Kế Hoạch Đóng Sách Của Cha
Khu phố cổ Yanaka District đón chào ngày cuối tuần bằng một bầu không khí tĩnh lặng đến thuần khiết. Tránh xa khỏi những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép của trung tâm Tokyo, nơi đây chỉ có những con hẻm nhỏ quanh co lát đá, những ngôi nhà gỗ hai tầng sơn màu nâu trầm hoài cổ, và hương thơm dịu nhẹ của trà xanh rang tỏa ra từ những cửa tiệm lâu đời. Đối với Nguyễn Mei, đây là nơi duy nhất cô có thể thực sự thở phào nhẹ nhõm, tạm thời tháo bỏ chiếc mặt nạ vô cảm để tìm lại sự bình yên cho tâm hồn mình.
Nằm nép mình sâu trong một con ngõ nhỏ rợp bóng mát của giàn dây leo, tiệm sách cũ Cổ Thư Các của gia đình cô vẫn đứng đó như một chứng nhân của thời gian. Bên trong tiệm, hàng ngàn cuốn sách cũ được xếp ngăn nắp trên các kệ gỗ tự nhiên, tỏa ra mùi hương hoài cổ đặc trưng của giấy cũ, nắng ấm và keo dán da thuộc. Phía sau tiệm, ngăn cách bởi một tấm rèm vải thô, là xưởng đóng sách thủ công nhỏ – nơi cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, đang miệt mài làm việc.
Sáng hôm nay, ánh nắng sớm len lỏi qua những kẽ hở của khung cửa sổ gỗ, chiếu rọi lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi thô mộc đầy những vết hằn của dụng cụ. Mei ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, khẽ điều chỉnh lại chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc đang cài trên bím tóc bên phải của mình. Chiếc kẹp tóc lấp lánh dưới nắng sớm, mang theo hơi ấm dịu nhẹ như một lời nhắc nhở thầm lặng về lời cam kết dưới hoàng hôn của cô và Haru vào chiều hôm trước. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa vẫn đeo hờ, thỉnh thoảng phần ốp tai bên trái bị hỏng dây đồng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ, nhưng ở không gian yên tĩnh này, nó không còn là một gánh nặng quá lớn.
"Cổ tay con vẫn còn quấn gạc trắng, hôm nay cứ để cha làm những việc nặng cho," ông Nguyễn Văn Thành cất giọng trầm ấm, đôi mắt hiền từ sau cặp kính gọng vuông cổ điển khẽ lướt qua vết băng gạc trên cổ tay phải của con gái. Ông Thành có dáng người cao gầy, hơi khom lưng vì ngồi đóng sách lâu năm, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần nhưng lại ẩn chứa một sự khéo léo phi thường.
Mei khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: "Con không sao đâu cha. Vết xước nhỏ này đã đỡ nhói nhiều rồi. Con muốn tự tay thực hành kỹ thuật bọc bìa da nâng cao mà cha đã dạy. Thư viện trường Seika vẫn còn rất nhiều cuốn sách cổ đang chờ con khôi phục."
Ông Thành lẳng lặng nhìn con gái, trong mắt thoáng qua một niềm tự hào xen lẫn chút xót xa. Ông biết con gái mình đã thừa hưởng không chỉ tình yêu sách vô bờ mà cả căn tính kiên cường, tỉ mỉ của người mẹ quá cố – bà Nguyễn Thanh Vân. Ông chậm rãi gật đầu, kéo một tấm da thuộc màu nâu sẫm đã được thuộc mềm mại về phía cô:
"Được rồi. Phục chế bìa da cổ điển thời kỳ Showa đòi hỏi sự kiên nhẫn cực kỳ lớn. Con không thể dùng lực mạnh của cơ bắp, mà phải dùng sự mềm mại của cổ tay và sự thấu hiểu thớ da. Con bôi keo thử đi."
Mei hít sâu một hơi, cô cầm cây cọ quét keo bằng lông ngựa, nhúng nhẹ vào hũ Keo Dán Sách Thảo Mộc Gia Truyền do chính cha cô chưng cất từ bột gạo nếp và thảo dược chống mối mọt. Cô lóng ngóng quét keo lên mặt trong của tấm da thuộc. Thế nhưng, do cổ tay phải vẫn còn hơi nhức nhẹ bởi vết xước dằm gỗ hôm trước, Mei đã vô tình bôi keo quá dày ở góc tấm da, khiến lớp da bắt đầu có dấu hiệu bị rộp nước và co rút không đều.
"Ấy, bôi keo như vậy là quá tay rồi con," ông Thành nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô, ngăn cô quét tiếp. "Keo thảo mộc tự nhiên có độ nhớt cao nhưng độ co giãn của da thuộc lại rất nhạy cảm với độ ẩm. Nếu bôi quá dày, da sẽ bị phồng rộp và mất đi độ phẳng mịn nguyên bản. Con phải gạt bớt keo thừa đi, quét thật mỏng và đều tay như một lớp sương sớm vậy."
Mei bối rối cúi đầu, cô vội vàng cầm lấy cây Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ – kỷ vật gia truyền ba đời của xưởng sách – để gạt bớt lớp keo thừa. Thế nhưng, do quá căng thẳng và vội vàng, cô đã cầm dao sai tư thế, dùng lực cổ tay quá mạnh khiến cạnh sắc của lưỡi dao xương thú khẽ miết mạnh vào mặt ngoài của tấm da thuộc, để lại một vết xước mờ nhạt nhưng vô cùng rõ rệt trên bề mặt da nhạy cảm.
"Con xin lỗi cha... Con lại làm hỏng rồi," Mei cắn nhẹ môi, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận gọng tròn to bản thoáng qua vẻ tự ti. Kỹ thuật bọc bìa da cổ thực sự quá khó khăn so với những gì cô tưởng tượng.
Ông Thành không hề trách mắng, ông mỉm cười ấm áp, lấy từ trên kệ xuống một hũ sáp ong nguyên chất màu vàng nhạt. Ông chấm một chút sáp ong lên miếng vải dạ mềm, rồi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Mei, hướng dẫn cô cách miết nhẹ nhàng theo vòng tròn lên vết xước:
"Không sao cả, con gái. Nghề đóng sách thủ công không có chỗ cho sự hoàn hảo tuyệt đối ngay từ đầu, nhưng nó luôn cho con cơ hội để sửa chữa nếu con đủ kiên nhẫn. Con nhìn cách cha cầm dao xương thú này. Đừng dùng lực của ngón tay để ấn xuống, mà hãy thả lỏng cổ tay, mượn trọng lượng tự nhiên của cánh tay để miết phẳng nếp gấp. Sáp ong sẽ lấp đầy vết xước, trả lại độ láng mịn tự nhiên cho da thuộc."
Mei chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của cha. Cô nhận ra nhịp điệu đưa tay của ông vô cùng khoan thai, đều đặn như một bản nhạc thiền tĩnh lặng. Cô khẽ điều chỉnh lại tư thế cầm dao xương thú của mình, thả lỏng bả vai, và từ từ miết nhẹ dọc theo mép nếp gấp của bìa da. Dưới hơi ấm của bàn tay và sự khéo léo vừa được điều chỉnh, vết xước mờ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới lớp sáp ong bóng mờ sang trọng. Mei cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp len lỏi vào tâm trí, củng cố thêm cảnh giới năng lực của cô hướng tới danh hiệu Thợ Thủ Công Sơ Cấp thực thụ.
Sau khi hoàn thành việc bọc thử bìa da, Mei chuyển sang công đoạn phục hồi những trang giấy bị nhăn nhúm do ngấm ẩm. Cô sử dụng phương pháp Ép Phẳng Giấy Bằng Đá Ép Cổ. Mei tỉ mỉ đặt từng trang giấy ẩm giữa hai tờ giấy thấm dầu chuyên dụng, rồi dùng hết sức lực nhẹ nhàng của mình để nâng phiến đá granite phẳng mịn đè lên trên bàn phẳng. Sự mỏi mệt bắt đầu tích lũy, các khớp ngón tay của cô nhói lên đau nhức sau nhiều giờ miết phẳng da và nâng đá ép, nhưng Mei vẫn mỉm cười. Cô biết, mỗi kỹ thuật cô học được hôm nay sẽ là một lá chắn vững chắc để bảo vệ những cuốn nhật ký cổ tại Sunset Library, bảo vệ những ký ức vô giá của mẹ cô và cả tương lai tự do của Haru.
"Con làm tốt lắm, Mei. Con đã thực sự hiểu được nhịp điệu của giấy và da rồi đấy," ông Thành lau mồ hôi trên trán, mỉm cười hài lòng. "Cha xuống nhà dưới pha trà nhài ấm và chuẩn bị bữa trưa nhé. Con cứ nghỉ ngơi một lát đi."
Khi bóng dáng của cha khuất sau tấm rèm vải, không gian gác lửng của xưởng sách chỉ còn lại tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cổ và tiếng gió xào xạc ngoài hiên. Mei lẳng lặng ngồi bên bàn làm việc, cô lấy cuốn Sổ Tay Công Thức Phục Chế Của Mẹ ra từ ba lô canvas, lật mở những trang giấy ố vàng chứa đầy những dòng ghi chép bằng tiếng Việt thân thương. Mỗi nét chữ của mẹ giống như một lời động viên thầm lặng sưởi ấm trái tim cô.
Mei quyết định dọn dẹp lại bàn làm việc và lau chùi bộ dụng cụ phục chế gỗ cổ điển mà cha cô vừa sử dụng. Đây là một bộ dụng cụ bằng gỗ sồi sẫm màu đã có niên đại hơn nửa thế kỷ, với nhiều ngăn kéo nhỏ xếp chồng lên nhau. Mei kéo từng ngăn kéo ra để lau sạch bụi bám bên trong. Thế nhưng, khi cô kéo đến ngăn kéo dưới cùng phía bên phải – nơi cha cô ít khi đụng đến – ngăn kéo bỗng bị kẹt cứng, không thể kéo ra ngoài được.
Cô ghé sát mắt nhìn vào khe hẹp, nhận thấy một khớp gỗ nhỏ bên trong dường như đã bị phồng nở do độ ẩm lâu năm, khóa chặt ngăn kéo lại. Mei khẽ nhíu mày. Nếu dùng lực mạnh để giật ra, chiếc ngăn kéo gỗ sồi cổ này chắc chắn sẽ bị nứt vỡ vĩnh viễn.
Nhớ lại bài học của cha về việc sử dụng công cụ một cách tinh tế, Mei lách lưỡi mỏng mịn của Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ vào khe hẹp giữa ngăn kéo và khung tủ. Cô thả lỏng cổ tay, nhẹ nhàng miết lưỡi dao xương dọc theo khớp gỗ bị kẹt, cảm nhận từng thớ gỗ đang giãn ra dưới lực miết đều đặn.
*Cạch.*
Một tiếng động nhỏ giòn giã vang lên. Khớp khóa ngầm bằng gỗ bên trong tủ bất ngờ bật ra, ngăn kéo trượt nhẹ nhàng ra ngoài. Thế nhưng, điều khiến Mei kinh ngạc là bên trong ngăn kéo không hề chứa dụng cụ đóng sách nào, mà đáy của nó lại có vẻ dày bất thường so với các ngăn kéo khác. Cô dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào đáy ngăn kéo, phát ra một tiếng kêu rỗng tuếch.
"Có khoang rỗng bí mật dưới đáy ngăn kéo sao?" – Mei tự hỏi, tim cô bỗng đập nhanh liên hồi vì hồi hộp.
Cô dùng lưỡi dao xương thú khéo léo lách vào đường rãnh nhỏ ở góc ngăn kéo, khẽ bẩy nhẹ. Tấm gỗ đáy mỏng từ từ nâng lên, lộ ra một khoảng không gian nhỏ được lót bằng nhung đỏ đã phai màu. Bên trong khoang rỗng ấy, một tấm giấy da cũ kỹ, được gấp làm tư một cách cẩn thận, nằm im lìm suốt nhiều thập kỷ.
Mei run run đưa tay lấy tấm giấy da ra ngoài, cẩn thận trải phẳng nó trên mặt bàn gỗ sồi dưới ánh đèn Sunset ấm áp. Khi tấm giấy được mở ra hoàn toàn, đôi mắt cô mở to đầy kinh ngạc.
Đó là một tấm bản đồ cổ của học viện tư thục Seika từ năm 1990 – thời điểm mẹ cô còn làm thủ thư tại trường. Bản đồ vẽ chi tiết toàn bộ khuôn viên trường với những nét bút mực đen sắc sảo, tỉ mỉ. Mei trace ngón tay dọc theo các ký hiệu phòng học cổ, lòng ngập tràn sự xúc động khi nhận ra nét chữ viết tay tiếng Việt quen thuộc của mẹ cô chú thích ở góc bản đồ: *"Thư viện hoàng hôn – Nơi lưu giữ những tiếng lòng tĩnh lặng."*
Thế nhưng, điều kỳ diệu chưa dừng lại ở đó. Dưới hơi ấm tỏa ra từ chiếc bóng đèn sợi đốt của Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset chiếu rọi góc nghiêng 45 độ lên bề mặt giấy da cổ, thớ giấy bắt đầu có sự thay đổi hóa học kỳ lạ. Một vệt mực huỳnh quang màu đỏ rực rỡ, vốn được vẽ bằng loại mực tàng hình nhạy cảm với nhiệt độ, từ từ bleeds hiện rõ mồn một trên bản đồ.
Nét mực đỏ bắt đầu từ vị trí góc khuất sau kệ sách gỗ sồi số 4 của Thư viện hoàng hôn, kéo dài thành một đường uốn lượn ngoằn ngoèo, xuyên qua hệ thống hầm ngầm Seika dưới lòng đất, và nối thẳng trực tiếp đến một điểm mật nằm sâu trong tòa nhà hiệu bộ cũ – nơi chứa chiếc két sắt mật của cựu Hiệu trưởng Takagi Yoshio.
Mei nín thở, đôi bàn tay cô run rẩy khẽ chạm vào đường mực đỏ lấp lánh như một dòng máu nóng hổi kết nối quá khứ và hiện tại. Đây không chỉ là một tấm bản đồ thông thường, mà chính là một sơ đồ chỉ dẫn lối đi ngầm hoàn hảo để tiếp cận chiếc két sắt mật chứa bản di chúc gốc của ông nội Haru và những bức thư tay của mẹ cô.
"Mẹ... mẹ đã lén vẽ đường đi này để bảo vệ sự thật sao?" – Mei thì thầm, nước mắt cô khẽ rơi xuống cạnh tấm bản đồ cổ, tỏa ra một mùi hương bưởi dại hoài cổ dịu nhẹ pha lẫn hương sen ấm áp từ thớ giấy.
Sự xuất hiện của tấm bản đồ cổ cùng lối đi ngầm bí mật này đã thổi bùng lên một ngọn lửa tò mò và quyết tâm mãnh liệt trong lòng cô thủ thư nhỏ. Mei khẽ siết chặt nắm tay, cô biết mình đã tìm thấy chìa khóa tối thượng để giải quyết triệt để ân oán thế hệ giữa hai gia đình, bảo vệ tình yêu tự do của cô và Haru. Cô cần phải nhanh chóng quay trở lại trường học để đối chiếu tấm bản đồ này với thực tế cấu trúc của Sunset Library, chuẩn bị cho một kế hoạch mạo hiểm đầy lãng mạn phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!