Cuốn Nhật Ký Bị Khóa Năm 1990
Ánh nắng chiều thứ Sáu rớt xuống những ô cửa kính sồi của Thư viện hoàng hôn, nhuộm không gian thành một màu vàng cam ấm áp như mật ong. Sau trận mưa rào xối xả tối hôm trước, bầu không khí dường như vẫn còn vương lại chút hơi ẩm thanh mát của đất ẩm và lá hoa tử đằng. Mei đứng tựa lưng vào kệ sách gỗ sồi số 4, hai má vẫn còn cảm giác nóng ran mỗi khi hồi tưởng lại cái nắm tay siết chặt của Haru dưới tán ô đen. Bàn tay của vị Hội trưởng băng giá ấy, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng, lại mang một nhiệt độ ấm áp đến kỳ lạ, đủ để xua tan đi mọi luồng gió lạnh của cơn giông mùa hè.
Sáng hôm nay tại lớp học, cả hai đều ngầm giữ khoảng cách xã giao đúng quy định hai mét. Haru vẫn là vị hoàng tử băng giá hoàn hảo, bước đi đĩnh đạc giữa những lời bàn tán của học sinh toàn trường, còn Mei lại tiếp tục thu mình dưới chiếc kính cận gọng tròn to bản để làm một kẻ vô hình. Thế nhưng, khi tiếng chuông chiều muộn vang lên, định mệnh trực nhật lại kéo họ trở về với góc thư viện tĩnh lặng này.
Mei khẽ đưa tay chạm vào túi áo đồng phục. Bên trong đó, chiếc Chìa Khóa Vạn Năng Của Bà Sato nằm im lìm, mang theo cái lạnh buốt của kim loại cổ xưa. Cô nhớ lại buổi tối hôm trước, sau khi trở về từ xưởng sách Cổ Thư Các của cha, cô đã lén đến thăm bà cụ cựu thủ thư Sato Umeko tại ngôi nhà gỗ nhỏ ở ngoại ô. Bà cụ với mái tóc bạc phơ hiền hậu đã trao cho cô chùm chìa khóa đồng gỉ sét này, kèm theo một lời dặn dò đầy ẩn ý:
"Mei à, nếu cháu muốn tìm lại những mảnh ghép ký ức mà mẹ cháu đã cố công bảo vệ, hãy tìm đến ngăn mật dưới kệ sách số bốn. Chiếc chìa khóa này sẽ mở ra những cánh cửa bị thời gian khóa chặt."
"Trò Nguyễn. Trò đã đứng thẫn thờ ở đó mười phút rồi. Liệu việc dọn dẹp kệ sách số bốn có quá sức với trò không?"
Giọng nói trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết của Haru đột ngột vang lên từ phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mei. Cô giật nảy mình, vội vàng đẩy gọng kính cận lên sống mũi và quay lại cúi đầu:
"Dạ... em xin lỗi, thưa Hội trưởng. Em sẽ làm việc ngay."
Haru đứng cách cô đúng một mét rưỡi, hai tay thọc vào túi quần tây đồng phục phẳng phiu, huy hiệu Hội học sinh thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo. Gương mặt thanh tú của cậu không một gợn sóng cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô đầy xa cách. Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào bán kính thấu thính của mình, tiếng lòng gào thét cuồng nhiệt của vị Hội trưởng lại dội thẳng vào não bộ cô với một tần số chấn động:
*"Aaaa! Mei hôm nay vẫn thắt bím tóc hai bên! Dễ thương quá đi mất! Mà khoan đã, tay cô ấy hôm qua ấm áp thật đấy... Mình có nên nắm lại lần nữa không? Không được, Shinjo Haru, mày đang nghĩ cái gì thế hả?! Mày phải lạnh lùng, phải giữ khoảng cách để không làm cô ấy sợ! Nhưng mà hôm qua cô ấy đã pha trà nhài tây cho mình... Cô ấy tinh tế như vậy, có phải cô ấy cũng có chút cảm tình với mình không? Ôi trời ơi, cô ấy đang nhìn mình kìa! Bình tĩnh lại, cơ mặt không được run rẩy!"*
Mei vội vàng quay mặt đi để giấu đi nụ cười mím chặt và hai má đang đỏ bừng. Tiếng lòng tự luyến và cuồng si cực hạn của Haru thực sự là một thử thách quá lớn đối với Poker Face của cô. Để đánh lạc hướng, cô ngồi thụp xuống, vờ như đang lau chùi phần chân đế gỗ của kệ sách số 4.
Tại góc khuất sát sàn đất của kệ sách sồi số 4, Mei phát hiện ra một đường rãnh nhỏ bất thường nằm ẩn dưới lớp bụi bặm lâu năm. Đó là một ngăn kéo mật bị kẹt cứng, hoàn toàn không có tay cầm, chỉ có một lỗ khóa đồng nhỏ xíu bị rỉ sét che lấp bởi lớp màng nhện.
"Hội trưởng... hình như ở đây có một ngăn kéo bị kẹt," Mei nhỏ nhẹ lên tiếng, chỉ tay vào đường rãnh gỗ.
Haru khẽ nhíu mày, bước lại gần. Cậu cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp xuống dưới năm mươi centimet. Mùi hương bạc hà thanh mát từ người Haru lại một lần nữa bao bọc lấy Mei, xua tan đi mùi bụi bặm của sách cũ. Cậu đưa bàn tay thon dài, hoàn mỹ của mình ra, cố gắng dùng lực để kéo mép ngăn kéo gỗ sồi cổ kính.
*Rắc... rắc...*
Tiếng gỗ sồi cổ kêu lên những tiếng khô khốc đầy đau đớn. Ngăn kéo vẫn im lìm không hề suy chuyển.
*"Đáng chết! Sao nó cứng thế này? Mình phải kéo ra bằng được để thể hiện sự mạnh mẽ trước mặt Mei! Nhưng nếu mình dùng lực quá mạnh làm hỏng kệ sách thì sao? Thầy Hayashi chắc chắn sẽ dùng cây thước gỗ sồi gõ đầu mình mất! Aaaa, Mei đang nhìn chăm chằm vào tay mình kìa! Tay mình có đẹp không nhỉ? Chắc chắn là đẹp rồi..."*
Mei dở khóc dở cười trước luồng suy nghĩ tự luyến của cậu. Cô vội vàng ngăn lại trước khi cậu làm nứt vỡ thớ gỗ cổ quý giá:
"Hội trưởng, dừng lại đi ạ! Anh sẽ làm gãy gỗ sồi cổ đấy. Để em thử xem."
Mei lùi lại một chút, lôi chiếc bình xịt phun sương mini chứa Nước Cất Thảo Dược Hương Sen ra khỏi ba lô. Cô xịt nhẹ một lớp sương mỏng vào các khe rãnh gỗ để làm mềm thớ gỗ khô giòn, sau đó lén rút chiếc Chìa Khóa Vạn Năng Của Bà Sato ra khỏi túi áo. Tay cô khẽ run lên vì lo lắng. Nếu lúc này có thành viên ban kỷ luật nào đi tuần qua và bắt quả tang họ đang tự ý mở ngăn mật lưu trữ chưa phân loại, học bổng của cô chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Haru lẳng lặng đứng dậy, bước ra phía đầu hành lang kệ sách số 4. Cậu đứng che chắn hoàn toàn tầm nhìn từ phía cửa chính thư viện, đôi mắt cảnh giác quan sát mọi động tĩnh bên ngoài hành lang lộng gió.
*"Mei cứ yên tâm làm đi, có tôi ở đây bảo vệ em rồi! Không một ai có thể bước vào đây quấy rầy em đâu! Kể cả gã Kazuma khó ưa kia cũng đừng hòng! Nhưng mà... chiếc chìa khóa đồng cổ kính trên tay cô ấy từ đâu ra thế nhỉ? Trông nó giống hệt chìa khóa của thủ thư trưởng thời xưa... Thôi kệ đi, Mei của mình làm gì cũng đúng, kể cả việc lén lút bẻ khóa ngăn mật cũng vô cùng đáng yêu!"*
Trái tim Mei khẽ run lên trước sự bảo vệ âm thầm nhưng đầy kiên định của Haru. Cô lấy lại bình tĩnh, tra chiếc chìa khóa vạn năng vào lỗ khóa đồng nhỏ xíu của ngăn kéo số 4.
Chiếc chìa khóa đồng cổ vừa vặn một cách hoàn hảo với ổ khóa gỉ sét. Mei dùng lực xoay nhẹ hai vòng ngược chiều kim đồng hồ.
*Cạch... Cạch...*
Một âm thanh giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch của thư viện. Hệ thống khớp khóa cổ xưa sau hơn ba mươi năm ngủ yên cuối cùng đã bị khuất phục. Ngăn kéo mật từ từ trượt ra, để lộ một chiếc hòm gỗ sồi nhỏ bám đầy bụi bặm lưu niên nằm sâu bên trong.
Mei hồi hộp đưa tay nhấc chiếc hòm gỗ ra ngoài. Trên nắp hòm, một ổ khóa đồng tròn trịa khắc hoa văn tinh xảo vẫn còn nguyên vẹn. Khi cô tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ khóa của hòm gỗ và xoay nhẹ, một tiếng 'cạch' thanh thoát vang lên.
Nắp hòm gỗ sồi từ từ mở ra.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, một mùi hương bưởi dại hoài cổ kỳ lạ, thanh khiết và dịu nhẹ đột ngột tỏa ra, lấp đầy toàn bộ khoảng không gian chật hẹp sau kệ sách số 4. Mùi hương ấy mang theo hơi ấm của nắng chiều xưa cũ, vừa xa xăm lại vừa quen thuộc đến nao lòng. Mei chết lặng trong giây lát. Mùi hương này... trùng khớp hoàn toàn với mùi hương phảng phất trên bức ảnh Polaroid cũ năm 1990 của mẹ cô đang được giấu kín trong cuốn sổ tay.
Bên trong chiếc hòm gỗ sồi bám bụi, Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 nằm im lìm. Cuốn nhật ký có bìa bọc da màu nâu sẫm, các góc cạnh đã sờn cũ theo thời gian, nhưng gáy sách vẫn được khâu chặt chẽ. Đây chính là hiện vật đầu tiên, chứa đựng mật mã về một mối tình bị cấm đoán của thế hệ trước liên quan trực tiếp đến gia tộc tài phiệt Shinjo.
Haru bước lại gần, nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký bìa da cổ kính. Biểu cảm trên gương mặt cậu bỗng chốc đông cứng lại, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện lên một sự chấn động mãnh liệt.
Thính giác tâm linh của Mei lập tức bắt được tiếng lòng đang run rẩy, ngập tràn sự hoang mang và đau đớn của cậu:
*"Nét chữ khắc chìm trên bìa da kia... Đó chính là gia huy của dòng họ Shinjo... Tại sao một cuốn nhật ký của gia tộc mình lại bị khóa chặt và chôn giấu dưới hầm mật của thư viện cũ này? Mùi hương bưởi dại này... Nó giống hệt mùi hương nước hoa cổ mà mẹ mình từng yêu thích trước khi bị giam lỏng trong biệt thự... Mẹ ơi... Liệu cuốn nhật ký này có chứa đựng bí mật về nỗi đau khổ của mẹ không?"*
Mei nhìn lướt qua gương mặt đang dần trở nên nhợt nhạt của Haru, lòng cô thắt lại trước nỗi đau buồn bị kìm nén của cậu. Cô khẽ đưa ngón tay chạm nhẹ vào lớp bìa da sờn cũ của cuốn nhật ký năm 1990. Trang giấy bên trong đã cực kỳ giòn mục và ố vàng, đòi hỏi một quy trình phục chế vô cùng tỉ mỉ và khẩn cấp trước khi họ có thể lật mở để giải mã những dòng chữ viết tay chìm bên trong.
*"Mình phải giúp cậu ấy phục chế cuốn sách này,"* Mei thầm hạ quyết tâm trong lòng. *"Mình phải giúp Haru tìm ra sự thật về mẹ của cậu ấy, và giải mã sợi dây liên kết định mệnh giữa hai người mẹ của chúng ta."*
Thế nhưng, ngay khi Mei chuẩn bị bọc cuốn nhật ký lại để cất giấu vào ba lô, tiếng bước chân dồn dập và nặng nề của gã Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi đột ngột vang lên từ phía cửa chính của thư viện, báo hiệu một giông bão hành chính khủng khiếp sắp sửa ập xuống góc bình yên này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!