Hương Bưởi Dại Và Lời Xin Lỗi
Ánh hoàng hôn của buổi chiều muộn nhuộm đỏ cả một góc phòng phục chế sách cổ phía sau Thư viện hoàng hôn. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt sáng vàng cam chiếu xuyên qua ô cửa kính sồi cổ kính, vẽ nên một bầu không khí tĩnh mịch và có phần u sầu. Nguyễn Mei ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc gỗ sồi, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Cổ tay phải của cô, nơi quấn vạt băng gạc trắng muốt che đi vết xước do dằm gỗ sồi từ đêm đột nhập trước, khẽ nhói lên từng nhịp đau buốt âm ỉ. Cơn đau thể xác ấy chẳng thấm thía vào đâu so với sự mệt mỏi tinh thần đang đè nặng lên lồng ngực cô.
Trên cổ Mei, chiếc tai nghe chụp tai màu trắng sữa nằm im lìm trong trạng thái hỏng một bên ốp tai trái. Sợi dây đồng bị Kobayashi Yuka lén bấm đứt một nửa thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ, truyền đến những luồng xung kích tinh thần khiến thái dương bên trái của cô đau nhức dữ dội. Không có màng lọc âm bảo vệ, năng lực "Thính Giác Hỗn Loạn (Sơ cấp)" của cô liên tục bị quá tải bởi những tiếng xầm xì ác ý từ hành lang lớp học ban sáng dội lại trong tâm trí.
Sự lạnh lùng đột ngột của Haru tại hành lang khi đi lướt qua cô cùng gã trợ lý Seki Jun vẫn còn như một vết cắt sắc nhọn. Dù thính giác tâm linh của cô đã nghe thấy tiếng lòng gào khóc van nài của cậu: *"Mei! Tôi xin lỗi! Xin em đừng nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương đó... Trái tim tôi đang rỉ máu đây! Tôi buộc phải làm vậy để bảo vệ em!"*, nhưng sự tàn nhẫn của những lời nói và ánh mắt vô tình ngoài đời thực từ nhóm Saionji Risa vẫn khiến trái tim nhạy cảm của cô thủ thư nhỏ rỉ máu. Cô tự hỏi, liệu sự im lặng chịu đựng này có thực sự bảo vệ được học bổng toàn phần và xưởng sách Cổ Thư Các của cha cô, ông Nguyễn Văn Thành, khỏi sự trừng phạt của gia tộc Shinjo hay không.
Một tiếng sột soạt nhẹ bên khe cửa gỗ khép hờ của phòng phục chế cắt ngang dòng suy nghĩ u tối của Mei. Cô khẽ giật mình, đưa bàn tay trái không bị thương lên đẩy nhẹ gọng kính cận tròn to bản để nhìn rõ hơn.
Từ khe cửa, một cái đầu tròn xoe màu vàng kem rụt rè thò vào. Đó là Mochi, chú mèo hoang tai cụp – linh vật không chính thức của thư viện cũ. Bộ lông xù mềm mại của nó tỏa ra mùi hương của nắng ấm và giấy cũ quen thuộc. Mochi bước đi khoan thai, chiếc đuôi cuộn tròn vẫy tít đầy vẻ kiêu kỳ. Nhưng điều khiến Mei kinh ngạc là trong khuôn miệng nhỏ nhắn của nó đang ngậm một chiếc hộp quà bằng gỗ nhỏ, thắt chiếc nơ lụa màu xanh rêu vô cùng tinh tế.
Mochi nhảy phóc lên đùi Mei, nhả chiếc hộp gỗ ra một cách nhẹ nhàng rồi cọ cọ cái đầu tròn vào lòng bàn tay trái của cô, phát ra tiếng gầm gừ nhẹ thư thái. Lục lạc đồng nhỏ trên vòng cổ của nó kêu leng keng vui tai. Mei khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt mệt mỏi. Cô vuốt ve bộ lông xù của Mochi, khẽ thì thầm:
"Mochi ngoan... Ai đã nhờ mày mang cái này đến cho tao thế?"
Mochi chỉ khẽ nheo đôi mắt tròn xoe màu hổ phách, liếm liếm mu bàn tay cô như thể muốn giấu kín bí mật của người gửi.
Mei tò mò cầm chiếc hộp gỗ lên. Chiếc hộp được chế tác thủ công từ gỗ tuyết tùng, tỏa ra một mùi hương mộc mạc, dễ chịu. Khi ngón tay cô chạm vào nút thắt nơ lụa, cô nhận ra một mảnh giấy nhỏ được xếp gọn gàng kẹp phía dưới chiếc nơ. Cô cẩn thận mở mảnh giấy ra.
Đập vào mắt cô là những dòng chữ viết tay bằng bút mực máy màu đen. Nét chữ vô cùng cứng cỏi, thẳng tắp và thanh lịch đặc trưng của vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn hảo, nhưng ở những nét cuối của các chữ cái lại hơi run rẩy, để lộ sự bối bối và xúc động tột độ của người viết. Mei nín thở, lặng lẽ đọc từng dòng chữ:
*"Gửi em...*
*Tôi xin lỗi. Xin lỗi vì đã không thể đứng bên cạnh em, không thể tự tay trừng phạt những kẻ đã làm tổn thương em tại lớp học ban sáng. Nhìn vạt băng gạc trên cổ tay em, nhìn ánh mắt cô độc của em dưới hành lang, tôi cảm thấy bản thân mình thật hèn nhát và vô dụng.
Seki Jun đang giám sát mọi động thái của tôi. Mỗi bước đi, mỗi ánh nhìn của tôi đối với em đều bị hắn ghi lại để báo cáo về cho cha tôi. Tôi buộc phải đeo chiếc mặt nạ băng giá này, buộc phải phớt lờ em để bảo vệ học bổng của em khỏi sự tước đoạt của gia tộc Shinjo. Nhưng xin em hãy tin tôi, trong tâm trí tôi vĩnh viễn chỉ có một mình em.
Lọ tinh dầu này là di vật của mẹ tôi, bà Shinjo Miyuki. Mùi hương bưởi dại này từng là thứ duy nhất xoa dịu những cơn đau đầu và nỗi u sầu của bà. Tôi hy vọng nó cũng có thể xoa dịu vết thương và sự mệt mỏi của em lúc này.
Làm ơn... đừng ghét tôi. Hãy đợi tôi."*
Nét mực cuối cùng hơi nhòe đi, như thể người viết đã dừng bút rất lâu trước khi quyết định gửi đi.
Đọc xong bức thư, những giọt nước mắt ấm nóng kìm nén suốt cả ngày của Mei cuối cùng cũng rơi xuống, làm nhòe đi một góc của nét chữ cứng cỏi. Sự u sầu, tủi thân và giận dỗi trong lòng cô hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một nỗi xót xa vô hạn dành cho Haru. Cô thấu hiểu cho nỗi dằn vặt của cậu, thấu hiểu cho chiếc mặt nạ băng giá mà cậu phải đeo lên để đối phó với áp lực khổng lồ từ người cha độc đoán Shinjo Kusanagi. Cậu đang phải gánh vác cả tương lai của gia tộc, vậy mà vẫn luôn tìm cách âm thầm bảo vệ cô bằng sự chân thành, ngốc nghếch nhất.
Mei đặt bức thư xuống bàn, cẩn thận mở chiếc hộp gỗ tuyết tùng. Bên trong, nằm im lìm trên lớp lót nhung màu đen là một lọ tinh dầu nhỏ bằng pha lê cổ kính. Thân lọ được chạm khắc những hoa văn dây leo tinh xảo, nắp lọ bằng đồng đã nhuốm màu thời gian.
Cô khẽ vặn mở nắp lọ pha lê. Ngay lập tức, một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào nhưng đượm một chút vị đắng nhẹ của hoa bưởi dại hoài cổ lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp của phòng phục chế. Mùi hương ấy dịu dàng, mát lành như một cơn mưa rào mùa hạ, lập tức xoa dịu cơn nhức đầu âm ỉ bên thái dương trái của cô.
Mei áp sát mũi vào miệng lọ pha lê, nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Cô chủ động kích hoạt năng lực đặc thù "Đọc Vị Mùi Hương Ký Ức".
Trong bóng tối của tâm trí, các phân tử mùi hương bắt đầu giãn nở, kết nối thành những chuỗi hình ảnh sống động của quá khứ dội thẳng vào sóng não của cô.
Phân cảnh đầu tiên hiện ra: Trong căn phòng ngủ lộng lẫy nhưng ngột ngạt của biệt thự Shinjo Manor, phu nhân Miyuki với gương mặt quý phái nhưng u sầu đang ngồi bên chiếc đàn dương cầm cổ kính. Bà khẽ tựa đầu vào phím đàn, nước mắt rơi lã chã xuống những phím ngà voi ố vàng. Trên chiếc bàn trang điểm bên cạnh, lọ tinh dầu bưởi dại này đang mở nắp, tỏa làn khói hương mỏng manh như muốn xoa dịu nỗi cô độc tột cùng của người phụ nữ bị giam lỏng trong chiếc lồng son của gia tộc.
Phân cảnh tiếp theo đột ngột chuyển đổi: Đó là đêm hôm qua, trong thư phòng tối tăm của biệt thự Shinjo. Haru đang ngồi gục đầu bên bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy đầu, bờ vai rộng khẽ run lên bần bật. Xung quanh cậu là những bức ảnh chụp lén của thám tử Shima Sakon ghi lại cảnh cậu bế Mei xuống phòng y tế. Tiếng lòng của cậu lúc ấy gào thét dữ dội, dằn vặt đến rỉ máu:
*"Đáng chết! Tại sao mình lại yếu đuối thế này?! Nếu mình không đồng ý đóng kịch lạnh lùng, cha sẽ lập tức cắt học bổng của Mei và san phẳng thư viện cũ! Nhưng làm sao mình có thể chịu đựng được việc phải phớt lờ em ấy, phải nhìn em ấy tổn thương trước mắt mình cơ chứ?! Mei ơi... tôi xin lỗi... xin em hãy hiểu cho tôi... tôi thực sự muốn phát điên lên vì nhớ em rồi!"*
Những luồng suy nghĩ tràn ngập nước mắt và sự chân thành ngốc nghếch của Haru truyền qua mùi hương, chạm thẳng vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn Mei. Cô cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập đầy lo âu của cậu, cảm nhận được hơi ấm chữa lành từ cái nắm tay thầm lặng mà cậu muốn dành cho cô. Tất cả những định kiến về một "hoàng tử băng giá" hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một chàng trai mười bảy tuổi đang nỗ lực hết mình để bảo vệ cô gái mình yêu trước giông bão cuộc đời.
Mei khẽ mở mắt, đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên má. Cô ôm chặt lọ tinh dầu vào lòng, thầm thì với chú mèo Mochi đang nằm ngủ ngoan trên đùi:
"Tao không giận cậu ấy nữa đâu, Mochi ạ. Tao sẽ cùng cậu ấy bảo vệ thư viện này, bảo vệ ký ức của mẹ..."
Để tìm kiếm thêm sự an định, Mei lật mở cuốn "Sổ Tay Công Thức Phục Chế Của Mẹ" (Nguyễn Thanh Vân) đặt bên cạnh bộ dụng cụ đóng sách gia truyền. Cô muốn đối chiếu công thức nước hoa bưởi dại này với các ghi chép của mẹ để tìm cách bảo quản mùi hương cổ kính không bị bay mờ theo thời gian.
Cô lật đến những trang cuối cùng, nơi ghi chép các phương pháp xử lý giấy cổ bằng nguyên liệu tự nhiên bằng nét chữ tiếng Việt dịu dàng của mẹ.
Nhưng ngay khi Mei cúi đầu, hít sâu thêm một hơi nữa từ lọ tinh dầu bưởi dại để phân tách các tầng hương cuối (base notes) bám sâu dưới đáy lọ pha lê, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Ẩn sâu dưới mùi bưởi dại thanh tao, ngọt đắng và hương gỗ tuyết tùng ấm áp cổ kính, khứu giác nhạy bén của cô đột ngột bắt được một làn hương vô cùng quen thuộc. Đó là một mùi hương dịu mát, tinh khiết, mang theo hơi thở mộc mạc của đầm nước và nắng sớm – mùi hương hoa sen đặc trưng của Việt Nam.
Đồng tử của Mei co rụt lại sau lớp kính cận dày. Cô bàng hoàng nhấc lọ pha lê lên sát mũi, tập trung toàn bộ năng lực khứu giác để cảm nhận lại một lần nữa.
Không thể sai được. Tầng hương sen ẩn giấu này hoàn toàn trùng khớp với công thức "Nước Cất Thảo Dược Hương Sen" được ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ tay của mẹ cô. Đây chính là loại nước cất thảo dược mà mẹ cô, bà Nguyễn Thanh Vân, từng tự tay chưng cất từ hoa sen quê hương để làm mềm các trang giấy giòn khô tại thư viện Seika ba mươi năm trước.
Tại sao trong lọ nước hoa cổ độc bản của mẹ Haru – một phu nhân quý tộc Nhật Bản chưa từng đến Việt Nam – lại ẩn giấu mùi hương sen độc quyền của mẹ Mei?
Chân tướng chấn động đột ngột hiện ra trong tâm trí Mei: Hai người mẹ trong quá khứ không chỉ đơn thuần là bạn thân thiết như bức ảnh Polaroid cũ thể hiện. Họ đã cùng nhau nghiên cứu, cùng nhau pha chế và sử dụng chung công thức nước hoa huyền thoại bị đánh tráo này. Mùi hương bưởi dại của Miyuki và hương sen của Thanh Vân đã hòa quyện vào nhau từ ba mươi năm trước, kết tinh thành lọ tinh dầu pha lê đang nằm trong tay cô.
Sợi dây định mệnh thế hệ trước giữa gia đình cô và gia tộc Shinjo không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một mối liên kết sâu sắc, đầy bí ẩn được khóa chặt bằng mùi hương ký ức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!