Sóng Gió Từ Hội Phát Cuồng
Ánh bình minh của ngày thứ Ba không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ, mà chỉ phủ lên khuôn viên Học viện Tư thục Seika một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tin đồn lan đi với tốc độ của một cơn bão cấp mười. Chỉ trong vòng chưa đầy mười hai tiếng kể từ khi buổi trực nhật chiều qua kết thúc, cái tên "Nguyễn Mei" đã chễm chệ xuất hiện trên khắp các diễn đàn ngầm của trường.
"Cậu nghe gì chưa? Con nhỏ lớp 10-A nghèo rớt mồng tơi, suốt ngày lầm lũi đeo chiếc kính cận dày cộp ấy, lại được phân công trực nhật riêng với Hội trưởng Haru ở thư viện cũ!"
"Hả? Thật á? Có nhầm không thế? Haru-sama lạnh lùng như băng, sao có thể chịu đựng được việc ở chung một không gian với con nhỏ lập dị đó chứ?"
"Chắc chắn là nó đã dùng thủ đoạn gì đó để tiếp cận anh ấy rồi. Thật ghê tởm!"
Mei bước đi trên hành lang lát đá cẩm thạch, đầu cúi thấp đến mức cằm gần như chạm vào ngực. Cô đã kéo chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa lên tai, bật màng lọc âm ở mức cao nhất, nhưng những luồng suy nghĩ sắc nhọn, đầy ghen tị và ác ý từ những học sinh đi lướt qua vẫn như những cây kim châm thẳng vào màng nhĩ tinh thần của cô. Năng lực đọc tâm "Thính Giác Hỗn Loạn" đang ở trạng thái quá tải nhẹ, khiến thái dương cô đau nhức âm ỉ. Cô siết chặt quai chiếc ba lô cũ, cố gắng bước nhanh hơn.
"Kệ xác lũ ruồi nhặng đó đi, Mei! Đứa nào dám bén mảng lại gần bắt nạt cậu, tớ sẽ đấm cho bay răng!"
Một bàn tay ấm áp, tràn đầy năng lượng đột ngột khoác lên vai Mei, kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự lo âu. Đó là Trần An Nhiên, cô bạn thân nhất của cô. An Nhiên mặc bộ đồng phục thể dục năng động, mái tóc buộc đuôi ngựa cao lắc lư theo từng bước đi, đôi mắt sáng ngời ngập tràn khí chất trượng nghĩa. Sự xuất hiện của An Nhiên giống như một lá chắn vật lý vững chắc, che chở cho Mei trước những ánh mắt dòm ngó xung quanh. Đây chính là "Quy Tắc Tránh Bắt Nạt Học Đường" mà Mei luôn áp dụng: luôn di chuyển cạnh cô bạn thân năng động để giảm thiểu tối đa khả năng bị cô lập.
"Tớ không sao, An Nhiên," Mei khẽ thở dài, kéo nhẹ một bên tai nghe xuống, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. "Chỉ là... tớ không ngờ tin đồn lại lan nhanh đến thế. Tớ thực sự chỉ muốn làm một 'kẻ vô hình' yên ổn học tập thôi."
"Cậu hiền quá nên tụi nó mới được nước lấn tới đấy!" An Nhiên hừ lạnh, lườm một nhóm nữ sinh đang tụ tập thì thầm ở góc hành lang khiến họ vội vàng tản ra. "Nhưng cậu yên tâm, chiều nay tớ sẽ cúp buổi tập điền kinh để vào thư viện cũ dọn dẹp chung với cậu. Tớ không để cậu phải đối mặt với vị Hội trưởng băng giá và lũ fan cuồng của cậu ta một mình đâu."
Mei nhìn cô bạn thân, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp dịu nhẹ. Sự tử tế của An Nhiên là điều quý giá nhất mà cô có được tại ngôi trường đầy rẫy sự phân biệt giai tầng này.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn rực rỡ của Thư viện hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm vàng những kệ sách gỗ sồi cổ kính. Mùi hương của giấy cũ, gỗ thông và nắng ấm quen thuộc giúp Mei phần nào lấy lại sự bình tĩnh. Cô đang tỉ mỉ dùng chổi lông gà phủi bụi trên các gáy sách ở kệ số 4, trong khi An Nhiên giúp cô bê những chồng tài liệu cũ sang phòng lưu trữ phía sau. Chú mèo hoang tai cụp Mochi nằm cuộn tròn như một cục bông vàng trên bệ cửa sổ, lười biếng tận hưởng những vệt nắng cuối ngày.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ nặng nề của thư viện đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo, va đập mạnh vào bức tường phía sau phát ra tiếng động chói tai. Mochi giật mình nhảy dựng lên, dựng đứng bộ lông xù rồi lách mình trốn vào sau kệ sách.
Mei đứng tim, chiếc chổi lông gà trên tay cô khựng lại giữa không trung. Cô quay đầu nhìn ra cửa chính.
Dẫn đầu nhóm nữ sinh bước vào là Hasegawa Mio, trưởng ban điều hành Fan Club "Hoàng Tử Băng" của Haru. Mio mặc bộ đồng phục được chỉnh sửa cực kỳ tôn dáng, mái tóc uốn xoăn nhẹ buộc hai bên bằng chiếc ruy băng màu xanh lam sành điệu. Khuôn mặt cô ta xinh xắn như một thần tượng, nhưng đôi mắt lại hừng hực ngọn lửa của sự kiêu ngạo và ghen tị tột độ. Đi sau cô ta là ba nữ sinh khác, gương mặt ai nấy đều hằm hằm sát khí.
Mio tiến thẳng về phía kệ sách số 4, tiếng gót giày da nện xuống sàn gỗ vang lên cộc cộc đầy đe dọa. Cô ta dừng lại cách Mei đúng một mét, khoanh tay trước ngực, hất cằm nhìn Mei bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:
"Nguyễn Mei đúng không? Tôi không vòng vo với loại người như cậu làm gì. Khôn hồn thì tự viết đơn xin rút khỏi ca trực nhật thư viện cũ ngay chiều nay đi."
Mei run nhẹ, cô thối lui một bước, lưng tựa sát vào kệ sách sồi lạnh ngắt. Khoảng cách dưới hai mét lập tức kích hoạt thính giác tâm linh. Tiếng lòng của Hasegawa Mio gầm rú bên tai cô như một luồng sóng độc địa:
*"Con nhỏ nghèo hèn, nhạt nhẽo này có quyền gì mà được ở riêng với Haru-sama mỗi buổi chiều chứ?! Mình là tiểu thư nhà Hasegawa, đã tốn bao nhiêu tiền bạc và công sức mà còn chưa bao giờ được anh ấy nhìn thẳng quá ba giây! Mình phải đuổi nó đi, phải bắt nó biến khỏi tầm mắt của Haru-sama vĩnh viễn!"*
Nỗi ghen tị điên cuồng trong nội tâm của Mio khiến Mei cảm thấy lồng ngực nghẹt thở. Cô cố gắng giữ vững Poker Face, bấu chặt ngón tay vào cán chổi lông gà, giọng nói run run nhưng cố gắng giải thích rõ ràng:
"Trò... trò Hasegawa, ca trực nhật này là do thầy giám thị Hayashi phân công... Tớ không có quyền tự ý thay đổi..."
"Câm miệng!" Mio quát lớn, cắt ngang lời Mei đầy thô bạo. "Cậu đừng có lấy thầy Hayashi ra làm lá chắn! Ai mà không biết cậu đã dùng những thủ đoạn dơ bẩn, giả vờ làm rơi sách ở hành lang để thu hút sự chú ý của thầy, hòng được xếp lịch chung với Haru-sama! Loại học sinh nghèo vượt khó bằng học bổng như cậu, tốt nhất là nên biết thân biết phận của mình đi!"
"Này! Cậu nói cái giọng điệu chó má gì thế hả?!"
Từ trong phòng lưu trữ, An Nhiên lao ra như một mũi tên. Cô đứng chắn ngay trước mặt Mei, đôi mắt rực lửa giận dữ, hai tay chống hông đối mặt trực diện với Mio. Khí chất mạnh mẽ của một vận động viên điền kinh xuất sắc từ An Nhiên lập tức áp chế đám nữ sinh đi cùng Mio, khiến chúng vô thức lùi lại một bước.
"Trần An Nhiên?" Mio nhướng mày, khẽ cười khẩy đầy kiêu ngạo. "Đây là chuyện của Fan Club chúng tôi với con nhỏ bám đuôi này. Câu lạc bộ điền kinh của cậu không có quyền can thiệp vào đây đâu."
"Tớ không cần biết câu lạc bộ nào!" An Nhiên thẳng thắn tranh cãi, giọng nói vang dội khắp không gian thư viện cổ kính. "Thư viện là nơi học tập công cộng, không phải cái rạp xiếc để các người vào đây làm loạn và bắt nạt người khác! Các người cậy đông hiếp yếu, không thấy xấu hổ à? Có giỏi thì ra sân vận động chạy thi với tớ, xem đứa nào chạy nhanh hơn rồi nói chuyện!"
"Cậu...!" Mio đỏ mặt vì tức giận trước sự thô lỗ, thẳng thắn của An Nhiên. Cô ta hít một hơi thật sâu để lấy lại phong thái tiểu thư, rồi liếc xéo Mei đứng phía sau:
"Tôi không rảnh để đôi co với kẻ vô học như cậu. Nguyễn Mei, tôi cảnh cáo cậu lần cuối. Gia đình Hasegawa của tôi là nhà tài trợ kim cương cho quỹ học bổng của học viện Seika này. Chỉ cần một lời nói của bố tôi, cái học bổng nghèo vượt khó của cậu sẽ bay màu trong một nốt nhạc. Lúc đó, để xem cậu còn có thể đứng đây mà mơ tưởng đến Haru-sama được nữa không!"
Lời đe dọa về học bổng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Mei. Cô chết lặng. Đối với cô, học bổng tại Seika là cơ hội duy nhất để cô tiếp tục con đường học vấn và giảm bớt gánh nặng tài chính cho xưởng đóng sách thủ công của cha tại khu phố cổ Yanaka. Nếu mất học bổng, cô sẽ phải rời khỏi ngôi trường này, rời khỏi thư viện hoàng hôn cổ kính mang đầy ký ức của mẹ cô.
Tiếng lòng của nhóm nữ sinh đi cùng Mio lại tiếp tục lao xao đầy ác ý:
*"Đúng thế, đuổi cổ nó đi!"*
*"Nhìn bộ dạng nghèo hèn của nó kìa, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình như đồ đi mượn, đeo cái kính cận dày cộp xú uế. Nhìn phát gớm!"*
*"Hasegawa-sama nói đúng, loại người này chỉ làm bẩn không khí xung quanh Haru-sama thôi!"*
Mei cảm thấy thái dương mình đau như búa bổ. Cô đưa tay lên ôm đầu, đôi mắt sau lớp tròng kính dày cộm ngập tràn sự bất lực và tổn thương. Sự bất công của dư luận học đường, sự tàn nhẫn của những kẻ có tiền quyền lực đang bóp nghẹt cô.
An Nhiên tức giận đến mức toàn thân run lên, cô định xông lên nắm lấy cổ áo của Mio: "Mio! Cậu dám đe dọa bạn tớ bằng cái gia thế thối nát đó à?! Tớ sẽ..."
"Có chuyện gì ồn ào ở đây?"
Một giọng nói trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông đột ngột vang lên từ phía cửa chính.
Bầu không khí trong thư viện lập tức đóng băng.
Shinjo Haru bước vào. Cậu ta mặc bộ đồng phục phẳng phiu hoàn hảo, chiếc caravat màu xanh thẫm không lệch một milimet, huy hiệu Hội trưởng bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo tỏa ra một áp lực quyền lực vô hình. Gương mặt góc cạnh thanh tú của Haru lạnh tanh không một gợn sóng, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra luồng hàn khí khiến nhóm nữ sinh của Mio lập tức im bặt, vội vàng dạt sang hai bên nhường đường.
"Haru... Haru-sama!" Mio lập tức thay đổi thái độ 180 độ. Gương mặt kiêu ngạo vừa rồi biến mất, thay vào đó là nụ cười ngọt ngào, e thẹn đầy giả tạo. Cô ta bước lại gần cậu, giọng điệu nũng nịu: "Anh đến thật đúng lúc. Chúng em... chúng em chỉ đang lo lắng bạn Nguyễn trực nhật một mình sẽ mệt mỏi, nên muốn vào đề xuất đổi ca trực nhật giúp bạn ấy thôi ạ. Nhưng bạn Trần đây lại hiểu lầm và lớn tiếng mắng mỏ chúng em..."
Haru dừng bước trước mặt Mio, khoảng cách giữa cậu và Mei lúc này là một mét rưỡi.
*Bùm!*
Tiếng nổ của sóng não tâm linh lập tức chấn động thẳng vào màng nhĩ tinh thần của Mei. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng như tượng đá của Haru, tiếng lòng cậu đang gào thét phẫn nộ, gầm rú điên cuồng với âm lượng cực đại:
*"Lũ khốn kiếp phiền phức này ở đâu ra thế?! Dám xông vào phá vỡ khoảng thời gian riêng tư, ngọt ngào của tôi và Mei sao?! Dám lớn tiếng quát tháo Mei dễ thương của tôi?! Nhìn Mei của tôi kìa, em ấy đang run rẩy ôm đầu kìa! Đáng chết thật, trái tim tôi đau như bị dao cắt đây này! Ai cho phép các người làm em ấy tổn thương hả?! Bố tôi còn chưa dám đe dọa cắt học bổng của Mei, thế mà cái nhà Hasegawa nhỏ bé kia lại dám lên tiếng uy hiếp em ấy?! Được lắm, tối nay tôi sẽ bảo quản gia Tanaka báo cáo với bố tôi hủy toàn bộ hợp đồng cung cấp vải của tập đoàn Shinjo với nhà Hasegawa! Cho nhà cô phá sản luôn xem cô còn dám kiêu ngạo nữa không!!!"*
Mei trợn tròn mắt sau lớp kính cận, gương mặt cô lập tức đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.
*Cậu... cậu ta đang nghĩ cái gì thế này?!* Mei gào thét trong lòng, cố gắng cắn chặt môi trong để giữ vững Poker Face. *Hủy hợp đồng tập đoàn chỉ vì tôi sao?! Haru, cậu có biết mình đang nghĩ những điều điên rồ đến mức nào không hả?!*
Nhưng tiếng gầm rú của vị Hội trưởng vẫn chưa dừng lại:
*"Trời đất ơi, Mei đỏ mặt kìa! Em ấy đang sốt sao? Hay là do em ấy quá sợ hãi? Nhìn bờ vai nhỏ bé run rẩy của em ấy kìa, tôi muốn lao đến ôm chặt em ấy vào lòng, che tai em ấy lại và dỗ dành quá! Bình tĩnh lại nào Shinjo Haru! Mày là Hội trưởng! Mày phải giải quyết lũ phiền phức này một cách thật ngầu, thật tàn nhẫn để Mei thấy được sự đáng tin cậy của mày! Đúng thế, mình phải trừ sạch điểm rèn luyện của chúng nó!"*
Haru khẽ hắng giọng một tiếng. Cậu lướt ánh mắt lạnh lẽo qua Mio và nhóm nữ sinh, giọng nói trầm thấp mang theo uy quyền tuyệt đối không thể chối cãi:
"Trò Hasegawa. Ca trực nhật thư viện cũ là do ban giám thị Hayashi chỉ định trực tiếp dưới sự giám sát của Hội học sinh. Quyết định này đã được phê duyệt bằng văn bản chính thức. Các người đang nghi ngờ năng lực quản lý của thầy giám thị và Hội học sinh?"
"Em... em không có ý đó, Haru-sama..." Mio lắp bắp, gương mặt xinh đẹp tái nhợt đi dưới ánh mắt băng giá của cậu.
"Thư viện là nơi lưu trữ di sản học đường, yêu cầu sự tĩnh lặng tuyệt đối," Haru tiếp tục nói, giọng điệu lạnh lùng như đang đọc một bản án. "Hành vi tự ý xông vào gây ồn ào, đe dọa và bắt nạt bạn học của các người đã vi phạm nghiêm trọng điều 15 quy chế kỷ luật Seika. Trò Hasegawa, với tư cách là người dẫn đầu, tôi quyết định trừ mười điểm rèn luyện tích lũy của trò và toàn bộ thành viên đi cùng ngay lập tức."
"Mười... mười điểm rèn luyện?!" Đám nữ sinh đi sau Mio kinh hoàng kêu lên. Đối với học sinh Seika, mất mười điểm rèn luyện đồng nghĩa với việc bị tước bỏ mọi đặc quyền tham gia các hoạt động ngoại khóa cao cấp và có nguy cơ bị ghi học bạ đen.
*"Đúng thế, trừ sạch điểm của các người đi!"* Tiếng lòng Haru lại gầm rú đầy sung sướng và đắc thắng. *"Cho các người chừa cái thói bắt nạt Mei của tôi! Mei ơi, em thấy tôi ngầu không? Thấy tôi giải quyết dứt khoát không? Mau nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ đi nào! Tôi đang đứng chắn trước mặt em như một hiệp sĩ bảo vệ công chúa đây này!"*
Mei nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt vạt áo đồng phục rộng thùng thình. Cô phải dùng toàn bộ sức bình sinh để không bật cười thành tiếng trước sự tự luyến siêu cấp đáng yêu và ngốc nghếch của cậu.
*Hiệp sĩ cái gì chứ... cậu đúng là đồ ngốc, Haru ạ,* Mei thầm nghĩ, một luồng cảm xúc ngọt ngào, ấm áp vô thức lan tỏa trong lòng cô, xua tan hoàn toàn nỗi sợ hãi và sự ngột ngạt vừa rồi.
Mio cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu, cô ta nhìn Haru bằng ánh mắt ngập tràn sự tổn thương và bất lực, rồi quay sang lườm Mei một cái đầy căm hận. Dù rất muốn phản kháng, nhưng uy quyền của người thừa kế gia tộc Shinjo và vị thế Hội trưởng của Haru là thứ mà gia đình Hasegawa của cô ta tuyệt đối không thể đụng vào.
"Chúng em... chúng em xin lỗi Hội trưởng. Chúng em sẽ đi ngay," Mio lý nhí nói, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ trước sự chứng kiến của An Nhiên và Mei.
Cô ta quay lưng, nhanh chóng dẫn nhóm nữ sinh chạy trốn khỏi thư viện.
Tuy nhiên, ngay khi bước qua cánh cửa gỗ sồi, Mio đột ngột dừng bước. Cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào Mei qua khe hở của kệ sách gỗ, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo và khẽ nhếch môi, để lại một lời đe dọa đầy ẩn ý chỉ đủ cho Mei nghe thấy:
"Nguyễn Mei. Đừng vội mừng. Thư viện cũ có Hội trưởng bảo vệ cậu, nhưng ở lớp học 10-A... thì không đâu.A... thì không đâu. Chúng ta hãy chờ xem cậu giữ được cái học bổng đó đến bao lâu."
Lời đe dọa lạnh lùng của Mio vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện, hứa hẹn những giông bão khủng khiếp và tàn nhẫn hơn đang chờ đón Mei tại lớp học vào ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!