Kẻ Trộm Dụng Cụ Phục Chế
Tiếng chuông báo tử của kỳ thi giữa kỳ vang lên, kéo theo một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt dội lên từ khắp các dãy bàn học của phòng thi khối 10. Những tiếng bút máy lạch cạch được đặt xuống, tiếng giấy thi sột soạt thu lại, và ngay lập tức, một làn sóng tiếng lòng hỗn loạn, mệt mỏi nhưng đầy phấn khích ập thẳng vào não bộ của Nguyễn Mei.
Mei khẽ nhíu mày, thái dương bên trái nhói lên một cơn đau âm ỉ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang đeo trên cổ cô thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái. Sợi dây đồng mảnh mai bên trong đã bị Kobayashi Yuka lén lút dùng kéo bấm đứt một nửa từ tuần trước, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa công suất. Không có sự bảo vệ hoàn hảo, năng lực Thính Giác Hỗn Loạn của cô liên tục tiếp nhận những luồng sóng não tạp nham:
*"A, cuối cùng cũng xong rồi! Đề Toán của thầy Sato khó phát điên đi được!"*
*"Tối nay phải đi ăn mừng ở Shibuya mới được..."*
*"Ủa, nhìn kìa, con nhỏ thủ thư nghèo vượt khó đó vẫn đeo cái tai nghe lập dị kia kìa."*
Mei cắn chặt môi, cúi gầm mặt để tránh những ánh mắt dòm ngó. Cô khẽ cử động cổ tay phải, vạt gạc trắng tinh tươm bao bọc vết xước do dằm gỗ sồi cổ hôm trước cọ sát nhẹ vào tay áo đồng phục rộng thùng thình, mang theo cảm giác nhói nhẹ. Cô nhanh chóng thu dọn hộp bút, lẳng lặng bước ra khỏi phòng thi trước khi đám đông ập đến.
Theo thói quen và quy tắc trực nhật thư viện sau giờ học, Mei rảo bước về phía tòa nhà cổ kính của Sunset Library. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những hành lang, hắt qua khung cửa kính sồi một vệt sáng vàng cam rực rỡ và u sầu. Cô muốn nhanh chóng quay lại phòng phục chế sách cổ để kiểm tra Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 – báu vật mà cô và Haru đang cùng nhau khôi phục. Nhưng quan trọng hơn, cô cần kiểm tra bộ dụng cụ phục chế gia truyền của cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, bao gồm cả cây Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ và cây cọ lông ngựa dính keo thảo mộc.
Khi Mei đẩy cánh cửa gỗ sồi của phòng làm việc chung bước vào, một mùi hôi hám, ẩm ướt xộc thẳng vào mũi cô, hoàn toàn lấn át mùi gỗ thông và hương sen dịu nhẹ quen thuộc.
Tim Mei đập thắt lại một nhịp.
Trên chiếc bàn làm việc chung vốn luôn được sắp xếp ngăn nắp, chiếc cặp sách canvas của cô đang nằm chỏng chơ dưới đất, sũng nước. Một vũng nước đen ngòm, đục ngầu và bốc mùi cống rãnh loang lổ khắp mặt sàn gỗ sồi cổ kính. Hộp gỗ đựng dụng cụ phục chế gia truyền bị lật úp, những cây cọ quét keo bằng lông ngựa ngũ sắc bị dính đầy bùn đất bẩn thỉu.
Nhưng điều kinh khủng nhất, thứ khiến toàn thân Mei đông cứng và máu trong huyết quản như đông đá, chính là những trang bản nháp bị xé rời của Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990 mà cô đang phục chế dở – vốn được kẹp cẩn thận trong một tập hồ sơ da – giờ đây đang nằm sũng nước đen ngòm giữa vũng bùn.
"Không... không thể nào..."
Mei khuỵu gối xuống sàn, mặc cho vũng nước bẩn thấm đẫm gấu váy đồng phục. Đôi bàn tay quấn gạc trắng của cô run rẩy nhặt tập giấy lên. Chất giấy cổ từ thập niên 1990 vốn đã cực kỳ giòn mục do thời gian, nay bị ngấm nước bẩn đang bắt đầu rã ra, các thớ sợi Washi lỏng lẻo tách rời, và những dòng mực bút máy màu xanh lam bắt đầu nhòe đi, loang ra thành những vệt màu vô nghĩa.
Sự hoảng loạn tột độ ập đến như một cơn lốc, bóp nghẹt lấy cuống họng Mei. Chấn thương tâm lý thuở nhỏ về việc bị nhốt trong bóng tối và sự bất lực trước sự hủy hoại của thời gian khiến mắt cô nhòe đi. Nếu những trang giấy này rã ra hoàn toàn, mối liên kết quá khứ giữa mẹ cô và mẹ Haru sẽ vĩnh viễn biến mất trong bóng tối.
*"Phải bình tĩnh... Mei, mày phải bình tĩnh!"* – Cô tự gào thét trong đầu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc Mei bỗng tái hiện lại những dòng chữ tiếng Việt thanh mảnh trong Sổ Tay Công Thức Phục Chế Của Mẹ: *"Khi giấy cổ bị ngấm nước nặng, tuyệt đối không được dùng nhiệt để sấy khô lập tức vì sẽ làm co rút sợi giấy vĩnh viễn và làm nhòe mực. Hãy bọc kín bằng nilon và dùng hơi lạnh cực độ để đóng băng nước tức thời, khóa chặt thớ sợi trước khi tiến hành tách lớp bằng dao xương."*
Đây chính là Kỹ Thuật Tách Lớp Giấy Bằng Hơi Lạnh.
Mei lập tức hành động với sự nhanh nhẹn của một thợ thủ công thực thụ. Cô dùng Dao Cắt Giấy Bằng Xương Thú Cổ – may mắn thay chất liệu xương đùi hươu sao tuyết không bị nước bẩn ăn mòn – khẽ luồn dưới góc trang giấy ngấm nước để nhấc nó lên mà không làm rách thớ sợi nhạy cảm. Cô nhanh chóng lấy cuộn màng bọc nilon bảo quản chuyên dụng trong tủ đồ, bọc kín tập giấy sũng nước lại thành ba lớp để ngăn không khí lọt vào.
Cô ôm chặt bọc giấy sát ngực, chạy thục mạng ra khỏi thư viện cũ, hướng thẳng về phía phòng y tế của cô Mori Ran ở tòa nhà chính.
"Cô Ran! Làm ơn giúp em!" – Mei thở dốc, đẩy cửa phòng y tế bước vào. Gương mặt cô tái mét, mồ hôi đầm đìa bên thái dương.
Cô y tế Mori Ran đang dọn dẹp tủ thuốc, giật mình nhìn cô nữ sinh nhút nhát thường ngày nay lại hoảng hốt đến vậy. Nhìn thấy bọc nilon trên tay Mei và vệt nước đen trên áo cô, cô Ran lập tức hiểu ra vấn đề.
"Tủ đông phòng y tế ở góc kia, Mei! Mau lên!" – Cô Ran chỉ tay về phía chiếc tủ lạnh y tế chuyên dụng dùng để bảo quản túi chườm đá và thuốc đặc trị.
Mei lao đến, mở ngăn đá tủ lạnh, cẩn thận đặt bọc giấy nilon vào giữa những túi đá lạnh. Hơi lạnh cực độ tỏa ra mờ ảo, bắt đầu đóng băng vũng nước bẩn bên trong bọc nilon, giữ cho các sợi giấy Washi không bị rã ra thêm và khóa chặt vệt mực bút máy không bị loang rộng.
Khi cánh cửa tủ đông đóng sập lại, Mei loạng choạng lùi lại một bước, tựa lưng vào tường phòng y tế và trượt dài xuống đất. Đôi bàn tay quấn gạc của cô run rẩy không ngừng, thái dương trái nhói lên đau đớn dữ dội do tiếng ồn tâm linh từ hành lang dội vào. Cô đã cứu được tập giấy tạm thời, nhưng bộ dụng cụ gia truyền của cha cô đã bị vấy bẩn, và phòng làm việc chung – thánh đường yên bình của cô – đã bị xâm phạm.
***
Cùng lúc đó, tại phòng phục chế sau thư viện hoàng hôn, một bóng người cao lớn bước qua cánh cửa gỗ sồi.
Shinjo Haru đứng sững lại giữa phòng.
Gương mặt góc cạnh thanh tú của vị Hội trưởng băng giá lập tức đông cứng thành một pho tượng đá lạnh lẽo. Ánh mắt đen sâu thẳm của cậu lướt qua vũng nước đen bốc mùi trên sàn, nhìn chiếc cặp sách canvas quen thuộc của Mei bị vứt chỏng chơ, và những cây cọ lông ngựa dính đầy bùn đất.
Một luồng sát khí vô hình, lạnh buốt và áp đảo đột ngột tỏa ra từ người Haru, khiến bầu không khí trong căn phòng như giảm xuống dưới độ âm. Đôi bàn tay cậu siết chặt lại thành nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc dưới lớp da trắng nhợt.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Mei – lúc này đang đi bộ trở lại hành lang thư viện sau khi định thần ở phòng y tế – bước vào bán kính hai mét gần Haru. Ngay lập tức, thính giác tâm linh của cô bị chấn động bởi một tiếng gầm rú phẫn nộ, điên cuồng và cuồng nhiệt tột độ dội thẳng vào não bộ cô từ phía Haru:
*"KẺ NÀO?! Kẻ nào dám đụng vào đồ của Mei?! Kẻ nào dám làm tổn thương em ấy, hủy hoại thánh đường của chúng ta?! Đáng chết! Tôi sẽ bắt kẻ đó phải trả giá đắt gấp trăm, gấp ngàn lần! Tôi sẽ băm vằm hắn ra thành trăm mảnh! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự điên cuồng này trước mặt Mei... Nhưng tôi thực sự muốn phát điên lên vì xót xa cho em ấy rồi! Đôi bàn tay quấn gạc của em ấy... vũng nước bẩn này... Đáng chết!"*
Mei khẽ rùng mình trước sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài im lặng, lạnh lùng như sương tuyết của Haru và tiếng lòng gào thét phẫn nộ tột độ của cậu. Cô khẽ bước tới, đứng cách cậu hai mét đúng quy tắc bảo mật, nhẹ nhàng nói:
"Hội trưởng... Tập giấy đã được em cất an toàn trong tủ đông phòng y tế của cô Ran rồi. Mực chưa bị loang hoàn toàn. Nhưng... bộ dụng cụ của cha em..."
Haru không quay đầu lại nhìn cô, nhưng giọng nói của cậu vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo và chứa đựng một sự áp chế đáng sợ chưa từng có:
"Trò Nguyễn. Em hãy ở lại đây dọn dẹp sạch sẽ mặt bàn. Tuyệt đối không được tự ý rời khỏi thư viện cũ. Việc còn lại... Hội học sinh sẽ giải quyết."
Nói rồi, Haru dứt khoát quay lưng bước ra khỏi phòng phục chế.
Nhưng trong đầu cậu, tiếng lòng lại gầm lên một mệnh lệnh dứt khoát: *"Bác bảo vệ Saito Goro! Tôi cần bác giúp bẻ khóa hệ thống camera an ninh ngay lập tức! Bất kỳ kẻ nào lảng vảng quanh khu vực này trong giờ thi giữa kỳ... tôi sẽ lôi hắn ra ánh sáng!"*
Mei lẳng lặng nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, cô độc nhưng đầy vững chãi của Haru. Cô nghe thấy tiếng bước chân vững chãi của cậu dồn dập hướng về phía phòng an ninh của trường Seika ở cổng chính.
***
Tại phòng an ninh học viện Seika, bác bảo vệ Saito Goro đang ngồi trước hệ thống màn hình giám sát dày đặc. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, và trước khi bác kịp lên tiếng, Haru đã đẩy cửa bước vào, huy hiệu Hội trưởng bằng thép không gỉ trên ngực áo lấp lánh một ánh sáng lạnh lùng.
"Hội trưởng Shinjo? Có chuyện gì xảy ra sao?" – Bác Goro ngạc nhiên đứng dậy. Bác vốn là người yêu mến sự chăm chỉ của Mei và Haru tại thư viện cũ, thường xuyên cho hai bạn trẻ khoai lang nướng vào mùa đông, nên lập tức nhận ra sự bất thường trong phong thái của vị Hội trưởng băng giá.
"Bác Goro. Tôi cần trích xuất dữ liệu camera giám sát hành lang dẫn vào phòng phục chế thư viện cũ từ thời điểm mười ba giờ đến mười bốn giờ chiều nay – đúng giờ thi môn Toán khối 10," Haru nói bằng giọng dứt khoát, không một gợn sóng cảm xúc.
Bác Goro nhíu mày: "Khu vực đó camera thuộc quyền quản lý của ban cơ sở vật chất, tôi không có mật mã truy cập trực tiếp..."
"Tôi có mật mã bảo mật cấp cao của Hội học sinh," Haru cắt lời, đưa chiếc máy tính bảng chuyên dụng của mình ra. "Và đây là lệnh phối hợp khẩn cấp của ban giám hiệu về việc bảo tồn di sản trường học. Bác Goro, làm ơn."
Nhìn thấy sự quyết liệt và ánh mắt nghiêm nghị của Haru, bác Goro gật đầu, lập tức bẻ khóa hệ thống camera giám sát của Makoto Ito để truy cập vào phân khu hành lang thư viện cũ.
Màn hình kỹ thuật số hiển thị những vệt nhiễu mờ nhạt, rồi hình ảnh hành lang vắng người hiện ra rõ nét. Vào lúc mười ba giờ mười lăm phút, khi toàn bộ học sinh đang tập trung làm bài thi trong phòng học chính, một bóng người mặc áo khoác nỉ rộng thùng thình, tay mang theo một chiếc xô nhựa màu xám lén lút lảng vảng quanh cửa phòng phục chế.
Kẻ đó nhìn dáo dác xung quanh, rồi nhanh chóng đẩy cửa bước vào trong. Đúng năm phút sau, gã bước ra với chiếc xô rỗng, gương mặt bầu bĩnh lộ ra dưới ánh đèn hành lang với một nụ cười đắc ý, hung tợn.
"Inoue Ren..." – Bác Goro thốt lên, nhận ra thành viên quá khích của fanclub "Hoàng Tử Băng". "Con bé này là học sinh khối 10 lớp chọn. Tại sao nó lại làm vậy?"
Haru đứng nhìn màn hình, đôi mắt cậu thu hẹp lại thành một đường sắc bén như dao cạo. Sự lạnh lùng trên gương mặt cậu lúc này có thể đóng băng cả dòng nước chảy.
*"Inoue Ren... Cô dám dùng bùn đất bẩn thỉu để hủy hoại bộ dụng cụ gia truyền của cha Mei sao? Cô dám làm Mei của tôi phải khóc sao?!"* – Tiếng lòng Haru rít lên một cách tàn nhẫn. *"Tôi sẽ khiến cô hiểu thế nào là cái giá của sự ngu ngốc!"*
Cậu quay sang bác Goro, cúi đầu lịch sự: "Cảm ơn bác Goro. Tôi đã có đủ bằng chứng vật lý. Xin bác hãy giữ lại tệp video này để làm chứng trước ban kỷ luật."
"Cứ yên tâm giao cho tôi, Hội trưởng," bác Goro nghiêm nghị gật đầu, ánh mắt đầy sự công phẫn trước hành vi phá hoại tài sản cá nhân của học sinh.
***
Mười lăm phút sau, bầu không khí tại Văn phòng ban kỷ luật học đường Seika trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Inoue Ren đứng giữa phòng, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt bầu bĩnh vẫn giữ vẻ ngạo mạn, thách thức. Cô ta không hề biết rằng chiếc ba lô chống nước màu đen của mình – vật chứng chứa tàn dư của hóa chất và bùn đất bẩn – đang nằm trên bàn làm việc của Trưởng ban kỷ luật biến chất Saito Kazuma.
Takahashi Jin – ủy viên ban kỷ luật công bằng – đang đứng nghiêm nghị bên cạnh, tay cầm cuốn sổ kỷ luật đen.
"Hội trưởng Shinjo, cậu gọi tôi đến đây làm gì?" – Inoue Ren cất giọng chua ngoa, liếc nhìn Haru đang đứng tựa lưng vào mép bàn gỗ với vẻ vô cảm. "Tôi đang bận chuẩn bị cho buổi liên hoan sau kỳ thi của fanclub. Nếu không có việc gì quan trọng..."
"Inoue Ren," Haru ngắt lời, giọng nói của cậu không to nhưng lại mang một uy lực áp đảo khiến Ren lập tức im bặt. Cậu chậm rãi đẩy chiếc máy tính bảng về phía cô ta. "Hãy tự mình xem cái này."
Đoạn video trích xuất camera giám sát hành lang hiện lên rõ mồn một. Hình ảnh Ren lén lút mang xô nước bẩn đột nhập phòng phục chế, và khoảnh khắc cô ta bước ra với nụ cười hung tợn được bắt trọn không sót một chi tiết.
Gương mặt ngạo mạn của Inoue Ren lập tức biến sắc, trở nên tái mét không còn một giọt máu. Hai vai cô ta run lên bần bật, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào màn hình.
"Đây... đây là ngụy tạo! Tôi chỉ đi tìm sách cũ thôi! Chiếc xô đó chứa nước lau dọn hành lang..." – Ren cuống cuồng chối cãi, giọng nói run rẩy lạc đi.
"Nước lau dọn hành lang chứa bùn đất bẩn bốc mùi cống rãnh sao?" – Takahashi Jin lạnh lùng lên tiếng, lật mở cuốn sổ đen. "Và thật trùng hợp, dấu giày dính bùn của cậu tại hiện trường hoàn toàn trùng khớp với đôi giày đồng phục cậu đang đi. Inoue Ren, cậu đã vi phạm nghiêm trọng nội quy học đường về hành vi hủy hoại tài sản cá nhân và di sản trường học."
Saito Kazuma – kẻ luôn nhận hối lộ từ phe Noguchi để gây khó dễ cho ban phục chế – khẽ hắng giọng, định đứng ra che đỡ cho Ren: "Hội trưởng Shinjo, chuyện này có lẽ chỉ là một sự hiểu lầm nhỏ giữa các học sinh... Chúng ta có thể giải quyết nội bộ bằng cách phạt lao động công ích..."
Nhưng ngay khi Kazuma chưa kịp nói hết câu, Haru đã đứng thẳng dậy. Luồng áp lực tôn nghiêm, lạnh lẽo từ người cậu tỏa ra khiến cả căn phòng như rơi vào hầm băng. Cậu nhìn thẳng vào mắt Kazuma, ánh mắt sắc bén như muốn bẻ gãy mọi sự ngụy biện:
"Trưởng ban Kazuma. Đây không phải là sự hiểu lầm nhỏ. Đây là hành vi phá hoại cố ý nhắm vào tài sản của ban phục chế di sản học đường – đơn vị hoạt động dưới sự bảo trợ trực tiếp của Hội học sinh và Hiệp hội cựu học sinh Seika."
Cậu chậm rãi quay sang nhìn Inoue Ren, ánh mắt băng giá của cậu khiến cô nữ sinh quá khích hoàn toàn sụp đổ, khuỵu gối xuống sàn khóc lóc thảm thiết.
*"Lũ rác rưởi các người nghĩ mình là ai chứ?"* – Tiếng lòng Haru rít lên một cách cuồng nhiệt và phẫn nộ tột độ trong đầu Mei, lúc này cô đang đứng ngoài hành lang văn phòng nghe thấy rõ ràng từng chữ. *"Dám chạm vào bộ dụng cụ gia truyền của cha Mei, dám làm em ấy phải lo sợ... Tôi sẽ khiến các người biến mất khỏi Seika vĩnh viễn! Tôi sẽ bảo vệ em ấy, bảo vệ thánh đường của chúng ta bằng mọi giá!"*
Haru lạnh lùng đứng trước toàn thể ủy viên ban kỷ luật, giọng nói của cậu vang lên dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng:
"Tôi, với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh Học viện Seika, chính thức tuyên bố đình chỉ sinh hoạt câu lạc bộ và đình chỉ học tập tạm thời đối với Inoue Ren kể từ ngày hôm nay. Bất kỳ hành vi bắt nạt, phá hoại nào nhắm vào ban phục chế di sản... đều được coi là hành vi tuyên chiến trực tiếp với Hội học sinh. Và kẻ phạm tội... sẽ phải trả giá đắt vẹn toàn bằng việc trục xuất vĩnh viễn khỏi ngôi trường này."
Lời tuyên bố đanh thép, lạnh lùng của vị Hội trưởng băng giá vang vọng trong không gian im phăng phắc của văn phòng ban kỷ luật, khóa chặt mọi sự ngụy biện của phe phản diện và chính thức đóng sập cánh cửa dung thứ dành cho những kẻ quá khích.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!