Nhạc nềnSakuya2

Tỉ Mỉ Khâu Lại Thời Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng làm việc chung khép lại với một tiếng "vập" trầm đục, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào và những bước chân hậm hực vừa rút đi của gã Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi. Không gian nhỏ bé nằm nép mình phía sau những kệ sách cổ kính của Thư viện hoàng hôn lập tức chìm vào một sự tĩnh lặng đến tịch mịch.


Ánh hoàng hôn vàng vọt của buổi chiều muộn lách qua khung cửa sổ kính mờ, rải những vệt sáng màu hổ phách ấm áp lên chiếc bàn gỗ sồi thô mộc đặt ở trung tâm căn phòng. Mùi hương hoài cổ đặc trưng của giấy cũ, gỗ thông và một chút hơi ẩm dịu nhẹ bao bọc lấy hai bóng người đang đứng lặng lẽ bên nhau.


Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi vai gầy dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình hơi chùng xuống. Cô đưa tay lên sống mũi, nhẹ nhàng đẩy lại chiếc kính cận gọng tròn to bản. Dù tình huống đối đầu hành chính vừa rồi vô cùng căng thẳng, nhưng lúc này, khi chỉ còn lại cô và vị Hội trưởng hội học sinh băng giá trong không gian riêng tư này, nhịp tim của cô mới thực sự bắt đầu tăng tốc.


"Trò Nguyễn. Chúng ta không có nhiều thời gian."


Giọng nói của Haru vang lên, trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông. Cậu bước tới gần chiếc bàn gỗ, động tác tháo chiếc caravat màu xanh thẫm ra khỏi cổ áo sơ mi vô cùng dứt khoát và lịch lãm. Gương mặt góc cạnh thanh tú của cậu vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm thường ngày, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn một chút sóng lòng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cậu tiến lại gần cô trong bán kính hai mét, thính giác tâm linh của Mei lập tức bị chấn động bởi những luồng suy nghĩ gào thét cuồng nhiệt dội thẳng vào não bộ:


*"Ôi trời ơi! Cuối cùng gã béo ú đáng ghét kia cũng cút đi rồi! Phòng làm việc chung bây giờ chỉ còn lại mình và Mei thôi! Chỉ có hai người chúng ta trong bóng chiều muộn lãng mạn này! Nhìn kìa, Mei lúc thở phào nhẹ nhõm trông đáng yêu quá đi mất! Đôi má cô ấy hơi hồng lên vì mệt, mái tóc bím hai bên khẽ đung đưa... Mình muốn ôm cô ấy quá! Làm sao bây giờ? Nhịp tim của mình sắp bùng nổ rồi! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự sung sướng này! Mình phải giữ phong thái của một Hội trưởng nghiêm túc!"*


Mei vội vàng quay mặt đi chỗ khác, hai bàn tay siết chặt lấy quai ba lô để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Cô phải vận dụng toàn bộ kỹ năng "Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm" của mình để giữ cho cơ mặt hoàn toàn trống rỗng, vờ như không nghe thấy bất kỳ tiếng lòng tự luyến nào của vị hoàng tử băng giá kia.


"Vâng, thưa Hội trưởng," Mei lý nhí đáp, giọng hơi run vì phải kìm nén cảm xúc. "Em sẽ bắt đầu chuẩn bị dụng cụ."


Cô đặt chiếc ba lô canvas lên bàn, nhẹ nhàng kéo khóa và lấy ra tập vải lụa mềm đang bọc Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990. Khi lớp lụa được mở ra, mùi hương bưởi dại hoài cổ kỳ lạ lập tức tỏa lan trong không khí, mang theo cả hơi thở của thời gian và những bí mật chưa lời giải đáp của thế hệ trước.


Haru khẽ nheo mắt lại khi nhìn thấy cuốn nhật ký. Cậu bước đến, cẩn thận cắm phích điện của chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset đặt ở góc bàn. Chiếc đèn từ thời Showa tỏa ra một luồng ánh sáng vàng ấm áp, bao phủ lên bề mặt da bọc ngoài đã sờn góc của cuốn sách cổ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy hoài niệm.


*"Mùi hương này... thực sự là mùi nước hoa của mẹ,"* tiếng lòng của Haru bỗng chốc chùng xuống, mang theo một nỗi u sầu sâu thẳm: *"Mẹ đã bị giam lỏng trong căn biệt thự lạnh lẽo đó bao nhiêu năm qua, và cuốn nhật ký này... chính là chìa khóa mở ra những năm tháng tự do duy nhất của người. Mình nhất định phải giúp Mei khôi phục lại nó, dù có phải đối đầu với cả gia tộc."*


Nghe thấy những suy nghĩ đau lòng của Haru, sự ngượng ngùng trong lòng Mei dần biến mất, thay vào đó là một sự trắc ẩn và đồng cảm sâu sắc. Cô quyết định bắt đầu công việc phục chế một cách nghiêm túc nhất.


Mei mở hộp gỗ bảo quản gia truyền của cha cô, lấy ra những tờ Giấy Washi Truyền Thống Nhật Bản mỏng dai màu ngà, một lọ Keo Dán Sách Thảo Mộc Gia Truyền do cha cô tự tay chưng cất từ bột gạo nếp và thảo dược, cùng cây Cọ Quét Keo Bằng Lông Ngựa Ngũ Sắc mềm mại. Lúc này, cô không còn là cô gái vô hình nhút nhát của lớp 10-A nữa, mà đã hoàn toàn nhập vai vào một "Người Học Việc Tò Mò" với đôi mắt tinh anh và sự tập trung cao độ.


"Hội trưởng," Mei nhẹ nhàng nói, tay chỉ vào trang sách đầu tiên của cuốn nhật ký đang bị rách dọc gáy gách. "Chất giấy của cuốn nhật ký này đã cực kỳ giòn mục do ngấm ẩm lâu năm dưới hầm chứa sách cổ. Nếu chúng ta lật mở không cẩn thận, thớ giấy sẽ bị mủn nát vĩnh viễn. Em cần anh giúp em một việc phụ."


Haru khẽ gật đầu, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm: "Trò Nguyễn cứ ra lệnh. Tôi sẽ hỗ trợ hết sức trong phạm vi quyền hạn của mình."


*"Ôi trời ơi! Mei vừa gọi mình là 'anh' sao? Không phải là 'Hội trưởng' một cách xa cách nữa! Cô ấy cần sự giúp đỡ của mình! Mình được Mei cần đến rồi! Hạnh phúc quá đi mất! Mei ơi, em cứ ra lệnh đi, bảo tôi đi hái sao trên trời tôi cũng sẽ tìm cách hái xuống cho em!!!"*


Mei khẽ cắn môi để không bật ra tiếng cười khúc khích trước sự u mê siêu cấp đáng yêu của cậu. Cô lấy lọ keo thảo mộc đặt trước mặt Haru, đưa cho cậu cây cọ quét keo bằng lông ngựa.


"Anh giúp em quét một lớp keo thật mỏng lên dải giấy Washi này nhé. Phải quét thật đều tay từ trong ra ngoài, không được để keo bị vón cục hay quá dày, nếu không nước trong keo sẽ làm nhòe mực viết tay gốc của trang sách."


Haru nhận lấy cây cọ, ngón tay thon dài của cậu vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay của Mei. Một luồng điện ấm áp dường như chạy dọc qua da thịt của cả hai, khiến Mei khẽ giật mình, đôi má đỏ bừng lên dưới ánh đèn Sunset.


*"Aaaaa! Mình vừa chạm vào tay Mei! Da cô ấy mềm mại quá, ấm áp quá! Chỗ tiếp xúc đang bốc cháy đúng không? Chắc chắn là bốc cháy rồi! Tim mình đập nhanh quá, gã béo Noguchi kia mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ tức hộc máu chết mất! Mình phải bình tĩnh, không được làm hỏng việc trước mặt Mei!"*


Haru lóng ngóng nhúng đầu cọ lông ngựa vào lọ keo thảo mộc. Thế nhưng, do quá hồi hộp và chưa từng làm công việc thủ công này bao giờ, cậu ấm tài phiệt đã quét một lớp keo quá dày ở góc dải giấy Washi đầu tiên, khiến keo bắt đầu tràn ra ngoài thớ giấy.


"Khoan đã, Hội trưởng! Như thế là quá dày rồi!"


Mei khẽ kêu lên, cô vội vàng cúi người xuống, một tay cầm lấy cổ tay của Haru để giữ lại, tay kia nhanh nhẹn dùng một miếng giấy thấm dầu chuyên dụng áp nhẹ lên góc dải giấy để hút bớt keo thừa. Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy ba mươi centimet. Mùi hương hoa bưởi dại dịu nhẹ từ mái tóc bím của Mei phả nhẹ vào mũi Haru, khiến vị Hội trưởng hoàn toàn đứng hình, hơi thở cậu nghẹn lại.


*"Gần quá... Mei đang cầm tay mình... Cô ấy đang ở ngay trước mắt mình... Đôi mắt cô ấy sau lớp kính cận tròn sao lại trong sáng và lấp lánh như ngọc thế kia? Mình muốn thời gian ngừng trôi vĩnh viễn ở khoảnh khắc này..."*


Mei cảm nhận được nhịp tim đập liên hồi như trống dồn của Haru dội thẳng vào thính giác tâm linh của mình. Cô vội vàng buông tay cậu ra, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang dồn dập của bản thân.


"Để em hướng dẫn lại nhé," Mei nhẹ nhàng nói, giọng cô mềm mỏng như nước để xoa dịu sự căng thẳng của cả hai. Cô cầm lấy chuôi cọ lông ngựa, di chuyển nhẹ nhàng trên mặt giấy. "Anh phải gạt bớt keo thừa vào thành lọ thế này này. Chỉ giữ lại một lớp màng keo mỏng như sương thôi. Sau đó quét đều tay theo một chiều duy nhất."


Haru nuốt nước bọt, cố gắng tập trung tinh thần vào đôi bàn tay khéo léo của Mei. Cậu ngoan ngoãn làm theo từng chỉ dẫn nhỏ của cô, tỉ mỉ quét keo lên từng dải giấy Washi mỏng dính. Mei mỉm cười nhẹ, cô dùng dao xương thú nhẹ nhàng miết phẳng nếp gấp dọc theo các vết rách trên trang sách cổ, đắp dải giấy Washi đã quét keo lên để vá lành vết rách mà không để lộ bất kỳ vết nối nào.


Sự phối hợp giữa hai người diễn ra vô cùng ăn ý và tĩnh lặng dưới ánh đèn Sunset ấm áp. Haru lẳng lặng ngồi bên cạnh hỗ trợ cô quét keo, ánh mắt cậu không rời khỏi đôi bàn tay khéo léo và gương mặt nghiêm túc, rạng rỡ của Mei khi cô làm việc. Trong đầu cậu lúc này không còn là những tiếng gào thét hoảng loạn nữa, mà là một luồng suy nghĩ tràn ngập sự ngưỡng mộ ngọt ngào và tôn trọng tuyệt đối dành cho tài năng của cô:


*"Mei thực sự là một thiên tài phục chế... Cách cô ấy nâng niu từng trang giấy rách, cách cô ấy dùng dao xương miết phẳng từng nếp gấp... giống như cô ấy đang dùng cả trái tim để khâu lại những vết thương của thời gian vậy. Ở bên cô ấy, mình cảm thấy mọi áp lực ngột ngạt của gia tộc đều biến mất, chỉ còn lại sự bình yên đích thực."*


Mei khẽ mỉm cười thầm lặng. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy siêu năng lực đọc tâm không phải là một lời nguyền quá tải, mà là một cơ duyên kỳ diệu giúp cô thấu hiểu trọn vẹn một trái tim chân thành, ngốc nghếch nhưng vô cùng ấm áp của người con trai bên cạnh.


Sau hơn ba giờ làm việc miệt mài dưới kính lúp, Mei khéo léo sử dụng Kỹ Thuật Đóng Sách Kiểu Nhật (Watoji) để khâu cố định lại gáy sách của mười trang đầu tiên bằng những đường chỉ tơ tằm nhuộm nước chè hoài cổ. Khi đường khâu cuối cùng được thắt nút giấu kín hoàn hảo, một luồng năng lượng tự tin bỗng chốc dâng trào trong tâm trí Mei. Cô cảm nhận rõ ràng kỹ năng phục chế của mình đã được nâng tầm vượt bậc, chính thức bước vào cảnh giới của một "Thợ Thủ Công Sơ Cấp".


"Hội trưởng, mười trang đầu tiên đã được khôi phục và đóng cố định an toàn rồi," Mei mỉm cười rạng rỡ, quay sang nhìn Haru.


Haru nhìn nụ cười không chút phòng bị của cô, tim cậu lại lỡ một nhịp: "Trò Nguyễn làm tốt lắm. Tôi thực sự rất thán phục tay nghề của trò."


*"Trời đất ơi, cô ấy cười với mình kìa! Nụ cười đẹp như hoa đào nở mùa xuân vậy! Mình muốn bảo vệ nụ cười này mãi mãi!"*


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Mei lật đến trang cuối cùng của phần bản thảo đang phục chế dở – trang sách được cho là chứa dòng chữ mật mã cốt lõi dẫn đến vị trí ẩn giấu tiếp theo của di sản – trái tim cô đột ngột thắt lại.


Gương mặt Mei tái nhợt đi dưới ánh đèn vàng. Haru nhận ra sự bất thường, cậu lập tức nhổm người dậy, ghé sát vào trang sách:


"Có chuyện gì vậy, Mei?"


Trước mắt hai người, toàn bộ nội dung của trang mật mã cuối cùng đã bị một vết mực đen loang lổ, dày đặc và khô khốc che lấp hoàn toàn. Vết mực loang rộng như một bàn tay đen tối của quá khứ, cố tình xóa sạch mọi bút tích gốc của bài thơ tình năm 1990.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!