Nhạc nềnSakuya2

Tiếng Đàn Dương Cầm Trong Chiều Muộn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những hành lang cổ kính của Học viện Seika, hắt qua khung cửa kính sồi của Thư viện hoàng hôn một vệt sáng vàng cam rực rỡ và u sầu. Trong không gian tĩnh lặng đến tịch mịch ấy, tiếng thở đều đặn của Shinjo Haru khi cậu ngủ gục trên bàn làm việc chung khẽ vang lên, đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng đang đông cứng giữa Nguyễn Mei và Saionji Erika.


Erika khẽ vuốt ve thớ giấy Washi mỏng nhẹ, đôi mắt sắc sảo của cô ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ẩn sau lớp kính cận của Mei. Gương mặt cô tiểu thư kiêu kỳ khẽ dao động dữ dội trước sự thông minh vượt bậc của cô thủ thư vô hình. Tờ giấy Washi chứa sơ đồ tư duy toán học tinh xảo – thứ tóm tắt toàn bộ định lý tích phân phức tạp bằng những nét mực thanh mảnh, logic – đang nằm gọn trong bàn tay thon dài của Erika.


"Trò Nguyễn," Erika cất giọng, phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực của một tiểu thư quyền quý. "Sơ đồ tư duy này... thực sự là do cậu tự tay vẽ sao?"


Mei khẽ rụt rè lùi lại nửa bước, bàn tay phải quấn vạt băng gạc trắng muốt khẽ siết chặt lấy quai cặp canvas. Vết xước trên cổ tay cô do dằm gỗ sồi cổ hôm trước cào phải khẽ nhói lên một nhịp. Cô hít sâu một hơi, cố gắng vận dụng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho gương mặt mình hoàn toàn trống rỗng dưới lớp kính cận gọng tròn to bản. Cô không muốn bộc lộ bất kỳ sơ hở nào, nhất là trước một đối thủ nhạy bén như Erika.


"Vâng, thưa trò Saionji," Mei đáp bằng giọng nhẹ nhàng, đều đều. "Tôi chỉ tóm tắt lại những công thức cơ bản trong sách giáo khoa để hỗ trợ Hội trưởng ôn tập hiệu quả hơn. Vì... Hội trưởng đã làm việc quá sức cho ban phục chế di sản."


Erika khẽ nhướng mày, ánh mắt cô lướt qua chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc đang cài trên bím tóc bên phải của Mei. Lớp kim loại quý phái ấy khẽ lóe lên dưới ánh hoàng hôn. Là con gái của một tập đoàn thời trang lớn, Erika lập tức nhận ra đó là thương hiệu thủ công mỹ nghệ cao cấp ở Ginza, có giá trị lên tới ba mươi vạn yên – một món đồ hoàn toàn vượt quá khả năng tài chính của một học sinh nghèo vượt khó như Mei.


Một tia nghi ngờ lóe lên trong mắt Erika, nhưng cô không hề bộc lộ sự thù địch rẻ tiền. Là một thiên tài kiêu hãnh, Erika coi trọng thực lực học thuật hơn bất kỳ tin đồn nhảm nhí nào. Cô chậm rãi đặt tờ giấy Washi xuống bàn, ngay cạnh bàn tay đang buông thõng của Haru, khẽ thở dài:


"Tôi không ngờ một 'cô gái vô hình' của lớp 10-A lại sở hữu tư duy toán học logic đến mức này. Sơ đồ này... ngay cả những giáo viên chuyên toán cũng chưa chắc đã hệ thống hóa được mạch lạc như vậy. Shinjo Haru thực sự rất may mắn khi có một thủ thư như cậu."


Nói rồi, Erika kiêu kỳ quay lưng bước về phía cửa sau thư viện. Trước khi khuất bóng sau giàn hoa tử đằng, cô khẽ dừng lại, nghiêng đầu nói nhỏ:


"Nhưng kỳ thi giữa kỳ lần này sẽ không đơn giản như vậy đâu. Tôi sẽ không nương tay chỉ vì cậu ấy có sự trợ giúp của cậu. Hãy bảo Hội trưởng của cậu chuẩn bị tinh thần cho thật tốt."


Khi tiếng bước chân thanh lịch của Erika hoàn toàn biến mất dưới sân trường, Mei mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô loạng choạng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh. Đầu óc cô đau nhức âm ỉ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang đeo trên cổ cô thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái do sợi dây đồng bị Kobayashi Yuka lén bấm đứt một nửa từ tuần trước. Không có màng lọc âm bảo vệ hoàn hảo, năng lực Thính Giác Hỗn Loạn của cô liên tục tiếp nhận những luồng sóng não tạp nham từ những học sinh đang di chuyển ngoài hành lang xa xôi dội thẳng vào tâm trí.


Cô nhìn sang Haru. Vị Hội trưởng hoàn hảo vẫn đang ngủ say sưa, gương mặt góc cạnh thanh tú của cậu dưới ánh hoàng hôn trông thật nhợt nhạt và mệt mỏi. Trong giấc ngủ sâu, tiếng lòng của cậu không còn gào thét cuồng nhiệt như mọi khi, mà chỉ là những tiếng thở dài dằn vặt, lo âu đầy áp lực:


*"Cha... con không phải là công cụ... Con phải bảo vệ thư viện... bảo vệ Mei..."*


Mei khẽ đưa tay định chạm vào vầng trán đang nhíu chặt của cậu, nhưng rồi cô khựng lại. Khoảng cách hai mét đúng quy tắc bảo mật vẫn là một ranh giới vô hình mà cô buộc phải giữ để bảo vệ cậu khỏi sự giám sát của gã trợ lý Seki Jun. Cô lẳng lặng thu dọn hộp bút, đeo chiếc tai nghe hỏng một bên lên cổ và lặng lẽ bước ra khỏi thư viện cũ, để lại không gian tĩnh lặng cho cậu nghỉ ngơi.


***


Chiều muộn ngày hôm sau, áp lực của kỳ thi giữa kỳ chính thức đạt đến đỉnh điểm. Toàn bộ học sinh Seika như quay cuồng trong các phòng tự học. Mei bước đi dọc hành lang khu nhà cũ, cố gắng tìm kiếm một góc yên tĩnh để xoa dịu cơn đau đầu đang hành hạ thái dương trái. Chiếc tai nghe hỏng liên tục phát ra những tiếng rè rè khó chịu, khiến cô không thể vận dụng kỹ năng Lọc Nhiễu Âm Đám Đông hiệu quả giữa tiếng ồn ào của hàng trăm học sinh.


Đột ngột, một giai điệu dương cầm trầm bổng, u sầu và dồn dập vang lên từ phía cuối hành lang bỏ hoang của khu nhà cũ.


Tiếng nhạc không hề mang vẻ nhẹ nhàng, thanh thoát thường thấy của những bản nhạc cổ điển, mà nó chất chứa một sự u uất, nghẹt thở và dằn vặt đến tột cùng. Từng nốt nhạc dội vào vách tường gỗ mục nát, vang vọng như những tiếng gào thét câm lặng trong bóng tối.


Mei khẽ chớp mắt, bước chân cô tự động di chuyển theo hướng phát ra tiếng nhạc. Cô men theo hành lang bụi bặm, đi qua những cánh cửa lớp học bỏ hoang, hướng thẳng về phía Phòng piano khu nhà cũ. Cánh cửa gỗ sồi của căn phòng khép hờ, đầy bụi bặm lưu niên. Ánh hoàng hôn vàng vọt chiếu xuyên qua những ô cửa kính vỡ, rọi lên chiếc đàn Steinway cổ kính phủ bụi hoài niệm.


Và ở đó, bên phím đàn dương cầm, là Shinjo Haru.


Cậu đang chơi đàn một mình trong chiều muộn. Những ngón tay thon dài, hoàn mỹ của cậu lướt trên phím đàn với một tốc độ kinh hoàng, dồn dập và điên cuồng như thể đang cố chạy trốn khỏi một con quái vật vô hình. Gương mặt cậu tái nhợt, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên những tia đỏ mệt mỏi do chứng mất ngủ cực hạn hành hạ suốt nhiều đêm liền. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán cậu, thấm ướt một vài lọn tóc đen rủ trước trán.


Mei lẳng lặng đứng ngoài hành lang, nín thở lắng nghe. Ngay khi cô bước vào bán kính hai mét gần cửa phòng, năng lực Thấu Thính Giai Điệu Nội Tâm của cô lập tức được kích hoạt mạnh mẽ. Cô không chỉ nghe thấy tiếng nhạc dương cầm bão táp, mà cả thế giới nội tâm dằn vặt, đau đớn của Haru cũng chuyển hóa thành những nốt nhạc trầm bổng dội thẳng vào tâm trí cô:


*"Mình không được phép thất bại... Nếu mình thua Erika, cha sẽ lập tức dùng Seki Jun để tịch thu bản di chúc của ông nội... Ông ta sẽ cắt học bổng của Mei... Ông ta sẽ bắt mình rời khỏi thư viện vĩnh viễn... Mình sẽ mất em ấy... Mình sẽ mất đi hơi ấm duy nhất trong cuộc đời lạnh lẽo này... Tại sao mình lại yếu đuối thế này?! Tại sao mình không thể ngủ được?! Đầu mình... đau quá..."*


Tiếng lòng của Haru gào thét dữ dội hòa quyện vào giai điệu dồn dập của bản nhạc Chopin. Cậu cố gắng uống thật nhiều cà phê đậm để tỉnh táo học bài suốt đêm qua, nhưng chất kích thích chỉ làm tim cậu đập nhanh hơn, tăng thêm sự lo âu và hoảng loạn trong đầu. Cậu chơi đàn càng nhanh, tiếng nhạc càng trở nên nghẹt thở, như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng cậu.


Mei nhìn thấy những ngón tay của Haru khẽ run rẩy, một vệt máu nhỏ rỉ ra từ kẽ móng tay do cậu gõ phím quá mạnh bạo. Lồng ngực cô thắt lại đau đớn. Cô không thể đứng nhìn cậu tự hủy hoại bản thân trong nỗi cô độc này thêm một giây nào nữa.


Chấp nhận từ bỏ vỏ bọc an toàn của chiếc tai nghe bảo hộ, Mei đưa hai tay lên cổ, tháo chiếc Tai Nghe Chống Ồn Màu Trắng Sữa của mình ra. Ngay lập tức, một luồng nhiễu âm từ thế giới bên ngoài dội vào não bộ cô gây đau nhức nhẹ, nhưng cô khẽ cắn môi chịu đựng. Cô chủ động bước qua cánh cửa gỗ khép hờ, tiến thẳng vào phòng nhạc vắng người.


Haru vẫn đang điên cuồng nhấn phím đàn, hoàn toàn chìm đắm trong cơn bão cảm xúc của chính mình.


Mei bước đến sau lưng cậu, nhẹ nhàng đưa tay vòng qua đôi vai đang run rẩy của vị Hội trưởng băng giá. Đôi bàn tay khéo léo, dịu dàng của cô nâng chiếc tai nghe chống ồn lên, khẽ khàng đeo chụp lên hai tai của Haru.


*Cạch.*


Công tắc màng lọc âm thụ động được bật lên.


Tiếng nhạc dương cầm bão táp đột ngột dừng lại giữa chừng. Bóng tối tâm linh hỗn loạn và những tiếng gào thét dằn vặt trong đầu Haru bỗng chốc mờ dần, rồi biến mất hoàn toàn. Chiếc tai nghe của Mei – dù bị hỏng một bên ốp tai trái và thỉnh thoảng phát ra tiếng rè nhỏ – nhưng màng lọc âm thụ động ở ốp tai phải vẫn hoạt động hoàn hảo, mang lại cho Haru một không gian yên tĩnh tuyệt đối, một cõi tịch mịch thiêng liêng mà cậu hằng khao khát suốt mười bảy năm qua.


Haru ngỡ ngàng đông cứng người trên ghế đàn. Cậu chậm rãi buông hai tay khỏi phím dương cầm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Sự im lặng tuyệt đối bao bọc lấy não bộ cậu, xoa dịu hoàn toàn những dây thần kinh đang căng như dây đàn sắp đứt.


Cậu ngước đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm tràn đầy sự kinh ngạc nhìn thẳng vào gương mặt của Mei dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ hắt qua ô cửa kính vỡ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt sáng chiều tà xung quanh hai người, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, chữa lành đến nghẹt thở.


Mei đứng cạnh cậu, đôi mắt to tròn ẩn sau lớp kính cận dày cộm tỏa ra một sự dịu dàng, thấu cảm vô bờ bến. Cô khẽ mỉm cười ôn hòa, bàn tay trái khẽ vuốt nhẹ lọn tóc rối trước trán cậu:


"Hội trưởng... Cậu đã vất vả nhiều rồi. Bây giờ, hãy nghỉ ngơi một chút đi."


Haru nhìn cô, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy nhưng không thể cất thành lời. Trong thế giới hoàn toàn im lặng của chiếc tai nghe, cậu không thể nghe thấy âm thanh thực tế, nhưng cậu có thể cảm nhận được hơi ấm dịu mát tỏa ra từ mùi hương hoa sen trên trang phục của Mei, cảm nhận được nhịp tim đập bình yên của cô đang đồng điệu với nhịp tim đang dần ổn định của mình.


Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần tích lũy suốt nhiều tuần qua đột ngột ập đến như một làn sóng lớn, đánh gục hoàn toàn chiếc mặt nạ băng giá của vị hoàng tử hoàn mỹ. Haru không còn sức để đóng kịch lạnh lùng, không còn sức để giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc bảo mật.


Cậu chậm rãi nghiêng đầu, tựa nhẹ trán vào đôi vai nhỏ nhắn của Mei. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, hai tay buông thõng trên đùi thả lỏng hoàn toàn.


Mei khẽ giật mình, nhưng cô không hề đẩy cậu ra. Cô chủ động ngồi xuống chiếc băng ghế đàn piano hẹp bên cạnh cậu, để cho cậu tựa đầu vào vai mình một cách thoải mái nhất. Bàn tay trái của cô khẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy, rỉ máu nhẹ của cậu, truyền qua đó tất cả sự ấm áp và lòng trắc ẩn của mình.


Trong bóng tối tĩnh lặng của chiếc tai nghe, tiếng lòng của Haru khẽ vang lên một tiếng thở phào nhẹ nhõm, vô cùng ấm áp và ngọt ngào dội vào sóng não của Mei:


*"Yên bình quá... Mùi hương hoa sen của Mei... Ấm áp quá... Xin em... hãy cho tôi ích kỷ giữ lấy khoảnh khắc này một chút thôi... Chỉ một chút thôi..."*


Mei khẽ nghiêng đầu tựa vào mái tóc đen mềm mại của cậu, chiếc kẹp tóc hoa đào bằng bạc trên tóc cô khẽ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn đang lịm dần sau khung cửa kính vỡ của phòng nhạc cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!