Kẻ Phá Hoại Trong Đêm
Bóng tối sâu thẳm của ban đêm dần nuốt chửng những rặng sáng cuối cùng của hoàng hôn Seika, để lại một khoảng không gian tịch mịch và lạnh lẽo bao trùm lên toàn bộ khuôn viên cổ kính của học viện. Lúc này đã là gần tám giờ tối thứ Tư. Bên trong Sunset Library, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn đồng cổ điển chỉ đủ soi sáng một góc nhỏ của phòng làm việc chung. Nguyễn Mei khẽ thở dài, đặt cây cọ quét keo bằng lông ngựa xuống khay gỗ. Cô đưa bàn tay trái lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc tinh xảo đang cài trên bím tóc bên phải của mình. Kim loại mát lạnh chạm vào da thịt, nhưng trong lòng Mei lại dấy lên một luồng hơi ấm kỳ lạ.
Chỉ mới vài tiếng trước thôi, trên sân thượng lộng gió dưới ánh chiều tà, vị Hội trưởng hội học sinh băng giá Shinjo Haru đã đỏ mặt tía tai đưa cho cô chiếc kẹp tóc này. Tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của cậu khi ấy vẫn còn vang vọng mồn một trong tâm trí cô: *“Món quà ba mươi vạn yên của tôi dành cho Mei... Xin em hãy nhận lấy nó đi!”*. Mei khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn luôn cố giữ vẻ vô cảm để ngụy trang. Cô khẽ cử động cổ tay phải, vạt gạc trắng tinh quấn quanh vết xước do dằm gỗ sồi từ hôm trước khẽ cọ sát vào tay áo đồng phục rộng thùng thình, mang theo cảm giác nhói nhẹ. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa vẫn đeo hờ trên cổ cô, nhưng ốp tai bên trái bị Kobayashi Yuka lén bấm đứt một nửa sợi dây đồng khiến nó thỉnh thoảng phát ra những tiếng rè rè nhỏ, làm thái dương bên trái của cô đau nhức âm ỉ dưới áp lực của gió đêm.
Mei đứng dậy, định bụng thu dọn đống giấy Washi truyền thống và bình trà hoa nhài tây ấm áp đã nguội lạnh để ra về. Bác bảo vệ Saito Goro hôm nay đã đặc biệt cho phép cô ở lại muộn để hoàn thành nốt công đoạn bảo quản trang bản dịch thơ tình năm 1990. Thế nhưng, ngay khi cô vừa bước ra gần cửa sau dẫn ra vườn hoa tử đằng, một âm thanh bất thường đột ngột lọt vào tai cô.
*Sột soạt... sột soạt...*
Năng lực “Nhận Biết Ý Đồ Xấu Qua Bước Chân” của Mei lập tức được kích hoạt. Cô nhắm mắt lại, tập trung thính giác vào không gian tĩnh mịch ngoài kia. Tiếng bước chân này không phải là nhịp điệu vững chãi, đĩnh đạc quen thuộc của Haru, cũng không phải là bước chân nặng nề, tuần tra đều đặn bằng giày da của bác bảo vệ Saito Goro. Đó là những bước chân dồn dập, lén lút, tiếng đế giày cao su miết vội vã trên thảm cỏ ẩm ướt của sân sau thư viện cũ. Nhịp điệu của nó hỗn loạn, mang theo một sự căng thẳng và ác ý rõ rệt.
Mei khẽ rùng mình. Cô lén tiến lại gần khung cửa kính sồi cổ kính, hé mắt nhìn qua khe hở của giàn dây leo tử đằng rủ bóng mát. Dưới ánh trăng mờ ảo, cô phát hiện ra bóng dáng một người đàn ông gầy gò mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động màu xám sẫm dính đầy những vệt hóa chất loang lổ. Hắn đội chiếc mũ sụp che khuất nửa khuôn mặt, tay lăm lăm một chiếc bình xịt hóa chất áp lực cao ngụy trang dưới dạng bình tưới cây thông thường. Đó chính là Abe Koji, nhân viên thời vụ của công ty dịch vụ cây xanh liên kết với ban cơ sở vật chất.
Khi Koji tiến lại gần sát hiên nhà gỗ của thư viện cũ, khoảng cách giữa hắn và Mei thu hẹp lại dưới hai mét. Ngay lập tức, năng lực đọc tâm “Định Vị Tần Số” của cô tự động kích hoạt, truyền thẳng luồng suy nghĩ hằn học, tham lam của hắn vào não bộ cô như một luồng điện xẹt:
*“Hắc hắc... Lão Noguchi Masashi đúng là biết cách xài tiền. Chỉ cần mình phun hết đống hóa chất diệt cỏ cực mạnh này lên giàn hoa tử đằng phiền phức kia, ngày mai cả khu vườn này sẽ héo rũ, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Lúc đó, ban cơ sở vật chất sẽ có cớ báo cáo lên nhà trường là khu vực này bị ô nhiễm nghiêm trọng, gây nguy hiểm cho học sinh, buộc phải niêm phong và san phẳng thư viện cũ ngay lập tức để xây nhà thể chất mới. Mười vạn yên bối dưỡng của lão Noguchi sắp nằm gọn trong túi mình rồi!”*
Nghe thấy những lời độc địa ấy, lồng ngực Mei phập phồng vì giận dữ. Giàn hoa tử đằng này không chỉ là cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp của trường, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức thanh xuân của mẹ cô và mẹ Haru từ ba mươi năm trước. Nó là khoảng sân bình yên duy nhất để cô lánh đời, là nơi chú mèo hoang tai cụp Mochi hay nằm ngủ nướng dưới nắng ấm. Cô tuyệt đối không thể để gã khốn này hủy hoại nó!
Thế nhưng, Mei biết rõ giới hạn thể chất của mình. Cô chỉ là một nữ sinh yếu ớt, cổ tay phải lại đang bị thương, trong khi đối phương là một gã đàn ông trưởng thành có mang theo hóa chất độc hại. Nếu cô bốc đồng lao ra đối đầu trực tiếp, hắn có thể sẽ dùng bình xịt hóa chất tấn công cô để tẩu thoát. Cô cần phải có một kế hoạch chiến thuật thông minh để vây bắt quả tang hắn mà vẫn giữ an toàn cho bản thân.
Mei lùi lại một bước, lén rút chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ ra định gọi cho bác bảo vệ Saito Goro. Nhưng đúng lúc đó, một dị biến xảy ra ngoài hiên nhà gỗ.
Chú mèo béo Mochi màu vàng kem vốn đang nằm ngủ say sưa trong chiếc tổ bằng vải len dưới gầm hiên bỗng giật mình tỉnh giấc bởi mùi hóa chất nồng nặc phát ra từ chiếc bình xịt của Koji. Bản năng của loài mèo hoang nhạy bén giúp nó nhận ra mối đe dọa. Mochi nhảy vọt ra khỏi tổ, dựng đứng bộ lông xù mềm mại, phát ra tiếng gầm gừ nhẹ đầy cảnh giác.
Koji giật mình lùi lại một bước, suýt chút nữa làm đổ bình hóa chất. Hắn nhìn thấy chú mèo béo cụp tai dưới chân liền nổi giận lẩm bẩm trong đầu:
*“Con mèo chết tiệt từ đâu chui ra thế này?! Dám cản đường tao sao? Tao phải đá chết mày rồi xịt hóa chất cho mày thối rữa cùng đống hoa kia luôn!”*
Hắn giơ chiếc ủng cao su nặng nề lên, định đá thẳng vào hông Mochi. Chú mèo béo nhanh nhẹn né tránh, nhảy xổ lên cào mạnh một nhát vào bắp chân Koji.
*“Á!”* Koji hét lên một tiếng đau đớn, tiếng lòng hắn bùng nổ sự hung hãn tột độ: *“Mày chết chắc rồi con thú hoang!”*
Hắn điên cuồng chĩa vòi xịt áp lực cao về phía Mochi, ngón tay đã đặt lên cò bóp.
“Dừng tay lại!”
Mei không thể đứng nhìn Mochi gặp nguy hiểm được nữa. Cô dũng cảm đẩy mạnh cánh cửa gỗ sồi ra, bước thẳng ra ngoài hiên dưới ánh trăng. Tiếng hét của cô vang lên, trong trẻo nhưng đầy uy lực, khóa chặt sự chú ý của Koji về phía mình.
Koji giật mình quay ngoắt lại, ánh mắt hằn học dưới chiếc mũ sụp dán chặt vào cô nữ sinh đeo kính cận dày cộm. Tiếng lòng hắn gầm rú hoảng loạn: *“Đáng chết! Sao giờ này vẫn còn học sinh ở đây?! Lại là con nhỏ thủ thư nghèo vượt khó mà lão Noguchi dặn phải tránh mặt! Mình phải xử lý nhanh rồi chạy trốn, không thể để bị bắt quả tang được!”*
Hắn không hề do dự, lập tức chĩa vòi xịt hóa chất về phía Mei, gương mặt lộ rõ vẻ hung tợn đe dọa:
“Tránh ra! Nếu mày dám la lên, tao sẽ xịt đống hóa chất diệt cỏ liều cao này thẳng vào mặt mày đấy! Đừng có tự chuốc họa vào thân!”
Mei đứng vững trên hiên nhà gỗ, hai tay cô siết chặt lấy chiếc tai nghe chống ồn trên cổ để giữ bình tĩnh. Cô khẽ lùi lại một bước để duy trì khoảng cách an toàn, nhưng đôi mắt to tròn sau lớp kính cận vẫn nhìn thẳng vào hắn không hề nao núng. Cô biết mình cần phải kéo dài thời gian để bác bảo vệ Saito Goro kịp thời ứng cứu.
“Chú Abe Koji,” Mei cất giọng nhẹ nhàng nhưng đĩnh đạc, sử dụng kỹ năng nhận biết thông tin để gọi thẳng tên hắn. “Chú có biết việc phun hóa chất độc hại vào khuôn viên trường học là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng không? Ban kỷ luật và Hội học sinh đã lắp đặt hệ thống camera giám sát xung quanh khu vực này rồi. Chú không thoát được đâu.”
Lời nói của Mei giống như một đòn tâm lý giáng mạnh vào sự tự tin của Koji. Sóng não của hắn dao động dữ dội, tràn ngập sự hoang mang: *“Cái gì?! Có camera sao? Lão Noguchi bảo khu vực này là góc chết an ninh cơ mà?! Con nhỏ này làm sao biết tên mình? Đáng chết, mình phải liều thôi!”*
Hắn điên cuồng bóp cò bình xịt, một luồng hóa chất dạng sương mù có mùi hắc nồng nặc phun mạnh về phía Mei. Luồng gió đêm bất chợt thổi ngược lại, khiến một góc nhỏ của giàn hoa tử đằng rủ bóng bên hiên bị dính hóa chất, những cánh hoa màu tím nhạt lập tức héo rũ, quăn lại dưới tác động ăn mòn cực mạnh.
Mei nhanh nhẹn lấy tay áo đồng phục rộng thùng thình che mũi, lùi nhanh vào trong cửa để tránh hít phải độc khí. Cô đưa ngón tay lên miệng, thổi mạnh vào chiếc còi cứu hộ bằng đồng mà cô luôn mang theo bên mình.
*Toét! Toét!*
Tiếng còi vang dội, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối Seika.
Ngay lập tức, tiếng sủa dữ dội của chú chó Shiba Hachiko vang lên từ phía hành lang tòa nhà cũ. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của bác bảo vệ Saito Goro lao nhanh về phía sân sau thư viện.
“Kẻ nào đang phá hoại ở kia?! Đứng lại!”
Saito Goro hét lớn, tay cầm chiếc đèn pin tuần tra siêu sáng có độ bền quân đội. Chú chó Hachiko lao lên như một mũi tên, nhe nanh sủa vang dội hướng thẳng về phía Koji.
Koji hoảng loạn, gã quay lưng định nhảy qua bờ tường đá cũ kỹ để tẩu thoát. Nhưng bác bảo vệ Saito Goro đã nhanh hơn. Bác dứt khoát bật công tắc chiếc đèn pin siêu sáng, rọi thẳng luồng ánh sáng trắng cực mạnh có cường độ hàng ngàn lumen vào mắt Koji.
*“A! Mắt tôi!”*
Ánh sáng chói lòa đột ngột khiến võng mạc của Koji bị lòa hoàn toàn. Hắn mất phương hướng, loạng choạng ngã nhào xuống thảm cỏ ẩm ướt. Chiếc bình xịt hóa chất tuột khỏi tay hắn, rơi bộp xuống đất. Chú chó Hachiko lập tức lao tới, ngoạm chặt lấy gấu quần bảo hộ của hắn kéo ghì xuống đất, khiến hắn không thể cử động.
Saito Goro lao tới, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai của một người cựu binh khóa chặt hai tay Koji ra sau lưng, đè nghiến hắn xuống thảm cỏ ẩm ướt. Bác bảo vệ thở dốc, gương mặt sạm nắng lộ rõ vẻ giận dữ:
“Thằng nhãi ranh! Dám lẻn vào trường học phá hoại cây cảnh ban đêm sao?! Đi theo tôi lên ban kỷ luật!”
Mei khẽ bước ra khỏi hiên nhà gỗ, ôm chú mèo Mochi vào lòng để vỗ về. Cô nhìn gã phá hoại đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt tái mét vì sợ hãi dưới ánh đèn pin tuần tra của bác Goro. Thính giác tâm linh của cô nghe thấy tiếng lòng hoàn toàn sụp đổ, khóc lóc thảm thiết của hắn:
*“Xong đời rồi... Bị bắt quả tang thế này thì phải đi tù mất! Mình chỉ là kẻ làm thuê kiếm sống qua ngày thôi, tại sao lại phải gánh tội thay cho lão Noguchi cơ chứ?! Không được, mình phải khai ra lão để nhẹ tội!”*
Saito Goro nhặt chiếc bình xịt hóa chất lên, ngửi thử mùi hắc nồng nặc rồi cau mày nhìn Mei:
“Trò Nguyễn, trò không sao chứ? Đây là thuốc diệt cỏ liều cao cực độc, nếu hít phải nhiều sẽ rất nguy hiểm. Thật may là trò đã phát hiện sớm và báo động kịp thời. Giàn hoa tử đằng này suýt chút nữa là tiêu đời rồi.”
“Cháu không sao ạ, cảm ơn bác Goro và Hachiko nhiều lắm,” Mei nhẹ nhàng đáp, đôi mắt cô dán chặt vào Koji. “Nhưng cháu nghĩ gã này không tự ý hành động đâu ạ. Chú ấy chỉ là nhân viên thời vụ, không có lý do gì để lén lút phá hoại giàn hoa tử đằng vào đêm muộn thế này cả.”
Saito Goro gật đầu đồng ý, bác xốc mạnh vai Koji lên, giọng nói trầm hùng đầy đe dọa:
“Nói! Kẻ nào đứng sau sai khiến mày làm việc này?! Nếu mày không khai thật, tao sẽ giao thẳng mày cho cảnh sát quận Yanaka xử lý về tội phá hoại tài sản công cộng và xâm nhập bất hợp pháp!”
Koji run rẩy bần bật, nước mắt nước mũi giàn giụa dưới ánh đèn pin chói lòa. Hắn biết mình không còn đường lui, liền mếu máo khai ra trong sự tuyệt vọng tột cùng:
“Tôi khai! Tôi xin khai thật! Tôi chỉ làm thuê kiếm tiền thôi! Là Trưởng ban Noguchi... Noguchi Masashi của Ban cơ sở vật chất đã trả tiền cho tôi! Lão ấy đưa cho tôi mười vạn yên và bình hóa chất này, bảo tôi phải phun héo hết giàn hoa tử đằng để lão ấy lấy cớ đóng cửa thư viện cũ! Xin bác bảo vệ tha cho tôi, tôi chỉ làm theo lệnh thôi!”
Lời thú nhận của Abe Koji vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm tối sân sau thư viện cũ, khóa chặt bằng chứng đắt giá chống lại gã Trưởng ban cơ sở vật chất thực dụng Noguchi Masashi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!