại gần Phan Anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét. Mùi dầu nhớt bám trên người Phan Anh hòa lẫn với mùi máu rỉ và mùi mồ hôi chua nồng của một kẻ đang sốt cao tạo nên một thứ mùi khó chịu. Khánh Vân nhíu mày, cô ta giơ chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay lên, hướng thẳng thấu kính camera nhiệt và hồng ngoại vào khuôn mặt bôi bẩn của Phan Anh.
"Ngẩng mặt lên," Khánh Vân ra lệnh.
Phan Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhưng gã cố tình nheo mắt, để lộ biểu cảm ngây ngô, khờ khạo của một người khuyết tật. Gã không nhìn thẳng vào camera mà nhìn lệch sang một bên vai của Khánh Vân, bẻ gãy trục đối xứng của khuôn mặt.
Trên màn hình thiết bị cầm tay của Khánh Vân, thuật toán nhận diện khuôn mặt và dáng đi của ShinTech đang chạy với tốc độ chóng mặt. Những đường lưới màu xanh dương liên tục vẽ lên khuôn mặt bẩn thỉu của Phan Anh, cố gắng xác định các điểm mốc sinh học (facial landmarks) để đối chiếu với hồ sơ Nhãn Đỏ.
`PROCESSING BIOMETRIC DATA...`
`GAIT VECTOR ANALYSIS: DISTORTED / NON-LINEAR.`
`FACIAL ALIGNMENT MATCH RATE: 38.4% (UNDER THRESHOLD).`
`DECISION: NO MATCH.`
`STATUS: UNIDENTIFIED CITIZEN (GUEST LEVEL).`
Thiết bị phát ra một tiếng bíp kéo dài vô hại, hiển thị vòng tròn màu vàng nhạt – Nhãn Vàng (Nghi ngờ - cần xác minh thủ công) thay vì Nhãn Đỏ tử thần.
Khánh Vân nhìn chằm chằm vào kết quả hiển thị trên màn hình, chân mày cô ta nhíu chặt lại. Là một chuyên gia sinh trắc học lão luyện, cô ta có một trực giác nhạy bén vượt xa các thuật toán vô tri. Cô ta nhìn vào dáng người mảnh khảnh của Phan Anh dưới bộ đồng phục rộng thùng thình, rồi nhìn xuống bước chân thọt lệch vai của gã.
"Dáng đi của anh ta có gì đó rất lạ," Khánh Vân lẩm nhẩm, ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào Phan Anh. "Nó không giống một người bị thọt chân cơ học thông thường. Các cơ vai của anh ta đang căng cứng một cách bất nhiên..."
Nguyễn Tuấn bước lên, tay gã đã rút hẳn khẩu súng ngắn ra khỏi bao: "Có vấn đề gì sao, chị Vân? Có cần giữ người lại để đối chiếu vân tay trực tiếp không?"
Phan Anh đứng im lặng dưới cái nắng gắt, bả vai trái đau đớn đến mức tê dại, máu đã thấm đen một mảng lớn sau lưng áo công nhân. Cơn sốt cao khiến gã bắt đầu run rẩy nhẹ. Gã biết, chỉ cần một bước kiểm tra vân tay trực tiếp hoặc một cái chạm tay vào bả vai bị thương của Nguyễn Tuấn, lớp ngụy trang sinh học này sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Khánh Vân dừng chân ngay trước sạp tạp hóa đầu hẻm, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Phan Anh trong bộ đồ dọn dẹp đang cố lê bước chân thọt giả tạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!