Cuộc Chiến Điểm Số Giữa Kỳ
Không khí của Học viện Tư thục Seika những ngày cận kề kỳ thi giữa kỳ ngột ngạt tựa như một chiếc bình áp suất sắp sửa nổ tung. Trên các dãy hành lang lát đá cẩm thạch bóng loáng, không còn những tiếng cười đùa khúc khích hay những câu chuyện phiếm về thời trang thượng lưu. Thay vào đó là tiếng bước chân vội vã, tiếng lật sách sột soạt và một bầu không khí căng thẳng bao trùm lên từng góc nhỏ của giảng đường.
Nguyễn Mei ngồi ở góc bàn cuối lớp 10-A, khẽ tựa trán vào lớp kính cửa sổ lạnh buốt. Phía ngoài sân trường, những cánh hoa anh đào cuối mùa đã rụng sạch, nhường chỗ cho những tán lá xanh rì đón cơn gió đầu hạ. Cô khẽ đưa bàn tay trái lên đẩy nhẹ gọng kính cận tròn to bản. Trên bím tóc tết hai bên gọn gàng của cô, chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc cài bên phải khẽ phản chiếu ánh nắng ban mai, tỏa ra những tia sáng lấp lánh dịu nhẹ. Mỗi lần ngón tay cô vô tình chạm vào lớp kim loại mát lạnh ấy, một cảm giác an định, ngọt ngào lại len lỏi vào lồng ngực cô, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi.
Thế nhưng, lá chắn tinh thần ấy không đủ để giúp cô thoát khỏi cơn đau đầu âm ỉ đang hành hạ hai bên thái dương. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đang đeo trên cổ cô thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái. Sợi dây đồng mảnh mai bên trong đã bị Kobayashi Yuka lén lút dùng kéo bấm đứt một nửa từ chiều thứ Sáu tuần trước, khiến màng lọc âm thụ động chỉ hoạt động được một nửa công suất. Mỗi khi bước ra những nơi đông người, năng lực "Thính Giác Hỗn Loạn" của cô lại tự động kích hoạt thụ động, tiếp nhận hàng trăm luồng sóng não hỗn tạp của học sinh xung quanh dội thẳng vào tâm trí:
*"Đề thi Toán năm nay nghe nói do thầy Sato ra đề, chắc chắn sẽ khó kinh khủng..."*
*"Mình phải giữ vững vị trí trong top 50, nếu không cha sẽ cắt tiền tiêu vặt mất..."*
*"Nhìn con nhỏ đeo kính cận kia kìa, tay vẫn quấn gạc trắng mà vẫn bày đặt đi học. Trông nhếch nhác thế không biết..."*
Mei khẽ nhíu mày, bàn tay phải quấn vạt băng gạc trắng muốt khẽ siết chặt lấy quai cặp canvas dưới gầm bàn. Vết xước do dằm gỗ sồi cổ cào phải từ đêm đột nhập kho tài liệu mật hôm trước đã bắt đầu lên da non, hơi ngứa và nhói nhẹ mỗi khi cô cử động mạnh. Cô hít sâu một hơi, cố gắng vận dụng kỹ năng "Lọc Nhiễu Âm Đám Đông" để đè tiếng ồn nội tâm của đám đông xuống, nhưng thái dương bên trái vẫn giật mạnh liên hồi.
*Rầm!*
Cánh cửa lớp học 10-A đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo. Sự xuất hiện của một bóng người kiêu kỳ ở cửa lớp lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ học sinh. Saionji Erika – tiểu thư nhà Saionji và là thủ khoa đứng đầu lớp 10-B cạnh bên – bước vào với phong thái của một nữ hoàng thực sự. Mái tóc dài uốn lượn sóng màu nâu sáng của cô khẽ bồng bềnh theo từng bước đi, ánh mắt sắc sảo tự tin lướt qua cả phòng học trước khi dừng lại ở bàn của Mei và Haru. Erika luôn toát ra phong thái của một tiểu thư quyền quý, thẳng thắn, kiêu hãnh và coi trọng thực lực học thuật tuyệt đối.
Erika không thèm liếc nhìn những nữ sinh đang xầm xì xung quanh, cô bước thẳng về phía bàn làm việc của Hội học sinh đặt ở góc hành lang chính, nơi Shinjo Haru đang ngồi phê duyệt tài liệu với gương mặt góc cạnh hoàn mỹ lạnh lùng như tạc từ băng tuyết. Đi sau lưng Haru là gã trợ lý Seki Jun với bộ vest xám phẳng phiu và tác phong công nghiệp lạnh lùng, đôi mắt sắc bén sau gọng kính kim loại luôn giám sát mọi động thái của vị thiếu gia nhà Shinjo.
Erika dừng bước trước bàn của Haru, khẽ mỉm cười đầy kiêu hãnh. Cô rút từ trong cặp sách ra một phong thư màu xanh đậm có niêm phong bằng sáp nóng khắc biểu tượng của gia tộc Saionji, đặt dứt khoát lên mặt bàn gỗ:
"Hội trưởng Shinjo. Đây là thư thách đấu chính thức của tôi dành cho cậu trong kỳ thi giữa kỳ lần này."
Cả hành lang lập tức im phăng phắc. Những học sinh đang đi lại đều dừng bước, nín thở quan sát cuộc đối đầu giữa hai thiên tài xuất sắc nhất khối 10.
Haru chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt cậu không một gợn sóng, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo lướt qua phong thư thách đấu rồi dừng lại trên gương mặt tự tin của Erika. Giọng nói của cậu vang lên, trầm thấp, đều đều và xa cách xã giao:
"Trò Saionji. Kỳ thi giữa kỳ là nghĩa vụ học thuật bắt buộc của toàn bộ học sinh Seika. Việc thách đấu điểm số cá nhân... thực chất không nằm trong quy chế hoạt động của Hội học sinh."
Thế nhưng, ngay khi Haru vừa dứt lời, khoảng cách chưa đầy hai mét giữa cậu và Mei ngồi ở góc lớp đã kích hoạt năng lực "Định Vị Tần Số" của cô thủ thư nhỏ. Tiếng lòng gào thét phẫn nộ và đầy lo lắng của Haru lập tức dội thẳng vào não bộ Mei:
*"Đáng chết! Tại sao Saionji Erika lại bày ra cái trò thách đấu này ngay lúc này chứ?! Mình đang phải đối phó với sự giám sát của Seki Jun, lại còn phải tranh thủ thời gian phục chế cuốn nhật ký năm 1990 cùng với Mei vào ban đêm! Thời gian ngủ còn không có, giờ lại thêm một cuộc chiến điểm số phiền phức! Nhưng mà... khoan đã... Erika nói gia đình Saionji sẽ hỗ trợ pháp lý bảo tồn thư viện cũ nếu mình thắng sao?! Đây là cơ hội ngàn năm có một để cứu Sunset Library vĩnh viễn khỏi tay gã béo Noguchi Masashi! Mình buộc phải thắng! Mình phải đạt điểm tuyệt đối để bảo vệ nơi trú ẩn của Mei!!!"*
Mei khẽ giật mình sau lớp kính cận. Cô nhìn chăm chăm vào gương mặt băng giá không một cảm xúc của Haru, lồng ngực khẽ dâng lên một cảm giác xúc động sâu sắc. Cậu ấy... ngay cả trong lúc căng thẳng nhất, điều đầu tiên nghĩ đến vẫn là bảo vệ thư viện cũ, bảo vệ cô.
Erika Saionji khẽ nhướng mày, đôi môi đỏ mọng vẽ nên một nụ cười đầy thách thức:
"Tôi biết cậu không quan tâm đến những danh hiệu hư ảo, Hội trưởng. Nhưng nếu cậu thắng, tôi sẽ thuyết phục cha tôi – người đứng đầu Hiệp hội luật sư Tokyo và là thành viên ban quản trị Seika – đứng ra bảo trợ pháp lý vĩnh viễn cho Thư viện hoàng hôn, ngăn chặn hoàn toàn dự án san lấp của ban cơ sở vật chất. Nhưng nếu cậu thua... cậu phải từ bỏ vị trí Hội trưởng và chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt giữa hai gia tộc chúng ta mà không được phép phản kháng."
Seki Jun đứng phía sau Haru khẽ nhếch môi cười hài lòng. Đối với gia tộc Shinjo, cuộc đính hôn giữa Haru và Erika Saionji là một nước cờ thương mại hoàn hảo. Gã trợ lý lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang đầy áp lực của người bề trên:
"Thiếu gia Haru. Chủ tịch Kusanagi chắc chắn sẽ rất vui lòng nếu cậu chấp nhận lời thách đấu này để chứng minh thực lực của người thừa kế dòng họ Shinjo."
Haru khẽ siết chặt chiếc bút máy trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu chậm rãi đứng dậy, đối diện với ánh mắt kiêu hãnh của Erika, giọng nói lạnh lùng như sương tuyết mùa đông:
"Tôi chấp nhận lời thách đấu. Hy vọng trò Saionji sẽ giữ đúng lời hứa về việc hỗ trợ pháp lý cho thư viện sau khi có kết quả kỳ thi."
"Quyết định thế nhé, Hội trưởng. Tôi sẽ không nương tay đâu," Erika mỉm cười đầy tự tin, xoay người bước đi trong tiếng trầm trồ kinh ngạc của học sinh xung quanh.
Khi đám đông dần giải tán, Mei khẽ cúi đầu, lòng bàn tay cô lấm tấm mồ hôi lạnh. Kỳ thi giữa kỳ lần này không còn là một kỳ thi bình thường nữa. Nó đã biến thành một cuộc chiến sinh tồn thực sự đối với Thư viện hoàng hôn và tương lai của cả cô lẫn Haru. Để giữ vững học bổng toàn phần dành cho học sinh nghèo vượt khó, cô buộc phải duy trì Điểm Rèn Luyện Tích Lũy Seika ở mức tối đa và đạt điểm tuyệt đối môn Văn học. Nhưng làm sao cô có thể giúp đỡ Haru khi cậu đang bị giam lỏng bởi sự giám sát của Seki Jun và đống đề thi đại học phức tạp do cha cậu áp đặt thêm?
Suốt những ngày sau đó, thư viện cũ trở thành một phòng học chung ngập tràn áp lực. Haru ngồi ở chiếc bàn gỗ sồi lớn dưới ánh đèn Sunset ấm áp, xung quanh cậu là những chồng sách toán cao cấp, những tập đề thi thử của các trường đại học danh tiếng tại Tokyo do Seki Jun trực tiếp mang đến. Gương mặt cậu ngày càng trở nên mệt mỏi, nhợt nhạt do thiếu ngủ trầm trọng. Đôi mắt đen sâu thẳm xuất hiện những quầng thâm mờ, nhưng cậu vẫn bướng bỉnh ngồi viết công thức liên tục suốt nhiều giờ liền.
Seki Jun luôn đứng ở góc phòng, tay ôm máy tính bảng ghi nhận lịch trình học tập của Haru một cách công nghiệp, lạnh lùng. Sự hiện diện của gã giống như một bức tường ngăn cách vô hình, khiến Haru và Mei không thể nói với nhau một lời nào ngoài đời thực. Họ buộc phải duy trì khoảng cách hai mét đúng quy tắc để bảo vệ an toàn cho Mei.
Mei lặng lẽ ngồi sau kệ sách số 4, vờ như đang phân loại các đầu sách cũ của Thủ Thư Đắc Lực, nhưng thính giác tâm linh của cô lại liên tục bắt được những luồng suy nghĩ kiệt sức và dằn vặt của Haru dội vào tâm trí:
*"Công thức tích phân đường cong này... tại sao lại phức tạp thế này? Đầu mình đau như búa bổ... Mình không được phép gục ngã... Nếu mình thua Erika, cha sẽ lập tức niêm phong thư viện và bắt mình đính hôn... Mình không muốn rời xa Mei... Mình muốn bảo vệ nụ cười của em ấy... Mei ơi, tôi mệt quá..."*
Nghe tiếng lòng mệt mỏi, lo âu tột độ của Haru, Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn. Cô muốn bước lại gần, muốn đưa cho cậu một tách trà nhài tây ấm áp để xoa dịu thần kinh, nhưng ánh mắt sắc bén của Seki Jun ngoài kia đang rình rập như một con chim ưng săn mồi. Cô buộc phải kiềm chế cảm xúc, giữ gương mặt hoàn toàn vô cảm.
*"Mình phải làm gì đó để giúp cậu ấy..."* Mei thầm nghĩ, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận dày cộm lóe lên một quyết tâm mạnh mẽ.
Đêm hôm đó, tại căn gác lửng ấm cúng của xưởng đóng sách Cổ Thư Các ở khu phố cổ Yanaka, Mei ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn bàn tỏa sáng dịu nhẹ. Cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, đã đi ngủ sau một ngày lao động mệt mỏi, chỉ còn lại tiếng gió mùa hè xào xạc qua những kẽ lá ngoài cửa sổ.
Mei lật mở cuốn Sổ Tay Công Thức Phục Chế Của Mẹ, nhìn vào những trang giấy vẽ tay tỉ mỉ bằng tiếng Việt. Mẹ cô, bà Nguyễn Thanh Vân, từng dạy cô rằng: *"Mei à, một thợ phục chế giỏi không chỉ biết vá lành những trang sách rách, mà còn phải biết dùng tư duy hệ thống để sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn."*
Ý tưởng ấy lóe lên trong đầu Mei như một tia sáng. Cô nhanh chóng lấy ra những tờ giấy Washi truyền thống mỏng dai, mịn màng do cha cô tự tay sản xuất từ sợi cây Kozo. Dùng cây bút chì kim chuyên dụng, Mei bắt đầu vẽ. Cô không viết những công thức toán học khô khan, phức tạp theo cách thông thường. Cô sử dụng kỹ thuật tư duy hệ thống của ngành phục chế sách cổ, biến những định lý tích phân và hình học không gian rắc rối thành những sơ đồ tư duy (mind map) vô cùng trực quan, dễ hiểu.
Mỗi nhánh sơ đồ được cô vẽ bằng những nét mực thanh mảnh, phối hợp màu sắc hài hòa để kích thích thị giác và trí nhớ ngắn hạn. Những công thức toán học đại học phức tạp vốn khiến Haru đau đầu nay được Mei tóm tắt ngắn gọn, logic chỉ trong vòng một trang giấy Washi mỏng nhẹ. Cô lồng ghép những phương pháp giải nhanh độc đáo mà cô học được từ người chị họ An Chi vào sơ đồ, giúp tối ưu hóa thời gian làm bài.
Mei làm việc miệt mài suốt đêm, đôi bàn tay khéo léo di chuyển nhanh nhẹn dưới ánh đèn bàn. Cổ tay phải quấn gạc trắng khẽ nhói đau nhẹ, thái dương bên trái thỉnh thoảng lại nhức nhối do chiếc tai nghe hỏng một bên, nhưng cô không hề dừng lại. Đến khi những tia sáng ban mai đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ gác mái, Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận gấp trang giấy Washi chứa sơ đồ tư duy toán học lại làm tư, nhét gọn vào hộp bút canvas của mình.
Chiều hôm sau, Sunset Library chìm vào ánh hoàng hôn vàng cam rực rỡ. Seki Jun hôm nay bận việc hành chính phải lên văn phòng hiệu bộ họp gấp trong vòng mười lăm phút, nhường lại không gian tĩnh lặng hiếm hoi cho thư viện cũ.
Haru đang gục đầu xuống bàn làm việc chung, hai mắt nhắm nghiền vì quá kiệt sức. Tiếng lòng của cậu lúc này chỉ còn là những tiếng thở dài mệt mỏi, đứt quãng truyền qua sóng não của Mei.
Mei lặng lẽ bước ra từ sau kệ sách số 4. Cô bước đi thật khẽ, không tiếng động để tránh làm đánh thức Haru. Cô tiến lại gần chiếc bàn gỗ sồi lớn, nhìn gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi của vị Hội trưởng băng giá dưới ánh nắng chiều tà mà không khỏi nhói lòng. Cô khẽ rút từ trong hộp bút ra tờ giấy Washi chứa sơ đồ tư duy toán học được chuẩn bị tỉ mỉ suốt đêm qua, nhẹ nhàng đặt lên trên chồng sách tham khảo của cậu, ngay cạnh chiếc bút máy bọc da.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay Mei vừa rời khỏi trang giấy, một tiếng bước chân thanh lịch, nhẹ nhàng đột ngột vang lên từ phía cửa sau thư viện.
*Cạch.*
Mei giật mình quay lại, tim cô như ngừng đập trong một giây.
Saionji Erika đang đứng đó, ngay dưới giàn hoa tử đằng rủ bóng sát cửa sau. Mái tóc dài uốn lượn sóng của cô khẽ lay động trong gió chiều, đôi mắt sắc sảo tự tin dán chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn của Mei và tờ giấy Washi trên bàn của Haru. Erika đã lén lách qua cửa sau để vào thư viện tìm Haru trao đổi về tài liệu thi, và cô đã bắt quả tang toàn bộ hành động thầm lặng của Mei.
Bầu không khí trong thư viện cũ lập tức đóng băng, ngột ngạt đến mức nghẹt thở dưới ánh hoàng hôn đang lịm dần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!