Lưới Nhiệt Trên Không
Tiếng động cơ xe bán tải gầm rú đầu hẻm dội vào vách tường tiệm net Cyber X, rọi những luồng ánh sáng pha trắng dã qua khe cửa kính mờ sương. Bóng tối ẩm ướt của quận 4 như bị xé toạc bởi những vệt sáng quét qua quét lại đầy đe dọa. Lâm "Đầu Bạc" vừa hét lên dứt câu, Phan Anh đã cảm nhận được một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Gã không có thời gian để do dự.
"Chạy! Lối cửa sau!" Lê Vy rít qua kẽ răng. Mái tóc nhuộm highlight xanh rêu của cô bết chặt vào trán vì mồ hôi và nước mưa, ánh lên sắc xanh lạnh lẽo dưới luồng sáng pha vừa lướt qua cửa sổ. Cô chộp lấy chiếc ba lô kéo khóa của mình, tay kia giật mạnh sợi cáp LAN nối giữa máy trạm số 17 và chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ của Phan Anh.
Phan Anh nghiến răng ôm chặt chiếc ba lô bảo mật trước ngực. Cơn đau dữ dội từ bả vai trái bị rách miệng rực lên như có ai dí than hồng vào da thịt, máu ấm bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc ẩm ướt rồi loang ra chiếc áo sơ mi sờn cũ. Gã dùng cánh tay phải còn lành lặn ôm khư khư chiếc laptop ThinkPad – thứ vũ khí duy nhất gã có lúc này, dù nó đã bị cháy mất một cổng USB vật lý bên trái sau màn đấu trí nghẹt thở với Phong "Binary". Ở cổng USB bên phải, chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 bọc thép vẫn cắm chặt, bên trong chứa vỏn vẹn bốn mươi lăm phần trăm tệp dữ liệu log hệ thống ngày 14/3 mà gã vừa tải xuống được trước khi đường truyền bị cắt phụt.
"Đi lối này!" Tuấn "Nhỏ" lanh lẹ đẩy cánh cửa gỗ thông gió ngột ngạt ở góc nhà vệ sinh tiệm net. Cánh cửa mở ra một khoảng trống hẹp dẫn thẳng xuống con hẻm kỹ thuật tối tăm, nồng nặc mùi nước thải và rác mục.
Phan Anh trèo qua ô cửa trước. Cơn đau từ bả vai co rút mạnh khiến gã suýt ngã quỵ xuống đống xà bần bên dưới, nhưng Lê Vy đã kịp thời nhảy xuống, dùng bờ vai gầy nhưng dẻo dai đỡ lấy gã. Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ phía sảnh chính của Cyber X, kèm theo tiếng quát tháo của đội đặc nhiệm. Lâm "Đầu Bạc" đang cố tình la hét, tranh cãi về giấy phép kinh doanh để kéo dài thời gian cho họ.
"Chạy mau! Bọn nó mang theo cả máy quét sóng di động cầm tay đấy!" Tuấn "Nhỏ" thì thầm từ phía trên trước khi sập cánh cửa thông gió lại.
Lê Vy nắm lấy tay phải của Phan Anh, kéo gã lao đi trong bóng tối ngột ngạt của con hẻm kỹ thuật. Nước mưa từ các máng xối trên cao quất thẳng vào mặt gã lập trình viên, làm nhòe đi chiếc kính cận gọng kim loại. Phan Anh nín thở, gã cố tình đi thọt chân, thay đổi trọng tâm cơ thể liên tục theo kỹ thuật di chuyển phi logic mà gã tự tập luyện. Gã biết rằng, dù trong hẻm tối không có camera, nhưng nếu có bất kỳ cảm biến nào ghi nhận được bóng dáng gã từ xa, thuật toán nhận diện dáng đi của ShinTech cũng sẽ bị đánh lừa bởi quỹ đạo chuyển động hỗn loạn này.
Sau gần mười lăm phút luồn lách qua những ngõ ngách ngoằn ngoèo rộng chưa đầy một mét của quận 4, tiếng còi hú của xe đặc nhiệm nhỏ dần rồi biến mất. Nhưng Phan Anh biết họ chưa hề an toàn. Lưới săn người của ShinTech không bao giờ dừng lại.
"Chúng ta phải quay về Xóm Tàu Hũ," Lê Vy nói dốc, hơi thở cô dồn dập khi cả hai dừng lại dưới bóng của một hiên nhà tôn rỉ sét sát bờ sông. "Khu ổ chuột ven sông là nơi duy nhất có đống phế liệu điện tử đủ lớn để tạo ra một vùng nhiễu sóng tự nhiên. Ở đó, hệ thống định vị GPS của bọn chúng sẽ bị suy hao tín hiệu nghiêm trọng."
Nhưng ngay khi họ vừa đặt chân đến rìa Xóm Tàu Hũ, một tiếng u u u trầm đục, đều đặn bỗng vang lên từ phía bầu trời đen kịt phía trên dòng sông Sài Gòn. Âm thanh đó không phải tiếng gió bão, cũng không phải tiếng động cơ ca nô tuần tra. Nó là tiếng cánh quạt carbon quay ở tốc độ cao.
"Drone tuần tra tầm thấp," Phan Anh khựng lại, mặt gã cắt không còn giọt máu. Gã ngước nhìn lên.
Trong màn mưa phùn mờ ảo, ba chiếc drone tự hành cỡ lớn của ShinTech đang bay lướt dọc theo các con hẻm của xóm nghèo. Dưới bụng mỗi chiếc drone, một thấu kính camera quét nhiệt hồng ngoại MWIR (Mid-Wave Infrared) đang xoay tròn, phát ra những vệt sáng đỏ sẫm quét qua quét lại trên các mái tôn cũ nát.
Ở một góc khuất cách đó nửa cây số, bên trong chiếc xe van chỉ huy bọc kín của ShinTech, kỹ thuật viên drone Sơn Tùng đang đeo chiếc kính điều khiển thực tế ảo VR chuyên dụng. Đôi môi gã ngậm điếu thuốc lá, tay điều khiển bộ thu phát sóng ngắn liên tục điều chỉnh tiêu cự của thấu kính nhiệt.
"Vũ Nam phát hiện ra lưu lượng mạng bất thường từ khu vực này trước khi nhà mạng cắt sóng," Sơn Tùng lẩm bẩm, giọng lạnh lùng qua bộ đàm. "Mục tiêu Nhãn Đỏ chắc chắn đang ẩn náu trong đống rác này. Kích hoạt chế độ quét nhiệt hồng ngoại tự động. Lọc tất cả các nguồn nhiệt có nhiệt độ bề mặt từ ba mươi sáu đến ba mươi bảy độ C."
Trên màn hình điều khiển của Sơn Tùng, toàn bộ Xóm Tàu Hũ hiện lên dưới dạng một bản đồ nhiệt đa sắc. Những mái tôn lạnh có màu xanh dương tối, trong khi những con chó hoang hay người dân nghèo đang ngủ trong nhà hiện lên như những đốm sáng màu cam ấm áp. Thuật toán phân tích sinh học của ShinTech đang liên tục quét qua các đốm sáng này để tìm kiếm sự trùng khớp với thể tích cơ thể của Phan Anh.
"Vy, chúng ta không thể chạy bộ qua bãi đất trống này được," Phan Anh thì thầm, gã ghì chặt bả vai đang run lên vì lạnh và đau. "Camera nhiệt của drone có độ nhạy nhiệt NETD dưới hai mươi milikelvin. Chỉ cần một giây lộ diện dưới khoảng không trống trải, bức xạ nhiệt từ vùng ngực của tôi sẽ bị khóa mục tiêu ngay lập tức."
"Anh còn giữ 'Lá Chắn Sáu' không?" Lê Vy hỏi nhanh, mắt cô dán chặt vào chiếc drone đang hạ thấp độ cao xuống còn mười lăm mét ngay trên con hẻm dẫn vào quán nước bà Sáu.
"Còn. Nhưng nó đang nằm trong lồng Faraday tự chế bằng hộp sữa để tránh bị định vị ngược," Phan Anh đáp. Gã nhanh tay mở khóa ba lô, rút ra chiếc vỏ hộp sữa kim loại dán kín băng keo bạc. "Nếu tôi mở nắp hộp sữa và bật công tắc, sóng RF gây nhiễu dải tần GPS L1 và L2 sẽ phát ra. Nó sẽ làm mù định vị của drone, nhưng cũng sẽ biến chúng ta thành một nguồn phát tín hiệu lạ cực mạnh trên máy dò tần số của Sơn Tùng."
"Không còn cách nào khác! Bật nó lên, chúng ta chỉ có đúng mười phút trước khi bọn chúng tìm ra nguồn phát nhiễu!" Lê Vy dứt khoát.
Phan Anh dùng ngón tay trỏ phải đang phồng rộp vì bỏng, dứt khoát giật phăng lớp băng keo bạc bọc quanh nắp hộp sữa kim loại. Gã gạt chiếc công tắc analog nhỏ xíu giấu bên trong.
*Oành.*
Không có tiếng nổ vật lý, nhưng một luồng sóng điện từ công suất lớn lập tức bùng phát từ ăng-ten siêu nhỏ bên trong hộp sữa. Thiết bị phá sóng "Lá Chắn Sáu" hoạt động dựa trên nguyên lý phát ra tiếng ồn trắng (white noise) trên đúng dải tần 1.575 GHz và 1.227 GHz, đè bẹp hoàn toàn tín hiệu định vị từ các vệ tinh GPS truyền xuống chiếc drone tuần tra.
Ngay lập tức, chiếc drone đang bay lơ lửng phía trên con hẻm khựng lại. Trên kính VR của Sơn Tùng, màn hình hiển thị tọa độ GPS bỗng chốc nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu vàng:
`WARNING: TELEMETRY SIGNAL LOST.`
`GPS SATELLITE CONNECTION DISRUPTED.`
`SWITCHING TO AUTONOMOUS OPTICAL/THERMAL TRACKING...`
"Hừ, có kẻ đang phát sóng phá hoại," Sơn Tùng rít một hơi thuốc sâu, ánh mắt gã lạnh đi sau lớp kính VR. Gã không hề hoảng loạn. Với tư cách là chuyên gia điều khiển drone hàng đầu của ShinTech, gã đã lường trước tình huống này. "Chuyển sang chế độ tự hành dựa trên cảm biến quán tính và quét nhiệt hồng ngoại cục bộ. Tìm kiếm nguồn phát xạ nhiệt di động trong bán kính mất sóng."
Chiếc drone bị mất định vị GPS nhưng hệ thống cánh quạt tự động vẫn giữ thăng bằng hoàn hảo nhờ cảm biến gia tốc nội bộ. Nó bắt đầu hạ thấp độ cao xuống sát các mái hiên tôn, quét luồng ánh sáng đỏ MWIR trực tiếp xuống mặt đất ẩm ướt.
"Nó đang chuyển sang chế độ tự hành! Phá sóng GPS không làm nó rơi được!" Phan Anh hét lên trong tiếng gió rít. Gã cảm nhận được chiếc vỏ hộp sữa kim loại trong tay đang nóng lên nhanh chóng. Mạch lọc nhiễu tần số RF cũ kỹ tháo từ tivi Liên Xô đang phải hoạt động quá công suất để duy trì dải sóng gây nhiễu, tỏa ra một nhiệt lượng cực lớn.
"Chạy mau! Vào quán nước bà Sáu!" Lê Vy kéo Phan Anh lao đi.
Họ chạy băng qua con hẻm nhỏ hẹp, bùn đất bắn tung tóe lên gấu quần. Chiếc drone tuần tra bám theo sát phía sau, tiếng cánh quạt carbon rít lên kèn kẹt ngay trên đỉnh đầu họ như một con quái vật bay đang săn mồi. Cơn nóng từ chiếc hộp sữa kim loại dội thẳng vào lòng bàn tay Phan Anh, bỏng rát.
*Tạch... tạch... xèo...*
Một tiếng chập mạch nhỏ vang lên từ bên trong hộp sữa. Mùi nhựa cháy khét lẹt bốc ra qua khe hở nắp kim loại. Thiết bị phá sóng "Lá Chắn Sáu" đã bị cháy hoàn toàn IC nguồn do quá nhiệt trong môi trường ẩm ướt của đêm mưa. Sóng gây nhiễu vụt tắt.
`GPS CONNECTION RE-ESTABLISHED.`
`TARGET ACQUIRED.`
Chiếc drone phía sau lập tức lấy lại định vị, thấu kính camera nhiệt của nó khóa chặt vào bóng dáng hai người đang chạy trốn.
"Bọn chúng kìa!" Sơn Tùng hét lên qua bộ đàm chỉ huy. "Khóa mục tiêu Nhãn Đỏ tại tọa độ xóm ven sông quận 2!"
Đúng lúc đó, Phan Anh và Lê Vy lao được vào bên trong quán nước chè rỉ sét của bà Sáu. Quán nước trống trải chỉ có vài chiếc ghế nhựa đổ nát và một tấm che bằng bạt dứa rách. Lối dẫn xuống căn hầm ngầm nằm ngay phía sau đống thùng đá rỗng, nhưng họ không thể mở nắp hầm lúc này. Việc mở nắp hầm dưới sự giám sát của drone sẽ làm lộ vĩnh viễn căn cứ địa của nhóm Điểm Mù.
"Phan Anh, khoác cái này vào! Nhanh lên!" Lê Vy giật phăng chiếc áo khoác sợi carbon chống quét nhiệt từ trong ba lô của mình, dứt khoát choàng lên bả vai đang rỉ máu của Phan Anh.
Chiếc áo khoác này được cô thiết kế riêng bằng cách lót một lớp sợi carbon dệt mật độ cao phối hợp với lớp tráng bạc phản xạ nhiệt ở mặt trong. Nó hoạt động như một tấm lá chắn cơ học ngăn chặn hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể phát tán ra ngoài môi trường.
"Áp sát vào bức tường kia!" Lê Vy đẩy Phan Anh vào góc tối của quán nước, nơi có một bức tường bê tông dày, ẩm ướt và lạnh giá do nước mưa ngấm lâu ngày. "Concrete absorption... Bức tường sẽ hấp thụ nốt lượng nhiệt lượng rò rỉ từ rìa áo của anh. Áp sát người vào!"
Phan Anh không kịp thở dốc. Gã áp chặt lồng ngực và bả vai trái đau đớn vào bức tường bê tông lạnh buốt. Cái lạnh thấu xương từ lớp vữa ẩm ướt thấm qua lớp vải áo, chạm vào da thịt gã, khiến gã rùng mình run rẩy kịch liệt. Cơn đau từ bả vai rách miệng rực lên dữ dội khi bị ép chặt vào mặt phẳng cứng.
"Kiểm soát nhịp thở!" Lê Vy thì thầm bên tai gã, hơi thở cô cũng dồn dập không kém. "Thở nông... thật nông... bằng mũi. Giữ nhịp tim dưới sáu mươi. Nếu anh thở mạnh, luồng khí nóng từ miệng và mũi sẽ làm lộ diện mục tiêu trên máy quét."
Phan Anh nhắm nghiền mắt sau gọng kính cận mờ sương. Gã áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp thở chống quét nhiệt – một phương pháp sinh học cực kỳ khắc nghiệt đòi hỏi ý chí kiên định tuyệt đối. Gã hít vào một lượng không khí cực nhỏ, chỉ vừa đủ để duy trì hoạt động của phổi, rồi giữ lại trong lồng ngực vài giây trước khi thở ra thật chậm, thật nhẹ qua hai lỗ mũi sát vào bề mặt bê tông lạnh để nhiệt độ của hơi thở bị bức tường hấp thụ ngay lập tức.
Lồng ngực gã thắt lại vì thiếu oxy. Bộ não lập trình viên của gã bắt đầu quay cuồng, ảo giác về những dòng lệnh màu đỏ thẫm nhấp nháy liên tục xuất hiện trước mắt. Nhịp tim gã đập thình thịch dữ dội chống lại ý chí sinh tồn, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng, ép cơ thể mình phải nằm im bất động như một bức tượng đá.
Bên ngoài quán nước, chiếc drone tuần tra từ từ hạ thấp độ cao, lơ lửng ngay phía trên mái tôn cũ nát của quán nước bà Sáu. Tiếng cánh quạt carbon rít lên kèn kẹt tạo ra những luồng gió mạnh thổi bay những chiếc lá khô dưới đất.
Qua kính VR của Sơn Tùng, biểu đồ nhiệt của khu vực quán nước bỗng chốc thay đổi. Đốm sáng màu cam đại diện cho cơ thể Phan Anh và Lê Vy nhạt dần, nhạt dần rồi hòa lẫn hoàn toàn vào màu xanh dương tối của bức tường bê tông ẩm ướt xung quanh.
"Mất dấu rồi?" Sơn Tùng nhíu mày, gã điều khiển thấu kính nhiệt quét đi quét lại góc quán nước. "Vừa rồi rõ ràng có nguồn nhiệt lớn ở đây cơ mà? Sao bây giờ chỉ còn lại nhiệt độ của bức tường bê tông?"
"Có thể bọn chúng đã trốn vào hầm ngầm có nắp đậy cách nhiệt," tiếng Vũ Nam vang lên qua bộ đàm từ phòng chỉ huy trung tâm. "Sơn Tùng, hạ drone xuống thấp hơn nữa. Quét kỹ các khe hở trên mái tôn. Tìm kiếm bất kỳ sự rò rỉ nhiệt nào phát ra từ bên dưới."
Sơn Tùng nhấn nút điều khiển. Chiếc drone tuần tra khổng lồ hạ thấp xuống cách mái tôn quán nước chưa đầy hai mét. Luồng ánh sáng đỏ sẫm từ thấu kính nhiệt rọi thẳng qua những khe hở rỉ sét của mái tôn, quét dọc theo bức tường bê tông nơi Phan Anh đang áp sát người.
Vết thương ở bả vai trái của Phan Anh bắt đầu co rút mạnh do cái lạnh của bức tường và sự thiếu oxy trầm trọng. Một giọt máu ấm rỉ ra từ vết rách, trượt dọc theo cánh tay gã, nhỏ xuống nền đất ẩm ướt. Phan Anh cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung, lồng ngực gã co thắt dữ dội. Gã chỉ cần hít một hơi thật sâu hoặc ho khan một tiếng, luồng khí nóng tỏa ra sẽ lập tức biến gã thành một mục tiêu đỏ rực trên màn hình của Sơn Tùng.
Lê Vy đứng sát bên cạnh, cô dùng thân hình gầy nhỏ của mình che chắn nốt những góc hở còn lại của chiếc áo khoác carbon. Đôi mắt cô dán chặt vào chiếc drone đang lơ lửng ngay trên đầu, chỉ cách họ một lớp tôn mỏng.
Chiếc drone quét nhiệt dừng lại đúng vị trí phía trên mái tôn quán nước bà Sáu. Luồng ánh sáng đỏ rọi thẳng xuống khe hở nhỏ dẫn vào lối đi hầm ngầm, chỉ cách mũi giày của Phan Anh đúng vài centimet. Không gian chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng rít đều đặn của cánh quạt drone và tiếng tim đập dồn dập như búa nện trong lồng ngực gã lập trình viên đang cận kề cái chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!