Cam Kết Dưới Ánh Hoàng Hôn
Sơ đồ huỳnh quang màu xanh lam tỏa sáng lung linh dưới ánh đèn cực tím, chỉ lối thẳng vào bóng tối của tòa nhà hiệu bộ cũ bỏ hoang. Những đường nét thanh mảnh, uốn lượn như một dòng chảy ký ức bị lãng quên, hiện rõ mồn một trên trang giấy Washi cổ của Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990. Thế nhưng, thứ ánh sáng huyền ảo ấy chưa kịp định hình hoàn toàn trong tâm trí của Nguyễn Mei thì một luồng áp lực nặng nề, u tối đột ngột ập đến từ phía hành lang bên ngoài phòng phục chế.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ sồi cổ kính của Sunset Library bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo, va đập vào bức tường gạch nung phát ra một tiếng động chói tai, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng, hoài cổ của buổi chiều muộn ngày thứ Sáu.
Trưởng ban quản lý cơ sở vật chất Noguchi Masashi bước vào với khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên vầng trán hói bóng loáng. Gã mặc bộ comple màu xám sẫm nhăn nhúm, chiếc cà vạt đỏ chói lệch sang một bên, bàn tay mập mạp đang siết chặt lấy chiếc kẹp cà vạt bằng vàng ròng – biểu tượng cho sự thực dụng và tham lam của gã. Theo sau Noguchi là hai nhân viên bảo vệ với vẻ mặt ái ngại.
"Thầy Hayashi! Thầy nghĩ thầy đang làm cái trò gì thế hả?" – Noguchi Masashi hét lên, giọng nói khàn khàn vì giận dữ dội thẳng vào căn phòng nhỏ. Gã đập mạnh bàn tay béo múp xuống mặt bàn gỗ sồi, khiến chiếc Đèn Bàn Đồng Cổ Điển Sunset khẽ rung rinh, tỏa ra những vệt sáng vàng ấm áp chao đảo trên những trang sách cổ.
"Tôi vừa nhận được báo cáo rằng thầy đã tự ý ký giấy phê duyệt thông qua bản khôi phục của một cuốn nhật ký cũ nát vô giá trị! Thầy có biết quyết định quy hoạch khu thể thao phức hợp đã được Ban giám hiệu thông qua không? Thầy định dùng một đống giấy vụn này để cản trở dự án triệu đô của nhà trường sao?"
Thầy giám thị Hayashi Kenji vẫn đứng thẳng, gương mặt nghiêm nghị không một chút gợn sóng. Thầy chậm rãi gõ nhẹ cây thước gỗ sồi cổ điển vào lòng bàn tay, ánh mắt sắc bén sau cặp kính gọng tròn khóa chặt lấy Noguchi:
"Trưởng ban Noguchi, với tư cách là Trưởng ban giám thị và là người đồng quản lý di sản học đường, tôi có toàn quyền thẩm định và phê duyệt các tài liệu lịch sử của Seika. Cuốn nhật ký này là một di sản vô giá, chứng minh giá trị văn hóa lâu đời của học viện. Quyết định của tôi hoàn toàn đúng quy chế."
"Quy chế? Để tôi xem cái quy chế của thầy có cứu nổi cái thư viện rách nát này không!" – Noguchi cười gằn, khóe môi kéo xếch để lộ hàm răng ám khói thuốc lá. Gã nhận ra mình không thể lay chuyển được thầy Hayashi, liền xoay phắt người lại, hướng ánh mắt độc địa về phía Mei đang đứng nép bên cạnh kệ sách gỗ sồi số 4.
Năng lực đọc tâm "Định Vị Tần Số" của Mei tự động kích hoạt khi Noguchi bước vào bán kính hai mét. Tiếng lòng đầy hoảng loạn, tham lam và đê tiện của gã dội thẳng vào tâm trí cô như một cơn bão nhiễu âm:
*"Chết tiệt! Thằng già Hayashi và con bé nghèo vượt khó này đã khôi phục được cuốn nhật ký năm 1990! Nếu Hiệp hội cựu học sinh và con bé Erika Saionji nhúng tay vào bảo trợ pháp lý, dự án san lấp của mình với ông Ryosuke sẽ bị hủy bỏ! Mình đã nhận trước hai mươi phần trăm tiền đặt cọc của công ty xây dựng rồi, nếu không san phẳng được cái thư viện này trước cuối học kỳ, mình sẽ bị chúng xử đẹp! Không được, mình phải triệt hạ con bé gốc Việt này trước! Chỉ cần ép nó bỏ cuộc, ban phục chế sẽ tự động giải thể!"*
Noguchi Masashi tiến lại gần Mei, khoảng cách quá gần khiến chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang đeo trên cổ cô – vốn bị hỏng dây đồng ở ốp tai bên trái từ trước – phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên tai, làm thái dương cô nhói lên đau đớn. Cô khẽ cử động cổ tay phải, vạt gạc trắng tinh tươm bao bọc vết xước do dằm gỗ sồi cổ hôm trước cào phải khẽ co rút, mang theo cảm giác nhói nhẹ như một lời nhắc nhở về cái giá của sự kiên trì.
"Còn trò, Nguyễn Mei..." – Noguchi hạ thấp giọng, tỏa ra một áp lực quyền lực học đường đầy đe dọa. "Một học sinh nghèo vượt khó bước vào học viện Seika danh giá này nhờ vào lòng thương hại của quỹ học bổng toàn phần. Trò có biết hành vi tự ý tàng trữ, phục chế các tài liệu chưa được phân loại và đột nhập khu vực cấm sau giờ học là vi phạm nghiêm trọng quy chế kỷ luật không?"
Mei khẽ run lên, bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình. Học bổng toàn phần là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô, là niềm hy vọng lớn nhất của cha cô – ông Nguyễn Văn Thành, người đang miệt mài lao động tại xưởng đóng sách Cổ Thư Các nơi phố cổ Yanaka để nuôi cô ăn học. Nếu mất học bổng, cô sẽ phải rời khỏi Seika trong sự tủi nhục, và mọi nỗ lực bảo tồn ký ức của mẹ cô sẽ vĩnh viễn tan thành mây khói.
Noguchi thấy Mei im lặng, tưởng cô đã sợ hãi, liền đắc ý bồi thêm đòn quyết định: "Chỉ cần tôi gửi một bản báo cáo hành chính lên Hội đồng quản trị về hành vi sai phạm của trò vào chiều nay, học bổng của trò sẽ bị tước đoạt lập tức vào cuối kỳ này! Trò sẽ bị đuổi học trong ô nhục! Trừ khi... trò tự tay ký vào bản cam kết tự nguyện rút khỏi ban phục chế và thừa nhận cuốn nhật ký này là giả mạo!"
Bầu không khí trong phòng phục chế rơi vào một trạng thái căng thẳng tột độ. Thầy Hayashi định bước lên can thiệp, nhưng Mei đã tiến trước một bước.
Cô không còn cúi đầu sợ hãi như cô gái vô hình của những ngày đầu tiên bước vào Seika. Mei đưa bàn tay trái lên, chậm rãi tháo bỏ chiếc kính cận gọng tròn to bản – vật ngụy trang đã che giấu đôi mắt tinh anh của cô suốt chặng đường Cấp 1.
Khi chiếc kính được đặt xuống bàn, đôi mắt to tròn, trong sáng và ngập tràn sự kiên định của Mei lộ ra dưới ánh hoàng hôn vàng rực hắt qua khung cửa kính. Vẻ đẹp thanh tú, rạng rỡ của cô thủ thư nhỏ khiến ngay cả hai nhân viên bảo vệ đứng phía sau cũng phải ngỡ ngàng.
"Thưa Trưởng ban Noguchi," – Giọng nói của Mei vang lên, không hề run rẩy mà vô cùng rõ ràng, điềm tĩnh. "Cuốn nhật ký năm 1990 đã được thầy giám thị Hayashi đóng dấu phê duyệt bảo tồn chính thức dưới danh nghĩa di sản học đường Seika. Mọi công đoạn phục chế đều tuân thủ nghiêm ngặt kỹ thuật bảo tồn thủ công truyền thống và đã được chứng minh tính chân thực lịch sử trước Hiệp hội cựu học sinh."
Mei nhìn thẳng vào mắt Noguchi, ánh mắt cô sắc bén như có thể nhìn thấu mọi âm mưu bẩn thỉu trong đầu gã:
"Tôi không hề vi phạm quy chế kỷ luật. Quy Tắc Trực Nhật Thư Viện Sau Giờ Học do thầy Hayashi áp dụng cho tôi là hoàn toàn hợp pháp. Việc tôi bảo vệ và khôi phục di sản trường học không phải là sai phạm, mà là trách nhiệm của một thủ thư thực thụ. Nếu ông muốn gửi báo cáo lên Hội đồng quản trị, tôi sẵn sàng cùng thầy Hayashi và đại diện Hiệp hội cựu học sinh đối chất công khai trước toàn trường về tính pháp lý của cuốn nhật ký này!"
Noguchi Masashi hoàn toàn sững sờ. Gã không thể tin nổi cô gái nghèo nhút nhát, luôn cúi đầu lẩn tránh đám đông ngày nào giờ lại có thể đứng thẳng, tháo bỏ kính ngụy trang và đưa ra những lập luận sắc bén, đanh thép đến vậy trước mặt gã. Sự tự tin rạng rỡ tỏa ra từ phong thái của Mei chính là minh chứng cho việc cô đã hoàn toàn thức tỉnh bản ngã, trở thành **Linh Hồn Thư Viện Hoàng Hôn** – người bảo vệ vĩ đại nhất của những ký ức bị lãng quên.
"Mày... con ranh bướng bỉnh này! Mày dám đe dọa tao sao?" – Noguchi lắp bắp, mặt mũi tím tái vì nhục nhã và kinh hoàng khi thấy bài tẩy uy hiếp học bổng của mình bị Mei dứt khoát bác bỏ.
"Trưởng ban Noguchi. Ông quên mất ai mới là người quản lý tối cao của Hội học sinh Seika rồi sao?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như sương tuyết mùa đông đột ngột vang lên từ phía sau Mei. Shinjo Haru bước lên, đứng chắn ngay trước mặt cô, che chở cho cô khỏi ánh nhìn độc địa của Noguchi.
Haru ăn mặc chỉnh tề đến mức hoàn hảo, chiếc caravat màu xanh thẫm phẳng phiu, huy hiệu Hội học sinh bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ như một lá chắn kiên cố. Gương mặt góc cạnh thanh tú của vị hoàng tử băng giá vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, lạnh lùng thường ngày, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy Noguchi khiến gã phải run rẩy lùi lại một bước.
"Hội trưởng Shinjo! Cậu... cậu định bao che cho con bé này sao?" – Noguchi cố lấy giọng cứng rắn.
"Tôi không bao che, tôi đang thực thi quyền hạn hợp pháp của mình," – Haru lạnh lùng tuyên bố, giọng nói chứa đựng một uy quyền tuyệt đối của người thừa kế gia tộc tài phiệt tối cao. "Học bổng của trò Nguyễn Mei được bảo trợ bởi Quỹ tài năng đặc biệt của Hội học sinh Seika. Bất kỳ quyết định cắt học bổng hay kỷ luật nào đối với thành viên của ban phục chế di sản đều phải thông qua chữ ký phê duyệt cuối cùng của Hội trưởng Hội học sinh."
Haru khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng của cậu mang theo một sự đe dọa đanh thép:
"Hơn nữa, Trưởng ban Noguchi, tôi khuyên ông nên lo lắng cho vị trí của chính mình thì hơn. Ban kỹ thuật của Hội học sinh đang tiến hành kiểm toán toàn bộ ngân sách xây dựng của ban cơ sở vật chất trong ba năm qua. Chúng tôi đã phát hiện ra một số giao dịch tài chính đáng ngờ liên quan đến công ty xây dựng Shinjo Land đứng tên chú tôi, ông Ryosuke. Nếu ông muốn gửi báo cáo lên Hội đồng quản trị, tôi rất sẵn lòng đính kèm tập hồ sơ kiểm toán này để gửi lên Ban giám hiệu cùng một lúc."
*Oành!*
Lời tuyên bố của Haru giống như một tia sét đánh thẳng vào đầu Noguchi Masashi. Tiếng lòng hoảng loạn, sợ hãi tột độ của gã dội vào sóng não Mei mạnh đến mức khiến cô phải khẽ nhíu mày:
*"Cái gì?! Thằng ranh con này đã điều tra đến ngân sách của Shinjo Land rồi sao? Nếu việc mình nhận hối lộ hai mươi phần trăm bị lộ ra trước Ban giám hiệu, mình không chỉ bị sa thải mà còn phải đi tù! Đáng chết, gia tộc Shinjo sao lại sinh ra một con quái vật lạnh lùng như thế này chứ! Mình phải rút lui ngay lập tức trước khi mọi chuyện vượt ra ngoài tầm kiểm soát!"*
Noguchi Masashi mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt béo múp nhợt nhạt không còn một giọt máu. Gã biết mình đã hoàn toàn thất bại trong cuộc đối đầu trực diện này. Sự cứng rắn của Mei và quyền lực tuyệt đối của Haru đã chặn đứng mọi đường lui của gã.
"Cậu... hai người... cứ đợi đấy!" – Noguchi lắp bắp, cố vớt vát chút thể diện thảm hại. Gã hậm hực quay lưng, ra hiệu cho hai nhân viên bảo vệ rồi vội vã tháo chạy khỏi phòng phục chế,slam cửa sập lại một cách thảm hại.
Không gian của Sunset Library trở lại với sự tĩnh lặng quen thuộc. Thầy Hayashi khẽ gật đầu mỉm cười ấm áp với hai học sinh, thầy cầm cây thước gỗ sồi cổ điển của mình lên và chậm rãi bước ra ngoài để tuần tra hành lang, nhường lại không gian riêng tư cho hai người.
Lúc này, rặng hoàng hôn rực rỡ nhất của ngày thứ Sáu tràn ngập qua những khung cửa kính gỗ sồi cổ kính, nhuộm đỏ cả sảnh chính của thư viện hoàng hôn. Ánh sáng vàng cam lộng lẫy, ấm áp bao bọc lấy Mei và Haru, phản chiếu lên chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc đang cài trên bím tóc bên phải của Mei, tỏa ra những tia sáng lấp lánh như những hạt bụi vàng huyền ảo.
Mei đứng cạnh Haru bên chiếc bàn gỗ, cô vẫn chưa đeo lại chiếc kính cận ngụy trang. Đôi mắt to tròn, trong sáng của cô phản chiếu rặng hoàng hôn rực rỡ, nhìn thẳng vào gương mặt góc cạnh thanh tú của vị Hội trưởng băng giá ở khoảng cách chưa đầy năm mươi centimet.
Năng lực đọc tâm "Định Vị Tần Số" của cô tự động kích hoạt, truyền thẳng luồng suy nghĩ gào thét cuồng nhiệt, xúc động và hạnh phúc tột độ của Haru vào tâm trí cô:
*"Trời ơi... Mei tháo kính ra đẹp đến mức tim mình muốn ngừng đập mất rồi! Ánh mắt em ấy kiên định, dũng cảm quá! Lúc nãy em ấy đứng thẳng đối đầu với Noguchi sao mà lộng lẫy thế này! Em ấy chính là linh hồn của thư viện này, là thiên thần duy nhất cứu rỗi cuộc đời tăm tối của mình! Đáng chết thật, nhịp tim mình đang đập nhanh khủng khiếp, có phải em ấy cũng đang nghe thấy tiếng tim mình đập không? Mình thề, mình thề trong lòng vĩnh viễn... Dù có phải từ bỏ quyền thừa kế gia tộc, dù có phải đối đầu với cha, với người chú Ryosuke hay cả tập đoàn tài phiệt Shinjo, mình cũng sẽ bảo vệ học bổng của Mei, bảo vệ nụ cười rạng rỡ không còn kính ngụy trang này của em ấy vẹn toàn! Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả sinh mạng của tôi, Mei ơi!"*
Nghe thấy tiếng lòng gào thét u mê cực độ nhưng lại vô cùng chân thành, ấm áp và kiên định của Haru, trái tim Mei khẽ run lên một nhịp mạnh mẽ. Một cảm giác ngọt ngào, ấm áp chưa từng có lan tỏa khắp lồng ngực cô, xua tan hoàn toàn những nỗi sợ hãi, tổn thương của quá khứ.
Cô không còn sợ hãi tiếng ồn nội tâm của người khác nữa, bởi vì giờ đây, cô khao khát được lắng nghe trọn vẹn trái tim chân thành, ngốc nghếch nhưng tràn đầy tình yêu bảo hộ này của cậu. Mei khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng, rạng rỡ như hoa đào nở rộ dưới rặng hoàng hôn. Cô khẽ gật đầu với cậu, một sự đồng điệu tâm linh tuyệt đối không cần lời nói được thiết lập giữa hai tâm hồn dưới ánh chiều tà.
Thế nhưng, ngay phía ngoài cổng trường Seika, trong bóng tối của chiếc xe sang sẫm màu, Noguchi Masashi đang run rẩy cầm chiếc điện thoại bảo mật, lén lút gọi điện báo cáo cho người chú Ryosuke của Haru bằng giọng điệu hằn học:
"Thưa ông Ryosuke... Kế hoạch niêm phong thư viện đã thất bại hoàn toàn rồi. Thằng ranh Haru và con bé gốc Việt đó đã tìm thấy bản di chúc cổ của ông nội Genji và chặn đứng tôi trước mặt Hiệp hội cựu học sinh. Chúng ta buộc phải dùng đến quyền lực tối cao của gia tộc Shinjo để can thiệp thôi!"
Đầu dây bên kia, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và tàn nhẫn vang lên, chính thức kích hoạt giông bão gia tộc khủng khiếp ở Cấp 2.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!