Cơn Ghen Thầm Lặng Của Hoàng Tử
Ánh nắng vàng nhạt của một ngày thứ Tư mùa đông khẽ lách qua những ô cửa kính lớn của lớp học 10-A, rải một lớp bụi bọc vàng óng ánh lên những dãy bàn ghế gỗ sồi xếp ngay ngắn. Giờ nghỉ trưa tại Học viện Tư thục Seika luôn là khoảng thời gian náo nhiệt nhất, khi phần lớn học sinh đều đổ xô về phía nhà ăn trung tâm hoặc khu phức hợp thể thao. Nhưng ở góc cuối lớp học, sát bên khung cửa sổ nhìn ra con đường hoa anh đào đang trơ trụi lá, Nguyễn Mei vẫn lặng lẽ ngồi đó.
Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng sữa quen thuộc vẫn đeo hờ. Đêm qua, dưới khoảng tối tĩnh lặng của phòng làm việc chung sau khi hệ thống điện bị cắt, cô và Haru đã may mắn tìm lại được chiếc tai nghe này trên sàn nhà tối tăm. Tuy nhiên, vì sợi dây đồng mảnh mai bên trong ốp tai bên trái vẫn bị Kobayashi Yuka lén lút bấm đứt một nửa và chưa được mang ra xưởng Cổ Thư Các của cha để hàn lại, màng lọc âm thụ động của nó chỉ hoạt động được một nửa công suất. Mỗi khi có tiếng ồn quá lớn, thái dương bên trái của cô lại nhói lên một cơn đau âm ỉ. Để bảo vệ thính giác tâm linh khỏi bị quá tải bởi những luồng sóng não hỗn tạp của đám đông, Mei đã chủ động chọn ở lại lớp học vắng người này thay vì bước ra hành lang ồn ào.
Cổ tay phải của cô khẽ cử động, vạt gạc trắng tinh tươm bao bọc vết xước do dằm gỗ sồi từ hôm trước cọ sát nhẹ vào mặt bàn gỗ. Mei khẽ lật mở cuốn sổ tay nhỏ, chăm chú nhìn vào những nét chữ vẽ tay tỉ mỉ mà cô đã chép lại từ trang mật mã cuối cùng của Cuốn Nhật Ký Lưu Trữ Năm 1990. Đó là một bài thơ tình được viết bằng những ký tự vô cùng phức tạp, ngoằn ngoèo nhưng lại mang một vẻ đẹp đối xứng cổ điển đầy kiêu sa.
“Nét chữ này... thực sự là chữ Nôm cổ của Việt Nam sao?”
Một giọng nói trầm ấm, thư sinh vang lên bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Nakamura Sota, đàn anh khóa trên từ Câu Lạc Bộ Văn Học Cổ Điển, khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, nghiêng người sát lại gần trang giấy viết tay của Mei. Anh mặc một chiếc áo len dệt kim màu xám mộc mạc bên ngoài bộ đồng phục Seika chỉnh tề, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng của giấy sách mới và trà xanh rang. Sota là một thiên tài về dịch thuật văn bản cổ, người duy nhất trong trường có thể giúp cô giải mã những ký tự xa lạ này mà không đặt ra những câu hỏi nghi ngờ về nguồn gốc của cuốn nhật ký gốc.
“Vâng, thưa đàn anh,” Mei khẽ gật đầu, cố gắng dịch chuyển cơ thể lùi lại một chút để giữ khoảng cách xã giao tối thiểu, tránh làm kích hoạt năng lực đọc tâm một cách quá đà. “Cha em từng nói đây là một dạng chữ viết cổ kết hợp giữa chữ Hán và ngôn ngữ dân gian của Việt Nam. Nhưng vì em không được học bài bản, nên có nhiều từ đảo ngữ và ẩn ý em không thể tự mình dịch nghĩa được.”
Sota mỉm cười ôn hòa, đôi mắt anh sáng lên niềm đam mê học thuật thuần khiết khi nhìn vào những nét vẽ tay tinh xảo của Mei. Anh kéo chiếc ghế bên cạnh lại gần bàn của cô, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy năm mươi centimet. Anh mở cuốn từ điển Hán-Nôm dày cộp đặt trên đùi, ngón tay thon dài lướt nhanh trên những trang sách ố vàng.
“Để xem nào... Bài thơ này sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú rất nghiêm ngặt. Nhìn vào hai câu đề này: ‘Thâm sơn dã bưởi tỏa hương nồng, Diệp lạc thu phong vạn ký hồng’. Chữ ‘bưởi’ ở đây được viết bằng chữ Nôm rất đặc trưng, không phải chữ Hán gốc. Nó ám chỉ một mùi hương hoài cổ của quê hương, kết hợp với hình ảnh lá phong đỏ rơi rụng dưới gió thu. Mei-chan, nét vẽ của em rất chính xác, chứng tỏ người viết bản gốc phải là một người cực kỳ trân quý ngôn ngữ này.”
Mei chăm chú lắng nghe, ngón tay giữ bút máy khẽ ghi chép lại những lời giải thích của Sota vào lề sổ tay. Ánh nắng chiều tà chiếu nghiêng qua cửa sổ, phản chiếu lên chiếc kẹp tóc hình cánh hoa đào bằng bạc lấp lánh trên bím tóc bên phải của cô – món quà nặc danh mà Haru đã tặng cô dưới danh nghĩa ‘đồ nhặt được’. Cô hoàn toàn tập trung vào việc giải mã mật mã tình yêu năm 1990, hy vọng có thể tìm ra mối liên kết giữa cha mình và mẹ của Haru, đến mức không hề nhận ra một bóng người cao lớn đã đứng sừng sững ngoài hành lang lớp học từ lúc nào.
Shinjo Haru đứng ngoài cửa lớp học 10-A, hai tay thọc sâu vào túi quần tây phẳng phiu. Gương mặt góc cạnh thanh tú của vị Hội trưởng hoàn hảo vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách như một pho tượng sáp được tạc từ băng tuyết. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu nhìn chăm chằm qua ô kính nhỏ trên cánh cửa lớp, dán chặt vào hai bóng người đang ngồi sát sạt bên cửa sổ.
Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào bán kính năm mét, năng lực “Đồng Bộ Tần Số Não Với Haru” của Mei lập tức tự động kích hoạt mà không cần cô phải tập trung tinh thần.
Một luồng sóng não cuồng nhiệt, hỗn loạn và gào thét dữ dội dội thẳng vào tâm trí Mei, mạnh mẽ đến mức suýt chút nữa khiến cô làm rơi chiếc bút máy đang cầm trên tay:
*“Cái... Cái gì thế kia?! Đàn anh Nakamura Sota của câu lạc bộ văn học cổ điển tại sao lại dám ngồi sát Mei của tôi như thế?! Khoảng cách đó chắc chắn là dưới ba mươi centimet! Sát quá rồi! Quá giới hạn an toàn rồi! Tại sao anh ta lại nghiêng người gần em ấy như vậy? Anh ta đang ngửi mùi hương thảo mộc trên tóc em ấy sao?! Đáng chết, gã mọt sách dệt kim kia, mau tránh xa em ấy ra ngay lập tức!!!”*
Mei khẽ giật mình, sống lưng cô cứng đờ dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Cô cố gắng dùng kỹ năng Ngụy Trang Cảm Xúc Vô Cảm để giữ cho cơ mặt mình không biểu lộ bất kỳ sự dao động nào, nhưng vành tai cô đã bắt đầu đỏ ửng lên vì ngượng. Tiếng lòng của Haru vẫn tiếp tục gào rú liên hồi trong đầu cô với một tần số cực kỳ khủng khiếp:
*“Trời ơi, Mei đang cười kìa! Em ấy khẽ mỉm cười gật đầu với anh ta! Em ấy chưa bao giờ cười dịu dàng như thế với mình ngoài đời thực cả! Lúc nào đối diện với mình, em ấy cũng giữ vẻ mặt vô cảm như muốn trốn tránh... Tại sao em ấy lại đi hỏi anh ta về chữ cổ chứ?! Chữ Nôm thôi mà! Nếu em ấy muốn học, mình sẵn sàng bỏ ra một trăm triệu yên để thuê những giáo sư ngôn ngữ học hàng đầu thế giới từ Việt Nam về dạy riêng cho em ấy tại biệt thự Shinjo! Mình có thể xây dựng cả một thư viện chuyên về chữ Nôm cổ cho em ấy cơ mà! Tại sao em ấy lại chọn gã đàn anh mặc áo len dệt kim trông yếu ớt kia chứ?! Mình đẹp trai hơn, cao mét tám mươi hai, biết chơi piano, điểm thi luôn đứng đầu trường! Mình hoàn hảo hơn anh ta gấp vạn lần! Mei ơi, làm ơn nhìn ra cửa sổ đi, nhìn tôi đây này! Tôi đang đứng đây bảo vệ em cơ mà!”*
Mei suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng trước sự tự luyến đến mức ngớ ngẩn và đáng yêu tột độ của vị Hội trưởng băng giá. Cô phải cắn chặt môi trong, giả vờ cúi đầu thật sâu xuống trang sách để che giấu đôi vai đang khẽ run lên vì nhịn cười. Thật không thể tin được, ngoài đời thực cậu ta đang đứng thẳng lưng, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị đến mức khiến vài học sinh lớp dưới đi ngang qua phải cúi đầu chào sợ hãi, nhưng trong đầu lại đang lăn lộn ăn vạ như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo.
*“Cơ mặt ơi, làm ơn đóng băng lại! Không được để lộ sự phẫn nộ này! Seki Jun đang đứng ở cuối hành lang giám sát, mình phải giữ phong thái Hội trưởng hoàn hảo... Nhưng mà không thể chịu đựng nổi nữa rồi! Nhìn cái tay của anh ta kìa! Ngón tay của anh ta đang chỉ vào cuốn sổ của Mei... Chạm rồi! Suýt chút nữa là chạm vào tay Mei rồi! Đáng chết, tôi muốn vào đó! Tôi muốn bế thốc Mei đi ngay lập tức! Tránh xa em ấy ra!!!”*
Sota hoàn toàn không hề biết đến cơn giông bão tinh thần đang càn quét ngoài cửa lớp. Anh khẽ chỉ tay vào một ký tự đặc biệt ở dòng thơ thứ tư, ôn tồn giải thích:
“Chữ này là chữ ‘hồng’, nhưng không phải màu hồng bình thường, mà là từ dùng để chỉ loài hoa hồng dại cổ. Trong văn học thời kỳ Showa, hoa hồng dại thường tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng, kiên cường nhưng đầy gai góc. Người viết bài thơ này có lẽ đã phải trải qua một nỗi đau chia cắt rất lớn, nhưng họ vẫn chọn cách lưu giữ mùi hương của đối phương trong từng trang giấy.”
“Mùi hương hoa hồng dại sao...?” Mei lầm bầm, trong đầu cô bỗng chợt lóe lên hình ảnh giàn hoa hồng dại gai góc ở nhà kính bỏ hoang phía sau trường. Có lẽ đó chính là nơi mẹ cô và mẹ Haru từng cùng nhau nghiên cứu công thức nước hoa năm xưa.
“Đúng vậy,” Sota khẽ mỉm cười, ánh mắt anh nhìn Mei đầy vẻ trân trọng. “Mei-chan, em thực sự rất đặc biệt. Giữa một ngôi trường thực dụng như Seika, việc em dành hàng giờ đồng hồ để phục chế và giải mã những ký ức cũ kỹ này là điều khiến anh vô cùng ngưỡng mộ.”
Nói rồi, Sota khẽ nghiêng đầu. Đôi mắt anh chợt chú ý đến một sợi chỉ nhỏ màu nâu vàng đang vướng trên mái tóc đen mềm mại, được thắt bím gọn gàng của Mei. Đó là sợi chỉ tơ tằm nhuộm chè từ bộ dụng cụ khâu sách mà cô đã sử dụng trong buổi phục chế tối qua.
“Ơ kìa, Mei-chan, trên tóc em có vướng một sợi chỉ tơ này.”
Sota vô ý đưa tay lên, các ngón tay thon dài của anh khẽ vươn ra, định hướng về phía lọn tóc bím của Mei để gạt sợi chỉ giúp cô.
Khoảnh khắc ấy, tiếng lòng của Haru ngoài hành lang bùng nổ đến mức cực hạn, dội thẳng vào não bộ Mei như một tiếng sét đánh ngang tai:
*“ANH TA ĐỊNH CHẠM VÀO TÓC CỦA MEI!!! KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO!!! TÓC CỦA EM ẤY CHỈ CÓ TÔI MỚI ĐƯỢC CHẠM THÔI!!! ĐÁNG CHẾT, TÔI KHÔNG NHẪN NHỊN NỔI NỮA RỒI!!!”*
*Sầm!*
Cánh cửa gỗ lớp học 10-A bị đẩy ra một cách đột ngột và thô bạo, tạo ra một tiếng vang lớn chấn động cả không gian tĩnh lặng.
Sota giật mình dừng tay lại giữa chừng, quay đầu nhìn ra cửa. Mei cũng hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Shinjo Haru sải những bước chân dài, vững chãi và đầy áp lực bước vào lớp học. Gương mặt cậu lạnh lùng như sương muối, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một luồng hàn khí áp đảo khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống dưới độ âm. Cậu lướt nhanh tới bên bàn học của hai người như một cơn gió lốc.
Trước khi những ngón tay của Sota kịp chạm vào một sợi tóc của Mei, bàn tay thon dài, cứng cáp của Haru đã lao ra như một tia chớp, dứt khoát và chuẩn xác nắm chặt lấy cổ tay của đàn anh khóa trên giữ lại giữa không trung.
“Hội... Hội trưởng Shinjo?” Sota ngỡ ngàng nhìn cổ tay mình đang bị siết chặt, cảm nhận được lực siết vô cùng mạnh mẽ và lạnh lùng từ bàn tay đối phương.
Haru đứng sừng sững giữa hai người, che khuất hoàn toàn ánh nắng chiều chiếu lên Mei. Cậu khẽ cúi đầu nhìn Sota, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, lịch sự nhưng mang theo sự cảnh cáo đầy nguy hiểm của một vị hoàng tử băng giá đang khẳng định chủ quyền tối cao của mình:
“Đàn anh Nakamura. Tôi nhớ không lầm thì giờ nghỉ trưa của câu lạc bộ văn học cổ điển đã kết thúc từ mười phút trước. Với tư cách là Hội trưởng, tôi nghĩ mình có nghĩa vụ nhắc nhở anh về việc tự ý ở lại lớp học của khối dưới mà không có lý do hành chính chính đáng.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!