Nhạc nềnSakuya2

Lời Đe Dọa Nặc Danh Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Hai, Học viện Tư thục Seika khoác lên mình một bầu không khí u sầu dưới bầu trời xám xịt của những ngày chớm đông. Gió bấc rít qua những khe cửa kính của dãy hành lang lớp học, mang theo cái lạnh buốt da cắt thịt. Nguyễn Mei bước đi chậm rãi dọc hành lang tầng hai, hai tay ôm khư khư chiếc cặp canvas sờn góc sát vào lồng ngực.


Cổ tay phải của cô, nơi vạt băng gạc trắng muốt vẫn được quấn ngay ngắn để che đi vết xước do dằm gỗ sồi từ cuộc khám xét của Saito Kazuma hôm trước, thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp đau nhẹ dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa – món quà kỷ niệm cuối cùng của ông ngoại – khẽ phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái bị hỏng dây đồng. Sợi dây đồng mảnh mai bị Kobayashi Yuka lén bấm đứt một nửa từ tuần trước vẫn chưa được sửa chữa, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa công suất.


Mei khẽ nhíu mày khi những luồng sóng não hỗn tạp của học sinh xung quanh lách qua khe hở tinh thần, dội thẳng vào thái dương cô những tiếng thì thầm đầy đố kỵ:


*“Nhìn kìa, chính là con nhỏ nghèo vượt khó lớp 10-A đấy...”*

*“Nghe nói nó vẫn lảng vảng quanh thư viện cũ với Hội trưởng Haru sau giờ học. Thật mặt dày!”*

*“Risa-sama chắc chắn sẽ không để yên cho nó đâu...”*


Mei cắn chặt môi, cúi gầm mặt để tránh những ánh mắt dòm ngó ác ý. Cô áp dụng chặt chẽ “Quy Tắc Tránh Bắt Nạt Học Đường”, bước nhanh hơn để bắt kịp bóng dáng năng động của cô bạn thân Trần An Nhiên đang đi phía trước. An Nhiên với mái tóc đuôi ngựa cao lắc lư theo nhịp bước chân dứt khoát giống như một lá chắn vật lý vững chắc, che chở cho Mei trước sự cô lập của đám đông.


Khi đến trước dãy tủ cá nhân của lớp 10-A, Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô tạm biệt An Nhiên rồi bước lại gần chiếc tủ sắt màu xám mang số thứ tự của mình. Khứu giác nhạy bén của Mei bỗng khẽ động. Giữa mùi kim loại lạnh lẽo và mùi nước xịt phòng nhân tạo của hành lang, cô ngửi thấy một mùi hắc nhẹ của keo dán công nghiệp rẻ tiền tỏa ra từ khe tủ.


Mei rụt rè tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa sắt rỉ sét mở ra với một tiếng *két* khô khốc.


Từ bên trong tủ, một mảnh giấy nhỏ đột ngột rơi xuống, đáp nhẹ trên đôi giày bento của cô.


Mei khẽ rùng mình. Cô cúi người nhặt mảnh giấy lên. Đó là một bức thư nặc danh được cắt dán thô bạo từ những chữ cái cắt ra từ các tờ báo giấy cũ. Những chữ cái có kích thước và phông nền loang lổ ghép lại thành một dòng thông điệp đầy tàn nhẫn và lạnh người:


“RỜI KHỎI BAN PHỤ CHẾ NGAY NẾU KHÔNG MUỐN XƯỞNG SÁCH CỔ THƯ CÁC Ở YANAKA CỦA BỐ MÀY BIẾN THÀNH TRO BỤI.”


Toàn thân Mei đông cứng. Da mặt cô tái nhợt đi trong tích tắc, những ngón tay mảnh mai run rẩy dữ dội khiến mảnh giấy suýt tuột khỏi tầm tay.


Xưởng sách Cổ Thư Các tại khu phố cổ Yanaka... đó là cả cuộc đời, là mồ hôi nước mắt và là nơi lưu giữ những ký ức duy nhất về người mẹ quá cố của cô. Cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, một người thợ đóng sách thủ công hiền lành, ít nói, người luôn thức dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị những hộp cơm bento ấm áp cho cô, đang là mục tiêu bị đe dọa. Sự an toàn của cha chính là giới hạn đỏ mà không một ai được phép chạm vào.


Lồng ngực Mei thắt lại đau đớn, cô cảm thấy không khí xung quanh như nghẹt thở. Nỗi sợ hãi tột độ kích hoạt thính giác tâm linh của cô rơi vào trạng thái quá tải nhẹ, tiếng rè rè bên tai trái càng lúc càng lớn.


*“Bố... Con phải gọi điện cho bố ngay...”* – Mei hoảng loạn nghĩ. Cô run rẩy thọc tay vào cặp tìm điện thoại. Nhưng một ý nghĩ khác lập tức cản cô lại: nếu cô gọi điện lúc này, người cha nhạy cảm của cô chắc chắn sẽ nhận ra sự bất thường trong giọng nói của con gái và lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Cô không thể để cha phải gánh chịu áp lực này.


Đúng lúc Mei đang đứng chết lặng trước cánh cửa tủ mở toang, một tiếng bước chân vững chãi, quen thuộc từ đầu hành lang truyền đến. Mei khẽ giật mình, cô nhận biết được nhịp điệu bước chân ấy – một nhịp điệu dứt khoát, khoan thai nhưng mang một áp lực vô hình.


Hội trưởng hội học sinh Shinjo Haru đang bước tới.


Cậu ăn mặc chỉnh tề đến mức hoàn hảo, chiếc caravat màu xanh thẫm không lệch một milimet, huy hiệu Hội trưởng bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Gương mặt góc cạnh thanh tú của Haru vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày của một vị hoàng tử băng giá. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu lướt qua những học sinh đang tò mò xung quanh bằng một ánh nhìn thờ ơ, lạnh lẽo.


Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào bán kính hai mét xung quanh Mei, năng lực đọc tâm “Định Vị Tần Số” của cô lập tức tự động kích hoạt. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài băng giá không gợn một chút sóng lòng, nội tâm của vị Hội trưởng hoàn hảo lập tức bùng nổ một cơn bão phẫn nộ và lo lắng tột độ dội thẳng vào sóng não của Mei:


*“Mei! Mei đang đứng ở đó... Nhưng khoan đã! Mặt em ấy sao lại tái mét thế kia?! Đôi vai nhỏ nhắn dưới lớp áo đồng phục đang run lên bần bật kìa! Ai? Đứa khốn kiếp nào dám làm Mei của tôi sợ hãi thế này?! Nhìn em ấy run rẩy như một chú chim nhỏ bị bão tuyết vùi dập, tim mình như bị ngàn mũi dao đâm vào đau đớn! Mình muốn bước tới ôm chặt lấy em ấy, muốn siết em vào lòng để bảo vệ em khỏi mọi giông bão! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại! Seki Jun vẫn đang lảng vảng rình mò ở góc hành lang kia, mình không được để lộ bất kỳ biểu cảm nào ngoài đời thực!”*


Haru bước đến dừng lại ngay trước mặt Mei. Cậu không hề liếc nhìn cô một cái, nhưng bàn tay to lớn, ấm áp của cậu đã nhanh như cắt vươn ra, giật lấy mảnh giấy nặc danh từ những ngón tay đang run rẩy của cô.


"Trò Nguyễn. Đây là tài liệu gì? Nội quy học đường cấm học sinh tàng trữ các ấn phẩm không rõ nguồn gốc trong tủ cá nhân," Haru cất giọng trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông, đóng vai một vị Hội trưởng đang thực thi kỷ luật nghiêm khắc.


Thế nhưng, tiếng lòng của cậu khi đọc những dòng chữ cắt dán trên mảnh giấy lập tức chuyển hóa thành một tiếng gầm rú phẫn nộ điên cuồng tột độ:


*“Đáng chết! Đáng chết vạn lần! Yamaguchi Tatsuya! Cái gã cựu thành viên câu lạc bộ phục chế bị đuổi đó... gã dám gửi thư đe dọa Mei sao?! Đe dọa xưởng sách của bố em ấy ở Yanaka District?! Gã dám chạm vào gia đình của Mei! Gan chó của gã to đến mức nào rồi hả?! Tôi thề bằng danh dự của gia tộc Shinjo, tôi sẽ dùng toàn bộ quyền lực của Hội học sinh và thế lực tài chính của gia đình để nghiền nát kẻ này vĩnh viễn! Tôi sẽ băm vằm hắn ra thành trăm mảnh! Mei ơi, đừng sợ, có tôi ở đây rồi... Tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ kẻ nào làm tổn hại đến một sợi tóc của em hay gia đình em!”*


Mei đứng lặng người, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận gọng tròn to bản khẽ dao động dữ dội. Nghe thấy những suy nghĩ bảo vệ cuồng nhiệt, phẫn nộ nhưng đầy ấm áp của Haru, nỗi sợ hãi tột độ trong lòng cô bỗng chốc dịu lại một nửa. Cô khẽ mím môi, vận dụng kỹ năng “Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm (Poker Face)” để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng, không để lộ việc cô có thể nghe thấy mọi tiếng lòng của cậu.


"Thưa Hội trưởng, đó chỉ là một mảnh giấy lộn tớ nhặt được," Mei lý nhí đáp, khẽ lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn hai mét đúng quy tắc trước mắt gã trợ lý Seki Jun đang đứng quan sát từ xa.


Haru khẽ hừ lạnh một tiếng, cậu gấp gọn mảnh giấy nặc danh nhét vào túi quần tây đồng phục. Cậu quay sang phía phó chủ tịch hội học sinh Tachibana Ren đang khoan thai bước tới từ phía sau.


"Phó chủ tịch Tachibana. Hãy mang mảnh giấy này về văn phòng. Kiểm tra dấu vân tay và chất liệu keo dán trên này. Tôi yêu cầu có báo cáo chi tiết trước giờ nghỉ trưa."


Ren Tachibana nhướng mày, lãng tử vuốt mái tóc màu nâu sáng tự nhiên của mình. Cậu khẽ liếc nhìn gương mặt tái nhợt của Mei, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay đang siết chặt đầy kiềm chế của Haru. Là bạn thân duy nhất hiểu rõ tính cách thật của vị hoàng tử băng giá, Ren lập tức nhận ra sự bất thường dưới lớp mặt nạ của Haru.


*“Ồ hô, Hội trưởng lạnh lùng của chúng ta đang thực sự phát điên rồi kìa,”* – Ren thầm nghĩ, tiếng lòng của cậu lọt vào tai Mei đầy sự nhạy bén và hài hước. *“Gương mặt thì vô cảm nhưng sát khí tỏa ra lạnh buốt cả hành lang. Kẻ nào ngu ngốc dám đe dọa cô thủ thư nhỏ của cậu ta thế này? Thú vị rồi đây, mình phải giúp cậu ta điều tra thật nhanh mới được.”*


"Rõ, thưa Hội trưởng. Tôi sẽ xử lý ngay lập tức," Ren mỉm cười tinh tế, nhận lấy mảnh giấy từ tay Haru rồi lướt nhanh đi hướng về văn phòng hội học sinh.


Haru không nói thêm một lời nào, cậu lạnh lùng quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn, vững chãi của cậu dần khuất sau góc rẽ hành lang, nhưng tiếng lòng bảo vệ đầy dằn vặt của cậu vẫn không ngừng dội lại trong sóng não của Mei:


*“Mei ơi, xin em hãy tin tưởng tôi... Tôi sẽ bảo vệ em và bố em an toàn tuyệt đối. Kẻ gửi thư nặc danh này chắc chắn có liên quan đến gã Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi. Tôi sẽ không để bọn chúng đạt được mục đích đâu!”*


Mei đứng tựa lưng vào cánh cửa tủ sắt lạnh lẽo, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sự bảo vệ âm thầm nhưng quyết liệt của Haru giống như một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm cho tâm hồn đang run rẩy của cô. Cô biết, cuộc chiến bảo tồn di sản thư viện cũ và bảo vệ gia đình cô trước những âm mưu thực dụng đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.


Suốt các tiết học chính khóa của buổi sáng, Mei hoàn toàn mất tập trung. Những công thức toán học và định lý văn học trên bảng đen trở nên mờ nhạt trước nỗi lo âu dành cho người cha ở Yanaka. Cô liên tục siết chặt chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc cài trên bím tóc bên phải – tín vật tình cảm của Haru – để tìm kiếm sự an định tinh thần.


Giờ nghỉ trưa vang lên, Mei lẳng lặng cầm lấy chiếc cặp canvas bước ra khỏi lớp học. Cô men theo con đường vắng vẻ phía sau nhà kho thể chất để hướng về phía Sunset Library – nơi trú ẩn yên bình duy nhất của cô lúc này.


Thế nhưng, khi vừa bước vào phòng làm việc chung sau thư viện, Mei bỗng cảm thấy một bầu không khí bất thường lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset trên bàn làm việc chung vẫn chưa được cắm điện, căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo của buổi chiều tà chớm đông.


Mei đi lại gần chiếc bàn gỗ sồi, định bụng lấy tấm bản đồ cổ năm 1990 ra để nghiên cứu lại lối đi ngầm dẫn đến khu hiệu bộ cũ. Cô mở ngăn kéo bàn làm việc nơi cô lén giấu tấm bản đồ sau giờ trực nhật hôm thứ Bảy.


Khoảnh khắc tấm bản đồ được trải ra trên mặt bàn, Mei hoàn toàn chết lặng.


Trên thớ giấy da cổ kính ố vàng, ngay tại vị trí ký hiệu của "phòng kho tối" (dark storage room) phía sau sân khấu hội trường, ai đó đã dùng bút mực đỏ rực rỡ vẽ một dấu "X" khổng lồ, thô bạo đè lên toàn bộ sơ đồ chỉ dẫn.


Dấu "X" màu đỏ tươi như máu nổi bật giữa những nét mực hoài cổ, giống như một điềm báo nguy hiểm, một chiếc bẫy chết người đang mở ra chờ đợi cô bước vào trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!