Cuộc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
Đêm thứ Năm, bầu trời Yanaka chìm sâu vào một dải màu tím thẫm tịch mịch, không một gợn mây. Gió đêm lướt qua những kẽ lá của giàn hoa tử đằng ở sân sau Sunset Library, mang theo mùi ẩm ướt của cơn mưa giông sắp tới và cả mùi hắc nhẹ còn sót lại của hóa chất diệt cỏ từ biến cố đêm qua. Góc vườn tử đằng bị héo nhẹ một khoảng nhỏ, những chiếc lá xoăn lại, thâm đen dưới ánh trăng mờ, như một vết sẹo xấu xí nhắc nhở Nguyễn Mei về sự tàn nhẫn của gã Trưởng ban cơ sở vật chất Noguchi Masashi.
Mei đứng dưới bóng tối của hiên nhà gỗ, khẽ siết chặt quai chiếc ba lô canvas cũ kỹ. Cổ tay phải của cô vẫn quấn một lớp gạc trắng tinh tươm, hơi nhói nhẹ mỗi khi cô cử động mạnh. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa đeo trên cổ cô thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ bên ốp tai trái – hậu quả từ cú bấm đứt dây đồng ác ý của Kobayashi Yuka vẫn chưa được sửa chữa hoàn toàn. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc cài trên bím tóc bên phải của Mei khẽ lóe lên những tia sáng lấp lánh, mang lại cho cô một cảm giác an định kỳ lạ. Đây là tín vật tình cảm mà Haru đã mất ba tiếng đồng hồ ở Ginza để chọn lựa, món quà mà cậu đã ngượng ngùng trao cho cô trên sân thượng lộng gió.
“Trò Nguyễn. Em đã chuẩn bị xong chưa?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như sương tuyết mùa đông đột ngột vang lên từ phía sau kệ sách gỗ sồi tối tăm. Shinjo Haru bước ra từ bóng tối, mái tóc đen vuốt gọn gàng, đồng phục học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn dù lúc này đã là chín giờ tối. Huy hiệu Hội học sinh bằng thép không gỉ trên ngực áo cậu phản chiếu ánh trăng nhạt, tỏa ra một khí chất tôn nghiêm, xa cách tuyệt đối của vị hoàng tử băng giá Seika.
Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào bán kính hai mét, năng lực đọc tâm “Định Vị Tần Số” của Mei lập tức tự động kích hoạt. Trái ngược hoàn toàn với gương mặt vô cảm, nghiêm nghị ngoài đời thực của cậu, một luồng sóng não cuồng nhiệt, hỗn loạn và tràn ngập sự lo lắng dội thẳng vào tâm trí Mei:
*“Mei... Em ấy thực sự đang đợi mình! Ôi trời ơi, em ấy vẫn đeo chiếc kẹp tóc hoa đào bạc mình tặng kìa! Lấp lánh quá, hợp với em ấy đến mức mình muốn chụp ngay một tấm ảnh lưu niệm! Nhưng mà khoan đã, cổ tay em ấy vẫn quấn gạc trắng... Đáng chết, vết thương do dằm gỗ sồi hôm trước chắc chắn vẫn còn đau lắm. Tại sao mình lại đồng ý để em ấy tham gia cuộc đột nhập mạo hiểm này cơ chứ? Nếu em ấy bị thương thêm lần nữa, mình sẽ tự sát vì hối hận mất! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại, không được để lộ sự hoảng loạn trước mặt Mei!”*
Mei khẽ đẩy gọng kính cận tròn to bản lên sống mũi để che giấu đôi mắt đang cong lên vì buồn cười. Cô đã quá quen với sự tương phản kinh hoàng giữa vẻ ngoài stoic và nội tâm cuồng si của vị Hội trưởng này. Giữ vững kỹ năng “Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm (Poker Face)”, cô khẽ gật đầu, nói bằng giọng nhỏ nhẹ quen thuộc:
“Vâng, thưa Hội trưởng. Em đã mang theo Chìa Khóa Vạn Năng Của Bà Sato rồi ạ. Chúng ta phải nhanh lên, sáng mai ban kỷ luật sẽ tiến hành niêm phong toàn bộ khu hiệu bộ cũ theo lệnh của Trưởng ban Noguchi.”
“Tốt. Đi theo tôi. Tuyệt đối không được bật đèn pin lớn, chỉ sử dụng ánh sáng màn hình điện thoại khi thực sự cần thiết,” Haru lạnh lùng ra lệnh, tác phong dứt khoát của một người dẫn đường đáng tin cậy. Nhưng trong đầu cậu lại đang gào thét:
*“Trời đất ơi, giọng nói của Mei ngọt ngào quá! Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia để dẫn em ấy đi trong bóng tối quá! Nhưng không được, quy tắc khoảng cách hai mét... Mình phải kiềm chế, không được làm em ấy sợ!”*
Mei lẳng lặng đi sau Haru, khóe môi khẽ cong lên dưới bóng tối. Họ di chuyển xuống tầng hầm của thư viện cũ, nơi đặt hòm gỗ chứa sách cổ bị khóa kín. Không khí dưới hầm chứa sách cổ vô cùng ẩm thấp, nồng nặc mùi giấy mục, bụi bặm lưu niên và mùi mốc sẫm của những hòm gỗ sồi cổ từ năm 1950. Thái dương bên trái của Mei khẽ giật mạnh, tiếng rè rè từ chiếc tai nghe hỏng kết hợp với không gian kín khiến thính giác tâm linh của cô hơi bị nhiễu loạn.
Mei quỳ xuống trước cánh cửa sắt hoen gỉ dẫn vào lối đi bí mật – “Đường hầm hiệu bộ cũ” – lối đi ngầm nối liền thư viện và tòa nhà hiệu bộ đã bỏ hoang từ thập niên trước. Cô rút chiếc chìa khóa đồng cổ gỉ sét từ trong túi áo đồng phục, cẩn thận tra vào ổ khóa cổ. Chiếc chìa khóa vạn năng của bà Sato xoay nhẹ một vòng phát ra tiếng *cạch* trầm đục. Cánh cửa sắt nặng nề hé mở, để lộ một khoảng tối sâu thẳm, hun hút dẫn sâu vào lòng đất.
“Đường hầm này đã bị bỏ hoang hơn mười năm, không khí bên trong rất loãng. Em hãy đeo khẩu trang vào,” Haru lạnh lùng nói, tự mình bước vào trước để mở đường.
Khi bước vào đường hầm tối tăm, chật hẹp, chấn thương tâm lý thuở nhỏ của Mei đột ngột bị kích hoạt. Bóng tối bao trùm, những bức tường đá ẩm ướt ép sát hai bên lối đi khiến lồng ngực cô thắt lại, nhịp thở dần trở nên dồn dập, nông và đứt quãng. Nỗi sợ hãi không gian hẹp và bóng tối bắt đầu xâm chiếm tinh thần cô, khiến năng lực đọc tâm bị quá tải, những tiếng thì thầm vô nghĩa từ các dãy hành lang phía trên dội vào não bộ cô như một cơn bão nhiễu âm.
Haru lập tức nhận ra sự bất thường qua nhịp thở dốc của cô gái đi phía sau. Gương mặt cậu vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm dưới ánh sáng mờ nhạt của màn hình điện thoại, nhưng tiếng lòng cậu đã bùng nổ sự hoảng loạn và xót xa tột độ:
*“Mei đang run rẩy... Em ấy đang thở dốc! Chết tiệt, mình quên mất em ấy sợ không gian hẹp và bóng tối! Đáng lẽ mình phải tự mình đi một mình chứ! Nhìn em ấy đau đớn thế kia, tim mình như bị dao cắt vậy! Không được, mình phải bảo vệ em ấy vẹn toàn!”*
Không một lời cảnh báo, Haru quay người lại, dứt khoát nắm lấy bàn tay trái đang lạnh run của Mei. Bàn tay của Haru to lớn, khô ráo và vô cùng ấm áp, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo, run rẩy của cô. Cậu siết nhẹ các ngón tay, đan chặt vào tay cô, truyền qua một luồng hơi ấm định mệnh giúp cô định thần.
“Đừng sợ. Nắm chặt lấy tay tôi. Sắp đến lối ra rồi,” giọng nói lạnh lùng của Haru vang lên bên tai cô, nhưng trong đầu cậu lại là những lời vỗ về dịu dàng nhất:
*“Xin em đừng sợ, Mei... Có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với bóng tối một mình nữa. Hãy tựa vào tôi, tôi sẽ gánh vác mọi nỗi sợ hãi của em.”*
Nhờ hơi ấm từ bàn tay Haru và tiếng lòng chân thành của cậu, nhịp tim của Mei dần ổn định trở lại. Sự đồng bộ sóng não giữa hai người đạt đến một tần số hoàn hảo, kích hoạt trạng thái “Đồng Điệu Tâm Linh Tuyệt Đối”. Mei không còn nghe thấy những tiếng ồn hỗn tạp từ bên ngoài nữa, cả thế giới của cô lúc này chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập của Haru và luồng suy nghĩ tràn ngập sự che chở ấm áp của cậu.
Họ men theo đường hầm tối tăm, leo lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên một căn phòng kho lưu trữ hồ sơ cũ ở tầng trệt của tòa nhà hiệu bộ. Mei khẽ đẩy cánh cửa gỗ khép hờ, bước ra hành lang hiệu bộ cũ ngập tràn bụi bặm dưới ánh trăng chiếu qua khung cửa kính vỡ.
Nhưng ngay khi họ vừa đặt chân lên sàn gỗ hành lang, một âm thanh chói tai đột ngột vang lên từ phía cuối dãy hành lang.
*Toét! Toét!*
Tiếng còi bạc kỷ luật của Saito Kazuma vang lên dồn dập, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối.
*“Kẻ nào đang ở trong khu hiệu bộ cũ?! Đứng lại!”*
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập bằng giày da của Kazuma cùng ánh đèn pin quét loang loáng trên tường đang tiến lại gần phòng kho lưu trữ với tốc độ cực nhanh.
“Đáng chết! Đội tuần tra đêm của ban kỷ luật!” Haru lẩm nhẩm, gương mặt cậu tối sầm lại.
Không còn lối thoát nào khác. Hành lang hiệu bộ cũ quá dài và trống trải, nếu chạy ngược lại đường hầm ngầm sẽ phát ra tiếng động lớn của bậc thang gỗ ọp ẹp, chắc chắn sẽ bị Kazuma phát hiện lập tức. Ưu thế hoàn toàn thuộc về phe tuần tra đang kiểm soát hành lang ngoài.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Haru phát hiện ra một chiếc tủ tài liệu gỗ sồi cổ kính, to lớn đặt ở góc tối của phòng kho lưu trữ. Cậu không hề do dự, lập tức kéo mạnh Mei lách nhanh vào bên trong chiếc tủ gỗ hẹp, rồi khẽ khàng kéo cánh cửa tủ khép chặt lại, khóa hai người vào một không gian tối tăm hoàn toàn.
Chiếc tủ gỗ sồi vô cùng chật hẹp, chỉ vừa đủ chỗ cho các tệp hồ sơ đứng. Mei định lùi lại phía sau để duy trì quy tắc khoảng cách hai mét nhằm giữ an toàn cho bản thân, nhưng tấm lưng cô lập tức va phải vách gỗ sồi cứng nhắc. Cú va chạm nhẹ khiến cô mất thăng bằng, loạng choạng ngã nhào về phía trước, đập thẳng vào lồng ngực rộng lớn, vững chãi của Haru.
*Bịch.*
Hai cơ thể ép sát hoàn toàn vào nhau trong bóng tối ngột ngạt của chiếc tủ gỗ. Mei có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp săn chắc dưới lớp áo sơ mi đồng phục mỏng manh của Haru, và cả mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc tỏa ra từ người cậu, bao bọc lấy toàn bộ giác quan của cô. Đầu cô tựa sát vào hõm vai cậu, mái tóc bím hai bên khẽ chạm vào cằm Haru.
Trong không gian chật hẹp không một kẽ hở ấy, trạng thái “Đồng Điệu Tâm Linh Tuyệt Đối” bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tiếng lòng của Haru lúc này không còn là những luồng suy nghĩ rời rạc nữa, mà chuyển hóa thành một cơn bão cảm xúc cuồng nhiệt, ngượng ngùng và hạnh phúc tột độ dội thẳng vào tâm trí Mei:
*“Ôi... Ôi trời đất ơi!!! Gần quá! Mei đang nằm trọn trong lòng mình! Em ấy mềm mại quá, thơm mùi hoa bưởi dại và hương sen dịu mát... Tim mình sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực rồi! Làm sao đây? Nhịp tim của mình đập to như tiếng trống thế này, Mei chắc chắn sẽ nghe thấy mất! Nhưng mà... mình hạnh phúc quá! Mình muốn ôm chặt lấy em ấy, muốn giữ em ấy trong vòng tay này mãi mãi! Không được, Haru, mày phải bình tĩnh, Saito Kazuma đang ở ngay ngoài cửa tủ!”*
Mei đỏ bừng mặt từ tận chân tóc, hai má nóng ran như lửa đốt dưới bóng tối của chiếc tủ gỗ. Cô cố gắng giữ cho hơi thở của mình thật nhẹ nhàng để tránh phát ra tiếng động, nhưng nhịp tim đập dồn dập của Haru đang dội vào ngực cô khiến cô hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo thường ngày.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân bằng giày da của Saito Kazuma dừng lại ngay sát ngoài cửa tủ gỗ sồi. Ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin tuần tra của gã quét qua những khe hở nhỏ của cánh cửa tủ, rọi lên gương mặt đỏ bừng, bối bối của Mei và gương mặt góc cạnh thanh tú đang cố giữ vẻ lạnh lùng của Haru.
Kazuma đứng ngay ngoài cửa tủ sục sạo, tiếng lòng đầy ác ý của gã rò rỉ qua vách gỗ:
*“Hừ, rõ ràng mình nghe thấy tiếng động ở hướng này. Chắc chắn có đứa nào đó đang lén lút đột nhập trước giờ niêm phong để tìm tài liệu. Nếu mình bắt quả tang được chúng, lão Noguchi chắc chắn sẽ thưởng lớn!”*
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng bàn tay của Kazuma gõ nhẹ vào mặt gỗ sồi bên ngoài để thăm dò vang lên khô khốc, cách đầu của Mei và Haru chưa đầy mười centimet. Mei hoảng sợ, hai vai cô khẽ run lên bần bật do nỗi sợ không gian hẹp và nguy cơ bị phát hiện dâng cao.
Nhận ra sự hoảng sợ của cô gái nhỏ trong lòng, Haru lén dùng bàn tay trái đang nắm chặt tay cô siết mạnh hơn, truyền qua một luồng hơi ấm áp, trấn an. Đồng thời, cậu khẽ nâng bàn tay phải lên, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay ấm áp của mình che chặt lấy tai trái của Mei – bên tai nghe bị hỏng đang phát ra tiếng rè rè khó chịu – và khẽ kéo đầu cô tựa sát vào lồng ngực rộng lớn của mình để ngăn cô không bị tiếng động bên ngoài làm hoảng loạn.
Hơi thở nóng hổi của Haru phả nhẹ lên trán Mei, mang theo một lời hứa thầm lặng đầy kiên định. Mei nhắm chặt mắt lại, hoàn toàn chìm đắm trong sự bảo bọc ấm áp, ngột ngạt nhưng đầy hạnh phúc của vị hoàng tử băng giá, trong khi chiếc bóng đèn pin của Kazuma ngoài kia đang từ từ di chuyển về phía chốt khóa cửa tủ gỗ sồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!