Nhạc nềnSakuya2

Bản Nháp Ký Ức Trong Tòa Nhà Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ Sáu rọi những vệt sáng yếu ớt qua những ô cửa kính bám đầy bụi bặm của tòa nhà hiệu bộ cũ. Sau biến cố nghẹt thở trong chiếc tủ hẹp dưới hầm tối đêm qua, toàn bộ cơ thể của Nguyễn Mei vẫn còn lưu lại cảm giác rã rời, mệt mỏi. Cổ tay phải của cô, nơi quấn vạt băng gạc trắng muốt che đi vết xước do dằm gỗ sồi cổ cào phải, khẽ nhói lên mỗi khi cô cử động. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chụp tai màu trắng sữa – lá chắn bảo hộ duy nhất giúp cô ngăn chặn tiếng ồn ngoại cảnh – vẫn nằm im lìm trong trạng thái hỏng một bên ốp tai trái. Những tiếng rè rè nhỏ thỉnh thoảng lại phát ra, khiến thái dương bên trái của cô đau nhức âm ỉ dưới áp lực của bầu không khí ngột ngạt.


Tuy nhiên, Mei không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm nay, cô và Hội trưởng Shinjo Haru đã quay trở lại tòa nhà hiệu bộ cũ dưới danh nghĩa dọn dẹp và phân loại hồ sơ lưu trữ của Hội học sinh. Để hợp thức hóa việc xuất hiện tại khu vực cấm này mà không bị ban giám hiệu hay ban kỷ luật soi xét, Haru đã sử dụng triệt để "Quy Tắc Bảo Mật Thông Tin Hội Học Sinh". Những tập tài liệu bọc bìa đen có đóng dấu đỏ "Bảo Mật" đặt trên chiếc bàn gỗ cũ ở góc phòng giống như một tấm bùa hộ mệnh hoàn hảo cho hai người.


"Trò Nguyễn. Hãy tập trung dọn dẹp khu vực gác mái phía trên. Tôi sẽ phân loại các hồ sơ hành chính ở tầng dưới," Haru cất giọng đều đều, lạnh lùng và xa cách xã giao khi có một vài học sinh đi lướt qua hành lang. Gương mặt góc cạnh thanh tú của vị Hội trưởng băng giá vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm không một gợn sóng, như thể cái nắm tay siết chặt và lời hứa thầm bảo vệ cô suốt đời đêm qua chưa từng tồn tại.


Nhưng ngay khi bóng dáng của các học sinh khác vừa khuất sau góc rẽ, năng lực "Định Vị Tần Số" của Mei lập tức bắt được luồng sóng não cuồng nhiệt và lo lắng tột độ của Haru dội thẳng vào tâm trí cô:


*"Mei... Cổ tay em ấy vẫn còn quấn băng gạc kìa! Đáng chết, vết thương chắc chắn vẫn còn đau lắm. Tại sao em ấy không chịu ở nhà nghỉ ngơi cơ chứ? Nhìn dáng vẻ em ấy ôm chồng hồ sơ cũ dưới ánh ban mai, đôi mắt to tròn ẩn sau chiếc kính cận dày cộm sao mà đáng yêu và mong manh thế này! Mình muốn chạy lại ôm em ấy quá! Muốn tự tay bôi loại thuốc mỡ trị sẹo tốt nhất mà mình vừa mua tối qua cho em ấy... Không được, Haru, mày phải bình tĩnh! Không được để lộ bất kỳ biểu cảm nào ra ngoài mặt!"*


Mei khẽ đưa tay đẩy nhẹ gọng kính cận tròn to bản của mình để che giấu sự bối bối và đỏ mặt. Cô khẽ mỉm cười nhạt nhòa, cố giữ vững trạng thái "Kẻ Vô Hình Đeo Kính" để không làm lộ siêu năng lực đọc tâm của bản thân. Cô bước nhanh lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên Gác mái ký ức – không gian áp mái hoài cổ được thiết kế theo phong cách kiến trúc châu Âu cũ, nơi chứa đầy những bản nháp ký ức bị lãng quên của học viện Seika.


Không khí trên gác mái khô khốc, ngập tràn mùi giấy cũ và bụi bặm lưu niên. Mei bước đi cẩn thận trên các đà gỗ chịu lực, mắt không ngừng quan sát xung quanh theo tấm bản đồ cổ mà cô tìm thấy trong xưởng sách Cổ Thư Các của cha. Haru cũng nhanh chóng bước lên sau cô, giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc an toàn.


"Hội trưởng, cậu nhìn bức tranh này xem," Mei thì thầm, chỉ tay vào bức chân dung sơn dầu cũ kỹ của cựu hiệu trưởng Takagi Yoshio treo ở góc tối nhất của gác mái.


Haru tiến lại gần, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ nheo lại. Cậu đưa bàn tay thon dài, đeo găng tay trắng lịch lãm khẽ gõ nhẹ vào khung gỗ của bức tranh. Một tiếng *cạch* nhỏ vang lên. Phía sau khung tranh gỗ sồi có một khoang rỗng bí mật. Mei hồi hộp nín thở, cô rướn người tới, dùng đôi bàn tay khéo léo của mình lách vào khe hẹp và kéo ra một tập giấy mỏng manh, ố vàng.


Đó chính là một vài trang bản nháp bị xé rời của Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990!


"Tìm thấy rồi..." Mei khẽ reo lên khe khẽ, sự vui mừng lộ rõ trong ánh mắt lấp lánh sau tròng kính mờ bụi. Những dòng chữ viết tay thanh mảnh thời Showa hiện rõ trên thớ giấy Washi mỏng dai, tỏa ra một mùi hương bưởi dại dịu nhẹ hoài cổ.


Haru đứng cạnh cô, lồng ngực cậu phập phồng liên hồi. Tiếng lòng của cậu bùng nổ sự kinh ngạc và phấn khích tột độ:


*"Trời ơi! Mei giỏi quá! Em ấy thực sự đã tìm ra những trang bản nháp bị thất lạc của mẹ mình! Nét chữ này... đúng là của mẹ rồi! Mùi hương hoa bưởi dại này không thể sai được! Mình muốn bế em ấy lên và xoay vài vòng quá! Mei ơi, em chính là thiên thần cứu rỗi cuộc đời tôi..."*


Mei đỏ bừng mặt tía tai trước những suy nghĩ táo bạo và u mê siêu cấp đáng yêu của vị Hội trưởng băng giá. Cô vội vàng nhét các trang bản nháp vào ngăn bảo mật trong cặp sách của mình để bảo quản an toàn. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng giày da nện đều đặn, khô khốc và nặng nề đột ngột vang lên từ phía cầu thang gỗ. Nhịp bước chân mang theo một áp lực uy nghiêm, thực tế và lạnh lùng đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt với sự vụng về của Kazuma đêm qua.


Mei giật nảy mình, nhịp tim cô lập tức tăng tốc. Nhờ kỹ năng "Nhận Biết Ý Đồ Xấu Qua Bước Chân", cô nhận ra đây là người của gia tộc Shinjo.


Cánh cửa gỗ gác mái bị đẩy ra không một tiếng động thừa thãi. Một người đàn ông trung niên diện mạo sắc sảo, đeo kính gọng kim loại lạnh lùng bước vào. Trên tay ông ta là chiếc máy tính xách tay luôn mở, tác phong công nghiệp phẳng phiu từ đầu đến chân.


Seki Jun – trợ lý đặc biệt nghiêm khắc của Chủ tịch tập đoàn tài phiệt Shinjo, kẻ giám sát đáng sợ được cử đến để theo dõi Haru – đã xuất hiện.


"Thiếu gia Haru," Seki Jun cất giọng lạnh lùng, không một chút ấm áp hay kính trọng thực lòng. Ánh mắt sắc bén như dao cạo của ông ta lướt qua không gian gác mái bụi bặm, rồi dừng lại găm chặt vào bóng dáng nhỏ bé, nhạt nhòa của Mei. "Chủ tịch Kusanagi rất thắc mắc tại sao người thừa kế duy nhất của gia tộc Shinjo lại dành cả buổi sáng để dọn dẹp bụi bặm tại một gác mái bỏ hoang... cùng với một nữ sinh bình thường đeo kính cận."


Bầu không khí trên gác mái lập tức đóng băng. Mei cảm thấy một luồng áp lực giai tầng nặng nề đè lên vai, khiến cô chỉ biết cúi gầm mặt, cố gắng lùi lại phía sau lớp ngụy trang "Kẻ Vô Hình Đeo Kính" của mình để tránh tầm mắt dò xét của gã trợ lý.


Haru đứng chắn trước Mei, gương mặt cậu trong tích tắc đã khôi phục lại chiếc mặt nạ băng giá hoàn hảo nhất. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu không gợn một chút cảm xúc, lạnh lùng đối diện với Seki Jun:


"Trợ lý Seki. Tôi đang thực hiện công tác quản lý hồ sơ bảo mật của Hội học sinh theo đúng quy chế học đường. Trò Nguyễn chỉ là nhân sự hỗ trợ dọn dẹp được phân công ngẫu nhiên."


Seki Jun khẽ đẩy gọng kính kim loại, nụ cười giả tạo kéo xếch khóe môi: "Ngẫu nhiên sao? Nhưng những bức ảnh chụp lén từ thám tử Shima Sakon lại cho thấy thiếu gia có sự quan tâm đặc biệt bất thường dành cho cô bé này. Tôi xin nhắc lại lời cảnh cáo của Chủ tịch: bất kỳ 'vật cản' nào làm ảnh hưởng đến tiến độ học tập và danh tiếng của thiếu gia đều sẽ bị dọn dẹp sạch sẽ... bắt đầu từ học bổng của trò Nguyễn đây."


Lời đe dọa trực tiếp nhắm vào Mei khiến lồng ngực Haru thắt chặt lại. Mei có thể nghe thấy tiếng lòng của Haru lúc này đang gào thét phẫn nộ và hoảng loạn tột độ:


*"Khốn kiếp! Lão ta dám dùng học bổng của Mei để đe dọa mình! Cha mình thực sự sẽ đuổi học em ấy nếu phát hiện ra sự thật! Không... mình không được phép để em ấy bị tổn thương! Mình phải bảo vệ em ấy bằng mọi giá, dù có phải làm tổn thương em ấy lúc này! Mei ơi... xin em hãy hiểu cho tôi! Tôi buộc phải làm vậy!"*


Haru lập tức thu hồi hoàn toàn chút ấm áp cuối cùng trên gương mặt. Cậu quay người lại, nhìn Mei bằng ánh mắt khinh miệt, lạnh lùng như nhìn một người dưng nước lã thấp kém. Giọng nói của cậu vang lên, sắc lẹm và tàn nhẫn dội thẳng vào màng nhĩ của cô:


"Trò Nguyễn. Công việc dọn dẹp của trò đến đây là kết thúc. Một kẻ vô danh, nhếch nhác và cẩu thả như trò không xứng đáng được đứng trong phòng làm việc của Hội học sinh nữa. Mau cầm lấy cặp sách của trò và rời khỏi mắt tôi ngay lập tức!"


Nét mặt Mei chết lặng. Dù thính giác tâm linh của cô đang nghe thấy tiếng lòng vỡ vụn, gào khóc van nài của Haru trong đầu: *"Mei! Tôi xin lỗi! Xin em đừng nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương đó... Trái tim tôi đang rỉ máu đây! Tôi buộc phải đuổi em đi để Seki Jun tin rằng tôi ghét bỏ em! Làm ơn đi đi, Mei!"*, nhưng sự tàn nhẫn trong lời nói ngoài đời thực của cậu vẫn khiến trái tim cô nhói lên một cơn đau buốt giá.


Seki Jun đứng phía sau khẽ gật đầu hài lòng trước thái độ dứt khoát, lạnh lùng của thiếu gia. Sự nghi ngờ của gã tạm thời bị dập tắt bởi diễn xuất tàn nhẫn của Haru.


Mei run rẩy ôm chặt chiếc cặp sách chứa các trang bản nháp quý giá. Cô cúi đầu thật thấp để giấu đi giọt nước mắt chực trào, lẳng lặng bước nhanh qua người Haru và Seki Jun, chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt của gác mái ký ức.


Khi Mei bước xuống hành lang chính của học viện Seika, tiếng chuông báo giờ học vang lên dồn dập. Hành lang lúc này bắt đầu đông đúc học sinh qua lại. Mei đi lướt qua đám đông trong trạng thái tâm hồn trống rỗng, chiếc tai nghe hỏng một bên ốp tai trái khiến cô phải chịu đựng những tiếng xầm xì, chỉ trỏ ác ý từ các nhóm nữ sinh hâm mộ Haru xung quanh.


Đột ngột, từ phía đầu hành lang, Haru bước đi khoan thai bên cạnh Seki Jun tiến lại gần. Mei đứng nép sát vào tường, giữ khoảng cách hai mét đúng quy tắc tự vệ.


Haru bước đi thẳng tắp, caravat chỉnh tề, huy hiệu Hội trưởng lấp lánh trên ngực áo. Khi đi ngang qua Mei, cậu không hề liếc nhìn cô lấy một lần. Ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của cậu lướt qua cô như nhìn một khoảng không vô hình, hoàn toàn xa lạ và tàn nhẫn.


Ánh mắt lạnh lùng của Haru khi lướt qua Mei ở hành lang khiến cô chết lặng, dù tiếng lòng của cậu đang hét lên ngàn lời xin lỗi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!