Hoàng Tử Băng Giá Và Tiếng Gầm Cuồng Si
Ánh hoàng hôn của ngày thứ Hai nhuộm đỏ những ô cửa kính vòm của Thư viện hoàng hôn, kéo dài những chiếc bóng của các kệ sách sồi cổ kính lên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi nhỏ lơ lửng nhảy múa trong vệt sáng vàng như mật ong. Nguyễn Mei đứng trước kệ sách gỗ sồi số 4, hai tay siết chặt chiếc giẻ lau bằng vải sợi mềm đã sờn góc. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa nằm im lìm, chưa được chụp lên tai vì cô vừa mới hoàn thành công đoạn phủi bụi màng ngoài.
Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được lâu.
*Két...*
Tiếng cửa gỗ sồi nặng nề ở sảnh chính rít lên một tiếng khô khốc, báo hiệu có người bước vào. Mei giật mình, theo bản năng khẽ lùi lại một bước, nép sâu vào khoảng trống chật hẹp giữa kệ số 3 và kệ số 4. Qua kẽ hở của những cuốn sách lịch sử bọc da dày cộm, cô nhìn thấy bóng dáng cao ráo, hoàn mỹ của Shinjo Haru đang khoan thai bước tới.
Cậu ta ăn mặc chỉnh tề đến mức hoàn hảo, chiếc caravat màu xanh thẫm không lệch một milimet, huy hiệu Hội trưởng hội học sinh bằng thép không gỉ lấp lánh trên ngực áo như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Gương mặt góc cạnh thanh tú của Haru vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu lướt qua những kệ sách cũ với sự thờ ơ lạnh lẽo, như thể cả thế giới này chẳng có gì đáng để cậu bận tâm.
Haru dừng bước trước kệ sách số 4, khẽ gật đầu chào Mei. Giọng nói của cậu vang lên, trầm thấp, đều đều và lạnh lùng như sương tuyết mùa đông:
"Trò Nguyễn. Thầy Hayashi đã bàn giao ca trực nhật hôm nay cho tôi giám sát. Hy vọng trò sẽ làm việc nghiêm túc, không để xảy ra sự cố rơi vỡ như ở hành lang."
"Vâng... thưa Hội trưởng," Mei lý nhí đáp, vội vàng cúi đầu tránh ánh mắt của cậu. Cô khẽ đẩy gọng kính cận tròn to bản lên sống mũi, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức tối thiểu. Cô chỉ muốn nhanh chóng lau xong kệ sách này rồi đeo tai nghe vào để trốn chạy.
Thế nhưng, khi Haru tiến lại gần hơn, bước qua vạch ranh giới giới hạn vật lý hai mét...
*Bùm!*
Một tiếng nổ lớn của sóng não tâm linh lập tức chấn động thẳng vào màng nhĩ tinh thần của Mei. Chiếc tai nghe chống ồn đang nằm trên cổ cô hoàn toàn vô dụng. Không còn là những tiếng thì thầm hỗn loạn của đám đông hành lang, mà là một tiếng gào thét nội tâm cuồng nhiệt, u mê tột độ với âm lượng cực đại phát ra từ phía vị "hoàng tử băng giá" đang đứng nghiêm trang trước mặt cô:
*"Aaaaaaa!!! Mei thắt bím tóc hai bên kìa!!! Đáng yêu quá!!! Đáng yêu đến mức muốn xỉu mất thôi!!! Tại sao trên đời này lại có một cô gái dễ thương đến mức vô lý như vậy chứ?! Nhìn bím tóc lắc lư kìa, mình muốn chạm vào nó quá! Bình tĩnh lại nào Shinjo Haru! Mày là Hội trưởng! Mày phải giữ gương mặt thật ngầu, thật lạnh lùng để cô ấy nể phục! Không được cười! Tuyệt đối không được bộc lộ cảm xúc ra ngoài!"*
Mei giật nảy mình, bàn tay run lên khiến chiếc giẻ lau suýt chút nữa tuột khỏi kẽ ngón tay rơi xuống đất. Đôi mắt cô trợn tròn sau lớp tròng kính dày cộm. Cô kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Haru. Cậu ta vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp, gương mặt không một gợn sóng, đôi mắt dán chặt vào gáy sách bọc da cổ kính như thể đang suy ngẫm về một vấn đề triết học vĩ đại của nhân loại.
Nhưng trong đầu cậu ta, tiếng gầm rú cuồng si vẫn tiếp diễn liên khúc:
*"Trời đất ơi, cô ấy vừa nhìn mình kìa! Đôi mắt to tròn sau lớp kính cận đó thật sự là báu vật của tạo hóa! Tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi! Làm sao đây? Mình có nên chủ động giúp cô ấy lau kệ sách không? Nhưng nếu mình làm thế, cô ấy có nghĩ mình là kẻ bám đuôi không? Không được, mình phải tỏ ra thật nghiêm túc! Phải giữ khoảng cách! Nhưng mà... mình thực sự muốn bế cô ấy lên xoay vòng vòng quá đi mất!!!"*
Mei đỏ bừng mặt từ mang tai xuống tận cổ. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập vì ngượng ngùng và hoang mang tột độ. Cô phải dùng toàn bộ nghị lực của bản thân, cắn chặt môi trong để vận dụng kỹ năng "Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm" (Poker Face) mà cô đã rèn luyện suốt nhiều năm qua trước gương. Gương mặt cô lập tức trở nên trống rỗng, vô cảm như một pho tượng sáp, cố gắng không để lộ bất kỳ sự dao động nào trên cơ mặt.
*Cậu ta... cậu ta điên rồi sao?!* Mei gào thét trong lòng. *Vị Hội trưởng hoàn hảo, hoàng tử băng giá của Seika thực chất lại là một kẻ tự luyến và u mê siêu cấp đáng yêu thế này ư? Ai đó cứu tôi với! Tôi không muốn nghe những lời này nữa!*
Mei vội vàng quay người đi, cố gắng lách qua lối đi hẹp giữa kệ số 3 và kệ số 4 để di chuyển ra xa Haru, thoát khỏi bán kính hai mét tai hại kia. Thế nhưng, không gian của góc thư viện cũ này quá chật hẹp. Kệ sách gỗ sồi số 4 nằm ở cuối góc khuất, lối đi chỉ vừa đủ cho một người đứng thẳng. Khi cô cố gắng lùi lại, tấm lưng cô đã chạm phải lớp gỗ sồi lạnh ngắt của kệ sách phía sau.
Haru thấy Mei di chuyển, cậu lẳng lặng bước theo một bước để lấy một cuốn sách trên kệ cao.
Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp xuống còn chưa đầy một mét. Mùi hương bạc hà thanh mát từ đồng phục của Haru thoảng nhẹ qua mũi Mei, hòa quyện với mùi giấy cũ hoài cổ. Và cùng với đó, luồng suy nghĩ của cậu lại bùng nổ với cường độ khủng khiếp hơn:
*"A! Cô ấy lùi lại rồi! Cô ấy ghét mình sao? Hay là do mình trông quá đáng sợ? Đáng chết, tại sao cơ mặt mình lại cứng đờ thế này chứ! Mei ơi, tôi không có ý định dọa em đâu! Tôi chỉ muốn đứng gần em thêm một chút thôi... Trời ơi, góc nghiêng của cô ấy đẹp quá! Chiếc mũi thanh tú, bờ môi nhỏ nhắn... Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang cầm giẻ lau kia quá! Làm sao để nắm tay cô ấy một cách hợp pháp bây giờ?! Hay là giả vờ trượt chân ngã vào lòng cô ấy? Không được, trò đó xưa như trái đất rồi, cô ấy sẽ phát hiện ra mất!"*
Mei suýt chút nữa thì sặc nước bọt vì suy nghĩ táo bạo của vị Hội trưởng. Cô siết chặt chiếc giẻ lau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, đôi vai khẽ run lên vì cố nhịn cười và nhịn đỏ mặt. Để giữ vững Poker Face, cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu bằng mũi, tập trung toàn bộ tinh thần vào nhịp tim của bản thân để tạm thời cô lập các luồng suy nghĩ ngoại cảnh theo Quy tắc tĩnh tâm "Ngũ Căn Thu Liễm".
*Bình tĩnh... phải bình tĩnh,* Mei tự nhủ. *Nếu mình bộc lộ bất kỳ phản ứng nào, cậu ta sẽ biết mình nghe thấy tiếng lòng của cậu ta. Lúc đó, cuộc sống yên bình của mình ở trường Seika sẽ hoàn toàn chấm dứt. Mình phải coi cậu ta như không khí! Đúng vậy, chỉ là một khối không khí lạnh lùng biết đi thôi!*
Haru lẳng lặng cầm cuốn sách lịch sử bọc da lên, mở một trang ngẫu nhiên rồi lấy chiếc khăn tay màu xanh thẫm từ trong túi quần ra lau nhẹ gáy sách. Động tác của cậu vô cùng quý phái, chậm rãi, nhưng tiếng lòng cậu thì lại đang nhảy múa điên cuồng:
*"Mei đang nhắm mắt kìa! Cô ấy đang ngủ gật sao? Hay là cô ấy đang cầu nguyện? Dù cô ấy làm gì thì cũng đáng yêu không chịu nổi! Mình muốn chụp ảnh khoảnh khắc này lại quá! Đáng tiếc là nội quy trường cấm mang điện thoại vào thư viện... Đợi đã, cô ấy đang run rẩy kìa! Cô ấy lạnh sao? Đúng rồi, thư viện cũ này không có điều hòa ấm, gió chiều thổi qua cửa sổ hơi lạnh. Mình có nên cởi áo khoác đồng phục khoác lên vai cô ấy không? Ôi trời ơi, màn khoác áo khoác kinh điển trong truyện tranh Shoujo!!! Cô ấy chắc chắn sẽ đỏ mặt và nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ! Đúng vậy! Mình phải làm thế!"*
Nghe đến đây, Mei giật nảy mình mở to mắt. Cô thấy Haru đang từ từ đưa tay lên nút áo khoác đồng phục, gương mặt cậu vẫn lạnh lùng như sương giá, nhưng đôi tai cậu đã đỏ bừng lên từ lúc nào.
*Không được cởi! Tuyệt đối không được cởi áo!* Mei gào thét trong đầu, cô vội vàng cúi người xuống, giả vờ tập trung lau dọn kệ sách thấp nhất để tránh xa tầm tay của Haru.
Nhưng hành động cúi người của cô vô tình khiến bím tóc hai bên lắc lư nhẹ, để lộ chiếc cổ thanh tú trắng ngần dưới ánh nắng hoàng hôn.
*"Aaaaaaa!!!"* Tiếng lòng Haru bùng nổ như pháo hoa đêm giao thừa. *"Chiếc cổ của cô ấy kìa!!! Trắng và thon thả quá!!! Bím tóc lắc lư giống như tai thỏ vậy! Mình muốn chạm vào nó! Mình muốn bế cô ấy lên ngay lập tức!!! Làm sao đây, lý trí của mình sắp nổ tung rồi!!! Mei ơi, em đừng quyến rũ tôi bằng sự đáng yêu đó nữa được không, tim tôi sắp ngừng đập thật rồi này!!!"*
Mei nhắm chặt mắt, hai tay run rẩy lau mạnh vào cạnh gỗ của kệ sách. Cô tiêu tốn một lượng lớn năng lượng tinh thần để kìm nén không bật cười thành tiếng trước những suy nghĩ tự luyến và cuồng si cực hạn của vị Hội trưởng. Cô cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng vì quá tải cảm xúc.
Giữa bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng tâm lý tột độ ấy...
*"Gừ... gừ..."*
Một tiếng kêu trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên từ phía trên kệ sách số 4.
Chú mèo hoang tai cụp màu vàng kem béo ú tên là Mochi lười biếng thò đầu ra từ sau chồng sách cũ. Nó ngáp một cái thật dài, đôi tai cụp ngộ nghĩnh khẽ vểnh lên, rồi nhẹ nhàng nhảy xuống, đáp gọn gàng vào khoảng trống giữa Mei và Haru. Mochi cọ cọ bộ lông xù mềm mại tỏa mùi hương giấy cũ nắng ấm vào chân Mei, phát ra tiếng gầm gừ dễ chịu.
Sự xuất hiện đột ngột của Mochi như một dòng nước mát dập tắt ngọn lửa căng thẳng đang thiêu rụi phòng làm việc chung.
Tiếng lòng của Haru lập tức chuyển hướng, mang theo sự nhẹ nhõm và biết ơn vô bờ:
*"Ôi, Mochi! Mày đúng là cứu tinh của đời tao! Tối nay tao sẽ bảo quản gia chuẩn bị cho mày ba hộp pate thượng hạng vị cá hồi! Mày cọ cô ấy thế kia làm tao cũng muốn cọ theo quá... Khụ khụ, bình tĩnh lại nào Haru, mày đang nghĩ cái gì thế này!"*
Mei thở phào nhẹ nhõm, cô cúi xuống vuốt ve bộ lông mềm mại của Mochi. Nhờ có chú mèo béo xoa dịu bầu không khí, nhịp tim của cô dần ổn định trở lại. Cô khẽ liếc nhìn Haru qua kẽ tóc. Vị Hội trưởng vẫn đứng thẳng, khẽ hắng giọng một tiếng rồi lạnh lùng nói:
"Trò Nguyễn. Lau dọn kệ sách số 4 xong thì trò có thể ra về. Tôi sẽ hoàn thành phần việc còn lại và khóa cửa thư viện."
"Vâng... cảm ơn Hội trưởng," Mei đáp, vội vàng thu dọn giẻ lau và xô nước.
Cô quay lưng bước nhanh ra khỏi lối đi hẹp của kệ sách số 4, không dám ngoảnh lại nhìn lấy một lần. Khi bước qua cánh cửa gỗ nặng nề của thư viện, cô nhanh chóng chụp chiếc tai nghe chống ồn lên tai, bật công tắc lọc âm thụ động. Sự tĩnh lặng thực sự của thế giới không tiếng lòng bao bọc lấy cô.
Mei tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dốc như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Cô đưa tay lên chạm vào gương mặt vẫn còn nóng bừng của mình, khẽ mỉm cười bất lực.
Cô đã thành công vượt qua buổi trực nhật đầu tiên đầy sóng gió mà không làm lộ siêu năng lực đọc tâm của mình. Thế nhưng, nhìn về phía con đường rợp bóng hoa anh đào dẫn ra cổng trường, Mei nhận ra một sự thật: cô không thể trốn chạy vị Hội trưởng u mê này được nữa. Cuộc sống yên bình làm "kẻ vô hình" của cô tại học viện Seika chính thức khép lại từ đây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!