Nhạc nềnSakuya2

Bí Mật Sau Bức Tranh Chân Dung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn lịm dần sau những vòm cửa kính vỡ của phòng nhạc cũ, nhưng làn hương bưởi dại dịu ngọt pha lẫn vị đắng u sầu từ chiếc chìa khóa đồng cổ vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh mịch của Thư viện hoàng hôn.


Mei đứng khép nép bên cạnh kệ sách gỗ sồi số 4, những ngón tay thon nhỏ khẽ vuốt ve dải băng gạc trắng muốt quấn quanh cổ tay phải. Vết xước do dằm gỗ từ cuộc khám xét đột xuất của Saito Kazuma tuy đã được băng bó cẩn thận, nhưng mỗi khi cử động mạnh vẫn mang lại cảm giác nhói nhẹ. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa – vật bảo hộ duy nhất giúp cô ngăn chặn những tiếng ồn nội tâm hỗn loạn của thế giới ngoài kia – khẽ rung lên những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái bị hỏng dây đồng.


Nhưng lúc này, trong bán kính chưa đầy một mét, luồng sóng não mạnh mẽ nhất, gào thét dữ dội nhất lại đến từ vị Hội trưởng hội học sinh đang đứng đối diện cô.


Shinjo Haru đứng thẳng, vạt áo đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn, gương mặt góc cạnh thanh tú vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách của một vị hoàng tử băng giá. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu dán chặt vào tấm bản đồ cổ năm 1990 mà Mei vừa trải ra trên mặt bàn gỗ sồi. Thế nhưng, trong tâm trí Mei, tiếng lòng của Haru lại đang gầm rú cuồng nhiệt:


*“Trời ơi! Mei đứng sát mình quá! Khoảng cách này... chưa đầy năm mươi centimet! Mình có thể ngửi thấy mùi hương nhài tây thanh khiết tỏa ra từ tóc em ấy! Chiếc kẹp tóc bạc hoa đào mình tặng vẫn đang cài trên bím tóc phải của em ấy kìa... Em ấy trân trọng nó như vậy sao? Nhưng đáng chết thật, cổ tay em ấy vẫn còn quấn gạc trắng. Nhìn vệt gạc đó mà tim mình nhói lên đau đớn! Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đó, muốn ôm em ấy vào lòng để xoa dịu mọi tổn thương! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự hoảng loạn trước mặt em ấy!”*


Mei đỏ bừng mặt, hai tai nóng ran dưới bím tóc đen dài. Cô vội vàng cúi gầm mặt xuống, khẽ đẩy gọng kính cận tròn to bản lên sống mũi để che giấu sự bối rối tột độ của mình. Để đánh lạc hướng vị Hội trưởng đang tự luyến và u mê cô vô phương cứu chữa trong suy nghĩ, Mei chỉ ngón tay mảnh mai vào nét mực đỏ nhạy nhiệt vừa hiện rõ trên tấm bản đồ cổ.


"Hội trưởng, cậu nhìn xem," Mei cất giọng nhẹ nhàng, cố gắng giữ cho tông giọng không bị run rẩy. "Nét mực đỏ này chỉ dẫn một lối đi ngầm nối thẳng từ phía sau kệ sách số bốn này sang khu hiệu bộ cũ đã bị bỏ hoang. Đây chính là 'Đường hầm hiệu bộ cũ' mà thầy Hayashi từng nhắc đến."


Haru khẽ chớp mắt, vẻ mặt lạnh lùng không một gợn sóng, cậu trầm giọng đáp: "Trò Nguyễn. Khu hiệu bộ cũ là vùng cấm của trường, đã bị niêm phong từ lâu do cấu trúc xuống cấp. Việc tự ý đột nhập có thể khiến trò bị trừ toàn bộ điểm rèn luyện tích lũy và đe dọa đến học bổng toàn phần."


Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại phản bội hoàn toàn lời nói nghiêm nghị đó:


*“Đi! Đi chứ! Chỉ cần là nơi Mei muốn đến, ngay cả địa ngục tôi cũng sẽ đi cùng em! Khu hiệu bộ cũ tối tăm và bụi bặm lắm, em ấy lại nhút nhát như vậy, chắc chắn sẽ sợ hãi. Đây chính là cơ hội để mình thể hiện bản lĩnh đàn ông, che chở cho em ấy! Ôi, nghĩ đến cảnh Mei sợ hãi nép vào ngực mình... tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi!”*


Mei dở khóc dở cười trước những suy nghĩ táo bạo của Haru. Cô khẽ lắc đầu, lấy từ trong túi ba lô ra cây Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ – kỷ vật gia truyền của cha cô, ông Nguyễn Văn Thành.


"Tớ biết việc này rất mạo hiểm, Hội trưởng. Nhưng sơ đồ này dẫn đến nơi cất giấu những bức thư tay của mẹ tớ, bà Nguyễn Thanh Vân. Tớ buộc phải đi. Nếu cậu e ngại quy chế, tớ có thể tự đi một mình."


*“Cái gì?! Em định đi một mình vào đường hầm tối tăm đó sao? Không đời nào! Tôi sẽ không bao giờ để em gặp nguy hiểm!”* – Haru gào thét trong đầu, nhưng ngoài mặt cậu chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, đưa tay cầm lấy cây đèn pin chuyên dụng nạm thép của Hội học sinh.


"Trò Nguyễn, trò là thành viên của ban phục chế do tôi quản lý. Tôi có trách nhiệm giám sát và đảm bảo an toàn cho trò. Đi thôi."


Mei mỉm cười ôn hòa. Cô dùng cây dao xương thú khẽ lách vào khe hở của khớp gỗ lỏng ở hàng dưới cùng kệ sách sồi số 4. Với một lực bẩy nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác học được từ cha, khớp gỗ phát ra một tiếng *clack* nhỏ, để lộ một chốt khóa đồng cổ. Haru bước tới, đôi bàn tay to khỏe của cậu dễ dàng gạt chốt khóa. Bức tường gỗ phía sau kệ sách từ từ trượt sang một bên, để lộ một lối vào tối tăm, ngập tràn bụi bặm và hơi lạnh buốt của lòng đất.


Đường hầm hiệu bộ cũ đón chào họ bằng một bầu không khí ngột ngạt, thoang thoảng mùi ẩm mốc của gỗ mục lâu năm và bụi giấy cổ. Haru đi trước, ánh đèn pin siêu sáng của cậu quét qua những mảng mạng nhện giăng kín lối đi hẹp. Cậu cố tình đi chậm lại, giữ khoảng cách chưa đầy năm mươi centimet với Mei để sẵn sàng che chở cho cô.


*“Bóng tối này... ngột ngạt quá,”* Mei thầm nghĩ, lồng ngực cô khẽ thắt lại khi chấn thương tâm lý sợ không gian hẹp thuở nhỏ có dấu hiệu trỗi dậy. Nhịp thở của cô trở nên nông và dồn dập hơn.


Ngay lập tức, một bàn tay ấm áp, thô ráp khẽ chạm vào bả vai cô. Haru không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm thấp của cậu vang lên giữa không gian tối tăm, mang lại một sức mạnh định mệnh xoa dịu mọi nỗi sợ hãi:


"Trò Nguyễn, bám sát tôi. Đừng để bị lạc."


Tiếng lòng của cậu đồng thời dội vào sóng não cô, ấm áp và chân thành đến lạ lùng:


*“Mei đang sợ... Mình có thể cảm nhận được đôi vai em ấy đang run rẩy dưới lớp áo đồng phục. Đáng chết thật, mình muốn nắm lấy tay em ấy quá! Nhưng làm vậy có đột ngột quá không? Em ấy có nghĩ mình là kẻ biến thái không? Mẹ kiếp, Seki Jun không có ở đây, mình cần gì phải giữ khoảng cách hai mét chứ! Cố lên Haru, hãy là chỗ dựa vững chắc cho em ấy!”*


Mei khẽ mỉm cười trong bóng tối, cô đưa bàn tay trái ra, nhẹ nhàng nắm lấy một góc gấu áo đồng phục của Haru. Cái nắm tay hờ ấy lập tức khiến tiếng lòng của vị Hội trưởng băng giá bùng nổ pháo hoa hạnh phúc cực hạn:


*“Aaaa! Em ấy nắm áo mình rồi! Mei chủ động chạm vào mình! Ôi trời ơi, góc áo này mình sẽ không bao giờ giặt nữa! Cảm giác này... ngọt ngào quá đi mất!”*


Họ cứ thế lặng lẽ đi qua đường hầm ngầm, vượt qua những bậc thang gỗ ọp ẹp để dẫn lên khu vực gác mái của tòa nhà hiệu bộ cũ – nơi được mệnh danh là "Gác mái ký ức".


Khi cánh cửa gỗ sồi cổ kính của gác mái được đẩy mở, một khung cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mắt họ. Ánh hoàng hôn vàng rực rỡ của buổi chiều muộn chiếu xuyên qua những ô cửa kính vỡ, tạo thành những vệt sáng lung linh nhảy múa trên những kệ sách cũ phủ đầy bụi lưu niên. Những hạt bụi li ti lấp lánh như những đốm sáng ma thuật giữa không gian hoài cổ, u sầu.


Mei bước vào phòng, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận khẽ dao động trước vẻ đẹp tĩnh mịch của nơi này. Cô rảo bước về phía bức chân dung sơn dầu lớn của cựu hiệu trưởng Takagi Yoshio treo ở bức tường trung tâm. Ánh mắt thông thái của vị hiệu trưởng lập quốc như đang lặng lẽ dõi theo họ.


"Theo sơ đồ trên bản đồ cổ, chiếc rương gỗ được giấu ngay sau bức chân dung này," Mei thì thầm, cô khẽ lách người qua khung tranh phủ bụi.


Đúng như dự đoán, phía sau bức tranh chân dung là một khoang rỗng nhỏ được đục sâu vào tường gạch, bên trong đặt một chiếc rương gỗ cổ bằng gỗ tuyết tùng màu nâu sẫm, bị khóa chặt bởi một ổ khóa đồng cổ gỉ sét khắc hoa văn tinh xảo.


Mei hồi hộp đưa tay định dùng chiếc kẹp tóc hoa đào bằng bạc trên bím tóc để thử bẻ khóa, nhưng các ngón tay cô khẽ run rẩy vì căng thẳng.


*“Không được, chiếc kẹp tóc này là tín vật vô giá Haru tặng, nếu mình làm gãy nó thì sao?”* – Mei phân vân.


Haru bước tới, cậu nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô, ngăn hành động của cô lại. "Để tôi. Trò sẽ làm hỏng chiếc kẹp tóc đó mất."


*“Ôi chu choa, chiếc kẹp tóc đó là tôi đi Ginza chọn suốt ba tiếng đấy, em mà làm gãy tôi sẽ tiếc đứt ruột mất! Với lại, ổ khóa cổ này nhạy cảm lắm, phải dùng Chìa Khóa Vạn Năng Của Bà Sato mới mở được.”*


Haru lấy chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng gỉ sét của bà Sato từ trong túi quần ra. Cậu tra chìa khóa vào ổ khóa cổ của chiếc rương gỗ, xoay nhẹ hai vòng ngược chiều kim đồng hồ. Một tiếng *click* giòn giã vang lên, ổ khóa đồng cổ bị khuất phục hoàn toàn, nắp rương từ từ hé mở, tỏa ra mùi hương gỗ tuyết tùng và mùi giấy da cũ kỹ ấm áp.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc chiến thắng ấy, một tiếng động lạnh người đột ngột vang lên từ phía cầu thang hành lang dưới tầng hầm.


*Tút... Tút...*


Tiếng còi tuần tra sắc nhọn của ban kỷ luật vang vọng, đi kèm với tiếng bước chân nện dồn dập lên sàn gỗ cũ kỹ. Ánh đèn pin quét loang loáng qua các khe hở của sàn nhà gác mái.


"Có kẻ đột nhập khu hiệu bộ cũ! Mau kiểm tra khu vực gác mái!" – Giọng nói nghiêm khắc của Saito Kazuma vang lên đầy đe dọa.


Mei hoảng hốt, nhịp tim cô đập liên hồi. Năng lực đọc tâm của cô bị quá tải đột ngột khi tiếp nhận luồng suy nghĩ đầy ác ý, truy đuổi gắt gao của Kazuma dội thẳng vào tâm trí, khiến thái dương bên trái cô nhói lên một cơn đau dữ dội. Cô loạng choạng suýt ngã.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Haru nhanh như cắt bước tới. Cậu dùng một tay bịt chặt miệng Mei để ngăn cô phát ra tiếng động, tay kia siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể nhỏ nhắn của cô vào bóng tối sâu thẳm phía sau cây đà gỗ sồi cổ thụ của gác mái.


Khoảng cách giữa hai người lúc này bằng không. Mei có thể cảm nhận được lồng ngực vững chãi, ấm áp của Haru đang ép sát vào người mình. Mùi hương bạc hà thanh mát từ người cậu bao bọc lấy cô, xua tan đi mùi hóa chất và bụi bặm ngột ngạt. Đôi bàn tay to lớn của Haru nhẹ nhàng che chở cho cô, tiếng nhịp tim đập dồn dập của cậu dội thẳng vào ngực Mei tạo nên một sợi dây liên kết vô hình đầy ngọt ngào.


Thế nhưng, tiếng lòng của vị hoàng tử băng giá lúc này lại đang gầm rú điên cuồng, hoảng loạn và u mê đến mức Mei muốn nổ tung đại não:


*"Aaaa! Mình đang ôm Mei! Mình đang ôm em ấy thật rồi! Eo của em ấy nhỏ quá, mềm mại quá... Mùi hương nhài tây trên người em ấy đang làm mình phát điên mất! Nhưng đáng chết, Kazuma, cái gã khốn kiếp kia mà dám bước vào đây làm Mei sợ hãi, tôi thề sẽ dùng quyền Hội trưởng để đình chỉ học gã ngay lập tức! Mei ơi, đừng sợ, có tôi ở đây rồi... Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả mạng sống này! Nhưng mà... em ấy đứng sát mình thế này, nhịp tim mình đập nhanh quá, liệu em ấy có nghe thấy tiếng tim mình đập không? Ngượng chết mất thôi!"*


Mei đỏ bừng mặt từ tận cổ, cô nhắm chặt mắt, cố gắng vận dụng Quy tắc tĩnh tâm "Ngũ Căn Thu Liễm" để tự điều hòa nhịp thở và đóng bớt thính giác tâm linh. Sự căng thẳng tột độ khiến cô bị đau đầu nhẹ, nhưng hơi ấm từ cái ôm chặt của Haru đã mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối.


Ánh đèn pin của Kazuma quét qua khe đà gỗ sồi, dừng lại ngay sát vị trí của hai người trong ba giây dài đằng đẵng như một thế kỷ, rồi từ từ chuyển hướng ra phía cửa sổ vỡ.


"Không có ai ở đây cả, chắc là tiếng mèo hoang. Đi kiểm tra phòng nhạc khu nhà cũ đi!" – Tiếng Kazuma xa dần, tiếng còi tuần tra cũng lịm đi dưới hành lang.


Khi không gian trở lại sự tĩnh mịch vốn có, Haru mới từ từ buông tay ra. Gương mặt cậu đỏ bừng như ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, nhưng cậu vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng đĩnh đạc thường ngày. Cậu khẽ hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác:


"Trò Nguyễn, trò không sao chứ? Ban kỷ luật đã đi rồi."


Mei khẽ thở phào, cô lắc đầu nhẹ: "Tớ không sao, cảm ơn cậu đã cứu tớ, Hội trưởng."


Cô bước lại gần chiếc rương gỗ cổ đã được mở khóa. Dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ của gác mái ký ức, Mei run rẩy đưa bàn tay phải quấn gạc trắng vào trong rương, lấy ra một tập thư tay được bọc cẩn thận bằng một tấm lụa màu vàng nhạt đã sờn góc thời gian.


Khi lớp lụa vàng được lật mở, những bức thư tay viết bằng nét chữ thanh mảnh, mềm mại quen thuộc hiện ra trước mắt cô. Mei nghẹn ngào, những giọt nước mắt xúc động khẽ lăn dài trên má cô dưới lớp kính cận gọng tròn. Đây chính là nét chữ viết tay tiếng Việt của người mẹ quá cố của cô, bà Nguyễn Thanh Vân.


"Mẹ..." – Mei thầm thì, cô khẽ vuốt ve thớ giấy lụa thủ công mang đậm dấu ấn thời gian.


Haru đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, tiếng lòng cậu lúc này ngập tràn sự xót xa và dịu dàng vô bờ:


*"Mei đang khóc... Nhìn em ấy khóc mà tim mình như bị dao cắt! Nét chữ tiếng Việt này... đúng là của mẹ em ấy rồi. Thì ra mẹ của Mei và mẹ của mình từng có một tình bạn sâu sắc như thế này sao? Mình muốn lau nước mắt cho em ấy quá... Muốn ôm lấy bờ vai nhỏ bé đang run rẩy kia để nói rằng em không cô độc một mình đâu..."*


Mei lật mở lá thư đầu tiên viết cho bà Shinjo Miyuki. Nét chữ tiếng Việt mềm mại hiện rõ dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy. Thế nhưng, khi đọc đến trang thứ hai, đồng tử của Mei đột ngột co rụt lại.


Lá thư tay chưa gửi của mẹ cô chứa đựng một công thức nước hoa bưởi dại cổ điển – mùi hương huyền thoại của gia tộc Shinjo. Thế nhưng, toàn bộ các thành phần định hương cốt lõi và tỷ lệ pha chế quan trọng của công thức đã bị ai đó lén dùng bút mực đen gạch xóa một cách nham nhở, tàn nhẫn để che giấu sự thật.


Mật mã khứu giác bị đứt gãy, để lại một câu hỏi lớn đầy u sầu về mối ân oán thế hệ trước của hai gia đình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!