Nhạc nềnSakuya2

Sứ Giả Bốn Chân Và Chiếc Chìa Khóa Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Hai, khuôn viên Học viện Tư thục Seika ngập tràn trong bầu không khí xôn xao sau khi kết quả kỳ thi giữa kỳ chính thức được công bố trên bảng tin lớn ở sảnh chính. Đám đông học sinh vây quanh, những tiếng bàn tán, reo hò và cả những tiếng thở dài tiếc nuối đan xen vào nhau tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn. Mei đứng nép mình ở một góc hành lang khuất bóng, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân xuống mức tối đa. Cô khẽ đưa tay lên điều chỉnh lại chiếc kính cận gọng tròn to bản trên sống mũi, rồi khẽ chạm vào chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang đeo hờ trên cổ.


Ốp tai bên trái của chiếc tai nghe thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ do sợi dây đồng bên trong bị hỏng một nửa sau sự cố tuần trước, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa công suất. Những luồng suy nghĩ tạp nham, những tiếng lòng ghen tị và đố kỵ từ đám đông học sinh vẫn lách qua khe hở tinh thần, dội vào não bộ cô như những làn sóng nhiễu âm chói tai. Mei khẽ cắn chặt môi, cố nén cơn đau đầu âm ỉ đang hành hạ hai bên thái dương. Cô khẽ cử động cổ tay phải, cảm giác nhói nhẹ từ vết xước quấn gạc trắng muốt dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình như một lời nhắc nhở về những sóng gió hành chính vừa qua. Trên bím tóc bên phải của cô, chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc – món quà Ginza vô giá mà Haru tặng – khẽ lấp lánh dưới ánh nắng sớm ban mai, mang lại cho cô một cảm giác an định thầm lặng.


"Nhìn kìa, Hội trưởng Haru lại đạt điểm tuyệt đối môn Toán giữa kỳ rồi! Đúng là thiên tài hoàn mỹ không góc chết!"

"Nhưng nghe nói lần này đề thi khó kinh khủng, ngay cả Erika Saionji lớp chọn cũng chỉ được chín mươi lăm điểm. Làm sao Hội trưởng có thể giải được bài toán tích phân cuối cùng đó chứ?"


Mei khẽ mỉm cười thầm lặng khi nghe những lời trầm trồ từ đám đông. Cô nhớ lại buổi chiều muộn hôm trước tại phòng làm việc chung, khi cô lén chuẩn bị tập tài liệu toán học bằng sơ đồ tư duy tinh xảo trên giấy Washi để hỗ trợ Haru ôn tập. Những nét vẽ mực thanh mảnh, logic và dễ hiểu của cô chính là chiếc chìa khóa giúp vị Hội trưởng băng giá vượt qua rào cản học thuật khó khăn nhất. Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy hạnh phúc vì sự giúp đỡ thầm lặng của mình đã mang lại kết quả xứng đáng cho cậu.


Đúng lúc đó, một bóng người chỉnh tề, hoàn hảo bước đi giữa hành lang lộng lẫy. Shinjo Haru đang khoan thai tiến lại gần, chiếc caravat màu xanh thẫm phẳng phiu, huy hiệu Hội trưởng bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo. Gương mặt góc cạnh thanh tú của cậu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày như một pho tượng băng tuyết. Thế nhưng, ngay khi cậu bước vào bán kính hai mét xung quanh Mei, năng lực đọc tâm "Định Vị Tần Số" của cô lập tức tự động kích hoạt. Trái ngược hoàn toàn với vẻ vô cảm bên ngoài, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ dữ dội, gào thét cuồng nhiệt trong tâm trí Mei:


*"Mei! Là Mei kìa! Em ấy đang đeo chiếc kẹp tóc bạc mình tặng! Ôi trời ơi, em ấy cài nó trông mới dễ thương làm sao! Nhưng mà đáng chết thật, cổ tay em ấy vẫn còn quấn gạc trắng muốt kia kìa... Nhìn vệt gạc đó mà tim mình nhói lên đau đớn! Tất cả là tại mình đã không bảo vệ em ấy vẹn toàn! Mà khoan đã, nét chữ sơ đồ tư duy toán học tinh xảo trên giấy Washi hôm trước... Đúng là của Mei rồi! Nét chữ thanh mảnh, mềm mại nhưng vô cùng logic đó không thể lẫn vào đâu được! Thì ra em ấy đã âm thầm thức trắng đêm để chuẩn bị tài liệu ôn tập cho mình! Mei ơi, em chu đáo và tốt bụng quá... Mình muốn ôm em ấy ngay lập tức! Muốn siết chặt đôi vai nhỏ nhắn ấy vào lòng! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, Seki Jun vẫn đang đứng rình mò ở góc hành lang kia kìa, mình phải giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc... Nhưng mình thực sự u mê Mei đến phát điên mất rồi!"*


Mei đỏ bừng mặt, hai tai nóng ran dưới bím tóc đen dài. Cô vội cúi gầm mặt xuống, giả vờ như đang chăm chú đọc cuốn sổ tay phục chế để che giấu sự bối bối tột độ của mình. Cô khẽ ra lệnh tinh thần đóng bớt thính giác tâm linh để tránh bị cuốn theo luồng suy nghĩ cuồng nhiệt và tự luyến siêu cấp đáng yêu của vị Hội trưởng băng giá. Haru đi lướt qua cô, ánh mắt lạnh lùng không hề liếc nhìn lấy một cái để đánh lạc hướng gã trợ lý Seki Jun đang giám sát phía sau, nhưng nhịp tim đập nhanh dồn dập của cậu vẫn truyền thẳng vào sóng não của Mei sự ấm áp dịu kỳ.


Khi tiếng chuông tan học chiều muộn vang lên, không gian học viện Seika dần chìm vào sự tĩnh mịch quen thuộc. Mei rảo bước về phía tòa nhà cổ kính của Sunset Library, nơi có phòng làm việc chung ngập tràn mùi hương hoài cổ của giấy cũ và ánh nắng hoàng hôn vàng rực hắt qua khung cửa kính sồi. Cô khóa chặt cửa chính của phòng phục chế để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối cho buổi chiều trực nhật ngầm cùng Haru.


Mei lẳng lặng đặt chiếc ba lô canvas lên bàn làm việc, lấy ra bộ dụng cụ phục chế gia truyền của cha và chuẩn bị chậu nước ấm để làm sạch bụi giấy. Đúng 16h30, Haru lách người bước vào qua cửa sau phòng phục chế. Cậu cẩn thận khép hờ cửa gỗ, tháo chiếc caravat và huy hiệu Hội trưởng đặt lên mép bàn, gương mặt lạnh lùng thường ngày lập tức dịu lại khi nhìn thấy Mei.


"Trò Nguyễn. Công việc dọn dẹp hôm nay yêu cầu chúng ta phải phân loại xong chồng sách cũ ở kệ số bốn," Haru cất giọng đều đều, xa cách xã giao ngoài đời thực, nhưng tiếng lòng cậu lại dịu dàng khẩn cầu: *"Mei ơi, em có mệt lắm không? Cổ tay em còn đau không? Để tôi làm hết việc nặng cho nhé, em cứ ngồi nghỉ ngơi uống trà nhài tây đi mà!"*


Mei khẽ mỉm cười ôn hòa, cô lắc đầu nhẹ: "Hội trưởng, tớ không sao đâu. Vết xước trên tay đã đỡ nhói nhiều rồi. Chúng ta cùng làm thì sẽ nhanh hơn."


Trong lúc hai người đang lặng lẽ lau chùi các thớ gỗ sồi cổ kính, một tiếng động nhỏ *sột soạt* vang lên từ phía bậu cửa sổ khép hờ. Mei khẽ giật mình, cô quay đầu lại và nở một nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.


Chú mèo hoang tai cụp Mochi – linh vật béo ú màu vàng kem của thư viện – đang khoan thai lách qua khe cửa sổ hẹp. Bộ lông xù mềm mại của chú tỏa ra mùi hương ấm áp của nắng chiều và giấy cũ. Chiếc lục lạc bằng đồng nhỏ đeo trên cổ Mochi phát ra những tiếng kêu *leng keng* giòn giã trong không gian tĩnh lặng. Mochi nhảy phóc xuống sàn gỗ, khẽ kêu lên một tiếng *meo* nũng nịu rồi chạy thẳng đến bên chân Mei, dùng cái đầu tròn xoe cọ cọ vào mắt cá chân cô để đòi vuốt ve.


Mei ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng bế chú mèo béo ú lên lòng. Cô khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của Mochi, mỉm cười dịu dàng: "Mochi ngoan quá, hôm nay lại đến thăm tớ sao?"


Thế nhưng, Mei bỗng nhận thấy có điều gì đó bất thường. Trong miệng Mochi đang ngậm một vật kim loại nhỏ màu xám đen, gỉ sét và lạnh lẽo. Khi thấy Mei chú ý, Mochi khẽ nhả vật đó ra, rơi thẳng xuống mặt bàn gỗ sồi phòng phục chế tạo thành một tiếng *clink* khô khốc.


Đó là một chiếc chìa khóa đồng cổ nhỏ nhắn, trên thân khóa có khắc những hoa văn chạm nổi vô cùng tinh xảo và một biểu tượng gia huy hình hoa tuyết quen thuộc. Mei khẽ nhíu mày, cô cầm chiếc chìa khóa lên, nhận thấy chất liệu đồng cổ này có nét tương đồng kỳ lạ với chiếc Chìa Khóa Vạn Năng Của Bà Sato mà cô đang giữ trong túi áo, nhưng những đường nét chạm khắc trên chiếc chìa khóa này lại mang một vẻ quý tộc, kiêu sa hơn rất nhiều.


Haru đứng bên cạnh khẽ liếc mắt nhìn xuống mặt bàn. Ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy chiếc chìa khóa đồng cổ có khắc hình hoa tuyết, đồng tử của cậu đột ngột co rụt lại. Gương mặt thanh tú của vị Hội trưởng băng giá lập tức trở nên nhợt nhạt, trắng bệch không một giọt máu. Cậu đứng chết lặng tại chỗ, đôi bàn tay khẽ siết chặt thành nắm đấm dưới tay áo sơ mi đồng phục.


Năng lực đọc tâm "Thính Giác Tập Trung" của Mei lập tức tự động kích hoạt mạnh mẽ khi cô cảm nhận được luồng sóng não hoảng loạn cực độ tỏa ra từ Haru. Tiếng lòng của cậu bỗng chốc gào rú, dồn dập và hoảng hốt tột độ dội thẳng vào tâm trí cô như một trận cuồng phong bão táp:


*"Không thể nào! Tại sao... tại sao chiếc chìa khóa này lại xuất hiện ở đây?! Đây là chiếc chìa khóa đồng của ngăn kéo tài liệu gia tộc Shinjo đã bị thất lạc hơn mười năm trước! Nó là di vật... là thứ duy nhất thuộc về mẹ mình, bà Shinjo Miyuki, trước khi bà bị giam lỏng trong biệt thự gia tộc! Chiếc chìa khóa này chứa đựng những bí mật, những bức thư tay và cả công thức nước hoa cổ của mẹ mà cha mình luôn tìm kiếm để tiêu hủy vĩnh viễn! Tại sao chú mèo này lại có được nó? Nếu gã trợ lý Seki Jun hoặc thám tử Shima Sakon phát hiện ra chiếc chìa khóa này đang ở trong tay mình... cha sẽ biết mình đang lén điều tra về quá khứ của mẹ! Ông ấy sẽ tức giận... ông ấy sẽ trừng phạt mẹ tàn nhẫn hơn, và cả Mei nữa! Mei sẽ bị đuổi học ngay lập tức! Không được, mình phải giấu nó đi! Nhưng đôi tay mình... tại sao lại run rẩy thế này? Trái tim mình... đau quá, ngột ngạt quá... mẹ ơi..."*


Mei bàng hoàng trước những gì vừa nghe thấy. Cô chưa bao giờ thấy tiếng lòng của Haru lại hoảng loạn, sợ hãi và dằn vặt đến đau lòng như thế này. Chiếc mặt nạ băng giá bên ngoài của cậu dường như đang vỡ vụn từng mảng trước nỗi đau quá khứ liên quan đến người mẹ u sầu Shinjo Miyuki. Nhịp tim của Haru đập nhanh đến mức Mei có thể cảm nhận được luồng ánh sáng hồng ấm áp của sự đồng điệu tâm linh đang run rẩy kết nối giữa lồng ngực hai người.


Haru run rẩy đưa bàn tay thon dài định cầm chiếc chìa khóa lên, nhưng sự hoảng loạn tinh thần khiến các ngón tay cậu không ngừng run rẩy, suýt chút nữa làm rơi chiếc chìa khóa xuống đất để trốn chạy khỏi quá khứ đau thương.


Quyết không để Haru phải chịu đựng nỗi sợ hãi một mình, Mei đưa ra một quyết định nhanh chóng. Cô không thể lên tiếng hỏi han trực tiếp vì điều đó sẽ làm lộ siêu năng lực đọc tâm của cô, nhưng cô có thể dùng hành động thầm lặng để che chở cho cậu. Mei nhẹ nhàng bước tới, thu hẹp khoảng cách vật lý giữa hai người xuống dưới năm mươi centimet. Cô đưa bàn tay trái mềm mại của mình ra, nhẹ nhàng đặt lên trên bàn tay đang run rẩy của Haru, khẽ siết nhẹ.


Hơi ấm dịu dàng, mộc mạc từ lòng bàn tay của Mei truyền qua thớ da, bao bọc lấy đôi tay lạnh ngắt của Haru. Cử chỉ chạm tay dịu dàng của cô giống như một dòng nước mát lành dội vào ngọn lửa hoảng loạn đang thiêu rụi tâm trí cậu.


Ngay lập tức, tiếng lòng đang gào khóc dồn dập của Haru khẽ khựng lại một nhịp, rồi từ từ dịu xuống một cách kỳ diệu:


*"Ấm áp quá... Bàn tay của Mei... Em ấy đang nắm lấy tay mình... Hơi ấm của em ấy đang truyền sang người mình... Trái tim mình... nhịp tim đang chậm lại rồi. Cảm ơn em, Mei. Sự dịu dàng của em luôn là thứ cứu rỗi mình khỏi những cơn ác mộng ngột ngạt này. Mình không được phép yếu đuối trước mặt Mei, mình phải mạnh mẽ để bảo vệ em ấy vẹn toàn..."*


Haru hít một hơi thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh thường ngày. Cậu lén dùng những ngón tay siết nhẹ lấy tay Mei như một lời cảm ơn thầm lặng, rồi nhanh chóng nhặt chiếc chìa khóa đồng cổ bỏ vào túi quần tây đồng phục. Cậu khẽ ngước mắt lên nhìn Mei, gương mặt đã khôi phục lại vẻ đĩnh đạc lạnh lùng, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại ngập tràn sự dịu dàng và biết ơn vô hạn. Cậu khẽ đưa ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu một quy tắc bảo mật ngầm giữa hai người:


"Trò Nguyễn. Chiếc chìa khóa này... là một vật phẩm cá nhân bị thất lạc của gia đình tôi. Hy vọng trò có thể giữ bí mật chuyện này, không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả ban kỷ luật hay trợ lý Seki Jun."


Mei khẽ gật đầu, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận gọng tròn to bản lấp lanh sự kiên định: "Tớ biết rồi, Hội trưởng. Tớ sẽ giữ bí mật tuyệt đối."


Cô khẽ rút tay lại, lòng ngập tràn sự nhẹ nhõm khi thấy nhịp tim của Haru đã hoàn toàn ổn định. Chú mèo béo Mochi khẽ kêu lên một tiếng *meo* thỏa mãn, như thể đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một sứ giả bốn chân, rồi nhảy xuống khỏi bàn, cuộn tròn ngủ ngon lành dưới ánh nắng hoàng hôn đang lịm dần trên kệ sách số 4.


Mei khẽ đưa ngón tay chạm vào chiếc chìa khóa đồng cổ vẫn còn vương lại hơi ấm ấm áp từ bàn tay của cô trong túi quần Haru khi nãy. Bất chợt, dưới tác động của nhiệt độ cơ thể và hơi ấm từ chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset tỏa ra, thớ kim loại đồng cổ của chiếc chìa khóa bỗng phát ra một mùi hương wild bưởi dại dịu nhẹ, ngọt ngào nhưng thoảng vị đắng u sầu – mùi hương đặc trưng của công thức nước hoa cổ bị mất tích của phu nhân Shinjo Miyuki phảng phất bay lên, lấp đầy không gian nhỏ của phòng phục chế sách cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!