Nhạc nềnSakuya2

Cơn Sốt Bất Chợt Và Vòng Tay Ấm Áp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của buổi chiều muộn thứ Hai dần bao trùm lấy phòng làm việc chung phía sau Thư viện hoàng hôn. Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu lọt qua khe cửa sổ gỗ sồi, hắt lên mặt bàn phục chế những vệt sáng u sầu, cắt chéo qua tấm bản đồ cổ năm 1990. Trên thớ giấy da ố vàng ấy, dấu "X" màu đỏ tươi mà kẻ xấu lén vẽ đè lên vị trí phòng kho tối vẫn nổi bật một cách tàn nhẫn.


Nguyễn Mei đứng một mình bên bàn gỗ, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận gọng tròn to bản dán chặt vào dấu "X" ấy. Lồng ngực cô thắt lại từng cơn, nhịp thở mỗi lúc một dồn dập. Bức thư đe dọa nặc danh từ Yamaguchi Tatsuya vẫn như một bóng ma đè nặng lên tâm trí cô. Kẻ đó dám đe dọa sẽ thiêu rụi xưởng sách Cổ Thư Các tại khu phố cổ Yanaka của cha cô—ông Nguyễn Văn Thành. Đối với Mei, cha là người thân duy nhất, là cả bầu trời bình yên của cô. Sự an toàn của cha chính là giới hạn đỏ mà cô sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ.


Sự lo lắng tột độ kết hợp với áp lực dồn dập khiến cơ thể Mei bắt đầu phản kháng. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái. Sợi dây đồng mảnh mai bên trong bị Kobayashi Yuka lén bấm đứt từ tuần trước vẫn chưa được sửa chữa, khiến màng lọc âm thụ động bị suy giảm công suất nghiêm trọng. Giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng cũ, những tiếng ồn nội tâm hỗn loạn từ các dãy hành lang xa xôi của Học viện Seika vẫn lách qua khe hở tinh thần, dội thẳng vào thái dương Mei thành những cơn đau nhói buốt.


*“Nóng quá...”* – Mei khẽ thì thầm, đưa bàn tay trái lên chạm vào trán.


Trán cô nóng bừng như lửa đốt. Cơn sốt cao ập đến bất ngờ, kéo theo sự kiệt quệ hoàn toàn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cổ tay phải của cô, nơi vạt băng gạc trắng muốt vẫn quấn quanh vết xước do dằm gỗ sồi hôm trước, khẽ run lên bần bật. Mei loạng choạng lùi lại một bước, định bám vào cạnh bàn để giữ thăng bằng, nhưng đôi chân cô bỗng chốc mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.


Bóng tối mờ ảo của căn phòng phục chế bỗng nhiên quay cuồng trước mắt cô. Nỗi sợ hãi không gian hẹp và bóng tối—chấn thương tâm lý thuở nhỏ khi cô từng bị nhốt trong chiếc tủ sách cũ nát lúc năng lực đọc tâm mới thức tỉnh—đột ngột trỗi dậy dữ dội. Mei cảm thấy như bốn bức tường gỗ sồi xung quanh đang từ từ khép lại, bóp nghẹt lấy cuống họng cô, cướp đi từng ngụm không khí cuối cùng. Cô cố gắng nhắm mắt, vận dụng quy tắc tĩnh tâm “Ngũ Căn Thu Liễm”, hít sâu bằng mũi và giữ hơi thở để tìm kiếm sự bình yên. Thế nhưng, sự hoảng loạn tột độ đã bẻ gãy mọi sự tập trung. Kỹ thuật tĩnh tâm thất bại hoàn toàn.


"Hội... Hội trưởng..." – Mei khẽ gọi trong vô vọng, tầm nhìn của cô mờ đi, chỉ còn lại một màu xám xịt.


Đúng lúc thân hình mảnh mai của Mei đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, cánh cửa gỗ của phòng làm việc chung đột ngột bị đẩy mạnh ra.


Shinjo Haru bước vào. Cậu vừa trở về sau khi ra lệnh cho Ren Tachibana điều tra dấu vân tay trên bức thư đe dọa nặc danh. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mei ngã quỵ bên bàn phục chế, gương mặt góc cạnh thanh tú của vị hoàng tử băng giá hoàn toàn vỡ vụn. Chiếc mặt nạ vô cảm, lạnh lùng thường ngày của cậu biến mất không một dấu vết, thay thế bằng một sự hoảng loạn và sợ hãi tột cùng chưa từng có.


"Mei!" – Haru hét lên, giọng nói không còn giữ được vẻ đều đều, lạnh lùng thường ngày.


Cậu lao tới như một mũi tên, vươn đôi cánh tay dài ra đỡ lấy Mei ngay trước khi cô chạm đất. Khoảnh khắc ôm trọn thân hình nóng hổi và run rẩy của cô vào lòng, nhịp tim của Haru đập dồn dập trong lồng ngực với tần số kinh hoàng.


Do khoảng cách vật lý giữa hai người lúc này chưa đầy mười centimet, năng lực đọc tâm của Mei tự động kích hoạt và đột phá lên cảnh giới đặc biệt: **Thấu Thính Cảm Xúc (Đồng điệu)**. Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ, Mei không chỉ nghe thấy những suy nghĩ gào thét của Haru, mà còn cảm nhận được rõ ràng nhịp tim đập loạn nhịp vì hoảng sợ, cùng trạng thái cảm xúc lo lắng tột độ đang lan tỏa từ lồng ngực ấm áp của cậu dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Mei! Mei ơi! Đừng nhắm mắt! Làm ơn... tỉnh lại nhìn tôi đi! Tại sao người em lại nóng như lửa thế này?! Đáng chết, tất cả là tại mình! Tại mình đã không bảo vệ tốt cho em, để em phải gánh chịu những lời đe dọa bẩn thỉu đó một mình! Nhìn em run rẩy thế này, tim tôi như bị bóp nát ra rồi! Tôi không quan tâm đến Seki Jun, không quan tâm đến gia tộc Shinjo hay bất cứ thứ gì nữa! Tôi chỉ cần em an toàn! Mei... làm ơn hãy mở mắt ra nhìn tôi đi!”*


Những luồng suy nghĩ cuồng nhiệt, lo lắng đến phát điên của Haru vang vọng trong tâm trí Mei, mang theo một hơi ấm định mệnh xua tan đi cái lạnh buốt của cơn sốt và bóng tối vây hãm. Mei khẽ mấp máy môi, muốn nói với cậu rằng cô không sao, nhưng mí mắt cô nặng trĩu, hoàn toàn chìm vào bóng tối vô thức.


Haru hoảng hốt bế thốc Mei lên bằng đôi tay vững chãi của mình. Cậu ôm chặt cô vào lòng, che chở cô như báu vật quý giá nhất thế gian. Không một chút do dự, cậu đạp tung cánh cửa phòng phục chế, bế cô chạy thục mạng dọc theo những dãy hành lang vắng vẻ của khu nhà cũ hướng thẳng về phía phòng y tế học đường. Gió bấc rít qua các khung cửa sổ, hắt ánh sáng hoàng hôn đỏ ối lên hai bóng người đang lướt đi trong vội vã.


Khi bước vào phòng y tế, mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc lập tức ập vào khứu giác của Haru.


Cô y tế học đường Mori Ran đang mặc chiếc áo blouse trắng sạch sẽ, mái tóc buộc gọn gàng, đang đứng bên tủ thuốc. Nhìn thấy vị Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng thường ngày đang bế một nữ sinh với gương mặt đầy mồ hôi, hoảng loạn tột độ, cô Ran khẽ giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh của một bác sĩ chuyên nghiệp.


"Hội trưởng Shinjo? Trò Nguyễn bị làm sao thế này?" – Cô Ran vội vàng hỏi, nhanh chóng chỉ dẫn Haru đặt Mei nằm xuống chiếc giường bệnh trải ga trắng tinh tươm ở góc phòng.


"Em ấy bị sốt cao đột ngột, thưa cô. Người em ấy nóng lắm, và em ấy vừa ngất xỉu ở phòng làm việc chung," – Haru nói, giọng nói run rẩy, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Mei không rời một milimet.


Cô Ran nhanh chóng bước lại gần, đưa tay sờ lên trán Mei và đo nhiệt độ. Gương mặt dịu dàng của cô khẽ nhíu lại: "Sốt ba mươi chín độ năm. Thể xác và tinh thần của trò ấy đang rơi vào trạng thái kiệt quệ cực hạn do áp lực tâm lý quá tải. Hội trưởng, trò hãy lùi lại một chút để tôi chuẩn bị truyền nước ấm và cho trò ấy uống thuốc hạ sốt khẩn cấp."


Haru lùi lại nửa bước nhưng đôi bàn tay cậu vẫn siết chặt lấy nhau đầy kiềm chế. Cậu đứng lặng yên nhìn cô Ran cắm kim truyền nước ấm vào cổ tay trái của Mei, xót xa nhìn vạt gạc trắng muốt vẫn quấn quanh cổ tay phải của cô gái nhỏ.


Cô Ran bước lại góc phòng, nhỏ vài giọt tinh dầu oải hương tinh khiết vào chiếc máy khuếch tán bằng gốm sứ tỏa hương Sunset. Làn sương mỏng mang hương thơm dịu nhẹ của hoa oải hương và bạc hà nhanh chóng lan tỏa khắp không gian phòng y tế, tạo ra một bầu không khí tĩnh lặng, chữa lành giúp xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của cả hai người.


"Hội trưởng Shinjo, trò hãy ngồi xuống đây nghỉ ngơi đi. Trông trò cũng đang rất hoảng loạn đấy," – Cô Ran nhẹ nhàng khuyên bảo, đặt một chiếc ghế gỗ bên cạnh giường bệnh của Mei.


"Em không sao, thưa cô. Em muốn ở lại đây canh chừng cho em ấy tỉnh lại," – Haru kiên quyết đáp, giọng nói khôi phục lại vẻ lạnh lùng bên ngoài nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự dằn vặt.


Cô Ran nhìn thấu tâm tư của chàng trai trẻ, khẽ thở dài bao dung: "Được rồi, tôi sẽ ra văn phòng phía trước để chuẩn bị thêm một số loại thuốc thảo mộc an thần cho trò ấy. Có chuyện gì trò hãy gọi tôi ngay lập tức nhé."


Cánh cửa phòng y tế khép lại nhẹ nhàng. Trong căn phòng chỉ còn lại Mei đang nằm mê man trên giường bệnh và Haru đang ngồi lặng lẽ bên cạnh.


Haru đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra, nhẹ nhàng nắm chặt lấy bàn tay lạnh run, nhỏ nhắn của Mei. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền qua, sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy vì sốt của cô thủ thư nhỏ.


Trong cơn sốt mê man, Mei cảm thấy mình như đang trôi nổi giữa một đại dương bóng tối lạnh lẽo. Thế nhưng, cái nắm tay siết chặt của Haru giống như một sợi dây cứu sinh kéo cô trở lại thực tại. Nhờ năng lực *Thấu Thính Cảm Xúc (Đồng điệu)* đang hoạt động mạnh mẽ do tiếp xúc vật lý trực tiếp, Mei nghe thấy tiếng lòng của Haru lúc này không còn là những tiếng gào thét cuồng nhiệt, tự luyến thường ngày, mà là những lời thì thầm run rẩy, dịu dàng và ngập tràn sự xót xa dằn vặt dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Mei... Tôi xin lỗi. Tôi thực sự rất tệ, đúng không? Tôi luôn tự hứa trong lòng sẽ bảo vệ em, sẽ là lá chắn che chở cho em trước mọi sóng gió của học đường và gia tộc. Vậy mà hết lần này đến lần khác, tôi lại để em bị thương, để em phải gánh chịu những lời đe dọa nặc danh tàn nhẫn của lũ khốn đó... Nhìn em nằm yếu ớt thế này, tôi ước gì mình có thể gánh chịu toàn bộ cơn sốt và sự đau đớn này thay cho em. Xin em... hãy nhanh chóng tỉnh lại đi. Tôi sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với bóng tối một mình nữa. Cho dù có phải đối đầu với cha, với cả gia tộc Shinjo, tôi cũng sẽ bảo vệ em và xưởng sách của bố em an toàn vẹn toàn. Tôi thề đấy...”*


Những lời tự sự thầm kín đầy chân thành và đau đớn của Haru giống như một dòng nước mát lành xoa dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt não bộ của Mei. Cô cảm nhận được nhịp tim đập từng nhịp mạnh mẽ, ấm áp của cậu truyền qua lòng bàn tay. Trái tim cô khẽ rung động mãnh liệt. Cô nhận ra đằng sau lớp băng giá lạnh lùng, xa cách của vị hoàng tử Seika hoàn mỹ thực chất là một trái tim ấm áp, ngốc nghếch nhưng vô cùng kiên định và chân thành dành riêng cho cô.


*“Hội trưởng... cảm ơn cậu...”* – Mei thầm nghĩ trong cơn mê man, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng nhạt nhòa.


Thời gian chậm rãi trôi qua. Ánh hoàng hôn đỏ ối ngoài cửa sổ lịm dần, nhường chỗ cho màn đêm đen sâu thẳm của mùa đông. Máy khuếch tán tinh dầu vẫn lặng lẽ tỏa làn sương mỏng thoảng mùi oải hương ấm áp.


Khoảng ba tiếng đồng hồ sau, Mei khẽ động đậy những ngón tay. Cơn sốt cao đã được đẩy lùi nhờ thuốc của cô Ran và hơi ấm từ cái nắm tay của Haru. Cô từ từ mở mắt ra, tầm nhìn dần khôi phục lại sự rõ ràng. Mùi hương bạc hà và oải hương thanh mát vây quanh mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.


Căn phòng y tế tĩnh lặng vô cùng. Mei khẽ quay đầu sang bên phải.


Haru vẫn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh giường bệnh. Cậu đã ngủ gục bên mép giường từ lúc nào do kiệt sức sau chuỗi ngày mất ngủ kéo dài và cơn hoảng loạn tinh thần vừa qua. Thế nhưng, ngay cả trong giấc ngủ muộn, bàn tay to lớn, ấm áp của cậu vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô không hề buông lỏng, như thể cậu sợ rằng chỉ cần nới lỏng tay một giây, cô sẽ biến mất vào bóng tối.


Mei nhìn khuôn mặt góc cạnh thanh tú của Haru khi ngủ—không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày mà có chút mệt mỏi, đáng yêu vô cùng. Khóe mắt cô khẽ cay xè vì xúc động.


Cô khẽ dịch chuyển cánh tay trái đang cắm kim truyền nước ấm để nhìn xuống cổ tay mình.


Khoảnh khắc nhìn thấy vật phẩm đang nằm trên cổ tay trái, đồng tử của Mei khẽ thu nhỏ lại, lồng ngực cô bừng lên một luồng nhiệt lượng ngọt ngào tột độ.


Trên cổ tay trái mảnh mai của cô, bên cạnh vạt gạc trắng muốt của tay phải, đã được đeo một chiếc vòng tay chỉ đỏ may mắn. Đó chính là chiếc vòng chỉ đỏ thắt nút thủ công theo phong tục Việt Nam mà cô từng tỉ mỉ làm dưới ánh đèn bàn Sunset để cầu bình an, chiếc vòng mà cô luôn cất kỹ trong ngăn khóa của ba lô canvas.


Haru chắc chắn đã lén tìm thấy chiếc vòng trong cặp của cô lúc cô ngất xỉu, tự tay đeo lên cổ tay cô và thắt nút cố định một cách vụng về nhưng vô cùng cẩn trọng để cầu nguyện cho cô nhanh chóng hạ sốt.


Khi tỉnh dậy, Mei thấy trên cổ tay mình đã được đeo chiếc vòng tay chỉ đỏ may mắn mà cô từng thắt nút thủ công.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!