Món Quà Trên Sân Thượng Lộng Gió
Nụ cười lạnh của Shinjo Haru dưới ánh nắng chiều tà của lớp học 10-A khóa chặt lấy Nakamura Sota, trong khi bàn tay cậu vẫn siết chặt lấy cổ tay đàn anh không một kẽ hở, chính thức đẩy bầu không khí căng thẳng học thuật lên đỉnh điểm của sự ngột ngạt.
Không gian lớp học 10-A vào giờ nghỉ trưa vốn dĩ đã vắng vẻ, nay lại càng trở nên im phăng phắc như thể mọi âm thanh đều bị đóng băng dưới hàn khí tỏa ra từ vị Hội trưởng hội học sinh hoàn hảo. Sota khẽ nhíu mày, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh khẽ dao động trước lực siết mạnh mẽ từ bàn tay Haru. Anh là một thiên tài về dịch thuật văn bản cổ, tính tình vốn ôn hòa, nho nhã, chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào một cuộc đối đầu trực diện đầy vô lý như thế này với người thừa kế của gia tộc tài phiệt Shinjo danh tiếng.
“Hội trưởng Shinjo,” Sota cất giọng, cố gắng giữ sự điềm tĩnh của một đàn anh khóa trên, dù cổ tay đã bắt đầu đau nhức. “Tôi nhớ không lầm thì nội quy học đường không cấm việc học sinh khóa trên hỗ trợ học tập cho khóa dưới trong giờ nghỉ.”
Haru không buông tay. Gương mặt góc cạnh thanh tú của cậu vẫn lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng tuyết, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn một chút sóng lòng. Thế nhưng, trong bán kính chưa đầy hai mét, năng lực “Định Vị Tần Số (Trung cấp)” của Nguyễn Mei đã tự động kích hoạt, truyền thẳng luồng suy nghĩ gào thét phẫn nộ và ghen tuông điên cuồng của Haru vào tâm trí cô:
*“Buông ra! Anh kia mau rút bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi bím tóc của Mei ngay lập tức! Ai cho phép anh chạm vào sợi chỉ tơ trên tóc em ấy?! Sợi chỉ đó là do em ấy tự tay khâu sách, nó là một phần công sức của em ấy, chỉ có tôi mới được phép nhìn, chỉ có tôi mới được phép chạm vào! Anh mặc áo len dệt kim màu xám trông mềm mại thế kia để làm gì chứ? Mei thích kiểu con trai ấm áp như thế sao? Không được, mình phải ngầu hơn, mình phải lạnh lùng hơn! Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng chặt vào, Seki Jun vẫn đang lảng vảng ngoài hành lang, mình không được để lộ sự hoảng loạn ghen tuông này!”*
Mei ngồi giữa hai người, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Cổ tay phải vẫn còn quấn vạt gạc trắng tinh tươm khẽ run nhẹ. Nghe tiếng lòng gầm rú như sư tử sổng chuồng của vị Hội trưởng băng giá, cô vừa ngượng ngùng đỏ mặt tía tai, vừa dở khóc dở cười trước sự tự luyến và chiếm hữu ngớ ngẩn của cậu. Nếu cô không chủ động can thiệp, Haru chắc chắn sẽ dùng quyền hạn Hội trưởng để đẩy Sota vào ban kỷ luật vì một lý do vô lý nào đó.
Áp dụng kỹ năng “Thuyết Phục Ôn Hòa”, Mei khẽ đứng dậy, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
“Hội trưởng Shinjo, đàn anh Sota chỉ đang giúp tớ dịch nghĩa một số câu thơ Nôm cổ để phục vụ cho báo cáo lưu trữ của thư viện hoàng hôn theo yêu cầu của thầy Hayashi thôi. Không có hành vi vi phạm kỷ luật nào ở đây cả.”
Câu nói của Mei giống như một dòng nước mát dội thẳng vào ngọn lửa ghen tuông đang bùng cháy trong đầu Haru. Sóng não của cậu lập tức dao động dữ dội, chuyển từ phẫn nộ sang một trạng thái u mê đến mức cạn lời:
*“Ôi... Mei vừa gọi mình là ‘Hội trưởng’ kìa. Giọng em ấy ngọt ngào quá, dịu dàng quá, như tiếng chuông gió mùa xuân vậy! Em ấy đang nói chuyện với mình, em ấy đang nhìn mình! Nhưng mà khoan đã, em ấy đang bảo vệ gã mặc áo len kia sao? Tim mình đau quá, đau như bị kim châm vậy! Mei ơi, em có biết chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc trên tóc em lấp lánh đẹp thế nào dưới nắng không? Đó là món quà tôi đã mất ba tiếng ở Ginza để chọn cho em đấy... Em đeo nó, nghĩa là em đã chấp nhận tâm ý của tôi rồi đúng không? Đừng đứng về phía gã kia nữa mà, làm ơn đấy...”*
Haru khẽ chớp mắt, chậm rãi buông cổ tay Sota ra. Cậu thọc tay vào túi quần tây phẳng phiu, điều chỉnh lại tư thế đứng thẳng tắp của mình, gương mặt vẫn không lộ một chút cảm xúc nào ngoài đời thực:
“Tôi hiểu. Nhưng giờ nghỉ trưa đã kết thúc từ mười phút trước. Đàn anh Nakamura, anh nên quay về phòng sinh hoạt của câu lạc bộ văn học cổ điển để chuẩn bị cho tiết học chiều. Việc dịch thuật tài liệu thư viện, Hội học sinh sẽ tự có phương án hỗ trợ trò Nguyễn.”
Sota khẽ xoa cổ tay, liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của Haru rồi lại nhìn sang vẻ bối bối của Mei. Anh mỉm cười ôn hòa, không muốn làm khó cô thủ thư nhỏ tốt bụng. Anh nhanh chóng thu dọn cuốn từ điển dày cộp trên bàn, rồi lén đẩy một mảnh giấy ghi chép nhỏ về phía Mei, khẽ thì thầm:
“Đây là phần dịch nghĩa hoàn chỉnh của bài thơ tình năm 1990 mà chúng ta vừa thảo luận, Mei-chan. Hy vọng nó sẽ giúp ích cho công việc phục chế của em. Anh xin phép đi trước.”
Khi bóng dáng Sota vừa khuất sau cánh cửa lớp, Haru khẽ liếc mắt ra phía cuối hành lang. Bóng dáng sắc sảo, đeo kính gọng kim loại lạnh lùng của Seki Jun – gã trợ lý giám sát do cha cậu cử đến – đang lảng vảng rình mò. Sự hiện diện của Seki Jun giống như một gáo nước lạnh dập tắt mọi ý định bước lại gần Mei của Haru. Cậu buộc phải đeo lại chiếc mặt nạ băng giá, giữ khoảng cách tối thiểu hai mét đúng theo quy tắc an toàn.
“Trò Nguyễn,” Haru cất giọng đều đều, lạnh lùng như sương tuyết. “Mang tập tài liệu đó theo tôi lên sân thượng. Có một số điều khoản bảo mật liên quan đến di sản thư viện cũ cần trò xác nhận gấp.”
Mei khẽ gật đầu, ôm khư khư cuốn sổ tay chép chữ Nôm cổ vào lòng, lẳng lặng bước theo sau bóng lưng cao lớn của vị Hội trưởng. Họ di chuyển dọc theo dãy hành lang lộng lẫy của học viện Seika, lướt qua tầm mắt giám sát đầy hoài nghi của Seki Jun mà không hề trao nhau một ánh nhìn thân mật nào. Chỉ có tiếng lòng của Haru là vẫn không ngừng dội vào sóng não Mei những lời dằn vặt xót xa:
*“Mei... xin lỗi em vì đã phải đóng kịch lạnh lùng thế này trước mặt Seki Jun. Nhìn bước đi lặng lẽ của em phía sau, tôi chỉ muốn quay lại nắm chặt lấy bàn tay em, bế em lên và bảo vệ em khỏi tất cả những ánh mắt soi mói ngoài kia. Cổ tay em vẫn còn quấn gạc trắng, dằm gỗ sồi cổ hôm trước chắc chắn vẫn còn làm em đau... Tôi ghét bản thân mình vì sự bất lực này!”*
Mei khẽ mím môi, bước chân cô nhẹ nhàng hơn. Sự giận dỗi hay tủi thân từ màn đóng kịch lạnh lùng của Haru hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm thấu cảm sâu sắc dành cho áp lực nặng nề mà vị hoàng tử băng giá đang phải gánh vác trên vai.
Cửa thoát hiểm dẫn lên sân thượng học viện Seika được mở ra bằng chiếc chìa khóa vạn năng của Hội học sinh. Ngay khi bước ra ngoài, một luồng gió mạnh mẽ, mát lạnh của buổi chiều muộn mùa đông ập vào mặt, thổi tung mái tóc đen dài thắt bím hai bên của Mei. Sân thượng lộng gió ở độ cao tầng bốn vắng lặng không một bóng người, mở ra một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố Tokyo đang dần chìm vào rặng hoàng hôn rực rỡ.
Bầu trời phía tây như một bức tranh sơn dầu khổng lồ được pha trộn giữa sắc cam cháy, hồng tím và vàng gold óng ánh. Ánh nắng hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên lan can sắt gỉ sét, rải một lớp hào quang ấm áp lên bóng lưng của hai người. Mei bước lại gần lan can, hít một hơi thật sâu không khí lộng gió để xoa dịu cơn đau đầu âm ỉ ở thái dương trái do chiếc tai nghe chống ồn bị hỏng một bên dây đồng.
“Hội trưởng... chúng ta giải mã được rồi,” Mei khẽ mở mảnh giấy ghi chép của Sota dưới sự bảo vệ của bóng lưng Haru chắn gió.
Haru nghiêng người lại gần cô, khoảng cách vật lý thu hẹp lại dưới hai mét. Đôi mắt cậu dán chặt vào những dòng chữ dịch nghĩa thanh mảnh của Sota.
*“Mật Mã Tình Yêu Cấm Đoán Năm 1990: Bài thơ là lời hẹn ước lén lút giữa tiểu thư đài các Shinjo Miyuki và một nam sinh nghèo gốc Việt tại tòa nhà hiệu bộ cũ của học viện Seika vào mùa thu năm 1990. Họ hẹn gặp nhau dưới giàn hoa hồng dại cổ, nơi mùi hương bưởi dại hòa quyện cùng hương hoa hồng dại để minh chứng cho một tình yêu thầm lặng, kiên cường vượt qua ranh giới giai cấp...”*
“Mẹ... và một nam sinh nghèo gốc Việt?” Giọng Haru khẽ run lên ngoài đời thực, gương mặt băng giá của cậu lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn nứt của sự bàng hoàng.
Tiếng lòng của cậu bùng nổ một cơn địa chấn của sự đau đớn và hoang mang:
*“Mẹ mình... bà Miyuki quý tộc u sầu ấy... hóa ra từng có một mối tình thanh xuân tự do và rực rỡ đến thế sao? Người đàn ông gốc Việt đó là ai? Tại sao chữ ký ‘Nguyễn Văn Thành’ lại nằm trên di vật của mẹ? Có phải vì mối tình bị cấm đoán này mà mẹ bị giam lỏng trong biệt thự lạnh lẽo của gia tộc Shinjo suốt ba mươi năm qua? Cha mình... ông ấy biết chuyện này nên mới đối xử tàn nhẫn với mẹ như vậy đúng không? Trời ơi, sự thật này quá tàn nhẫn đối với mẹ...”*
Mei đứng bên cạnh, trái tim cô như thắt lại. Cô nhìn vào cái tên “Nguyễn Văn Thành” viết bằng nét mực chữ ký tay cổ điển trên mảnh giấy. Đó chính là cha cô! Người thợ đóng sách thủ công giản dị tại khu phố cổ Yanaka, người mỗi sáng vẫn tỉ mỉ chuẩn bị những hộp cơm trưa ấm áp cho cô. Cha cô chính là người tình năm xưa của mẹ Haru!
Sự thật chấn động này khiến Mei bàng hoàng đến mức suýt chút nữa đánh rơi mảnh giấy. Cô siết chặt vạt gạc trắng trên cổ tay phải, cố gắng điều hòa nhịp thở bằng Quy Tắc Tĩnh Tâm “Ngũ Căn Thu Liễm”. Cô biết mình tuyệt đối không được tiết lộ chân tướng này cho Haru lúc này. Mối ân oán thế hệ trước quá phức tạp, và nếu gia tộc Shinjo phát hiện ra cô là con gái của Nguyễn Văn Thành, sự an toàn của cha cô và học bổng của cô tại Seika sẽ bị đe dọa ngay lập tức.
Nhìn thấy bờ vai gầy của Mei khẽ run lên dưới làn gió mạnh, Haru vô thức tiến lại gần hơn, dùng thân hình cao lớn của mình để chắn bớt những luồng gió lạnh cho cô. Tiếng lòng cậu chuyển từ lo âu gia tộc sang sự xót xa, cưng chiều tột độ dành cho cô gái nhỏ trước mặt:
*“Mei đang run rẩy kìa... Gió sân thượng lạnh quá, mà em ấy chỉ mặc một chiếc áo đồng phục mỏng. Mình muốn cởi áo khoác len ra đắp cho em ấy quá! Nhưng nếu làm thế, Seki Jun lén lắp camera giám sát ở góc sân thượng sẽ phát hiện ra mất. Đáng chết! Làm sao để sưởi ấm cho em ấy đây? Phải rồi... món quà đó... mình phải đưa cho em ấy ngay bây giờ!”*
Haru thọc tay vào túi áo khoác đồng phục, ngón tay cậu lóng ngóng chạm vào một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh thẫm. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật phẳng lặng, lạnh lùng như thường lệ:
“Trò Nguyễn. Chiều hôm qua, tôi có đi tuần tra dọc theo hành lang tòa nhà hiệu bộ cũ và... vô tình nhặt được cái này dưới đất. Thấy nó có hình hoa đào khá giống với biểu tượng hoa mai trên cuốn sổ tay của trò, lại là đồ vô chủ nên tôi đưa lại cho trò sử dụng. Đừng có nghĩ ngợi nhiều.”
Nói rồi, Haru lóng ngóng rút ra từ trong hộp nhung một chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc tinh xảo. Những cánh hoa bằng bạc được chạm khắc thủ công mỏng manh, lấp lánh ánh hào quang rực rỡ dưới ánh nắng hoàng hôn đang lịm dần.
Mei ngẩng đầu lên nhìn chiếc kẹp tóc, thính giác tâm linh đồng bộ tần số não của cô ngay lập tức bắt trọn luồng suy nghĩ đang gào thét cuống cuồng và ngượng ngùng đến mức muốn nổ tung của vị Hội trưởng băng giá:
*“Ôi trời ơi, mình đang nói cái lời nói dối vụng về gì thế này?! Nhặt được ở hành lang hiệu bộ cũ á? Ai mà tin nổi một món đồ chạm khắc thủ công cao cấp độc bản của thương hiệu nổi tiếng ở Ginza lại bị rơi ở cái xưởng bỏ hoang đó chứ?! Mei thông minh như thế chắc chắn sẽ nhận ra mình nói dối! Nhưng mình biết làm thế nào đây? Chẳng lẽ lại bảo: ‘Tôi đã đứng trước tủ kính cửa hàng thủ công mỹ nghệ suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời tuyết rơi, chỉ để chọn chiếc kẹp tóc bạc này vì nghĩ nó sẽ rất hợp với bím tóc của em’ sao?! Ngượng chết mất! Mặt mình sắp đỏ lên rồi! Xin em đấy Mei, hãy nhận lấy nó đi, đừng vứt nó đi mà!”*
Khóe môi Mei khẽ cong lên thành một nụ cười ngọt ngào, dịu dàng vô cùng. Cô nhìn bàn tay thon dài của Haru đang cầm chiếc kẹp tóc bạc khẽ run nhẹ giữa không trung.
Haru cố gắng bước lại gần hơn, đưa tay định tự tay cài chiếc kẹp tóc lên bím tóc của Mei. Thế nhưng, vì quá lo lắng và hồi hộp trước khoảng cách vật lý quá gần – chỉ còn chưa đầy ba mươi centimet, hơi thở ấm áp của cậu phả nhẹ lên trán cô – đôi bàn tay của vị Hội trưởng hoàn hảo bỗng run rẩy dữ dội. Chiếc kẹp tóc bạc trơn tuột khỏi những ngón tay cậu, rơi thẳng về phía khe hở của lan can sắt sân thượng, suýt chút nữa là rơi xuống độ cao tầng bốn vỡ nát.
*“Aaaa! Đáng chết! Tay mình run quá làm rơi kẹp tóc rồi! Không được rơi xuống đó! Món quà ba mươi vạn yên của tôi dành cho Mei!!!”* – tiếng lòng Haru gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng.
Nhanh như chớp, Mei đưa bàn tay trái khéo léo của một thợ phục chế sách cổ ra, chuẩn xác đón lấy chiếc kẹp tóc bạc ngay sát mép lan can sắt. Cử chỉ nhanh nhẹn của cô khiến các ngón tay cô vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay ấm áp của Haru.
*Chạm.*
Một luồng điện ấm áp từ tiếp xúc vật lý trực tiếp chạy dọc sống lưng cả hai người. Nhịp tim của Haru và Mei đồng thời tăng tốc, đập liên hồi dồn dập như tiếng trống trận giữa không gian lộng gió. Tiếng lòng của Haru hoàn toàn bùng nổ pháo hoa hạnh phúc xen lẫn sự ngượng ngùng tột độ:
*“Em ấy chạm vào tay mình rồi! Tay Mei ấm quá, mềm mại quá... Ôi trời ơi, tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Làm ơn cứu tôi với, tôi không thở nổi nữa! Mei đang mỉm cười kìa... Nụ cười của em ấy dưới ánh hoàng hôn sao mà rực rỡ, ngọt ngào thế này! Mình muốn ôm em ấy, muốn giữ chặt bàn tay này vĩnh viễn không buông!”*
Mei khẽ rụt tay lại, vành tai đỏ bừng lên vì ngượng. Cô nâng chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc lên trước mắt. Ánh sáng vàng cam của rặng hoàng hôn chiếu xuyên qua lớp bạc mỏng, tạo nên những vệt sáng lấp lóa kỳ ảo trên đôi mắt to tròn ẩn sau lớp kính cận của cô.
“Cảm ơn cậu, Hội trưởng,” Mei khẽ nói, giọng nói dịu dàng như gió thoảng. “Để tớ tự đeo.”
Mei lén đưa tay lên, nhẹ nhàng kẹp chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc lên lọn tóc bím phía bên phải của mình, ngay sát bên vạt tóc rủ xuống bờ vai gầy. Chiếc kẹp tóc bạc lấp lánh kiêu sa, nổi bật trên nền mái tóc đen tuyền mềm mại, tôn lên vẻ thanh tú, ngọt ngào và thuần khiết đến nao lòng của cô gái nhỏ dưới ánh hoàng hôn.
Haru đứng sừng sững bên cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào chiếc kẹp tóc đang tỏa sáng trên mái tóc Mei. Cậu hoàn toàn đờ người ra, cả cơ thể như bị đóng băng trước vẻ đẹp rạng rỡ, dịu dàng của cô dưới rặng hoàng hôn Seika.
Ngoài đời thực, gương mặt lạnh lùng băng giá của vị Hội trưởng hoàn hảo bỗng chốc đỏ bừng lên từ gò má lan dần ra tận vành tai, rực rỡ và nóng bỏng không khác gì rặng hoàng hôn đang cháy rực phía chân trời Tokyo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!