Nhạc nềnSakuya2

Góc Bình Yên Nơi Phố Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông tan trường ngân dài khắp các dãy hành lang của Học viện Seika, nhưng đối với Nguyễn Mei, âm thanh ấy không mang lại sự giải thoát. Nó giống như một tiếng còi khai cuộc cho một trận hỗn chiến mới.


Sau biến cố chiếc kính cận ngụy trang bị giật phắt vào buổi sáng, hành lang tầng hai trước cửa lớp 10-A đã trở thành tâm điểm của những lời bàn tán. Dù chiếc kính cận gọng tròn to bản đã được đeo lại trên sống mũi nhờ bàn tay ấm áp của Hội trưởng Haru, nhưng vỏ bọc "cô gái vô hình" mà Mei dày công xây dựng suốt nửa học kỳ qua đã hoàn toàn vỡ vụn.


"Nhìn kìa, chính là cô ta..."

"Không ngờ dưới lớp kính dày cộp đó lại là gương mặt như thế."

"Hội trưởng Haru thực sự đã tự tay nhặt kính cho cô ta sao? Thật không thể tin nổi!"


Những luồng suy nghĩ sắc nhọn, ghen tị và đầy dò xét của hàng chục học sinh đi lướt qua ập vào não bộ Mei như những đợt sóng nhiễu âm chói tai. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đeo trên cổ cô lúc này đã bị hỏng màng lọc âm thụ động sau cú va đập buổi sáng, hoàn toàn vô dụng trong việc ngăn chặn cơn bão thính giác tâm linh. Đầu óc Mei đau nhức âm ỉ, hai thái dương giật mạnh liên hồi. Cô chỉ biết cúi gầm mặt, ôm chặt quai chiếc ba lô sờn góc, bước thật nhanh ra khỏi cổng trường lộng lẫy để trốn chạy khỏi thế giới ồn ào ấy.


Mei bước lên chuyến tàu điện ngầm hướng về Yanaka – khu phố cổ hoài niệm nằm nép mình giữa lòng Tokyo hiện đại. Khi tiếng xình xịch của bánh xe lửa thưa dần, cảnh tượng những tòa nhà cao tầng chọc trời bằng kính và thép cũng lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con hẻm nhỏ quanh co, những ngôi nhà gỗ hai tầng thấp bé sơn màu nâu trầm và những giàn hoa bìm bìm leo dọc bờ tường đá cũ kỹ.


Yanaka District đón cô bằng bầu không khí tĩnh lặng, thoang thoảng mùi gỗ mục, mùi trà xanh rang từ những cửa tiệm lâu đời và hơi ấm của ánh chiều tà đang nhuộm đỏ những mái ngói rêu phong. Đây là nơi trú ẩn duy nhất của Mei, nơi mà thính giác tâm linh của cô có thể tạm thời lắng dịu trước nếp sống thanh bình, chậm rãi của những cụ già dắt chó đi dạo và những chú mèo hoang lười biếng nằm sưởi nắng trên nắp hòm thư.


Mei rẽ vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh, nơi có chiếc biển hiệu bằng gỗ sồi khắc ba chữ tiếng Việt mộc mạc: "Cổ Thư Các". Đây là tiệm sách cũ kiêm xưởng đóng sách thủ công gia đình của cha cô. Tiếng chuông gió bằng đồng treo trước cửa phát ra âm thanh lách cách thanh thoát khi Mei đẩy cửa bước vào.


Mùi hương quen thuộc lập tức bao bọc lấy cô – sự hòa quyện nồng ấm giữa mùi giấy dó, giấy Washi truyền thống, mùi da thuộc tự nhiên và hương thơm thảo mộc dịu nhẹ từ những lọ keo dán tự chế. Không gian trong tiệm ngập tràn những kệ sách gỗ cao sát trần, xếp đầy những cuốn sách cổ gáy bọc da mạ vàng đã sờn góc thời gian.


Phía sau chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, một người đàn ông trung niên dáng người cao gầy, hơi khom lưng đang tỉ mỉ dùng cọ quét một lớp keo mỏng lên gáy một cuốn sách cổ. Ông đeo chiếc kính gọng vuông cổ điển, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần và vết mực bám nhưng các động tác lại vô cùng uyển chuyển, chính xác. Đó là Nguyễn Văn Thành, cha của Mei.


Nghe tiếng chuông cửa, ông Thành ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông dịu hiền sau tròng kính, lướt qua gương mặt mệt mỏi và mái tóc bím hơi rối của con gái. Ông không hỏi han dồn dập, cũng không gặng hỏi về những vết bụi bẩn bám trên gấu áo đồng phục Seika của cô. Sự thấu hiểu thầm lặng của người cha luôn là liều thuốc chữa lành lớn nhất dành cho Mei.


"Con gái đã về rồi à," ông Thành lên tiếng, giọng nói trầm ấm, mang theo âm điệu thân thương của quê hương Việt Nam. "Rửa tay rồi vào ăn cơm thôi con. Cha vừa chuẩn bị xong."


Mei khẽ gật đầu, đặt chiếc ba lô nặng trĩu xuống chiếc ghế mây cạnh cửa. Khi đứng gần cha, thính giác tâm linh của cô hoàn toàn yên tĩnh. Đầu óc ông Thành không có những suy nghĩ hỗn loạn, ích kỷ hay đố kỵ giống như đám học sinh quý tộc ở trường Seika. Tiếng lòng của ông luôn là một khoảng không gian ấm áp, chỉ tràn ngập sự lo lắng và tình yêu thương dịu dàng dành cho cô: *"Hôm nay con gái lại mệt mỏi rồi. Trường học đó có quá ồn ào với con không? Đứa nhỏ đáng thương của cha..."*


Mei nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu để cảm nhận sự tĩnh lặng quý giá này. Cô bước vào căn bếp nhỏ phía sau tiệm sách. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ nhỏ, ông Thành đã bày sẵn một hộp bento bằng gỗ mộc mạc. Đó chính là Hộp Cơm Trưa Ấm Áp Của Cha mà ông luôn chuẩn bị tỉ mỉ cho cô.


Mở nắp hộp bento, làn khói ấm nóng tỏa ra mang theo mùi thơm nồng nàn của món thịt kho tiêu đen đậm đà và những chiếc chả giò chiên vàng ruộm, giòn rụm theo công thức truyền thống Việt Nam mà mẹ cô từng truyền lại. Hương vị quê hương nồng ấm, thân thương lập tức đánh thức mọi giác quan đang mệt mỏi của Mei. Cô cầm đũa, lặng lẽ gắp một miếng thịt kho đưa vào miệng. Vị ngọt mặn hài hòa, chút cay nồng của hạt tiêu đen hòa quyện với hạt cơm dẻo thơm giúp xoa dịu đi cơn đau đầu dữ dội và phục hồi hoàn toàn thể lực cho cô sau một ngày dài chịu đựng áp lực học đường.


Ông Thành ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn con gái ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại gắp thêm cho cô một chiếc chả giò.


"Dạo này công việc ở thư viện trường thế nào rồi con?" Ông Thành ôn tồn hỏi, tay khẽ lau một vệt bụi than bám trên mặt bàn gỗ. "Cha thấy con hay về muộn hơn trước."


Mei dừng đũa một chút, khẽ đẩy gọng kính cận lên sống mũi để che giấu sự bối bối. Cô không thể kể cho cha nghe về siêu năng lực đọc tâm, cũng không thể nói về việc cô đang bị phạt trực nhật chung với vị Hội trưởng hoàn hảo Shinjo Haru – người luôn gào thét u mê cô trong suy nghĩ.


"Dạ... công việc vẫn tốt ạ," Mei nhỏ nhẹ đáp. "Thầy Hayashi giao cho con phân loại một số cuốn sách cổ từ thập niên trước dưới hầm mật. Có một số cuốn bị hư hại khá nặng ở phần gáy và bìa da, con muốn lén mang một số dụng cụ phục chế chuyên dụng ở nhà đến trường để xử lý tranh thủ sau giờ trực nhật."


Ánh mắt ông Thành lóe lên một tia sáng ấm áp, đầy tự hào. Ông đặt bàn tay thô ráp lên đầu con gái, khẽ xoa nhẹ.


"Con gái của cha thực sự đã trưởng thành rồi, rất giống mẹ con ngày xưa. Việc phục chế sách cổ đòi hỏi sự tỉ mỉ và lòng kiên nhẫn cực lớn. Nếu con cần dụng cụ, cứ lên gác lửng tìm trong chiếc rương gỗ gia bảo của cha. Trong đó có những món đồ đóng sách tốt nhất mà cha và ông ngoại con từng tích lũy."


"Dạ, con cảm ơn cha."


Sau bữa cơm tối ấm áp, Mei bước lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên gác lửng của Cổ Thư Các. Không gian gác lửng khá thấp, chỉ có một ô cửa sổ tròn nhỏ nhìn ra khoảng sân sau hoài niệm nơi có giàn hoa tử đằng đang đung đưa trong gió đêm. Nơi đây chứa đầy những hòm gỗ cũ bám bụi và những cuộn giấy Washi chất lượng cao được bọc trong vải canvas bảo quản.


Mei tiến về phía chiếc rương gỗ gia bảo đặt ở góc tối của gác lửng. Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng mở nắp rương. Mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn tỏa ra từ bên trong. Mei đưa tay tìm kiếm và nâng niu lấy một vật phẩm quen thuộc: Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ.


Đây là con dao nhỏ được mài giũa tỉ mỉ từ xương đùi của loài hươu sao tuyết cổ, bề mặt xương đã nhẵn bóng, lên nước màu vàng ngà sang trọng qua ba thế hệ thợ đóng sách nhà họ Nguyễn. Con dao xương này không hề sắc bén như dao kim loại, nhưng nó lại là công cụ hoàn hảo nhất để miết phẳng các nếp gấp giấy Washi nhạy cảm và rạch những trang sách cổ bị dính chặt do ẩm mốc mà không làm rách thớ sợi giấy tự nhiên. Đối với Mei, con dao xương này không chỉ là một công cụ lao động thủ công, mà còn là một tín vật tinh thần kết nối cô với cội nguồn nghề nghiệp của gia đình.


Mei cẩn thận bọc con dao xương vào một tấm vải nhung mềm rồi đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô tiếp tục lục tìm trong rương để chuẩn bị thêm một số cọ quét keo bằng lông ngựa ngũ sắc và chỉ tơ tự nhiên nhuộm nước chè hoài cổ.


Khi tay cô chạm vào đáy hòm gỗ, một góc cuốn sổ bọc bằng vải lụa tơ tằm màu xanh chàm sậm xuất hiện dưới lớp giấy bảo quản. Mei khựng lại, tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô nhẹ nhàng kéo cuốn sổ ra.


Đó chính là Sổ Tay Công Thức Phục Chế Của Mẹ – di vật quý giá nhất mà người mẹ quá cố Nguyễn Thanh Vân để lại cho cô. Cuốn sổ tay được viết hoàn toàn bằng tiếng Việt với nét chữ viết tay mềm mại, uyển chuyển của mẹ, đan xen là những bức hình vẽ minh họa chi tiết bằng màu nước về cấu trúc các loại sợi giấy cổ và các công thức pha chế keo dán tự nhiên từ thảo mộc.


Mei ngồi bó gối trên sàn gỗ gác lửng, lật mở từng trang sách cũ. Mùi giấy dó hoài cổ tỏa ra dịu nhẹ. Trang sách ghi chép công thức pha chế keo dán thảo mộc từ bột nếp và lá hương thảo chống mối mọt hiện ra trước mắt cô. Đây chính là bí quyết giúp cô có thể vá lành những vết rách nát trên Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 mà cô và Haru tìm thấy ở thư viện trường Seika.


Khi Mei lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ tay – nơi ghi chép công thức tẩm hương thơm tự nhiên lên giấy để khử mùi mốc lưu niên, ngón tay cô bỗng chạm phải một mép giấy cứng ẩn giấu sâu sau lớp lụa bọc bìa sau.


Mei nhíu mày, cô cẩn thận dùng đầu ngón tay lách nhẹ vào khe hở nhỏ của lớp vải lụa xanh chàm. Một tấm ảnh cũ, hơi cứng và đã bị ố vàng bốn góc do thời gian, từ từ trượt ra ngoài và rơi xuống đùi cô.


Mei cầm bức ảnh lên dưới ánh sáng vàng ấm áp của chiếc đèn bàn nhỏ trên gác lửng.


Đó là một bức ảnh chụp lấy ngay (Polaroid) từ khoảng hơn hai mươi năm trước. Bối cảnh trong ảnh là khoảng sân sau rợp bóng hoa tử đằng của thư viện trường Seika – bối cảnh quen thuộc đến mức Mei có thể nhận ra ngay lập tức.


Trong ảnh có hai cô gái trẻ đang ngồi cạnh nhau trên băng ghế đá dưới giàn hoa tử đằng rủ bóng mát. Cô gái bên trái mặc chiếc áo dài lụa màu trắng thanh khiết, mái tóc đen dài mềm mại buộc trễ sau gáy, nụ cười ôn hòa, rạng rỡ tỏa ra năng lượng bao dung ấm áp. Mei nghẹn ngào nhận ra gương mặt dịu hiền của mẹ cô thời trẻ.


Thế nhưng, điều khiến Mei hoàn toàn chấn động và đứng hình chính là cô gái ngồi bên phải mẹ cô.


Cô gái đó mặc bộ đồng phục Seika phiên bản cổ điển của thập niên trước, toát ra phong thái quý tộc kiêu sa nhưng đượm buồn. Cô gái có mái tóc đen dài thẳng mượt, nước da nhợt nhạt quý phái và đặc biệt là đôi mắt sắc sảo, đẹp đẽ nhưng lạnh lùng như sương tuyết.


Gương mặt ấy, thần thái ấy, và nhất là đôi mắt phảng phất nét băng giá xa cách kia... có một sự tương đồng kinh ngạc đến mức nghẹt thở với Hội trưởng Shinjo Haru.


Mei run rẩy đưa ngón tay chạm vào gương mặt cô gái quý tộc trong bức ảnh cũ. Trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực lộng gió đêm của Yanaka.


*Cô gái này... tại sao lại có gương mặt giống Haru đến thế?* Mei tự hỏi, đầu óc cô bỗng chốc trở nên hỗn loạn trước một phát hiện chấn động. *Mẹ của mình và gia tộc Shinjo... thực sự đã có một mối liên kết bí ẩn từ quá khứ sao?*


Bức ảnh cũ kẹp sâu trong sổ tay của mẹ lộ ra hình ảnh một cô gái quý tộc có gương mặt rất giống Haru, mở ra một bức màn bí mật lịch sử đầy u sầu đang chờ đợi cô giải mã phía sau những kệ sách cổ của Thư viện hoàng hôn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!