Thoát Khỏi Chiếc Tủ Hẹp
Bóng tối trong hộc tủ gỗ sồi cổ kính của phòng kho lưu trữ hồ sơ cũ đặc quánh lại, mang theo mùi của giấy tờ mục nát, mùi gỗ ẩm lưu niên và cả cái lạnh buốt giá của một đêm đông Seika. Không gian chật hẹp đến mức nghẹt thở, nơi hai cơ thể của Mei và Haru phải ép sát vào nhau không một kẽ hở. Tấm lưng của Mei dán chặt vào vách gỗ sồi cứng nhắc, trong khi lồng ngực rộng lớn, vững chãi của Haru đang tì sát lên đôi vai nhỏ nhắn của cô.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề của Saito Kazuma – Trưởng ban kỷ luật biến chất – vang lên rành rọt ngay ngoài cánh cửa tủ. Ánh sáng loang loáng từ chiếc đèn pin tuần tra của gã lách qua những khe hở nhỏ của cánh cửa gỗ, quét những vệt sáng trắng sắc lạnh lên gương mặt đang đỏ bừng của Mei. Gã đứng ngay đó, chỉ cách họ một lớp gỗ mỏng manh. Tiếng gõ nhẹ của những ngón tay gã lên mặt tủ gỗ sồi vang lên khô khốc, thăm dò:
*Cốc. Cốc.*
Âm thanh ấy như những nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ tinh thần của Mei. Trong bóng tối tuyệt đối, chấn phòng tâm lý thuở nhỏ của cô đột ngột bị kích hoạt dữ dội. Ký ức về lần bị nhốt trong chiếc tủ sách cũ nát lúc năng lực đọc tâm mới thức tỉnh ùa về, bóp nghẹt lấy cuống họng cô. Mei bắt đầu thở dốc. Nhịp thở của cô trở nên nông, đứt quãng và dồn dập. Không khí trong tủ dường như cạn sạch, khiến cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn.
Cô cố gắng nhắm mắt, vận dụng quy tắc tĩnh tâm “Ngũ Căn Thu Liễm” để tự điều hòa nhịp thở. Cô hít sâu bằng mũi, cố giữ hơi thở để tìm kiếm sự bình yên. Thế nhưng, không gian quá ngột ngạt và nỗi sợ hãi tột độ đã bẻ gãy mọi sự tập trung của cô. Kỹ thuật tĩnh tâm thất bại hoàn toàn. Sự hoảng loạn kích hoạt năng lực đọc tâm “Định Vị Tần Số” của cô rơi vào trạng thái hỗn loạn. Sóng não của cô bị nhiễu loạn bởi những tiếng thì thầm vô nghĩa và cả tiếng lòng đầy tham lam, hiểm độc của Saito Kazuma ngoài kia dội vào:
*“Hừ... Rõ ràng mình nghe thấy tiếng động ở đây. Chắc chắn có đứa nào đó đang trốn trong này để tìm tài liệu mật của lão Noguchi. Chỉ cần mình bắt quả tang được chúng, số tiền bồi dưỡng của lão hứa hẹn sẽ đủ để mình đổi chiếc xe hơi mới...”*
Mei run rẩy dữ dội. Cổ tay phải đang quấn băng gạc trắng của cô – vết thương do dằm gỗ sồi từ biến cố trước – khẽ nhói lên đau đớn khi cô vô tình tì mạnh vào vách tủ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đeo hờ trên cổ cô hoàn toàn vô dụng vì sợi dây đồng bên ốp tai trái đã bị Kobayashi Yuka cắt đứt một nửa, chỉ còn phát ra những tiếng rè rè nhỏ đầy nhiễu loạn.
Ngay trong khoảnh khắc Mei tưởng chừng như mình sẽ ngất xỉu vì quá tải cảm xúc và ngạt thở, một bàn tay to lớn, ấm áp đột ngột siết chặt lấy bàn tay trái đang lạnh run của cô.
Haru hành động không một tiếng động. Trong bóng tối đặc quánh, cậu vô thức kéo sát Mei vào lòng mình hơn nữa. Bờ vai rộng lớn, vững chãi của cậu rướn lên, che chắn hoàn toàn cho cô khỏi những góc cạnh sắc nhọn của các ngăn tủ phía sau. Cậu khẽ nâng bàn tay phải lên, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay ấm áp, thô ráp của mình che chặt lấy tai trái của Mei, ép đầu cô tựa sát vào lồng ngực mình để ngăn cô không bị tiếng động gõ tủ của Kazuma làm hoảng loạn.
Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của Haru phả nhẹ lên vầng trán đang lấm tấm mồ hôi lạnh của Mei. Sự tiếp xúc vật lý trực tiếp ở khoảng cách dưới năm mươi centimet lập tức kích hoạt trạng thái “Đồng Điệu Tâm Linh Tuyệt Đối”.
Tiếng ồn hỗn loạn xung quanh Mei biến mất trong tích tắc. Cả thế giới tinh thần của cô lúc này chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ như nổi trống của Haru dội thẳng vào má cô, và luồng suy nghĩ tràn ngập sự lo lắng, tự trách và chở che dịu dàng của cậu bùng nổ trong sóng não:
*“Mei... Em ấy đang run rẩy dữ dội thế này! Đáng chết, tại sao mình lại đồng ý để em ấy tham gia cuộc đột nhập mạo hiểm này cơ chứ? Nhìn em ấy thở dốc vì sợ hãi, tim mình như bị dao cắt vậy! Mình là một thằng tồi, một Hội trưởng vô dụng! Mei ơi, làm ơn đừng sợ... Có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ nắm chặt tay em, tôi sẽ dùng cả cơ thể này để che chở cho em. Dù gã khốn Kazuma ngoài kia có mở tủ, tôi cũng sẽ bước ra trước để bảo vệ em, tuyệt đối không để em phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa! Tôi thề...”*
Những lời nói tự đáy lòng của Haru ấm áp và chân thành đến mức làm dịu đi cơn hoảng loạn trong lòng Mei. Sự tương phản giữa gương mặt stoic lạnh lùng như băng ngoài đời thực của cậu và tiếng lòng gào thét đầy xót xa, u mê cuồng nhiệt này khiến Mei nhắm chặt mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa dưới bóng tối. Bàn tay lạnh ngắt của cô khẽ siết chặt lấy bàn tay ấm áp của cậu, tìm kiếm sự an định tinh thần tối thượng. Sự đồng điệu nhịp tim giữa hai người trong hộc tủ hẹp tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, xua tan hoàn toàn cái lạnh của đêm đông.
Thế nhưng, nguy hiểm vẫn chưa qua đi.
*Sột soạt...*
Bàn tay của Saito Kazuma ngoài kia đã chạm vào chiếc chốt khóa bằng đồng của cửa tủ gỗ sồi. Tiếng kim loại hoen gỉ rít lên một âm thanh chói tai: *Két...*
Nhịp tim của Haru đập mạnh đến mức Mei có thể cảm nhận được lồng ngực cậu căng lên. Cơ bắp trên cánh tay Haru siết chặt, cậu chuẩn bị tư thế sẵn sàng đẩy mạnh cửa tủ để đối đầu trực diện với Kazuma, chấp nhận chịu phạt kỷ luật học đường để làm lá chắn cho Mei chạy thoát.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía trên kệ tài liệu cao sát trần nhà của phòng kho lưu trữ, một tiếng động lớn đột ngột vang lên.
*Rầm! Xoảng!*
Một chồng hồ sơ cũ bám đầy bụi bặm cùng một chiếc hộp sắt đựng tài liệu bị gạt đổ, rơi xuống sàn đá tạo nên một âm thanh chấn động dữ dội trong không gian tĩnh mịch.
“Cái gì thế?!” Kazuma giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại khỏi chốt cửa tủ, quay ngoắt đèn pin về phía góc phòng tối tăm.
*“Ngoao...u...”*
Một tiếng kêu lười biếng, kiêu kỳ vang lên. Từ trên đống hồ sơ vừa đổ nát, chú mèo hoang tai cụp Mochi thong thả bước ra. Bộ lông xù màu vàng kem của nó bám đầy bụi xám, đôi tai cụp ngộ nghĩnh khẽ vểnh lên đầy thách thức dưới ánh đèn pin của Kazuma. Mochi khẽ lắc nhẹ chiếc vòng cổ có gắn lục lạc bằng đồng, phát ra tiếng kêu *leng keng* quen thuộc.
Chưa dừng lại ở đó, từ phía hành lang ngoài cửa phòng kho, một tiếng sủa vang dội, đầy phấn khích đột ngột dội vào:
*“Gâu! Gâu! Gâu!”*
Hachiko – chú chó Shiba Inu màu vàng cam rực rỡ của bác bảo vệ Saito Goro – từ đâu lao vút vào phòng. Bốn chiếc chân đi tất trắng của nó nhảy cỡn lên, đuôi cuộn tròn vẫy tít khi nhìn thấy chú mèo Mochi. Hachiko sủa vang liên hồi, chạy vòng quanh đống hồ sơ đổ nát để trêu chọc Mochi, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
“Đáng chết! Lại là con mèo béo dịch vật của thư viện cũ! Cả con chó phiền phức của lão Goro nữa!” Kazuma phẫn nộ chửi rủa, gã lùi lại vài bước để tránh cú nhảy của Hachiko. “Xéo đi! Đồ súc vật phiền phức! Làm tao giật cả mình!”
Từ phía xa hành lang, tiếng bước chân thong thả cùng giọng nói trầm ấm của bác bảo vệ Saito Goro vang lên dồn dập:
“Hachiko! Mày chạy đi đâu thế hả? Mau quay lại đây!”
Biết rằng bác bảo vệ đang tiến lại gần và tiếng ồn ào của động vật sẽ thu hút sự chú ý của những người khác, Saito Kazuma hậm hực tắt đèn pin, dậm chân tức tối: “Hừ, hôm nay coi như chúng mày may mắn! Goro! Ông quản lý con chó của ông cho cẩn thận vào!” Gã vội vàng quay người bước nhanh ra khỏi phòng kho để tránh chạm mặt bác bảo vệ, tiếng bước chân bằng giày da xa dần rồi tắt hẳn ngoài hành lang hiệu bộ cũ.
Không gian phòng kho trở lại sự tĩnh lặng hoàn toàn.
Haru thở phào nhẹ nhõm, tiếng lòng cậu trong đầu Mei như một tiếng thở dài đầy trút bỏ gánh nặng: *“May quá... Mei an toàn rồi. Cảm ơn mày nhé, Mochi béo... Ngày mai tao nhất định sẽ mua cho mày ba hộp pate vị cá hồi ngon nhất Ginza!”*
Mei khẽ bật cười khúc khích trong lồng ngực cậu. Sự tiêu tốn năng lượng tinh thần cực lớn để duy trì thính giác tâm linh và chống chọi với cơn hoảng loạn khiến cô hoàn toàn kiệt sức. Đôi chân cô mềm nhũn, không còn lực để đứng vững.
Haru nhẹ nhàng đẩy cánh cửa tủ gỗ sồi ra. Ánh trăng dịu mát từ cửa sổ kính vỡ tràn vào, xua tan đi bầu không khí ngột ngạt bên trong. Cậu bước ra ngoài trước, nhưng bàn tay trái vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Mei, kéo cô bước ra khỏi chiếc tủ hẹp một cách cẩn thận.
Vì tình hình bên ngoài vẫn còn khá nguy hiểm và ban kỷ luật có thể quay lại bất cứ lúc nào, Haru quyết định: “Trò Nguyễn. Cuốn nhật ký năm 1990 tạm thời chúng ta phải để lại trong ngăn giấu bí mật dưới hầm thư viện cũ, chưa thể mang theo lúc này. Đi thôi, tôi sẽ đưa em về.”
Mei khẽ gật đầu, cô không còn đủ sức để nói thành lời. Trên suốt dọc đường men theo đường hầm ngầm trở về Sunset Library, Mei lặng lẽ đi bên cạnh Haru. Vì quá mệt mỏi, cô khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của cậu, bước đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Khoảnh khắc bước ra khỏi đường hầm, đứng dưới hiên nhà gỗ của thư viện cũ lộng gió, Haru vẫn không buông tay Mei. Cậu nhìn cô gái nhỏ đeo kính cận đang mệt mỏi tựa vào vai mình, ánh mắt lạnh lùng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự dịu dàng vô bờ bến. Và trong sâu thẳm tâm trí cậu, tiếng lòng Haru lẩm bẩm một lời hứa định mệnh dội thẳng vào linh hồn Mei:
*“Tôi hứa... từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ để em phải sợ hãi một mình trong bóng tối nữa. Tôi sẽ là lá chắn, là sự bình yên của em.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!