Lệnh Niêm Phong Đột Ngột
Tiếng bước chân dồn dập và nặng nề nện thô bạo lên những tấm sàn gỗ sồi cổ kính của Thư viện hoàng hôn, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng vốn đang tràn ngập mùi hương bưởi dại hoài cổ của thập niên 1990. Trái tim Mei nảy lên một nhịp thảng thốt. Cô nhìn xuống cuốn nhật ký bìa da màu nâu sẫm vừa được mở khóa, chất giấy giòn mục như muốn tan ra dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ.
"Trò Nguyễn! Mau giấu nó đi!"
Giọng nói của Haru đột ngột truyền đến tai cô, nhưng không phải bằng lời nói thực tế. Đó là một luồng suy nghĩ sắc bén, dứt khoát dội thẳng vào não bộ cô nhờ năng lực thính giác tâm linh đang đồng bộ. Mei giật mình, theo bản năng nhanh nhẹn, cô lập tức khép nắp hòm gỗ sồi bám đầy bụi, bọc cuốn nhật ký năm 1990 vào một tấm vải lụa mềm rồi nhét gọn vào sâu trong chiếc ba lô canvas sờn góc của mình.
Chưa đầy vài giây sau khi chiếc khóa kéo ba lô vừa khít, bóng người to béo của Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi đã xuất hiện ở đầu lối đi của kệ sách số 4. Gã mặc một bộ comple màu xám sẫm nhăn nhúm, chiếc cà vạt đỏ chói tương phản nực cười với cái bụng phệ vượt mặt và cái đầu hói bóng loáng lấm tấm mồ hôi. Theo sau gã là hai nhân viên kỹ thuật mặc đồng phục bảo hộ lao động, tay lăm lăm những cuộn băng dính niêm phong màu đỏ rực như máu.
"Ồ, hóa ra Hội trưởng Shinjo và trò Nguyễn vẫn còn ở đây sao?" Noguchi Masashi cất giọng khàn khàn, nụ cười giả tạo kéo xếch khóe môi gã lên, để lộ hàm răng ám khói thuốc lá. "Đã quá giờ giới nghiêm mười lăm phút rồi. Và thật trùng hợp, tôi có nhiệm vụ hành chính phải thực hiện ngay tại khu nhà cũ này."
Thầy giám thị Hayashi Kenji từ phía sau bước tới, gương mặt nghiêm nghị của thầy tối sầm lại. Thầy cầm cây thước gỗ sồi cổ điển trong tay, gõ nhẹ xuống lòng bàn tay để giữ bình tĩnh: "Trưởng ban Noguchi, thư viện hoàng hôn vẫn đang trong thời gian dọn dẹp và phân loại sách cổ theo kế hoạch đã được phê duyệt. Ông dẫn theo nhân viên mang băng niêm phong đến đây là có ý gì?"
Noguchi cười khẩy, rút từ trong túi áo comple ra một tờ văn bản có đóng dấu đỏ chói của Ban giám hiệu trường Seika. Gã giơ cao tờ giấy trước mặt thầy Hayashi bằng vẻ đắc ý tột cùng:
"Thầy Hayashi, thời thế thay đổi rồi. Đây là quyết định quy hoạch và cải tạo cơ sở vật chất khẩn cấp đã được Ban quản lý phê duyệt chiều nay. Toàn bộ khu nhà cũ này, bao gồm cả cái thư viện rác rưởi đầy bụi bặm này, sẽ bị niêm phong lập tức để chuẩn bị cho công tác san lấp mặt bằng vào tuần tới. Chúng ta cần đất để xây dựng khu phức hợp thể thao và nhà thể chất mới cho các tiểu thư, công tử lớp chọn."
"Không thể như thế được!" Thầy Hayashi lớn tiếng, giọng run lên vì phẫn nộ. "Nơi này lưu giữ hàng ngàn đầu sách cổ và tài liệu lịch sử vô giá từ ngày đầu thành lập học viện Seika! Ông không thể dùng một tờ giấy quy hoạch thương mại để xóa sổ di sản của trường!"
"Di sản?" Noguchi Masashi khinh bỉ phun ra một ngụm nước bọt xuống sàn gỗ. "Chỉ là một đống giấy vụn mốc meo không ai thèm đọc. Trong mắt các nhà đầu tư, khu đất này đáng giá hàng tỷ Yên. Thầy Hayashi, tôi khuyên thầy nên thức thời một chút. Đừng để tôi phải dùng đến lực lượng bảo vệ cưỡng chế."
Mei đứng nép mình sau tấm lưng rộng vững chãi của Haru, hai tay cô siết chặt quai ba lô đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nỗi lo sợ cho số phận của cuốn nhật ký năm 1990 và tương lai của thư viện khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô khẽ nhắm mắt, cố gắng tập trung thính giác tâm linh để lọc bớt tiếng ồn xung quanh.
Ngay lập tức, tiếng lòng đầy tham lam và xảo quyệt của Noguchi Masashi lọt vào tai cô, rõ ràng và dơ bẩn đến mức khiến cô buồn nôn:
*"Hừ, lão già Hayashi cổ hủ này thật phiền phức. Cứ nhanh chóng niêm phong cái đống nát này lại rồi cho xe ủi đến san phẳng là xong. Công ty xây dựng đã hứa sẽ chuyển khoản cho mình thêm hai mươi phần trăm tiền lót tay ngay khi móng nhà thể chất mới được đào lên. Với số tiền đó, mình có thể mua căn hộ cao cấp ở Ginza rồi... Đáng chết, sao thằng nhóc ranh nhà Shinjo kia lại nhìn mình bằng ánh mắt đáng sợ thế nhỉ?"*
Mei run lên. Đúng như cô suy đoán, gã Noguchi này thực chất đã nhận hối lộ để đẩy nhanh tiến độ phá dỡ thư viện. Cô khẽ giật gấu áo đồng phục của Haru, ra hiệu cho cậu biết gã cán bộ kia đang có những tính toán mờ ám.
Haru đứng yên không nhúc nhích. Gương mặt thanh tú như tạc tượng của cậu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Noguchi Masashi, tỏa ra một luồng áp lực băng giá khiến gã Trưởng ban cơ sở vật chất vô thức lùi lại nửa bước. Cậu thọc một tay vào túi quần tây phẳng phiu, tay kia đưa lên, giơ cao chiếc Huy Hiệu Hội Học Sinh Thép Không Gỉ sáng loáng trước ánh đèn hoàng hôn.
"Trưởng ban Noguchi," Haru cất giọng, trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông. "Ông có vẻ đã quên mất một điều khoản quan trọng trong Charter của Học viện Seika."
Noguchi nhíu mày, cố giữ vẻ mặt cứng rắn: "Hội trưởng Shinjo, cậu tuy là người thừa kế của tập đoàn nhà Shinjo, nhưng đây là quyết định hành chính chính thức của nhà trường. Hội học sinh không có quyền can thiệp vào công tác quy hoạch cơ sở vật chất."
"Hội học sinh quả thực không quản lý đất đai," Haru thản nhiên đáp, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong chế giễu lạnh lẽo. "Nhưng theo Điều 12, Khoản 4 của Quy chế hoạt động học sinh Seika đã được Hội đồng quản trị thông qua: 'Hội học sinh có quyền phủ quyết hoặc tạm hoãn tối đa chín mươi ngày đối với bất kỳ dự án cải tạo nào gây ảnh hưởng trực tiếp đến các công trình có giá trị lịch sử hoặc lưu trữ di sản học đường, nhằm mục đích đánh giá và thẩm định chuyên môn.'"
Haru tiến lên một bước, khoảng cách giữa cậu và Noguchi thu hẹp lại. Áp lực từ vị Hội trưởng hoàn hảo khiến hai nhân viên kỹ thuật phía sau gã Trưởng ban run rẩy, vô thức hạ cuộn băng niêm phong đỏ xuống.
"Thư viện hoàng hôn hiện đang lưu giữ hơn năm mươi kệ sách cổ và các tài liệu lịch sử chưa được phân loại hoàn chỉnh," Haru tiếp tục, giọng nói sắc bén như dao cạo. "Tôi, với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh đương nhiệm, chính thức kích hoạt quyền tạm hoãn chín mươi ngày đối với dự án san lấp này. Trong vòng ba tháng tới, bất kỳ hành vi niêm phong hay tháo dỡ nào tại khu vực này đều được coi là vi phạm nghiêm trọng quy chế trường học và sẽ bị đưa ra hội đồng kỷ luật xử lý."
Gương mặt Noguchi Masashi lập tức chuyển từ màu xám sẫm sang đỏ tía vì tức giận. Gã trợn trừng mắt nhìn chiếc huy hiệu thép không gỉ trên tay Haru, hàm răng nghiến chặt kèn kẹt:
"Shinjo Haru! Cậu dám dùng cái quy chế học sinh rách nát đó để chống lại quyết định của Ban giám hiệu sao?"
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đối đầu căng thẳng đến nghẹt thở ấy, khi gương mặt Haru vẫn lạnh như tiền không một gợn sóng, thì tiếng lòng gào thét cuồng nhiệt và hoảng loạn của cậu lại dội thẳng vào não bộ Mei với một tần số chấn động cực hạn:
*"Aaaaa! Mei đang đứng ngay sau lưng mình! Khoảng cách gần quá, chỉ có ba mươi centimet thôi! Mùi hương bưởi dại trên tóc cô ấy cứ thoang thoảng bay vào mũi mình... thơm quá, ngọt ngào quá đi mất! Làm sao bây giờ? Nhịp tim của mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Gã Noguchi béo ú bẩn thỉu kia dám trợn mắt nhìn Mei của mình sao? Đáng chết, mình muốn móc mắt gã ra! Ai cho phép gã đứng gần Mei như thế hả?! Mình phải bảo vệ cô ấy, phải bảo vệ cái thư viện này bằng mọi giá! Nếu nơi này bị phá, mình sẽ không còn được trực nhật riêng với Mei mỗi buổi chiều nữa... Nghĩ đến cảnh không được nhìn thấy Mei thắt bím tóc hai bên cười với mình, mình thà đốt luôn cái nhà thể chất mới kia đi còn hơn! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự bối rối! Mình là Hội trưởng hoàn hảo, mình phải ngầu!"*
Mei suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng ngay giữa bầu không khí căng thẳng này. Cô phải cố gắng cắn chặt môi trong, lấy tay che miệng vờ như đang ho nhẹ để giữ vững Poker Face của mình. Vị Hội trưởng băng giá hoàn hảo không góc chết của toàn trường thực chất lại là một kẻ cuồng si, tự luyến và có những suy nghĩ táo bạo đến mức nực cười như thế này sao? Sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài lạnh lùng và nội tâm gào thét của Haru thực sự là một liều thuốc độc ngọt ngào đối với tinh thần của cô.
Noguchi Masashi thở hồng hộc như một con bò tót bị chọc giận, gã chỉ tay vào mặt Haru, giọng run rẩy:
"Được... Được lắm, Hội trưởng Shinjo! Cậu giỏi lắm! Nhưng cậu đừng quên, chín mươi ngày chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu sau ba tháng nữa, ban phục chế sách cổ của các người không trình ra được bất kỳ di sản học đường nào có giá trị lịch sử thực tế được Hiệp hội cựu học sinh công nhận, tôi sẽ đích thân lái xe ủi đất đến san phẳng nơi này! Lúc đó, ngay cả gia tộc Shinjo của cậu cũng không có lý do gì để can thiệp nữa!"
Noguchi quay ngoắt người lại, hằn học ra lệnh cho hai nhân viên kỹ thuật:
"Thu dọn đồ đạc! Chúng ta đi! Để xem chúng nó làm thế nào biến đống giấy lộn mốc meo kia thành di sản trong vòng ba tháng!"
Tiếng bước chân hậm hực của gã Trưởng ban cơ sở vật chất và tay sai xa dần, trả lại sự yên lặng cho Sunset Library. Ánh hoàng hôn vàng vọt cuối ngày chiếu nghiêng qua cửa sổ, vẽ nên hai bóng người dài dằng dặc trên sàn gỗ cổ kính.
Mei thở phào nhẹ nhõm, cô run rẩy đưa tay lên vuốt ngực để ổn định lại nhịp tim. Nguy cơ niêm phong tạm thời đã được đẩy lùi, nhưng một áp lực mới, nặng nề và rõ ràng hơn gấp bội, đã chính thức được thiết lập. Ba tháng. Họ chỉ có đúng ba tháng để phục chế hoàn chỉnh cuốn nhật ký năm 1990 và chứng minh giá trị lịch sử của nó trước toàn trường.
Cô ngước mắt nhìn Haru. Vị Hội trưởng vẫn đứng thẳng tắp, gương mặt thanh tú nghiêng nghiêng dưới ánh chiều tà, toát ra một vẻ đẹp u sầu và cô độc đến lạ kỳ.
*"Ba tháng..."* Tiếng lòng của Haru bỗng chốc dịu lại, không còn gào thét cuồng nhiệt nữa mà chuyển sang một tông giọng trầm ấm, dịu dàng và đầy dằn vặt lo âu: *"Mình chỉ có ba tháng để ở bên Mei thế này sao? Không... Mình nhất định phải giúp cô ấy hoàn thành việc phục chế cuốn nhật ký của mẹ. Mình muốn bảo vệ nụ cười yên bình của cô ấy sau kệ sách này mãi mãi..."*
Mei khẽ mím môi, một cảm giác ấm áp và ngọt ngào len lỏi vào tận sâu trong tim cô. Cô biết, hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy những bẫy rập và khó khăn từ ban cơ sở vật chất, nhưng chỉ cần có tiếng lòng chân thành của vị hoàng tử băng giá này đồng hành, cô sẽ không còn sợ hãi bất kỳ khoảng tối nào sau cánh cửa nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!