Dưới Tán Ô Ngày Mưa Rào
Sáng thứ Năm, bầu trời phía trên Học viện Tư thục Seika bị bao phủ bởi một lớp mây xám xịt, nặng trĩu hơi nước. Không khí oi nồng của mùa hè oi bức như muốn bóp nghẹt mọi sự kiên nhẫn cuối cùng của đám học sinh. Mei bước đi lặng lẽ dọc hành lang tầng hai, hai tay ôm chặt quai chiếc ba lô sờn góc. Bên trong chiếc ba lô ấy, ngoài bộ dụng cụ phục chế chuyên dụng và cuốn sổ tay công thức của người mẹ quá cố, còn có tấm ảnh Polaroid cũ từ năm 1990 mà cô vừa tìm thấy đêm qua tại xưởng sách Cổ Thư Các.
Nghĩ đến gương mặt cô gái quý tộc có nét giống hệt Haru trong bức ảnh chụp chung với mẹ mình, lồng ngực Mei lại dấy lên một cảm giác bồn chồn khó tả. Cô lén nhìn về phía văn phòng Hội học sinh ở cuối hành lang. Hôm nay, cô vẫn phải duy trì "Quy Tắc Khoảng Cách 2 Mét" để bảo vệ bộ não của mình khỏi những luồng sóng não hỗn tạp của đám học sinh quý tộc. Nhưng quan trọng hơn, cô phải giữ vững vẻ mặt vô cảm để che giấu siêu năng lực đọc tâm, không được để vị Hội trưởng băng giá phát hiện ra cô có thể nghe thấy mọi suy nghĩ u mê của cậu.
"Trò Nguyễn. Trực nhật chiều nay yêu cầu hoàn thành việc dọn dẹp các kệ sách sồi khu số 4 trước sáu giờ tối."
Giọng nói lạnh lùng, đều đều của thầy giám thị Hayashi Kenji vang lên khi thầy đi tuần qua hành lang, cây thước gỗ sồi cổ cầm trên tay khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Mei vội vàng cúi đầu chào thầy:
"Dạ, em biết rồi thưa thầy."
Thầy Hayashi khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị ẩn sau cặp kính gọng tròn lướt qua chiếc ba lô căng phồng của cô, nhưng thầy không nói gì thêm mà lặng lẽ bước đi. Mei thở phào nhẹ nhõm. Cô biết, ca trực nhật chiều nay tại Thư viện hoàng hôn vẫn là ca trực bắt buộc giữa cô và Shinjo Haru.
Khi tiếng chuông tan học chiều muộn vang lên, không gian cổ kính của Sunset Library dần chìm vào sự tĩnh mịch quen thuộc. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt bị che lấp bởi những đám mây giông đen kịt ngoài cửa kính. Mei đứng sau kệ sách gỗ sồi số 4, lặng lẽ dùng chổi lông gà quét sạch lớp bụi bám trên những cuốn sách cũ. Từ khoảng cách chưa đầy ba mét, bóng dáng cao ráo, hoàn mỹ của Hội trưởng Haru hiện ra. Cậu đang tỉ mỉ sắp xếp lại những cuốn sách luật bọc da dày cộm, gương mặt góc cạnh thanh tú vẫn giữ nguyên vẻ băng giá, xa cách thường ngày.
Thế nhưng, ngay khi bước vào bán kính thấu thính của Mei, tiếng lòng gào thét cuồng nhiệt của cậu lập tức dội thẳng vào não bộ cô:
*"Aaaa! Mei hôm nay thắt bím tóc hai bên dễ thương quá! Chiếc kẹp tóc hôm qua mình nhặt được... à không, chiếc kẹp tóc mình tặng cô ấy không biết cô ấy có thích không? Sao cô ấy không đeo nó nhỉ? Hay là cô ấy ghét mình rồi? Không, khuôn mặt vô cảm của cô ấy lúc nào cũng đáng yêu như vậy. Mình muốn bước lại gần ôm cô ấy quá! Nhưng không được, mình là Hội trưởng, mình phải giữ hình tượng..."*
Mei đỏ bừng mặt, vội vàng quay đi chỗ khác, cố gắng điều hòa nhịp thở để giữ vững Poker Face của mình. Cô thầm nghĩ, nếu vị Hội trưởng hoàn hảo này biết cô đang nghe thấy những lời tự luyến cực độ này, cậu chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ vùi mình vào đống sách cổ.
*Ầm... ầm...*
Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa, báo hiệu cơn mưa giông mùa hè sắp sửa đổ ập xuống. Gió bắt đầu rít mạnh qua các khe cửa sổ gỗ, làm rung rinh những giàn hoa tử đằng rủ bóng mát ngoài sân sau thư viện.
Đúng sáu giờ tối, khi Mei và Haru vừa hoàn thành việc khóa cửa chính của thư viện cũ, một cơn mưa rào xối xả bất chợt đổ ập xuống Seika. Nước mưa tuôn xối xả trắng xóa cả sân trường, biến những con đường rợp bóng anh đào thành những dòng nước chảy xiết. Tiếng mưa gõ lộp bộp liên hồi lên mái ngói cổ kính, tạo nên một bức tường âm thanh cô lập hai người dưới hiên nhà gỗ của thư viện cũ.
Mei đứng nép sát vào cánh cửa gỗ sồi, cố gắng lùi lại để duy trì khoảng cách hai mét với Haru. Nhưng gió lạnh mang theo những hạt mưa rào quất thẳng vào hiên nhà, tạt ướt đẫm một bên vai áo đồng phục mỏng manh của cô. Mei khẽ rùng mình, đôi vai nhỏ co rúm lại vì lạnh.
Haru đứng cạnh cô, liếc nhìn bờ vai run rẩy của Mei. Gương mặt cậu vẫn lạnh lùng như sương tuyết mùa đông, giọng nói cất lên trầm thấp, mang theo ngữ điệu mệnh lệnh cứng nhắc:
"Trò Nguyễn. Xích lại gần đây. Tôi không muốn ngày mai phải nghe báo cáo rằng thủ thư của tôi bị cảm lạnh và bỏ bê công việc dọn dẹp."
Mei ngẩng đầu lên, tầm nhìn hơi nhòe đi sau tròng kính cận mờ hơi nước. Cô lưỡng lự một chút rồi khẽ bước lại gần cậu một bước nhỏ. Khoảng cách vật lý giữa hai người lập tức thu hẹp xuống dưới một mét, rồi dưới năm mươi centimet.
Ngay lập tức, mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc từ người Haru tỏa ra, bao bọc lấy khứu giác của Mei. Đó chính là mùi hương từ chiếc khăn tay lụa mà cậu đã dùng để lau kính cho cô hôm trước. Mùi hương bạc hà mát lạnh ấy giống như một liều thuốc an thần, giúp xoa dịu đi sự hỗn loạn trong thính giác tâm linh của cô. Nhưng đồng thời, tiếng lòng bùng nổ của Haru cũng vang lên dồn dập, át cả tiếng mưa rơi:
*"Ôi trời ơi! Cô ấy đứng gần quá! Gần đến mức mình có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc tự nhiên dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc bím của cô ấy! Tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi! Làm ơn đi, nhịp tim ơi, đập chậm lại chút đi, lỡ cô ấy nghe thấy thì sao? Nhưng mà cô ấy nhỏ bé quá, vai áo bị ướt hết rồi kìa... Mình muốn kéo cô ấy vào lòng ôm chặt quá!"*
Mei vội cúi gằm mặt xuống, hai má nóng bừng như lửa đốt. Để đánh lạc hướng sự chú ý, cô khẽ dịch người ra sát mép hiên, nhưng ngay lập tức bị Haru đưa tay chặn lại.
Cậu rút từ trong chiếc cặp táp bọc da thương hiệu cao cấp ra một chiếc ô đen bản lớn duy nhất. Cậu mở ô, che lên đầu hai người, kéo Mei sát lại gần mình hơn để che chắn hoàn toàn cho cô khỏi những hạt mưa đang tạt ngang.
"Đứng yên đó," Haru ra lệnh, giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng băng giá, nhưng bàn tay cầm cán ô của cậu lại khẽ run nhẹ.
*Xoẹt! Ầm!!!*
Một tia chớp sáng lòa xé rách bầu trời đêm, ngay sau đó là một tiếng sấm nổ vang trời dội thẳng xuống khuôn viên trường học. Tiếng sét lớn đến mức làm rung chuyển cả nền đất dưới chân hai người.
Mei giật mình, nhưng điều khiến cô bất ngờ hơn cả là phản ứng của Haru. Vị Hội trưởng hoàn hảo vốn luôn giữ phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng bỗng nhiên giật mình run nhẹ một cái. Đôi đồng tử đen sâu thẳm của cậu co rút lại trong tích tắc, gương mặt thanh tú thoáng chốc trở nên nhợt nhạt, những ngón tay siết chặt lấy cán ô đến mức các khớp xương trắng bệch.
Thính giác tâm linh của Mei lập tức bắt được luồng suy nghĩ hoảng loạn, run rẩy của cậu. Đó không còn là tiếng lòng tự luyến hay u mê thường ngày, mà là tiếng khóc thét sợ hãi của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối:
*"Đáng ghét... Sấm sét... Sấm sét đáng sợ quá... Bố ơi, đừng mắng con... Đừng nhốt con vào phòng tối... Con sợ lắm... Không, mình là Hội trưởng, mình phải mạnh mẽ để bảo vệ Mei... Mình không được để lộ vẻ yếu đuối trước mặt cô ấy... Nhưng sấm sét thực sự rất đáng sợ... Làm ơn dừng lại đi..."*
Mei bàng hoàng. Cô nhìn chằm chằm vào biểu cảm vi mô trên gương mặt Haru – cái nhíu mày khẽ run rẩy, bờ môi mím chặt cố che giấu sự sợ hãi, và hơi thở có phần dồn dập của cậu. Hóa ra, đằng sau chiếc mặt nạ băng giá hoàn hảo không góc chết kia, vị hoàng tử của trường Seika lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi thầm kín và những tổn thương tâm lý sâu sắc từ thời thơ ấu do áp lực từ người cha độc đoán.
Sự trắc ẩn và dịu dàng trong lòng Mei dâng lên lấp đầy mọi khoảng trống của sự ngượng ngùng. Cô nhận ra, đây chính là Điểm Yếu Của Vị Hội Trưởng Hoàn Hảo mà không một ai trong trường biết tới. Cô không muốn dùng lời nói để vạch trần nỗi sợ hãi của cậu, vì điều đó sẽ làm tổn thương đến lòng tự trọng kiêu hãnh của vị Hội trưởng.
Mei lặng lẽ mở chiếc ba lô sờn góc, rút ra chiếc bình giữ nhiệt mini màu trắng sữa do chính cô chuẩn bị từ xưởng sách Cổ Thư Các. Cô nhẹ nhàng vặn nắp bình, rót một chén nước trà màu vàng nhạt trong veo ra chiếc chén nhỏ tích hợp trên nắp bình.
Một mùi hương nhài tây thanh khiết, ấm áp lập tức tỏa ra, hòa quyện vào bầu không khí ẩm ướt của ngày mưa rào. Đây chính là Trà Hoa Nhài Tây Ấm Áp được pha chế theo Phương Pháp Pha Chế Trà Hương Thư Giãn mà Mei đã học từ cuốn sổ tay của mẹ.
Mei hai tay bưng chén trà ấm, khẽ dâng lên trước mặt Haru. Cô nhỏ nhẹ nói, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân xoa dịu đi cơn bão giông:
"Hội trưởng... cơn mưa này chắc còn lâu mới tạnh. Thảo mộc trong trà này do cha em tự tay thu hoạch ở Yanaka, có tác dụng làm ấm cơ thể và thư giãn tinh thần rất tốt. Anh... anh uống một ngụm cho ấm người được không ạ?"
Haru khựng lại. Cậu nhìn chén trà nhài tây đang tỏa làn khói ấm áp trước mắt, rồi nhìn vào đôi mắt trong sáng ẩn sau chiếc kính cận gọng tròn của Mei. Mùi hương nhài tây thanh mát, ngọt hậu lập tức xoa dịu đi khứu giác đang căng thẳng của cậu.
Cậu khẽ đưa tay nhận lấy chén trà từ tay cô. Khi những ngón tay lạnh ngắt của Haru vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay ấm áp của Mei, một luồng điện ấm áp dường như chạy dọc qua sống lưng cả hai. Haru đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà ngọt hậu, ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể cậu, làm dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập.
Tiếng lòng của Haru bỗng chốc trở nên vô cùng tĩnh lặng, dịu dàng và ngập tràn sự xúc động:
*"Ấm áp quá... Mùi hương nhài tây này thật dễ chịu, giống như mùi hương trong vòng tay của mẹ ngày xưa... Cơn hoảng sợ của mình biến mất rồi... Mei... tại sao cô ấy lại có thể tinh tế đến thế? Cô ấy đang lén bảo vệ lòng tự trọng của mình sao? Em ấy thực sự là một thiên sứ cứu rỗi linh hồn mình... Mình yêu cô gái này mất rồi..."*
Mei mỉm cười nhẹ dưới làn ô đen. Sự chuyển hóa cảm xúc từ nỗi sợ hãi tiếng ồn nội tâm sang việc khao khát được lắng nghe và xoa dịu trái tim chân thành, ngốc nghếch của Haru đã khiến cô nhận ra giá trị thực sự của siêu năng lực đọc tâm.
*Xoẹt! ĐOÀNG!!!*
Một tia sét cực lớn đột ngột rạch ngang bầu trời, tiếng nổ chói tai vang lên ngay sát bên hiên thư viện cũ.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt tột độ của tiếng sấm lớn, Haru vô thức buông rơi chén trà, bàn tay to lớn, ấm áp của cậu đột ngột vươn ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh run của Mei. Cậu kéo mạnh cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình, chiếc ô đen khẽ nghiêng che khuất tầm nhìn của thế giới bên ngoài.
Gương mặt Haru vẫn giữ nguyên vẻ băng giá cố hữu, nhưng tiếng lòng của cậu bỗng chốc bùng nổ sự hoảng hốt, ngọt ngào và cuồng nhiệt tột độ dội thẳng vào tâm trí Mei:
*"Aaaa! Mình lỡ nắm tay cô ấy rồi! Tay cô ấy nhỏ quá, mềm mại quá... Nhưng ấm áp quá... Mình không muốn buông ra... Xin đừng để sấm sét dừng lại, xin hãy để cơn mưa này kéo dài mãi mãi... Mình muốn giữ chặt bàn tay này suốt đời!"*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!