Nhạc nềnOboro

Tín Hiệu Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rạt của mùa mưa Sài Gòn dội xuống những mái tôn rỉ sét của khu hẻm nhỏ quận Bình Thạnh, tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, đặc quánh và tù túng. Bên trong căn hộ chung cư mini vỏn vẹn hai mươi lăm mét vuông ở phòng 402, Phan Anh ngồi bất động trước dãy ba màn hình máy tính đang lập lòe ánh sáng xanh lạnh lẽo. Khuôn mặt gầy gò của gã kỹ sư hai mươi tám tuổi hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt cận thị nặng sau gọng kính kim loại mờ đục vì hơi ẩm hằn lên những tia máu đỏ lờ đờ. Gã đã thức trắng ba đêm liền. Trên bàn, những vỏ lon nước tăng lực rỗng nằm lăn lóc cạnh đĩa mì gói đã nguội ngắt, mỡ đóng thành một lớp màng đục mờ.


Phan Anh là một kẻ sống bằng logic. Với gã, thế giới này vận hành đẹp đẽ nhất khi nó được thu gọn vào những dòng lệnh tuần tự, nơi không có chỗ cho sự mập mờ hay cảm xúc sai lệch. Là cựu kỹ sư lập trình xuất sắc của Tập đoàn Công nghệ Thần Số (ShinTech), gã chính là một trong những người đặt những viên gạch đầu tiên cho kiến trúc lõi của "Thần Số" – hệ thuật toán an ninh quốc gia đang kiểm soát toàn bộ mạng lưới camera giám sát đô thị thông minh Thủ Thiêm. Nhưng đêm nay, một thứ gì đó nằm ngoài mọi quy luật logic đang hiển thị trên màn hình của gã.


“Mười sáu byte...” Phan Anh lầm lầm lẩm bẩm, ngón tay gõ nhè nhẹ lên cạnh bàn phím cơ. “Tại sao dòng dữ liệu đi qua phân vùng kiểm toán lại hao hụt đúng mười sáu byte ở mỗi chu kỳ quét?”


Gã đang chạy một lệnh quét chẩn đoán định kỳ bằng chiếc laptop ThinkPad X230 độ vỏ – thứ vũ khí duy nhất gã giữ lại sau khi rời khỏi ShinTech. Chiếc máy tính cũ kỹ dán đầy sticker lập trình này đã bị gã tháo bỏ hoàn toàn card wifi và bluetooth vật lý, chỉ kết nối với mạng internet thông qua một sợi cáp LAN bảo mật màu vàng cắm trực tiếp vào cổng modem được cấu hình riêng. Phan Anh luôn cẩn trọng đến mức cực đoan. Gã hiểu rõ hơn ai hết rằng, trong cái thành phố được phủ kín bởi hàng vạn mắt camera AI nhận diện khuôn mặt của ShinTech, sự riêng tư là một món xa xỉ phẩm chỉ dành cho những kẻ đã chết.


Ngón tay Phan Anh lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ lạch cạch khô khốc vang lên đều đặn, chìm vào tiếng mưa gầm rú bên ngoài cửa sổ giếng trời. Gã lần theo luồng dữ liệu bị hao hụt, đi sâu vào tầng nhân (kernel) của thuật toán Thần Số. Ký ức về những bài giảng của cố Tiến sĩ Ngô Vĩnh – người thầy, người đồng sáng lập tập đoàn đã qua đời đầy bí ẩn một năm trước – chợt hiện về trong tâm trí gã. *“Phan Anh, thuật toán là công cụ khách quan, nhưng kẻ nắm quyền biên tập nó thì không. Hãy luôn nghi ngờ những khoảng trống không có dữ liệu.”*


Khoảng trống mười sáu byte đó dẫn Phan Anh đến một đường dẫn ẩn sâu trong thư mục gốc của hệ thống máy chủ trung tâm: `/root/sys/secure/404_CONFIDENTIAL̀.


Tim Phan Anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Một tệp tin ẩn nằm ngoài mọi giao thức kiểm toán thông thường của tập đoàn. Gã sử dụng một công cụ phân tích mã nguồn ngược tự chế, lách qua lớp tường lửa bảo mật vòng ngoài của ShinTech bằng một lỗ hổng Zero-day mà gã chưa từng công bố. Màn hình terminal đen ngõm bắt đầu chạy những dòng lệnh giải mã bất đối xứng.


*Ba mươi phần trăm... sáu mươi phần trăm... chín mươi phần trăm...*


*Cạch.*


Tệp tin được mở ra. Trên màn hình không phải là các dòng code kỹ thuật, mà là một bảng dữ liệu giao dịch tài chính được mã hóa bằng blockchain. Phan Anh nheo mắt, đẩy gọng kính cận sát vào sống mũi. Những con số hiện lên lạnh lùng nhưng tàn nhẫn: hàng chục triệu USD được chuyển từ các quỹ phát triển an ninh công cộng của thành phố sang các ví điện tử vô danh ở nước ngoài. Và ở cột chữ ký số xác thực giao dịch, hai cái tên xuất hiện rõ mồn một: Hoàng – Trưởng phòng An ninh mạng ShinTech, và Lê Viết – Trung tá, Phó Cục trưởng Cục An ninh Công nghệ cao.


“Rửa tiền... Đây là quỹ đen của ban điều hành.” Phan Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Gã vừa chạm tay vào một bí mật có thể nghiền nát cuộc đời của bất kỳ ai sở hữu nó.


Chưa kịp để gã đưa ra quyết định tiếp theo, ba màn hình máy tính của gã đột ngột chớp tắt. Toàn bộ giao diện dòng lệnh terminal màu xanh biến mất, thay thế bằng một màu đỏ thẫm rực rỡ đến gai người. Một hộp thoại cảnh báo khẩn cấp đè lên chính giữa màn hình, nhấp nháy liên tục cùng với một biểu tượng vòng tròn đỏ bao quanh khuôn mặt của chính gã:


“SURVEILLANCE WARNING: THREAT LEVEL RED (NHÃN ĐỎ) ACTIVATED. TARGET IDENTIFIED: PHAN ANH. STATUS: TERMINATE ON SIGHT.”


“Cái gì?” Phan Anh bật dậy khỏi ghế, làm đổ chiếc lon nước tăng lực rỗng xuống sàn nhà. Tiếng kim loại va chạm vang lên loảng xoảng, nhưng gã không còn tâm trí nào để ý.


Nhãn Đỏ. Mức độ đe dọa an ninh quốc gia cao nhất. Trong hệ thống thuật toán Thần Số do chính gã tham gia thiết kế, Nhãn Đỏ đồng nghĩa với việc toàn bộ danh tính số của mục tiêu bị phong tỏa, tài sản bị đóng băng, và lực lượng đặc nhiệm được phép nổ súng tiêu diệt ngay khi phát hiện mà không cần lệnh bắt giữ. Hệ thống đã tự động gán nhãn tử thần cho gã ngay khi tệp tiǹ404_CONFIDENTIAL̀ được mở ra.


*Reng... Reng... Reng...*


Chiếc điện thoại IP nội bộ đặt trên bàn làm việc đột ngột đổ chuông. Tiếng chuông dồn dập, chói tai cắt đôi không gian ngột ngạt của căn phòng. Phan Anh nhìn vào màn hình điện thoại, số gọi đến hiển thị một dãy ký tự mã hóa nội bộ của phòng an ninh mạng ShinTech.


Gã run rẩy cầm ống nghe lên. Chưa kịp cất tiếng, một giọng nói trầm thấp, béo tốt và đầy vẻ tự mãn đã vang lên ở đầu dây bên kia. Là Hoàng.


“Phan Anh, cậu vẫn chăm chỉ như ngày nào,” Hoàng cười nhạt, tiếng cười qua đường truyền số hóa nghe méo mó như tiếng rít của kim loại. “Tôi đã cảnh báo cậu rồi mà. Đừng bao giờ tò mò về những thứ nằm ngoài phận sự của một kỹ sư phòng máy.”


“Anh Hoàng... Tại sao?” Giọng Phan Anh lạc đi vì hoảng loạn. “Tệp tin đó... các giao dịch tài chính đó là thế nào? Tại sao hệ thống lại tự động gán Nhãn Đỏ cho tôi? Tôi không làm gì sai cả!”


“Cậu sai từ lúc cậu quyết định nhấn phím Enter để giải mã tệp tin đó,” Hoàng lạnh lùng ngắt lời. “Hệ thống Thần Số hoạt động dựa trên logic hoàn hảo, Phan Anh ạ. Và logic hiện tại yêu cầu phải có một kẻ thế mạng cho khoản thâm hụt tài chính của tập đoàn. Một cựu kỹ sư bất mãn, âm thầm cài đặt mã độc để tống tiền ban giám đốc và bán tài liệu an ninh quốc gia ra nước ngoài... Cậu thấy kịch bản này thế nào? Rất hợp lý đúng không?”


“Anh gài bẫy tôi!” Phan Anh gầm lên, những ngón tay siết chặt lấy ống nghe đến mức trắng bệch. “Chính anh đã chèn mã độc thủ công vào cơ sở dữ liệu để kích hoạt Nhãn Đỏ ngay khi tôi chạm vào file đó! Tôi sẽ công khai chuyện này. Tôi có bản sao lưu tệp log hệ thống ngày 14/3!”


“Công khai? Bằng cách nào?” Hoàng cười lớn, giọng nói chuyển sang sự tàn nhẫn cực hạn. “Cậu nhìn lại điện thoại của mình đi. Tài khoản ngân hàng của cậu? Khóa rồi. Căn cước công dân số? Vô hiệu hóa. Ngay lúc này, trên mọi cổng thông tin và mạng xã hội, khuôn mặt của cậu đang được dán nhãn là kẻ khủng bố mạng nguy hiểm nhất quốc gia. Cậu không thể giao dịch, không thể mua một ổ bánh mì, thậm chí không thể bước ra đường mà không bị hàng vạn camera của tôi phát hiện.”


Hoàng dừng lại một nhịp, tiếng thở hắt ra đầy đe dọa:


“Cậu có đúng mười phút trước khi đội đặc nhiệm phản ứng nhanh của Trần Hùng tiếp cận căn hộ của cậu. Nếu tôi là cậu, tôi sẽ dành mười phút đó để cầu nguyện, thay vì cố gắng gõ những dòng code vô ích.”


*Tút... Tút... Tút...*


Đường truyền bị cắt đứt. Phan Anh ném mạnh ống nghe xuống bàn. Toàn thân gã run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo hoodie đen sờn cũ. Gã là một lập trình viên phòng máy, gã sợ bạo lực vật lý, sợ cái chết, và chưa bao giờ phải đối mặt với họng súng ngoài đời thực. Sự cô độc tột cùng ập xuống đè nặng lên ngực gã – toàn bộ xã hội, thông qua một phán quyết số vô tri, đã chính thức từ chối quyền làm người tự do của gã.


“Không... Mình phải bình tĩnh. Phải có kẽ hở logic.” Phan Anh lẩm bẩm, gã cố ép bộ não đang hoảng loạn của mình quay trở lại quỹ đạo tính toán nghiêm ngặt.


Gã lao về phía bàn máy tính, cắm chiếc khóa bảo mật vật lý Yubikey vào cổng USB của chiếc ThinkPad độ vỏ. Gã cần truy cập vào tài khoản Operator dự phòng – một tài khoản ẩn danh cấp thấp gã tự cài cắm từ thời còn làm việc ở ShinTech để làm lối thoát hiểm kỹ thuật.


Trên màn hình, dòng lệnh truy cập vừa được khởi chạy thì camera giám sát gắn trên viền màn hình đột ngột chớp lên một tia sáng màu xanh dương nhạt. Máy quét sinh trắc học của hệ thống đã tự động kích hoạt.


“BIOMETRIC SCAN IN PROGRESS... DO NOT TURN AWAY FROM THE CAMERA.”


Phan Anh giật mình, gã định dùng tay che camera lại nhưng đã quá muộn. Thuật toán nhận diện khuôn mặt thời gian thực của ShinTech đã ghi nhận hình ảnh võng mạc và cấu trúc xương mặt của gã. Chỉ trong vòng hai giây, hệ thống đối chiếu sinh trắc học quốc gia đã trả về kết quả khớp lệnh với hồ sơ Nhãn Đỏ vừa được cập nhật.


“ACCESS DENIED. TARGET LOCATED AT COORDINATES: 10.7948° N, 106.7092° E. INITIATING LOCAL LOCKDOWN.”


Màn hình chiếc laptop ThinkPad tối đen hoàn toàn. Hệ thống đã khóa cứng thiết bị từ cấp độ phần cứng. Cùng lúc đó, chiếc điện thoại di động cá nhân đặt trên giường của gã bỗng rung lên bần bật, màn hình hiển thị dòng chữ cảnh báo định vị GPS đang liên tục gửi dữ liệu tọa độ về Trung tâm điều hành an ninh đô thị (SOC).


Phan Anh hiểu rằng gã không thể dùng bất kỳ công cụ kỹ thuật chính quy nào nữa. Đối phương có quyền Admin tối cao, họ sở hữu toàn bộ băng thông và siêu máy tính của tập đoàn để đè bẹp mọi nỗ lực bẻ khóa của gã. Muốn sinh tồn, gã phải biến mình thành một bóng ma vật lý.


Gã vội vã rút phăng sợi cáp mạng LAN màu vàng ra khỏi modem, giật mạnh chiếc laptop ThinkPad độ vỏ bỏ vào chiếc ba lô cũ sờn. Gã với lấy chiếc túi chống bức xạ Faraday dệt bằng sợi đồng do Lê Vy tự chế từ trước, nhét chiếc điện thoại di động đang rung liên tục vào trong rồi kéo khóa kín. Ngay lập tức, màn hình điện thoại mất hoàn toàn tín hiệu sóng di động và GPS. Gã lách người qua đống sách kỹ thuật lập trình bừa bộn, tiến sát về phía cửa sổ giếng trời nhìn xuống con hẻm nhỏ phía dưới.


Cơn mưa bão ngoài kia vẫn gầm rú, nhưng tiếng mưa không thể che lấp được một thứ âm thanh đáng sợ khác đang dồn dập vang lên từ đầu hẻm.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi hú của xe đặc nhiệm phản ứng nhanh cắt rách màn đêm tĩnh mịch của khu phố nghèo. Ánh đèn led màu xanh đỏ từ nóc các xe bán tải đặc chủng quét liên tục lên những bức tường ẩm mốc của dãy chung cư mini, tạo nên những vệt sáng loang loãng, đầy đe dọa.


Phan Anh nhìn xuống. Ba chiếc xe bán tải màu đen bọc thép của Cục An ninh đã khóa chặt hai đầu lối ra vào duy nhất của con hẻm. Những đặc nhiệm mặc giáp chống đạn đen toàn bộ, tay lăm lăm súng trường tấn công có gắn kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt, đang nhanh chóng triển khai đội hình vây ráp khép kín chân tòa nhà.


Trên bức tường căn hộ, chiếc bảng điều khiển smarthome thông minh đột ngột nhấp nháy đèn đỏ, hiển thị một dòng thông báo hệ thống đầy lạnh lùng:


“ELEVATOR OVERRIDE: LEVEL 4. EMERGENCY TACTICAL ACCESS ACTIVATED.”


Thang máy của tòa nhà đã bị lực lượng đặc nhiệm chiếm quyền điều khiển từ xa, đang lao thẳng lên tầng 4 không dừng lại ở bất kỳ tầng nào khác. Tiếng xích cáp thang máy rít lên kèn kẹt qua vách tường mỏng manh của căn hộ, mỗi giây trôi qua là một nhịp đếm ngược đưa tử thần đến sát cửa phòng gã.


Phan Anh siết chặt quai chiếc ba lô chứa laptop trên vai, bả vai gã run rẩy kịch liệt dưới áp lực của nỗi sợ hãi tột độ. Gã nhìn về phía cửa chính căn hộ – nơi những tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm bắt đầu vang lên dồn dập từ phía hành lang ngoài cửa gỗ. Gã không còn đường lui. Chỉ còn mười giây trước khi cửa phòng bị phá nát dưới họng súng của Trần Hùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!