Nhạc nềnSakuya2

Bản Khôi Phục Hoàn Chỉnh Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn vàng cam rực rỡ của buổi chiều muộn ngày thứ Sáu hắt qua khung cửa kính gỗ sồi của Sunset Library, nhuộm đỏ cả một góc phòng phục chế sách cổ. Trong không gian tĩnh lặng thoang thoảng mùi gỗ thông cũ kỹ và hương sen thanh mát, hai bóng người đang ngồi sát cạnh nhau bên chiếc bàn làm việc bằng đồng cổ điển.


Sau hơn mười hai giờ đồng hồ đông đá khẩn cấp trong tủ đông phòng y tế của cô Mori Ran để khóa chặt dòng nước bẩn từ sự cố phá hoại của Inoue Ren ở tập trước, những trang giấy Washi cổ của Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 cuối cùng đã được rã đông và tách lớp an toàn. Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô đưa bàn tay phải vẫn còn quấn vạt gạc trắng tinh tươm – vết xước do dằm gỗ sồi cổ cào phải từ hôm trước khẽ nhói lên một nhịp nhẹ – để vuốt ve thớ giấy cổ nay đã hoàn toàn khô ráo và phẳng phiu sau khi được ép dưới phiến đá granite nặng trịch.


Trên cổ Mei, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa vẫn đang đeo hờ, thỉnh thoảng ốp tai bên trái bị hỏng dây đồng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ. Để bím tóc đen dài không bị vướng vào thớ giấy, cô đã lén tháo chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc – món quà Ginza vô giá mà Haru tặng – cài tạm lên mép hộp dụng cụ gỗ. Những sợi tóc đen mềm mại rủ xuống, che bớt gương mặt thanh tú đang đỏ bừng vì ngượng ngùng.


Khoảng cách giữa cô và vị Hội trưởng hội học sinh lúc này chưa đầy năm mươi centimet. Năng lực đọc tâm "Định Vị Tần Số" của Mei tự động kích hoạt, truyền thẳng luồng suy nghĩ gào thét cuồng nhiệt và xót xa tột độ của Haru vào tâm trí cô:


*"Mei khéo tay quá... Nhìn em ấy tập trung khâu sách kìa, đôi lông mi khẽ rung rung dưới ánh đèn Sunset sao mà đáng yêu thế này! Nhưng mà đáng chết thật, cổ tay em ấy vẫn còn quấn gạc trắng muốt. Nhìn vệt gạc đó mà tim mình nhói lên đau đớn! Tất cả là tại mình đã không bảo vệ em ấy tốt trước lũ bắt nạt! Mình muốn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đó, muốn tự tay bôi loại thuốc mỡ trị sẹo tốt nhất cho em ấy quá! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự hoảng loạn bối bối này trước mặt Mei! Nhưng trong đầu mình thực sự đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc vì được ngồi sát em ấy thế này rồi!"*


Mei khẽ cắn chặt môi, cố gắng vận dụng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng dưới lớp kính cận gọng tròn to bản. Cô không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào cho thấy cô nghe được những suy nghĩ "u mê" siêu cấp đáng yêu của chàng hoàng tử băng giá Seika.


Cô hít sâu một hơi, bắt đầu thực hiện công đoạn khâu đóng cuối cùng bằng Kỹ Thuật Đóng Sách Kiểu Nhật (Watoji). Mei cầm cây cọ quét keo bằng lông ngựa ngũ sắc, nhúng nhẹ vào lọ Keo Dán Sách Thảo Mộc Gia Truyền do cha cô tự chế từ bột gạo nếp và thảo dược Việt Nam. Cô quét một lớp keo mỏng mịn như sương dọc theo mép gáy sách để cố định các trang giấy Washi vừa được nối sợi siêu vi.


Tiếp theo, cô dùng dùi nhọn đục bốn lỗ tăm tắp dọc theo gáy bìa da màu nâu sẫm của cuốn nhật ký. Mei khéo léo luồn cây kim mang sợi chỉ tơ tự nhiên đã được nhuộm nước chè xanh Seika đặc để có sắc nâu vàng hoài cổ. Từng đường kim mũi chỉ đan chéo qua lại theo quy luật hình xương cá tăm tắp, chặt chẽ hiện lên đều đặn dưới đôi bàn tay khéo léo của cô. Kỹ thuật khâu đóng Watoji tinh xảo không hề để lộ bất kỳ nút thắt chỉ nào ra ngoài, trả lại cho cuốn nhật ký vẻ đẹp trang nghiêm, cổ kính nguyên bản của nó từ năm 1990.


Haru ngồi bên cạnh lặng lẽ hỗ trợ cô. Cậu ấm tài phiệt vốn vụng về với công việc thủ công nay lại cực kỳ kiên nhẫn dùng một miếng vải nhung mềm, quệt một chút sáp ong nguyên chất để đánh bóng nhẹ nhàng bề mặt bìa da cuốn nhật ký, bảo vệ thớ da khỏi ẩm mốc. Khi bàn tay Haru vô tình chạm nhẹ vào ngón tay Mei, nhịp tim của cậu bỗng đập dồn dập dội thẳng vào lồng ngực cô qua năng lực đồng bộ tâm linh.


Khi sợi chỉ tơ cuối cùng được thắt nút giấu kín dưới gáy bìa da, Mei khẽ mỉm cười rạng rỡ. Trong tâm trí cô, một luồng năng lượng tinh thần ấm áp bừng sáng. Cô biết mình đã chính thức đột phá cảnh giới Phục chế cấp 2: trở thành một **Thợ Thủ Công Sơ Cấp** thực thụ.


*Cạch.*


Tiếng cửa gỗ sồi của phòng phục chế đột ngột mở ra, cắt ngang bầu không khí ấm áp, ngọt ngào của hai người.


Thầy giám thị Hayashi Kenji bước vào phòng với dáng người cao gầy nghiêm nghị thường ngày. Mái tóc muối tiêu chải chuốt gọn gàng, và trên tay thầy vẫn cầm cây thước gỗ sồi cổ điển có khắc niên đại thành lập học viện Seika. Thầy Hayashi lướt ánh mắt nghiêm khắc sau cặp kính gọng tròn qua chiếc bàn làm việc chung, rồi dừng lại ở cuốn nhật ký bìa da màu nâu sẫm vừa được khôi phục hoàn chỉnh.


"Trò Nguyễn, trò Shinjo. Đã quá giờ giới nghiêm mười lăm phút. Hai trò đã hoàn thành báo cáo bảo tồn di sản học đường chưa?" – Giọng nói của thầy Hayashi vang lên, trầm thấp và nghiêm khắc.


Haru đứng thẳng dậy, khôi phục lại phong thái Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng, xa cách xã giao: "Thưa thầy Hayashi, chúng em đã khôi phục hoàn chỉnh Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990. Xin thầy thẩm định."


Thầy Hayashi không nói gì, bước lại gần bàn và cầm cuốn nhật ký lên. Thầy dùng những ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve bề mặt bìa da đã được đánh bóng bằng sáp ong phẳng mịn, rồi chậm rãi lật mở từng trang sách.


Căn phòng chìm vào một sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở. Mei nín thở nhìn theo từng cử động của thầy Hayashi. Cô biết, sự tồn tại của ban phục chế di sản và quyền tự trị của thư viện hoàng hôn hoàn toàn phụ thuộc vào sự công nhận của người thầy giám thị khó tính này.


Thầy Hayashi dừng lại ở trang cuối cùng – trang giấy từng bị loang lổ vết mực đen ngòm nay đã được Mei tẩy sạch hoàn hảo, để lộ bài thơ tình chữ Nôm tinh xảo và chữ ký Nguyễn Văn Thành. Thầy khẽ chạm vào vết vá bằng giấy Washi mỏng mịn, hoàn toàn đan quyện vào thớ giấy gốc không hề để lại một vết nối hay gợn sóng nào.


Đôi mắt muối tiêu nghiêm nghị của thầy Hayashi khẽ dao động dữ dội. Một vệt nước mắt mỏng lấp lánh hiện lên nơi khóe mắt đầy nếp nhăn của người thầy nghiêm khắc. Thầy Hayashi khẽ run rẩy, lẩm bẩm bằng giọng nói xúc động nghẹn ngào:


"Thật không thể tin nổi... Hai đứa thực sự đã hồi sinh được nó. Nét chữ của Thanh Vân... và những đường khâu Watoji này... Ta cứ ngỡ những ký ức này đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong bóng tối rồi."


Thầy Hayashi chậm rãi đặt cuốn nhật ký xuống bàn, lấy con dấu đỏ chính thức của ban giám thị từ trong túi áo, đóng một dấu bộp đỏ rực lên tờ báo cáo phê duyệt bảo tồn di sản học đường. Thầy nhìn Mei và Haru bằng ánh mắt bao dung, ấm áp chưa từng có:


"Ta chính thức công nhận thực lực của ban phục chế di sản. Thư viện hoàng hôn này... sẽ không ai có quyền chạm vào hay san phẳng nó nữa. Hai đứa đã làm rất tốt."


Mei và Haru khẽ nhìn nhau, một niềm vui sướng vỡ òa dâng lên trong lồng ngực cả hai. Tiếng lòng của Haru bùng nổ pháo hoa hạnh phúc gào thét trong đầu Mei: *"Chiến thắng rồi! Chúng ta đã cứu được thư viện rồi! Mei ơi, em giỏi quá, em là thiên thần cứu rỗi cuộc đời tôi vẹn toàn!"*


Thế nhưng, niềm vui chưa kịp lắng xuống, thầy Hayashi bỗng đặt cây thước gỗ sồi cổ điển xuống bàn, gương mặt thầy trở nên nghiêm trọng. Thầy ghé sát tai hai người, hạ thấp giọng nói một cách bí ẩn:


"Nhưng hai đứa phải cẩn thận. Sự hồi sinh của cuốn nhật ký này sẽ khiến phe phản diện hoảng loạn. Ta sẽ tiết lộ cho hai đứa một manh mối chấn động. Ở trang cuối của cuốn nhật ký năm 1990 này, nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng tím Sunset..."


Thầy Hayashi khẽ chỉ tay vào một góc khuất dưới dòng chữ ký Nguyễn Văn Thành. Mei lập tức lấy chiếc đèn pin ánh sáng cực tím (UV) chiếu nghiêng một góc bốn mươi lăm độ lên bề mặt trang giấy cổ.


Dưới làn ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam mờ ảo, các thớ sợi giấy Washi bỗng hiện lên một sơ đồ vẽ tay chỉ dẫn vô cùng tinh xảo: một lối đi ngầm dẫn đến chiếc két sắt mật giấu sâu trong tòa nhà hiệu bộ cũ bỏ hoang, nơi chứa bản di chúc gốc của người sáng lập trường Seika và một tài liệu bảo mật có liên quan trực tiếp đến tên của mẹ Mei – Nguyễn Thanh Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!